Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 156: Vô Tình Tông Bộc Phát Sức Mạnh Cuối Cùng

Cập nhật lúc: 2026-08-25 15:46:26 | Lượt xem: 9

Trần Hạo đứng trên tường thành loang lổ vết máu, ánh mắt ưu tư mà kiên nghị, xuyên qua màn sương mờ mịt của Thần Điện Cảm Ứng, nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình tăm tối. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo khí tức tử vong và nỗi bi thương vừa lắng đọng sau sự hy sinh của Hàn Liệt. Y khẽ thở dài, thanh âm trầm thấp hòa vào tiếng gió: “Bão tố chưa thực sự bắt đầu đâu, Khải nhi. Đây chỉ là khúc dạo đầu của cuồng phong hủy diệt.”

Lời y vừa dứt, không gian trên Vực Sâu Vô Tình đột ngột vặn vẹo dữ dội, như tấm lụa đen bị xé toạc bởi bàn tay vô hình khổng lồ. Vết nứt đen kịt, rộng lớn hơn thảy khe hở từng xuất hiện, xé toạc bầu trời, nuốt chửng ánh sáng và đổ ập xuống luồng hắc khí cuồn cuộn. Hàn ý thấu xương cùng sát khí hủy diệt từ vết nứt tuôn trào như thác lũ, bao trùm Vực Sâu Vô Tình và lan nhanh như thủy triều về phía Thương Cảm Cổ Trấn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Bộc Phát Sức Mạnh Cuối Cùng

Lý Thanh Thanh, đứng cạnh Lâm Khải, sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm chặt lồng ngực. Nàng cảm thấy áp lực vô hình siết chặt lấy Dao Tâm, nỗi kinh hoàng cổ xưa dâng lên từ sâu thẳm linh hồn. “Luồng khí tức này… mạnh hơn Huyền Ảnh gấp trăm lần! Dao Tâm ta đang bị siết chặt!” Nàng thốt, giọng run rẩy.

Mộc Lan, mắt đỏ ngầu tơ máu vì nỗi căm hờn cùng sự mất mát Hàn Liệt, siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch. Nàng cảm thấy luồng hàn khí xuyên thấu da thịt, cố gắng đóng băng máu huyết cùng ý chí chiến đấu của nàng. “Vô Tình Tông… chúng dám!” Ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong nàng, biến thành ý chí kiên cường chống lại hàn khí xâm thực.

Từ vết nứt không gian khổng lồ, bóng hình cao lớn, mờ ảo, vô định dần hiện rõ. Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là khối ý niệm u tối, nhưng lại phát ra tiếng gầm gừ vô thanh, trực tiếp chấn động linh hồn Lâm Khải, Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan. Đó chính là **Ý Chí Vô Tình cổ xưa**, nguồn gốc của mọi vô cảm cùng hủy diệt.

“Kẻ ngốc…” Giọng nói lạnh lẽo, vô vị của Ý Chí Vô Tình vang vọng trực tiếp vào thức hải của ba người, mang theo miệt thị tột cùng. “Ngươi nghĩ tình cảm có thể nghịch chuyển Thiên Đạo ư? Nỗi đau kẻ yếu đuối… chỉ là chất xúc tác cho hủy diệt vĩnh hằng!” Tiếng nói đó như lưỡi dao sắc bén, cố gắng xé toạc mọi niềm tin cùng hy vọng trong lòng họ.

Ngay sau bóng hình mờ ảo Ý Chí Vô Tình, Huyền Ảnh xuất hiện. Y không còn vẻ điềm tĩnh hay khinh miệt như trước, thân thể y được bao phủ bởi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt dày đặc, cuồn cuộn như cơn bão tố thu nhỏ. Mắt y đỏ ngầu rực lửa thù hận cùng điên cuồng, gương mặt vặn vẹo tàn độc. Y đã hoàn toàn biến chất, trở thành cỗ máy giết chóc lạnh lẽo, không còn chút nhân tính.

