Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 154: Hàn Liệt Chuộc Tội

Cập nhật lúc: 2026-08-25 15:09:03 | Lượt xem: 7

“Tránh ra mau! Đòn này không thể đỡ bằng xương bằng thịt!”

“Nhưng nếu chúng ta lùi bước, toàn bộ phòng tuyến phía sau sẽ tan tành trong chớp mắt!”

Tiếng thét xé lòng của thiếu nữ tinh quái vang vọng giữa tiếng gầm rú của bão tuyết đen kịt. Trên bờ tường thành loang lổ vết máu của Thương Cảm Cổ Trấn, gió lạnh rít lên từng hồi như tiếng khóc than của vạn linh hồn tử nạn. Mộc Lan đứng chết trân, hai tay siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, tơ máu giăng đầy trong đôi mắt đỏ hoe. Dưới chân thành, một bóng đen quen thuộc đang lướt đi giữa hư không, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho liên minh tu sĩ.

Đó là một gã thanh niên khoác bộ y phục màu xám tro rách nát, mái tóc đen nhánh rũ xuống che khuất một phần khuôn mặt từng tràn ngập vẻ kiên nghị giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng đến rợn người. Trên trán y, phù văn hoa băng tà dị phát ra luồng hắc quang âm u, quấn chặt lấy từng tấc da thịt. Mỗi bước chân y đi qua, mặt đất lại nứt toác, phun ra luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, đóng băng mọi sinh cơ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Chuộc Tội

Trong sâu thẳm thức hải tối tăm của gã thanh niên ấy, một linh hồn rách nát đang gào thét trong bất lực. Y thấy mình đứng giữa một khoảng không vô định, xung quanh là những sợi xích sắt đen kịt hằn sâu vào da thịt, hút cạn từng chút ấm áp cuối cùng.

Y nhớ lại những năm tháng bôn ba đầy gian khổ. Vì muốn cứu đứa em gái nhỏ yếu ớt đang thoi thóp trên giường bệnh, y đã kiên trì tìm kiếm Băng Phách Liên suốt ba năm ròng rã trong giá rét. Thế nhưng, ngay sau khi y gia nhập liên minh để cùng chung tay bảo vệ chính nghĩa, y lại bị kẻ thù bắt giữ trong một trận phục kích hiểm độc. Chúng dùng tà thuật tàn bạo của Vô Tình Chi Nguyên phong ấn mọi cảm xúc, cưỡng ép tẩy não và biến y thành một cỗ máy giết chóc vô tri, quay lại tàn sát chính những người đồng đội mới sát cánh bên mình. Y bị biến thành một con cờ thí mạng tàn nhẫn trong tay kẻ khác, hoàn toàn mất đi quyền tự chủ.

“Hàn huynh! Tỉnh lại đi!”

Một tiếng gọi trầm ấm, mang theo hơi ấm nồng đượm của hồng trần đột ngột xuyên qua màn sương đen kịt, đánh thẳng vào linh hồn đang ngủ say của y.

Thiếu niên trầm tĩnh đứng đó, y phục giản dị tung bay trong gió lộng. Trên ngực hắn, chiếc vòng cổ bằng gỗ mục nát – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố – đang phát ra thứ ánh sáng hổ phách dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên định. Ánh sáng ấy hòa quyện cùng lam quang của Uẩn Tình Ngọc, tạo thành một vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ, đẩy lùi mọi luồng hắc khí đang cuồn cuộn đổ xuống từ vết nứt hư không.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Chuộc Tội

Đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu của hắn nhìn thẳng vào gã thanh niên hắc bào, không có sát ý, không có hận thù, chỉ có một nỗi đau đáu khôn nguôi và lòng trắc ẩn bao la. Hắn hiểu, người bằng hữu trước mặt không phải là kẻ thù, mà là một nạn nhân đáng thương của Thiên Đạo vô tình.

“Ngươi… vẫn còn nhớ làng Sương Mộc chứ?” Giọng hắn vang lên, trầm ấm và vang vọng khắp chiến trường, nhẹ nhàng len lỏi vào từng kẽ hở của bức tường băng giá đang phong tỏa tâm trí đối phương. “Nhớ đứa em gái nhỏ mà ngươi đã từng dùng cả sinh mệnh để bảo vệ không? Tình cảm đó không phải là gông cùm, Hàn huynh! Đó là thứ duy nhất chứng minh chúng ta còn tồn tại trên đời này!”

Đòn tấn công tiếp theo của gã thanh niên đột ngột khựng lại giữa không trung. Thanh trường kiếm ô hắc run rẩy dữ dội, lưỡi kiếm chỉ cách lá chắn ngũ sắc của đối phương chưa đầy một tấc nhưng không thể chém xuống được nữa. Phù văn hoa băng tà dị trên trán y chợt nhấp nháy liên tục, như thể đang chống chọi lại một sức mạnh vô hình từ bên trong.

