Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 141: Hàn Liệt Chấn Động

Cập nhật lúc: 2026-08-24 15:45:00 | Lượt xem: 5

Bước chân ba người khẽ đạp lên lớp rêu phong ẩm ướt dưới lòng đất, tiếng động tuy nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của mật đạo. Không khí xung quanh dần thay đổi, không còn cái lạnh lẽo, buốt giá của hắc khí vô tình nữa, mà thay vào đó là một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mang theo mùi hương thanh khiết của cỏ cây sau cơn mưa đầu mùa. Đó là hơi thở của Cảm Ứng Chi Tuyền, một cội nguồn năng lượng đang trỗi dậy, vẫy gọi những tâm hồn còn vương vấn hồng trần.

Hào quang hổ phách từ chiếc mộc sức cổ cựu trên ngực thiếu niên thư sinh khẽ lay động, đan xen cùng sắc lam dịu mát của Uẩn Tình Ngọc, tạo thành một vầng sáng tròn trịa bao bọc lấy cả ba người. Ánh sáng ấy đi tới đâu, bóng tối u ám và những tàn dư lạnh giá của Vô Tình Chi Nguyên lập tức lui bước tới đó, tựa như tuyết gặp nắng xuân.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Chấn Động

Bên cạnh hắn, thiếu nữ khoác thanh y đạo bào của Phá Vân Tông khẽ bước đi. Đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng hổ phách, Dao Tâm nơi thức hải rung động nhịp nhàng theo từng nhịp đập của mạch đất cổ xưa. Nàng cảm nhận được sự ấm áp này không chỉ xoa dịu vết thương thể xác vừa trải qua, mà còn đang gột rửa những mệt mỏi, ưu tư đè nặng lên vai suốt bao năm qua. Phía sau họ, nữ tặc tinh quái vốn dĩ linh hoạt hiếu động lúc này lại trầm mặc lạ thường. Bàn tay nàng siết chặt lấy chuôi kiếm đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đôi mắt lấp lánh tia nhìn phức tạp—vừa có sự căm hờn rực lửa đối với những kẻ vô tình, lại vừa có một nỗi xót xa sâu kín dành cho bằng hữu đang chìm trong bóng tối.

Thiếu niên đi đầu đột ngột khựng bước. Thân hình hắn khẽ run lên, một bàn tay nhanh chóng siết chặt lấy lồng ngực, nơi mộc sức cùng Uẩn Tình Ngọc đang đột ngột bùng phát một đợt chấn động kịch liệt. Một luồng linh lực hỗn loạn, đau đớn tột cùng từ khoảng không xa xăm bất ngờ oanh kích thức hải của hắn, mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải lùi lại nửa bước, hơi thở trở nên dồn dập.

Trong sâu thẳm tâm thần, một tiếng gào thét vô thanh nhưng đầy rẫy sự thống khổ đang vang lên, tựa như một linh hồn đang bị xé rách làm đôi giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối.

Hắn biết, luồng khí tức giằng co này chỉ có thể thuộc về một người.

***

Tại một hang động băng giá nằm sâu dưới đáy Vô Tình Thâm Uyên, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng bị đóng băng thành những tinh thể xám xịt, một cảnh tượng tàn khốc đang diễn ra.

Những băng trụ khổng lồ mọc ngược từ trần hang xuống đất, tỏa ra làn sương buốt giá đến mức có thể ăn mòn linh lực của tu sĩ Nguyên Anh. Ở trung tâm hang động, trên một phiến băng đen kịt, dáng người cao gầy của Hàn Liệt bị vạn đạo hắc xích của Vô Tình Chi Nguyên khóa chặt. Những sợi xích ấy không chỉ trói buộc thân thể y, mà còn đâm xuyên qua da thịt, cắm sâu vào các đại huyệt, không ngừng cắn nuốt chút hữu tình sinh cơ cuối cùng còn sót lại trong kinh mạch.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Chấn Động

Toàn thân y co giật kịch liệt. Đôi nhãn mâu vốn tịch mịch vô thần của kẻ đoạn tình tuyệt ái nay lại đỏ ngầu, vằn vện tơ máu. Đạo tâm vô tình của y đang trải qua một cơn địa chấn chưa từng có. Tình chủng mà thiếu niên thư sinh gieo vào thức hải y trước đó, dưới sự cộng hưởng của năng lượng ấm áp từ Cảm Ứng Chi Tuyền, đang điên cuồng phá thổ sinh sôi, chống chọi lại sự đồng hóa lạnh lẽo của Vô Tình Tông.

