Hư Không Huyễn Đạo
Chương 6: Lời Nguyền Của Gia Tộc

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:38 | Lượt xem: 9

Sáng sớm, một dải ánh sáng xám bạc lạnh lẽo xuyên qua những khe hở của căn lều xiêu vẹo, hắt lên khuôn mặt gầy gò của Lạc Phong. Hắn khẽ cựa mình, cố tình ho khan vài tiếng khô khốc, phát ra âm thanh yếu ớt như một người bệnh. Đôi mắt hắn hé mở, còn vương chút mệt mỏi, song ẩn sâu trong đó là một tia sắc bén khó ai nhận ra.

Hắn lê bước ra khỏi lều, tấm áo vải thô dính đầy bùn đất, những vết máu khô se trên tay áo từ trận đánh đêm qua vẫn còn đó, tựa hồ minh chứng cho sự “yếu đuối” của hắn. Hắn cúi đầu, vai rũ xuống, chậm rãi đi về phía chuồng linh thú cấp thấp, nơi mùi hôi thối của tạp khí và phân linh thú xộc thẳng vào mũi.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Gia Tộc

Trên tán cây cổ thụ khô héo cách đó ba mươi trượng, Hắc ảnh vẫn ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh. Y quan sát từng động tác nặng nhọc của Lạc Phong, khẽ nhếch mép khinh bỉ. *Đúng là phế vật,* y thầm nghĩ. *Chút sức mạnh nhục thân kia cũng chỉ là hư danh, không thể che giấu bản chất tàn tạ. Xem ra, Trưởng lão Lạc Viễn đã quá lo lắng rồi.* Sự lơ là cảnh giác bắt đầu xâm chiếm tâm trí Hắc ảnh, y chỉ duy trì mức độ theo dõi vừa đủ để báo cáo, không còn tập trung cao độ như đêm qua.

Thế nhưng, Lạc Phong, với ngũ quan nhạy bén dị thường sau khi tôi luyện Luyện Thể Cổ Tinh, đã sớm nhận ra sự lơ là ấy. Hắn khẽ nhếch môi trong thầm lặng, ánh mắt lướt qua Hắc ảnh một cách kín đáo rồi nhanh chóng thu về, tiếp tục giả vờ khập khiễng, nặng nhọc dọn dẹp chuồng linh thú. Hắn cúi đầu, nhưng ánh mắt lại lướt qua mọi ngóc ngách của Lạc thị gia tộc.

Bất chợt, một bóng người quen thuộc lướt qua tầm mắt hắn. Trưởng lão Lạc Viễn, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, song hôm nay lại hiện rõ thêm vẻ lo lắng sâu sắc. Bên cạnh lão là hai vị trưởng lão khác: Trưởng lão Lạc Hổ, một lão già râu bạc phơ, mặt mày cau có, và Trưởng lão Lạc Phượng, một phụ nhân trung niên khí chất sắc sảo, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa nỗi buồn khó nói. Ba người họ không đi về phía Giảng Võ Trường hay Đại Sảnh, mà lại rảo bước về phía Tây, nơi có “Vong Linh Các” – một tòa tháp cổ kính, phủ đầy rêu phong, ít người qua lại, nơi cất giữ nhiều bí mật và cổ vật của gia tộc. Vong Linh Các, cái tên ấy đã đủ nói lên sự u ám và những câu chuyện bị lãng quên.

Trực giác của Lạc Phong mách bảo có điều bất thường. Hắn nhớ lại ấn ký cửu đầu độc rết trên chiếc nhẫn hắc ngọc của Trưởng lão Lạc Viễn, và mối liên hệ đáng sợ với Cửu Trùng Cấm Phù trên người hắn. Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Chắc chắn có điều gì đó đang xảy ra.

*Vong Linh Các… nơi đó cất giấu điều gì?* Lạc Phong thầm hỏi. Ánh mắt hắn lóe lên tia nghi ngờ. Chắc chắn, cuộc họp bí mật này có liên quan đến lời nguyền trên người hắn và sự suy tàn của gia tộc Lạc thị. Hắn quyết định phải tìm hiểu.

***

Đêm khuya, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, và cả khu lều xiêu vẹo cũng chỉ còn tiếng gió rít qua những mái rách nát, Lạc Phong khẽ cựa mình. Hắc ảnh, tin rằng “phế vật” Lạc Phong đã ngủ say sau một ngày làm việc mệt nhọc, chỉ duy trì một phần nhỏ thần thức giám sát, không còn tập trung như trước. Y không thể ngờ, chỉ trong khoảnh khắc lơ là đó, một cái bóng mờ ảo đã nhẹ nhàng lướt ra khỏi căn lều rách nát.

Lạc Phong vận dụng hết kỹ năng ẩn nấp và tốc độ đã luyện được từ Luyện Thể Cổ Tinh. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ bẫng, không hề tạo ra tiếng động trên nền đất khô cứng. Hắn di chuyển qua những con hẻm tối tăm, luồn lách qua những bụi cây rậm rạp, hướng thẳng về Vong Linh Các. Tòa tháp cổ kính hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng lưỡi liềm, những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong, toát ra một vẻ âm u, lạnh lẽo.