“Lâm Khải tiểu tử!” Huyền Ảnh gầm lên, giọng nói biến dạng, pha lẫn gầm gừ ghê rợn, vang vọng khắp không gian. “Cái chết của Hàn Liệt… là minh chứng cho sự yếu hèn tình cảm! Ngươi cùng những kẻ đa tình yếu đuối khác sẽ phải chịu chung số phận! Ta sẽ dùng máu của ngươi để tế lễ cho Thiên Đạo Vô Tình!” Lời tuyên bố của y như nhát búa giáng mạnh vào trái tim Lâm Khải, khoét sâu nỗi đau mất bằng hữu.

Sau Huyền Ảnh, ngàn vạn tu sĩ Vô Tình Tông tinh nhuệ, đạo bào đen kịt, ánh mắt vô cảm, cùng với Tuyết Vô Tình, xuất hiện từ vết nứt, dàn trận bao vây Thương Cảm Cổ Trấn. Khí thế hủy diệt của họ kết hợp lại, tạo thành bức tường áp lực vô hình, đè nặng lên từng tấc đất, từng sinh linh trong trấn. Huyền Ảnh giơ cao bàn tay, trường năng lượng “vô tình” khổng lồ, đen kịt, mang theo vô số đóa hoa băng hủy diệt, bắt đầu ngưng tụ và bao trùm Thương Cảm Cổ Trấn, như lời tuyên án tử hình cho mọi tình cảm cùng hy vọng.

Trường năng lượng “Vô Tình Tuyệt Diệt” Vô Tình Tông bắt đầu hoạt động. Ngay lập tức, làn sóng lạnh lẽo thấu xương khuếch tán, hút cạn linh khí và bào mòn cảm xúc của vạn vật trong trấn. Cây cối xung quanh héo úa với tốc độ mắt thường, thân cây khô quắt, lá rụng tả tơi, hóa thành tro bụi trong gió. Hoa cỏ tàn phai, mất đi sắc tươi, chỉ còn lại những cánh hoa khô héo, vô hồn. Không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề, như có tảng đá vô hình đè nén lên lồng ngực vạn vật.

Bên dưới tường thành, phàm nhân đang cố gắng duy trì hộ trận phòng thủ bắt đầu ngã gục, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, như thể mọi ký ức cùng cảm xúc đã bị rút cạn. Các tu sĩ liên minh, dù tu vi cao hơn, cũng cảm thấy linh lực trì trệ, Dao Tâm chấn động kịch liệt. Những ký ức đau buồn, nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng của họ bị trường năng lượng khuếch đại, biến thành ảo ảnh chân thực, giày vò tâm trí.

Vương Hạo, đang cố gắng chống đỡ hộ trận với thanh trường kiếm run rẩy trong tay, ho ra ngụm máu đen đặc quánh. “Không thể… linh lực đang cạn kiệt… Dao Tâm ta đang rạn nứt…” Hắn gượng nói, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Lưu Nguyệt, mặt xanh xao, run rẩy song ánh mắt vẫn kiên định, đứng sát bên Vương Hạo, dùng thân mình che chắn cho hắn. “Không được lùi bước! Lâm Khải… sẽ trở về! Y sẽ cứu chúng ta!” Nàng nghiến răng, cố gắng giữ vững niềm tin, nhưng luồng hàn khí vô tình vẫn len lỏi, cố bóp méo ký ức về Lâm Khải trong nàng.

Trần Hạo, dù máu rỉ khóe môi, vầng hào quang “hữu tình” quanh y lung lay dữ dội, vẫn đứng vững như ngọn núi. Y nhìn trường vực đen kịt đang bao trùm Thương Cảm Cổ Trấn, giọng nói trầm trọng: “Huyền Ảnh đã liên kết với Ý Chí Vô Tình cổ xưa… Đây là ‘Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt’… Nó sẽ biến tất cả thành hư vô, thành những xác không hồn!”

