Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 151: Đại Chiến Bùng Nổ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 14:38:17 | Lượt xem: 7

Trên bầu trời Thương Cảm Cổ Trấn, một vết nứt không gian khổng lồ đột ngột xé toạc màn đêm, như một vết thương kinh hoàng trên tấm lụa đen thẫm của vũ trụ. Từ kẽ nứt ấy, một luồng hắc khí đặc quánh, cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ hủy diệt, mang theo hàn khí thấu xương và tiếng than khóc vô hồn của hàng vạn tu sĩ Vô Tình Tông, âm u và ghê rợn đến thấu xương.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Đại Chiến Bùng Nổ

Dẫn đầu đạo quân tử thần ấy là Huyền Ảnh, thân ảnh y cao lớn, uy nghi, được bao phủ bởi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt. Đôi mắt y sâu thẳm như vực thẳm không đáy, không chút sinh khí, chỉ có sự lạnh lẽo và tàn độc. Bên cạnh y, Tuyết Vô Tình, với đạo bào trắng như tuyết nhưng gương mặt lạnh lùng như băng, cùng hàng trăm tinh nhuệ Vô Tình Tông khác cũng xuất hiện, dàn trận bao vây cổ trấn, tạo thành một vòng vây chết chóc, áp lực vô hình đè nặng lên từng tấc đất, từng hơi thở.

Luồng Vô Tình Chi Nguyên khổng lồ từ đạo quân Vô Tình Tông áp đặt xuống, như một ngọn núi băng sừng sững, đè nén linh lực “hữu tình” của chúng sinh trong trấn, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các phàm nhân trong trấn run rẩy, hoảng sợ, nhưng vẫn cố gắng bám víu vào nhau, tìm kiếm sự an ủi trong ánh mắt của người thân. Những đứa trẻ nép vào lòng mẹ, những đôi bàn tay già nua nắm chặt lấy nhau, dù yếu ớt nhưng không buông rời, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa bão tố, cố gắng níu giữ chút hơi ấm cuối cùng.

Huyền Ảnh cất giọng lạnh lẽo, vô cảm nhưng vang vọng khắp trời đất, xuyên thẳng vào thức hải của vạn vật sinh linh, như một lời tuyên án tử hình cho mọi cảm xúc: “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối! Trật tự vĩnh hằng của Thiên Đạo Vô Tình đã đến. Các ngươi sẽ bị thanh lọc, mọi chấp niệm phù du sẽ bị nghiền nát!” Y nhìn thẳng về phía Lâm Khải trên tường thành, ánh mắt khinh miệt và sát ý hủy diệt không hề che giấu. “Thằng nhãi Lâm Khải! Ngươi dám nghịch thiên, dám chống lại lẽ thường, vậy thì hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, ‘tình’ của ngươi chỉ là trò hề trước sức mạnh tuyệt đối của ‘vô tình’!”

Trên tường thành cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh từ phía bắc. Trần Hạo đứng hiên ngang, thân thể ông còn hằn vết thương nặng từ trận chiến trước, nhưng ánh mắt kiên nghị, tràn đầy hy vọng. Ông vận chuyển toàn bộ linh lực “hữu tình” đã dung hợp với Trường Cảm Ứng, tạo thành một hộ thuẫn khổng lồ, trong suốt, bao phủ toàn bộ Thương Cảm Cổ Trấn. Làn sóng ấm áp từ hộ thuẫn lan tỏa, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can của phàm nhân và tu sĩ.

Lâm Khải đứng vững vàng giữa Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, tà áo giản dị của hắn bay phấp phới trong gió. Ngọn lửa “tình” trong linh hồn hắn bùng cháy rực rỡ, hào quang ngũ sắc từ người hắn bao trùm lấy hai nàng, như một chiếc kén ấm áp bảo vệ họ khỏi hàn khí cuồn cuộn. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn và Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn bừng sáng, tạo thành một luồng sinh khí ấm áp, thuần khiết, xua tan bóng tối đang nuốt chửng thiên địa. Hắn đối mặt trực diện với đạo quân Vô Tình Tông, với Huyền Ảnh, không hề nao núng.

Lâm Khải hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định, đầy uy lực vang vọng, không chỉ cho Lý Thanh Thanh và Mộc Lan mà còn cho toàn bộ liên minh và vạn vật sinh linh đang lắng nghe. “Chúng ta sẽ không lùi bước! Vì quyền được yêu thương của vạn vật, vì Thiên Đạo Hữu Tình, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng! Chúng ta sẽ cho chúng thấy, tình cảm không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính, là lẽ sống vĩnh hằng!”

Lý Thanh Thanh nắm chặt bàn tay Lâm Khải, cảm nhận hơi ấm từ hắn, ánh mắt nàng ánh lên niềm tin và quyết tâm. “Lý gia và Thiên Đạo Hữu Tình sẽ sát cánh cùng đệ, Tiểu Khải, đến tận cùng trời cuối đất! Dù cho Thiên Đạo có vô tình đến mấy, ta cũng sẽ cùng đệ, cùng tất cả mọi người, viết lại chân lý này!” Nàng khẽ quay sang Mộc Lan, nụ cười trấn an.