Huyền Ảnh đứng chắp tay cách đó không xa, hắc bào phần phật trong cương phong buốt giá. Gương mặt y xám xịt, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn chằm chằm vào sự phản kháng của Hàn Liệt. Khoé môi y nhếch lên một nụ cười khinh miệt, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tia bất an thoáng qua. Y vung tay lên, vô tình hắc khí cuồn cuộn từ lòng bàn tay trút xuống, bao phủ lấy toàn thân Hàn Liệt.

“Ngươi tưởng chút tình cảm yếu ớt, phù du kia có thể cứu được ngươi sao? Trước Thiên Đạo vĩnh hằng, phàm tình chỉ là tro bụi!” Giọng nói của Huyền Ảnh vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn, dội vào vách đá vang vọng.

Nhưng lần này, phản ứng của Hàn Liệt lại ngoài dự liệu của y.

Thay vì im lặng chịu đựng như một con rối gỗ, Hàn Liệt bất ngờ ngửa mặt lên trời rống giận, phát ra một tiếng hét thảm khốc. Tiếng hét ấy không còn là tiếng gầm vô tri của dã thú bị gông cùm, mà chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng của con người, một tiếng khóc than xé lòng của một linh hồn đang cố gắng giành lại quyền làm chủ chính mình.

“Rắc… rắc…”

Những tiếng rạn nứt chói tai vang lên. Những sợi xích đen quấn quanh người y bắt đầu nứt ra những vết rạn nhỏ, từ bên trong những vết nứt ấy, một luồng lục mang ấm áp, thuần khiết bộc phát, đẩy lùi làn hắc khí của Huyền Ảnh.

Thần trí của Hàn Liệt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi bỗng trở nên thanh tỉnh. Y nhìn về phía khoảng không vô định trước mặt, đôi môi run rẩy, thốt lên những lời đứt quãng, yếu ớt nhưng đầy khẩn thiết:

“Muội… muội… Sương Mộc… Lâm… Khải… Cứu…”

Thanh âm ấy xuyên qua không gian vặn vẹo, thông qua sợi dây liên kết tâm linh của Thiên Tâm Ngọc, truyền thẳng vào thức hải của thiếu niên thư sinh đang đứng trong mật đạo.

Ngay khi thanh âm ấy vang lên, một ký ức hồng trần hỗn loạn, đau thương của Hàn Liệt bất ngờ tràn ngập vào tâm trí Lâm Khải. Hắn thấy mình như đang đứng giữa một thôn dã thanh bình dưới chân núi. Ở đó, một thiếu niên cao gầy với nụ cười hiền lành đang cõng trên lưng một cô bé nhỏ nhắn, yếu ớt. Cô bé ấy cười khúc khích, đôi bàn tay gầy gò ôm chặt lấy cổ ca ca mình. Đó là Sương Mộc, muội muội của Hàn Liệt, người mà y yêu thương hơn cả sinh mạng của chính mình.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Chấn Động

Linh cảnh đột ngột chuyển sang một đêm mưa bão tầm tã. Cô bé Sương Mộc nằm trên giường tre, hơi thở thoi thóp, cơ thể lạnh ngắt vì một căn bệnh nan y quỷ dị mà y học phàm trần không thể cứu chữa. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một tu sĩ khoác bào trắng của Vô Tình Tông xuất hiện, đưa ra một giao ước tàn nhẫn: Nếu y chấp nhận trải qua nghi thức “thanh tẩy linh căn”, đoạn tuyệt mọi tình cảm phàm trần để trở thành đệ tử của tông môn, họ sẽ dùng linh dược cứu sống muội muội y.