Lý Thanh Thanh, Dao Tâm chấn động kịch liệt, bị cuốn vào ảo ảnh Lý gia bị hủy diệt. Nàng thấy thi thể của trưởng lão cùng tộc nhân nằm la liệt, ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Bóng hình tổ tiên hiện lên, chỉ trích nàng yếu đuối, là tội nhân đã để mặc cơ nghiệp gia tộc suy tàn vì “phàm tình”. “Không… Ta không thể… Đây là nỗi sợ hãi lớn nhất ta!” Nàng lẩm bẩm, nước mắt chảy dài trên má, thân mềm nhũn, suýt ngã quỵ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Bộc Phát Sức Mạnh Cuối Cùng

Mộc Lan, cánh tay tê dại, cảm nhận hình ảnh Hàn Liệt mắt đỏ ngầu, vô hồn, lời thì thầm “rút…” ám ảnh trong tâm trí. Nỗi đau cùng bất lực dâng trào, cố gắng nhấn chìm ngọn lửa căm hờn trong nàng. “Hàn huynh… không… Ta phải cứu huynh!” Nàng gầm lên, nhưng giọng nói yếu ớt, đầy thống khổ.

Lâm Khải đứng vững vàng giữa Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan, hào quang ngũ sắc từ Vấn Tâm Cảnh bùng cháy rực rỡ, cố gắng bảo vệ hai nàng. Nhưng ngay cả y cũng cảm thấy linh hồn bị xé toạc bởi luồng ý niệm Ý Chí Vô Tình. Từng ký ức ấm áp về gia đình, làng Sương Mộc, Lý Thanh Thanh, Hàn Liệt… tất cả đều bị công kích, cố bị bóp méo, bị xóa nhòa. “Ý Chí Vô Tình! Ngươi dám lợi dụng nỗi đau Hàn Liệt!” Lâm Khải gầm lên, mắt sâu thẳm bừng lên ngọn lửa kiên định.

“Hàn Liệt? Kẻ đa tình yếu đuối đó đã chọn con đường y. Y là minh chứng cho sự thất bại tình cảm. Ngươi cũng vậy thôi, kẻ ngốc.” Giọng nói lạnh lẽo, chế giễu của Ý Chí Vô Tình lại vang vọng, cố nghiền nát ý chí Lâm Khải.

Dưới tác động của Ý Chí Vô Tình, vầng hào quang ngũ sắc Lâm Khải bắt đầu bị ăn mòn, vết nứt nhỏ xuất hiện trên Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát, như thể chúng đang chịu đựng áp lực quá sức. Tuyệt vọng cùng vô cảm lan tràn khắp Thương Cảm Cổ Trấn, cố gắng biến nơi đây thành vực sâu vô tình thu nhỏ. Lâm Khải cùng đồng đội đang phải chống chọi với áp lực kinh hoàng từ “Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt” cùng sự khiêu khích tinh thần tàn độc từ Ý Chí Vô Tình, cuộc chiến không chỉ là thân xác mà còn là linh hồn, là niềm tin.

Lâm Khải nhắm mắt lại, thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại giao tranh khốc liệt trong thức hải. Luồng ý niệm lạnh lẽo Ý Chí Vô Tình gầm gừ, cố gắng nuốt chửng mọi ánh sáng trong tâm trí y. Y cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch như bị xé toạc, nhưng sâu thẳm trong linh hồn, ngọn lửa “tình” vẫn âm ỉ cháy, không chịu khuất phục. Y tập trung linh lực “hữu tình” đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc cùng Tâm Thuật, biến nỗi đau thành ý chí, mất mát thành sức mạnh. “Ta sẽ không bao giờ buông xuôi! Tình cảm không phải là yếu đuối, nó là cội nguồn sự sống! Là chân lý vĩnh hằng!”

Lâm Khải đột ngột mở mắt. Mắt sâu thẳm của y giờ đây ẩn chứa sự tĩnh tại lạ thường, ngọn lửa kiên định cùng lòng trắc ẩn vô hạn. Hào quang ngũ sắc từ Vấn Tâm Cảnh bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ phòng thủ mà còn lan tỏa ra ngoài, trực tiếp chống lại “Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt” đang cố gắng nuốt chửng Thương Cảm Cổ Trấn. Quang mang ngũ sắc rực rỡ, ấm áp, đẩy lùi hàn khí, như bình minh giữa đêm tối.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Bộc Phát Sức Mạnh Cuối Cùng

Lâm Khải đặt tay lên vai Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan, truyền luồng “tình ý” ấm áp, thuần khiết từ linh hồn y vào cơ thể hai nàng. “Sư tỷ, Mộc Lan! Hãy nhớ lấy những gì chúng ta trân quý! Ký ức, hy vọng, tình cảm… Đó là sức mạnh chúng ta! Chúng ta không đơn độc!”