Mộc Lan siết chặt chuôi kiếm, ngọn lửa căm hờn và phẫn nộ với Vô Tình Tông, từng thiêu đốt tâm can nàng, giờ đây được tôi luyện thành ý chí chiến đấu kiên cường, thuần khiết. Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào đạo quân địch, ẩn chứa nỗi căm phẫn sâu sắc nhưng cũng đầy kiên định. “Vô Tình Tông, các ngươi phải trả giá cho tất cả những nỗi đau mà chúng đã gây ra! Vì tất cả những linh hồn đã bị lãng quên, bị bóp méo bởi ‘Ý Chí Vô Tình’ tàn độc của các ngươi!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Đại Chiến Bùng Nổ

Trần Hạo dùng “Tâm Thuật” hùng hồn hiệu triệu vạn phàm nhân và tu sĩ trong trấn. Ông không chỉ kêu gọi họ nhớ về người thân yêu, mà còn về những ước mơ, hy vọng, và giá trị của cuộc sống mà họ từng trân quý. “Hỡi những người con của Phàm Trần! Hỡi những người tin vào tình cảm! Hãy để niềm tin của các ngươi hóa thành sức mạnh! Hãy để tình yêu thương của các ngươi bùng cháy, soi sáng con đường, bảo vệ mái nhà của chúng ta!”

Dưới lời hiệu triệu của Trần Hạo, một cột sáng “hữu tình” khổng lồ, rực rỡ sắc màu, từ niềm tin và ý chí của chúng sinh trong trấn bùng lên mãnh liệt. Cột sáng ấy xuyên thẳng lên không trung, hòa vào hộ thuẫn khổng lồ của Trần Hạo, khiến nó trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, lung linh như một pháo đài pha lê giữa biển hắc khí.

Ở tiền tuyến, Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lục Hằng cùng các tán tu và đệ tử Phá Vân Tông khác đứng vững vàng. Diện mạo họ trắng bệch vì áp lực khủng khiếp từ Vô Tình Chi Nguyên, nhưng ánh mắt lại kiên nghị, không hề run sợ. Họ siết chặt vũ khí, khắc ghi lời Lâm Khải về sức mạnh của tình cảm, sẵn sàng nghênh chiến, dù biết rằng trận chiến này sẽ vô cùng khốc liệt.

Huyền Ảnh không nói nhiều lời. Y chỉ vung tay ra lệnh. Lập tức, đạo quân Vô Tình Tông ào ạt lao xuống, như một làn sóng thủy triều đen kịt, mang theo tiếng gào thét vô hồn của hàng ngàn tu sĩ, tấn công thẳng vào hộ thuẫn của Thương Cảm Cổ Trấn. Tiếng va chạm long trời lở đất vang vọng, rung chuyển cả thiên địa. Hắc khí Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo va chạm với hộ thuẫn “hữu tình” rực rỡ, tạo ra những tia lửa điện khổng lồ và sóng xung kích lan tỏa khắp nơi. Hộ thuẫn rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết nứt nhỏ nhưng vẫn kiên cường đứng vững dưới sự duy trì của Trần Hạo và niệm lực của vạn dân.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Đại Chiến Bùng Nổ

Trần Hạo đối đầu trực diện với Huyền Ảnh ở giữa không trung. Linh lực “hữu tình” của ông bùng nổ, tạo thành một luồng sáng ấm áp đẩy lùi những đòn tấn công đầu tiên của Huyền Ảnh, tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa, xé toạc màn hắc khí.

Huyền Ảnh gầm lên phẫn nộ, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên sát ý. Y tung chưởng pháp “Hắc Kịt Khổng Lồ Băng Hoa” cực mạnh. Một đóa hoa băng đen kịt khổng lồ xoáy tròn, mang theo khí tức hủy diệt, đánh thẳng vào hộ thuẫn của Trần Hạo. Lực phản chấn kinh hoàng khiến Trần Hạo bị đẩy lùi vài trượng, khóe môi rỉ máu. Ông ho khan một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, không lùi bước.

Ngay lúc đó, Tuyết Vô Tình, với gương mặt lạnh lùng như băng, đột ngột tách khỏi đạo quân chính, dẫn theo một nhóm tinh nhuệ Vô Tình Tông, lao thẳng về phía Lâm Khải trên tường thành. Nàng vung tay, một luồng băng khí sắc bén mang sát ý hủy diệt, nhắm thẳng vào Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Luồng băng khí ấy nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt trắng xé gió, mang theo sự lạnh lẽo của cái chết.

Ánh mắt Lâm Khải vẫn kiên định, đối mặt trực diện với đòn tấn công.

Luồng băng khí sắc bén mang sát ý hủy diệt của Tuyết Vô Tình va chạm dữ dội vào lá chắn ngũ sắc của Lâm Khải, tạo nên một tiếng nổ đinh tai nhức óc, làm rung chuyển cả tường thành và mặt đất. Cả ba người Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đều cảm thấy một lực phản chấn kinh hoàng ập tới, khiến chân họ lùi lại nửa bước, nhưng vẫn kiên cường đứng vững. Trận chiến lớn nhất, cuộc đối đầu định mệnh giữa “tình” và “vô tình”, đã chính thức bùng nổ…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8