Vì muốn giữ lại mạng sống cho Sương Mộc, Hàn Liệt đã không ngần ngại quỳ sụp xuống, chấp nhận để lưỡi dao lạnh lẽo của Vô Tình Chi Nguyên đâm thẳng vào đan điền, tự tay cắt đứt sợi dây liên kết cảm xúc của mình với thế giới. Y đau đớn, y gào thét, nhưng hình ảnh nụ cười của muội muội là thứ duy nhất giúp y vượt qua nghi thức tàn khốc ấy.

Thế nhưng, sự thật lại tàn khốc khôn cùng.

Ngay khi Hàn Liệt mở mắt ra với đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, vô hồn của kẻ vô tình, y chỉ nhận lại được một thi thể lạnh ngắt của Sương Mộc. Vô Tình Tông đã lừa dối y. Họ cần một thiên tài có linh căn thuần khiết để làm vật hiến tế cho nghi thức “Tiểu Thiên Đạo Vô Tình”, và họ đã dùng chính tình yêu thương sâu sắc nhất của y để biến y thành một kẻ không có lối thoát. Khi nhận ra sự thật, vô tình đạo tâm đã thành, khiến y muốn khóc không được, muốn hận không xong, chỉ còn lại một mảnh tịch mịch hoang tàn đến đáng sợ.

Chứng kiến toàn bộ bi kịch ấy qua linh cảnh, thức hải Lâm Khải chấn động, lồng ngực nghẹn thắt. Khóe mắt hắn đỏ bừng, một ngụm nghịch huyết phun ra, nhuộm đỏ vạt thanh y giản dị.

Huyền Ảnh ở hang động băng giá chứng kiến Hàn Liệt phản kháng kịch liệt, sắc mặt biến ảo khôn lường, từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ. Y cảm nhận được vô tình đạo tâm của bản thân—thứ mà y tự hào đã rèn luyện suốt ngàn năm qua—bỗng nhiên nhói đau kịch liệt. Một vết nứt nhỏ, mảnh như sợi tóc, bất ngờ xuất hiện trên bề mặt đạo tâm của y, khiến linh lực vô tình trong người y có một khoảnh khắc hỗn loạn.

“Không thể để chuyện này xảy ra! Tế phẩm không được phép có tình!” Huyền Ảnh gầm lên phẫn nộ.

Y không chút do dự, cắn đầu ngón tay, vẽ ra một hắc băng phù văn giữa hư không. Luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo nhất, tàn độc nhất bùng phát từ cơ thể y, ngưng tụ thành một hắc băng cự hoa, mang theo sát ý ngập trời, đè nặng xuống đỉnh đầu Hàn Liệt.

“Phong cho bổn tọa!”

Dưới áp lực cực hạn của cấm thuật, vạn đạo hắc xích trên thân Hàn Liệt bừng sáng rực rỡ, siết chặt vào da thịt y đến mức rỉ máu. Luồng lục mang ấm áp trong thức hải y bị hắc khí điên cuồng cắn nuốt, dập tắt từng chút một. Nhãn thần Hàn Liệt dần mất đi thần thái, quy về tịch mịch, lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng. Tiếng gào thét của y nhỏ dần, rồi tắt lịm hoàn toàn trong không gian u tối.

***

Trong mật đạo, Lâm Khải bừng tỉnh. Sắc mặt hắn nhợt nhạt như tờ giấy, cơ thể khẽ run lên vì dư chấn của dòng cảm xúc hỗn loạn vừa nhận được. Hắn đưa tay lau đi vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt không hề có một chút nản lòng, ngược lại càng bừng lên một ngọn lửa kiên định, rực cháy chưa từng có.

“Tiểu Khải, đệ sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?” Lý Thanh Thanh hốt hoảng tiến lên, đặt bàn tay thanh mảnh lên vai hắn, truyền vào một luồng linh lực ấm áp để ổn định khí huyết cho hắn.