Dưới sự xoa dịu Lâm Khải, Dao Tâm Lý Thanh Thanh dần ổn định, ảo ảnh Lý gia suy tàn tan biến như sương khói. Ánh mắt nàng rạng rỡ niềm tin, nụ cười nhẹ nhõm song kiên cường nở trên môi. “Tiểu Khải… Ta tin đệ! Lý gia sẽ cùng đệ chiến đấu, đến hơi thở cuối cùng!” Linh lực Lý gia trong nàng, sau khi được gột rửa bởi “tình ý” Lâm Khải, cuộn trào mạnh mẽ, thanh khiết hơn bao giờ hết.

Mộc Lan, nỗi căm hờn Vô Tình Tông cùng sự xót xa Hàn Liệt giờ đây được tôi luyện, chuyển hóa thành ý chí kiên cường, ánh mắt kiên định rực lửa. Nàng siết chặt trọng kiếm, cảm nhận sức mạnh dâng trào trong huyết quản. “Hàn huynh sẽ không chết vô ích! Ta sẽ khiến Vô Tình Tông phải trả giá, và ta sẽ mang huynh trở về, dù chỉ là tàn hồn!”

Trần Hạo, dù bị thương nặng, cũng vận dụng “Phàm Trần Vấn Tâm Quyết”, hòa quyện linh lực “hữu tình” y vào hào quang ngũ sắc Lâm Khải. Sức mạnh của hai người cộng hưởng, tạo thành luồng phản chấn hùng vĩ, đẩy lùi “Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt” mạnh mẽ. Vầng sáng ngũ sắc Lâm Khải giờ đây không chỉ là lá chắn, mà là ngọn hải đăng, lời tuyên chiến.

Y gầm lên, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng vào Huyền Ảnh đang đứng giữa không trung. “Huyền Ảnh! Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh tình cảm! Ngươi chỉ là con rối Ý Chí Vô Tình, bị nó thao túng cùng hủy diệt!”

Làn sóng “hữu tình” từ Lâm Khải cùng Trần Hạo cộng hưởng, tạo thành luồng phản chấn mạnh mẽ, đẩy lùi một phần “Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt”, khiến nó rung chuyển dữ dội.

Huyền Ảnh, đứng trong trường vực đen kịt, gầm lên phẫn nộ, ôm đầu đau đớn khi đạo tâm vô tình y rạn nứt thêm mảng lớn. Ký ức bị đoạn tuyệt, cảm xúc bị chôn vùi từ lâu bỗng chốc trỗi dậy, giày vò y. “Không thể nào! Làm sao… làm sao ngọn lửa yếu đuối kia có thể chống lại Ý Chí Vô Tình!”

“Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này, kẻ mang tình yếu đuối!” Giọng nói của Ý Chí Vô Tình vang vọng, tràn đầy sát khí, khinh miệt, nhưng cũng ẩn chứa tia bất an mơ hồ, như thể nó đang cảm nhận được mối đe dọa thực sự.

Dưới tác động của làn sóng “tình” phản phệ, tu sĩ Vô Tình Tông cấp thấp, bị ảnh hưởng nặng nề, bắt đầu ôm đầu gào thét trong thống khổ. Kẻ tự bạo đan điền, linh hồn tan biến thành hư vô, khi ký ức cùng cảm xúc ấm áp ùa về, không chịu nổi giằng xé. Đội hình Vô Tình Tông trở nên hỗn loạn.

Y đứng vững vàng giữa chiến trường, hào quang ngũ sắc rực rỡ, đối mặt trực diện với Huyền Ảnh cùng Ý Chí Vô Tình. Bên cạnh y, Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan đứng kiên cường, ánh mắt rực cháy niềm tin. Cuộc chiến thực sự, không chỉ là sức mạnh vật chất mà còn là cuộc đối đầu của hai “Thiên Đạo”, đã chính thức bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8