“A…”

Một tiếng rên rỉ thống khổ thoát ra từ cổ họng khô khốc của y. Những sợi xích sắt Vô Tình Chi Nguyên quấn quanh thân thể y bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn li ti. Hạt mầm “tình” mà vị đạo chủ tương lai gieo vào thức hải y từ trước, giờ đây gặp được dòng linh lực ấm áp từ mạch nguồn vạn tình, bỗng nhiên bùng cháy dữ dội như một ngọn lửa thảo nguyên gặp gió.

“Lâm… Khải…”

Thanh âm khàn đặc, đứt quãng vang lên từ môi y. Đôi mắt đỏ ngầu vô hồn chợt lóe lên một tia sáng lý trí yếu ớt nhưng vô cùng chân thực. Y nhìn thấy thiếu niên trước mặt, nhìn thấy vị sư tỷ thanh tú đang lo lắng đứng phía sau, nhìn thấy nàng đạo tặc tinh quái đang nước mắt lưng tròng. Ký ức về những ngày tháng đồng hành, về chén trà ấm áp bên lửa trại, về lời thề sẽ cùng nhau tìm ra chân lý của trời đất ùa về như thác lũ, đập tan mọi phong ấn lạnh lẽo.

Y đã nhận ra tất cả. Nhận ra những tội lỗi mà mình đã gây ra trong lúc bị khống chế, nhận ra bàn tay mình đã nhuốm đầy máu tươi của những người vô tội. Nỗi hối hận tột cùng dâng lên như sóng cuộn, thiêu đốt linh hồn y.

“Ta… đã sai rồi…”

Hàn Liệt ngửa mặt lên trời rống giận, tiếng gầm mang theo nỗi bi thương tột độ và ý chí phản kháng mãnh liệt. Y vung mạnh tay, dùng chính luồng linh lực cuồng bạo trong cơ thể để bẻ gãy những sợi hắc xích đang trói buộc mình. Tiếng xích sắt đứt gãy vang lên giòn tan giữa không trung, hóa thành những luồng khói đen tan biến vào hư vô.

Từ phía xa, trên một tòa lâu đài băng giá lơ lửng giữa vết nứt hư không, Huyền Ảnh cảm nhận được sự mất kiểm soát đối với con cờ mạnh nhất của mình. Gương mặt tàn độc của lão tối sầm lại, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ phẫn nộ tột cùng. Lão gầm lên:

“Đồ phản nghịch! Dám phản lại Thiên Đạo vô tình, ngươi sẽ phải hồn phi phách tán!”

Lão vung tay, triệu hồi một luồng hắc lôi khổng lồ từ sâu trong Vực Sâu Vô Tình, giáng thẳng xuống đầu gã thanh niên vừa thức tỉnh. Luồng hắc lôi mang theo sức mạnh hủy diệt của Ý Chí Vô Tình cổ xưa, muốn triệt để xóa sổ kẻ dám phản bội.

Nhưng lúc này, gã thanh niên không còn trốn chạy, cũng không còn sợ hãi. Y đứng thẳng người giữa bão giông, mái tóc đen tung bay hỗn loạn, khí thế bùng lên mạnh mẽ như một vị chiến thần bước ra từ huyết lộ. Đôi mắt y không còn màu đỏ ngầu tà dị, mà trở nên trong suốt, kiên định hơn bao giờ hết.

“Thiên Đạo vô tình… chỉ là một trò hề!” Y thét lớn, giọng nói lấn át cả tiếng sấm sét. “Hôm nay, Hàn Liệt ta nguyện dùng tấm thân tàn này, chuộc lại vạn tội lỗi đã qua!”

Y không lùi mà lao thẳng về phía trước, hướng về phía đạo quân Vô Tình Tông đang ào ạt tràn xuống. Thanh trường kiếm ô hắc trong tay y bùng lên ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ – ngọn lửa được đốt cháy từ chính thọ nguyên và đạo cơ của y. Y biết, sinh mệnh của mình đã đi đến hồi kết, nhưng trước khi nhắm mắt, y phải mở ra một con đường sống cho những người bằng hữu, cho liên minh đang chật vật chống đỡ phía sau.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Chuộc Tội

*Vút!*

Thân ảnh y hóa thành một vệt sáng hắc lam khổng lồ, xé toạc màn sương băng giá. Một đòn kiếm vung ra, kiếm khí hóa thành một con phượng hoàng lửa rực cháy, lao thẳng vào đội hình tinh nhuệ của Vô Tình Tông. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hàng chục tu sĩ vô cảm bị hất văng ra xa, lớp giáp băng giá trên người họ tan chảy dưới sức nóng của ngọn lửa tình thương và sự sám hối.

Y chiến đấu điên cuồng, không màng đến những vết thương đang rách miệng trên cơ thể, không màng đến dòng máu đen đang không ngừng rỉ ra từ khóe môi. Mỗi đường kiếm của y đều mang theo sức mạnh của sự giải thoát, bẻ gãy mọi đòn công kích tinh thần của kẻ địch. Y như một bức tường thành di động, một mình chặn đứng hướng tấn công chủ lực của đại quân vô tình, bảo vệ cho bờ tường thành đang lung lay sắp đổ của Thương Cảm Cổ Trấn.