Lâm Khải hít một hơi thật sâu, giọng nói của hắn trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng nghìn cân: “Ta vừa thấy… ký ức của Hàn huynh. Huynh ấy không hề tự nguyện trở nên vô tình. Huynh ấy đã bị chúng lừa dối, bị lợi dụng chính tình yêu thương dành cho muội muội để hủy hoại đạo cơ.”

Hắn vận dụng Tâm Thuật, nhẹ nhàng truyền một phần linh cảnh vừa nhận được vào thức hải hai nữ.

Khi những hình ảnh về cô bé Sương Mộc yếu ớt và sự lừa dối tàn nhẫn của Vô Tình Tông hiện lên, cả hai đều lặng người đi. Lý Thanh Thanh đưa tay che miệng, ngọc dung tràn ngập vẻ bi phẫn.

“Lũ súc sinh đó… sao có thể tàn độc đến vậy? Dùng mạng sống của một đứa trẻ, lợi dụng tình thâm cốt nhục để làm bàn đạp tu hành!” Giọng nói của Lý Thanh Thanh run rẩy, nhưng ánh mắt nàng lại rực cháy một ý chí kiên định. “Tiểu Khải, chúng ta nhất định phải cứu Hàn đệ. Lý gia ta thề không đội trời chung với lũ tà ma diệt tuyệt nhân tính này!”

Mộc Lan đứng bên, ngọc thủ siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch. Lệ nóng lăn dài trên gò má phong trần, nhưng trong mắt nàng không còn là sự mù quáng của tư thù, mà là ngọn lửa phẫn nộ muốn đòi lại công đạo cho những sinh linh bị chà đạp.

“Lâm Khải, ta hiểu rồi… Ta đã hiểu vì sao Hàn huynh lại biến thành thế này.” Mộc Lan gằn giọng, thanh âm rít qua kẽ răng đầy quyết tâm. “Ta thề, dù phải thịt nát xương tan, cũng nguyện cùng ngươi san phẳng tông môn tà ác kia! Giải thoát cho Hàn huynh, giải thoát cho những quân cờ vô tri bị chúng thao túng!”

Lâm Khải nhìn hai nữ, khẽ gật đầu. Hữu Tình quang mang trên người hắn đại thịnh, xua tan hoàn toàn âm u trong lòng họ.

“Tình chủng ta gieo trong thức hải Hàn huynh vẫn chưa diệt. Vừa rồi, huynh ấy đã dùng chút thần trí tàn dư để cảnh báo và cầu cứu chúng ta.” Lâm Khải tuyên bố, giọng nói dứt khoát, tựa như một lời thề son sắt vang vọng khắp mật đạo. “Cảm Ứng Chi Tuyền ở ngay phía trước. Chỉ cần tìm được Thiên Tâm Ngọc, chúng ta sẽ có đủ thực lực hóa giải ‘Vô Tình Chướng’, đưa huynh ấy trở về, chứng minh cho thế gian thấy: Thiên Đạo Hữu Tình mới là chân lý vĩnh hằng!”

***

Cùng lúc đó, sâu trong Vô Tình Thâm Uyên, Huyền Ảnh đột ngột quỳ sụp xuống băng nền lạnh lẽo. Y ôm chặt lồng ngực, hô hấp dồn dập, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn. Vết nứt trên vô tình đạo tâm tuy nhỏ như sợi tóc, nhưng lại không ngừng tỏa ra nhiệt lượng ấm áp, thiêu đốt kinh mạch băng giá của y từ bên trong.

“Đáng chết! Sức mạnh của tiểu tử Lâm Khải kia… sao có thể ảnh hưởng đến bổn tọa từ khoảng cách xa như thế?” Huyền Ảnh nghiến răng gầm lên, ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ và một tia hoảng hốt thực sự.

Y chợt nhận ra, Lâm Khải đã không còn là con kiến hôi có thể tùy ý bóp chết. Thiếu niên mang mộc sức cổ cựu kia đang nắm giữ một loại lực lượng đủ để lật đổ toàn bộ trật tự “Vô Tình” mà y cùng thế lực đứng sau đã dày công mưu tính suốt vạn năm.

“Tông Chủ!”