“Khải đệ! Mau giúp đệ ấy!” Sư tỷ vội vã thét lên, bảo kiếm gia truyền của Lý gia bừng sáng, nàng muốn lao xuống chiến trường để sát cánh cùng người bằng hữu.

Nhưng thiếu niên đứng đầu gió đã ngăn nàng lại. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng lưng đang chiến đấu kiên cường của gã thanh niên, thấu hiểu được tâm nguyện cuối cùng của y. Đó là một sự tôn nghiêm của một phàm nhân, một khát vọng được tự tay kết thúc chuỗi ngày bi kịch của chính mình.

“Hãy để huynh ấy chiến đấu,” thiếu niên trầm giọng nói, vầng hào quang ngũ sắc quanh hắn bỗng nhiên thăng hoa đến cực điểm, bao bọc lấy toàn bộ phòng tuyến của liên minh. “Hàn huynh đang dùng cả sinh mệnh để chứng minh với thế gian này rằng, tình cảm không bao giờ là yếu đuối. Chúng ta không thể để sự hy sinh của huynh ấy trở nên vô ích.”

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào Thiên Tâm Ngọc sâu trong linh hồn. Chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực hắn rung động kịch liệt, tỏa ra những làn sóng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp chiến trường. Những hạt mầm ánh sáng nhỏ li ti từ người hắn bay ra, hòa vào ngọn lửa hắc lam của gã thanh niên đang chiến đấu dưới kia, tiếp thêm sức mạnh cho y, giúp y duy trì thần trí thanh minh giữa cơn bão táp hủy diệt.

Dưới sự trợ lực thầm lặng của hắn, gã thanh niên càng chiến càng dũng mãnh. Y lao thẳng lên không trung, đối mặt trực diện với hắc liệt khổng lồ đang đổ xuống hắc khí.

“Huyền Ảnh! Nhận một kiếm này của ta!”

Y hét lớn, toàn bộ linh lực, đạo cơ và thọ nguyên còn lại trong cơ thể được y ngưng tụ vào một đòn duy nhất. Thanh trường kiếm ô hắc bùng nổ quang mang chói lòa, hóa thành một cột sáng khổng lồ xuyên thẳng lên trời xanh, va chạm dữ dội với vết nứt hư không của Đại trưởng lão Vô Tình Tông.

Một tiếng nổ kinh hoàng chưa từng có rung chuyển cả thiên địa. Luồng hắc khí hủy diệt bị cột sáng hắc lam đánh tan tác, vết nứt không gian khổng lồ trên bầu trời Thương Cảm Cổ Trấn bị cưỡng ép thu hẹp lại.

Huyền Ảnh trên lâu đài băng giá bị lực phản phệ cực mạnh đánh trúng, vô tình đạo tâm của lão rạn nứt thêm một mảng lớn, lão phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt trắng bệch vì kinh hoàng. Lão không thể tin nổi một con cờ bị lão khống chế bấy lâu nay lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh thiên động địa đến thế.

Giữa khoảng không trung đang dần bình lặng, thân ảnh gã thanh niên từ từ rơi xuống như một chiếc lá khô trong chiều gió lộng. Thanh trường kiếm ô hắc đã vỡ vụn thành trăm mảnh, y phục rách nát nhuốm đầy máu tươi, đạo cơ hoàn toàn tiêu tán. Nhưng trên gương mặt góc cạnh của y, không còn vẻ đau đớn hay trống rỗng, mà chỉ có một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản vô ngần.

Thiếu niên lao đi như một tia chớp ngũ sắc, kịp thời đỡ lấy thân hình rách nát của bằng hữu trước khi y chạm đất. Hắn nhẹ nhàng đặt y nằm xuống phiến đá vững chãi trên tường thành, không ngừng truyền luồng linh lực ấm áp vào kinh mạch đã đứt đoạn của y.

“Hàn huynh… huynh đã làm được rồi…” Giọng hắn khàn đi, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

Hàn Liệt khẽ mở mắt, nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và thanh thản. Y thều thào, giọng nói yếu ớt như gió thoảng:

“Lâm… Khải… Cảm ơn đệ… đã đánh thức ta… Hãy cứu… muội muội… của ta…”

“Ta hứa! Ta nhất định sẽ cứu con bé, nhất định sẽ hồi sinh Thiên Đạo Hữu Tình!” Thiếu niên nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của y, lời thề vang vọng giữa trời đất.

Hàn Liệt mỉm cười, đôi mắt y từ từ khép lại, hơi thở cuối cùng lịm dần giữa tiếng gió rít của Thương Cảm Cổ Trấn. Nhưng ngọn lửa tình chủng mà y để lại trong hư không vẫn tiếp tục bùng cháy, hòa vào cột sáng hữu tình của liên minh, khiến nó trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng ngắn ngủi chưa kịp lan tỏa thì từ sâu trong vết nứt không gian đang khép lại trên bầu trời, một luồng áp lực khủng khiếp, cổ xưa và tàn độc gấp trăm lần Huyền Ảnh đột ngột trút xuống, khóa chặt lấy thân ảnh của thiếu niên đứng đầu gió…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8