Một đệ tử Vô Tình Tông hớt hải chạy vào hang động, quỳ rạp dưới đất, cơ thể run rẩy vì sợ hãi trước sát khí cuồng bạo của Huyền Ảnh. “Báo… báo cáo! Tại Thương Cảm Trấn, liên minh của Trần Hạo đang phản công dữ dội. Hơn nữa… một làn sóng ‘tình’ cực kỳ mạnh mẽ đang lan tỏa từ Vô Vọng Phàm Cảnh, thâm nhập vào trận pháp của chúng ta. Nhiều đệ tử cấp thấp… đạo tâm rạn nứt, khóc lóc thảm thiết, thậm chí tự bạo đan điền vì thức tỉnh ký ức hồng trần!”

“Phế vật! Một lũ phế vật vô dụng!” Huyền Ảnh đứng bật dậy, tà áo bào đen vung lên tạo ra một luồng hắc phong quét sạch những cột băng xung quanh thành tro bụi.

Đôi mắt y đỏ ngầu, sát khí bùng nổ đến cực điểm. Y hiểu rằng, nếu không tiêu diệt Lâm Khải ngay lập tức, ngọn lửa “tình” này sẽ thiêu rụi toàn bộ Vô Tình Tông.

“Truyền lệnh bổn tọa! Tập hợp toàn bộ tinh nhuệ! Kích hoạt vạn đạo phong ấn vô tình tại Vô Vọng Phàm Cảnh!” Huyền Ảnh gằn giọng ra lệnh, thanh âm lạnh lẽo như đến từ chín tầng địa ngục. “Bổn tọa sẽ đích thân dẫn quân san bằng Thương Cảm Trấn, nghiền nát liên minh của Trần Hạo, sau đó… tự tay bóp chết nghiệt súc Lâm Khải cùng cái gọi là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ của hắn!”

***

Trên đỉnh cổ tháp Thương Cảm Trấn, dạ phong gào rít, Trần Hạo lặng lẽ đứng đó. Bàn tay gầy guộc đầy vết chai sần của y siết chặt chuôi cổ kiếm loang lổ vết rỉ sét.

Y hướng nhãn thần thâm thúy về phía Vô Tình Thâm Uyên, nơi hắc vân cuồn cuộn kéo đến che khuất tàn nguyệt. Y cảm nhận được Hữu Tình chi đạo bùng phát từ người Lâm Khải, cảm nhận được nỗi thống khổ giằng xé của Hàn Liệt, và cả sát ý ngút trời đang trỗi dậy từ Huyền Ảnh.

Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện nhưng cũng chứa đựng nỗi lo âu sâu sắc hiện lên trên gương mặt già nua của y.

“Khải nhi… con làm tốt lắm. Con đã đánh thức được tình chủng trong lòng đứa trẻ tội nghiệp kia.” Trần Hạo thì thầm vào gió đêm, giọng nói ấm áp vang vọng. “Nhưng phong ba thực sự… thứ có thể hủy thiên diệt địa, giờ mới bắt đầu.”

Y hít một hơi thật sâu, thẳng lưng lên, khí chất của một vị hộ đạo giả cổ xưa bộc phát mạnh mẽ. “Nhưng con hãy yên tâm, ta — Trần Hạo, dù có phải hồn phi phách tán, cũng sẽ trấn giữ hậu phương này cho con. Hãy tiến lên phía trước, hoàn thành sứ mệnh của mình, đưa đứa trẻ kia trở về!”

Trong mật đạo u tối, linh khí ấm áp, thuần khiết từ Cảm Ứng Chi Tuyền đột ngột bùng phát mạnh mẽ. Một lối mòn phủ đầy những đóa quang liên sắc hổ phách hiện ra trước mắt ba người, uốn lượn dẫn sâu vào lòng đất.

Lâm Khải quay sang nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, hắn chìa tay ra, nắm chặt lấy tay hai nữ.

Không cần nhiều lời, ba người đồng loạt cất bước lên con đường quang mang rực rỡ, hướng thẳng về phía cội nguồn của vạn trượng hồng trần, nơi quyết chiến đang chờ đón họ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8