Hắn tiếp cận Vong Linh Các, ẩn mình trong một bụi cây gai lớn gần cửa sổ. Một khe hở nhỏ hé lộ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ bên trong, cùng với những tiếng nói trầm thấp. Lạc Phong căng tai lắng nghe, mọi giác quan đều tập trung cao độ, cố gắng thu thập từng mảnh thông tin nhỏ nhất.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Gia Tộc

Bên trong, Trưởng lão Lạc Viễn, Lạc Hổ và Lạc Phượng đang ngồi quanh một chiếc bàn đá cổ, được chạm khắc những hoa văn kỳ dị đã mờ nhạt theo thời gian. Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở, như thể đang đè nén lên tâm trí của ba vị trưởng lão.

Trưởng lão Lạc Hổ, với bộ râu bạc phơ khẽ rung lên, giọng trầm đục, đầy tuyệt vọng vang lên: “Lạc Viễn huynh, tình thế càng lúc càng nguy. Thế hệ con cháu hiện tại, Thiên Cốt thức tỉnh ngày càng hiếm, dù có thì cũng bị Tạp Khí Thiên Kiếp xâm nhiễm nặng nề. Lạc thị chúng ta… còn có thể trụ được bao lâu nữa?”

Trưởng lão Lạc Phượng thở dài, giọng nói chua xót như tiếng gió lùa qua kẽ lá khô: “Năm xưa, Lạc thị ta từng là Tiên hiền vang danh khắp chốn, Thiên Cốt xuất hiện dày đặc. Giờ đây, chỉ còn lại sự suy tàn. ‘Thiên Phạt Chi Chú’ này… rốt cuộc khi nào mới kết thúc?” Nàng đưa tay lên xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và bất lực.

Trưởng lão Lạc Viễn gõ nhẹ ngón tay lên bàn đá cổ, mỗi tiếng gõ đều vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Vẻ mặt lão nghiêm nghị, đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm suy nghĩ. “Thiên Phạt Chi Chú không phải là thứ dễ dàng hóa giải. Nó là một xiềng xích cổ xưa, giáng xuống Lạc thị chúng ta sau Đại Hồng Kiếp, liên kết chặt chẽ với ‘Thiên Địa Phong Ấn’ lớn hơn đang giam cầm cả vùng đất này.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Gia Tộc

Lạc Hổ cau mày, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Thiên Địa Phong Ấn? Ngươi nói nó có liên quan đến việc linh khí ngày càng biến chất, và cả những mảnh vỡ trời rơi xuống ngày càng thường xuyên sao?”

“Đúng vậy.” Lạc Viễn gật đầu, giọng nói nặng trĩu. “Lời nguyền trên Lạc thị chúng ta chỉ là một phần nhỏ, một biểu hiện của phong ấn đó. Nó hút cạn linh khí tinh khiết, khiến Thiên Cốt của chúng ta khó lòng hấp thụ, ngày càng yếu kém. Thậm chí…” Lão ngập ngừng, đôi mắt vô thức liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Lạc Phong đang ẩn mình. “…ta nghi ngờ, có một số Thiên Cốt đã bị biến chất, trở thành vật dẫn cho một loại sức mạnh khác…”

Trưởng lão Lạc Phượng chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt hơi lóe lên: “Ý ngươi là… Phong nhi? Thằng bé có thể là phế vật, nhưng nó lại đánh bại được Lạc Bưu, Lạc Lâm… Dù ta không rõ nó đã làm cách nào, nhưng đó là điều chưa từng có với một người không có Thiên Cốt.” Nàng nhìn Lạc Viễn, đôi mắt chất chứa một tia hy vọng mong manh.

Lạc Viễn lắc đầu, một nụ cười khẩy hiện trên môi lão, đầy vẻ khinh thường. “Không. Phong nhi… chỉ là một kẻ may mắn. Sức mạnh nhục thân của nó không thể phá vỡ Cửu Trùng Cấm Phù. Ta đã tự tay kiểm tra. Hơn nữa, ta đã cử Hắc ảnh theo dõi, nó không thể gây ra chuyện gì lớn.”

Từng lời nói của Lạc Viễn như những nhát dao đâm thẳng vào tim Lạc Phong. Hắn không phải là “kẻ may mắn”, hắn là nạn nhân. Và chính Lạc Viễn đã tự tay “kiểm tra”, tự tay phong ấn hắn. Sự nghi ngờ của hắn đã được xác nhận một cách tàn nhẫn nhất. Lạc Phong siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, khiến vết cắt cũ lại rỉ máu, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp vạn lần.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Nguyền Của Gia Tộc

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Lạc Hổ tuyệt vọng hỏi, giọng nói khản đặc. “Cứ ngồi chờ Lạc thị bị nuốt chửng bởi lời nguyền này sao?”

Lạc Viễn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm u tối. Bóng lưng lão hiện lên đầy vẻ cô độc và bất lực. “Không. Chúng ta phải tìm cách. Lời nguyền này có thể là một thử thách, nhưng cũng có thể là một cơ hội. Chỉ khi phá vỡ được Thiên Địa Phong Ấn, Lạc thị chúng ta mới có hy vọng tái sinh. Ta đã có một vài manh mối từ cổ tịch…” Lời nói của Lạc Viễn nhỏ dần, chìm vào trong tiếng gió đêm, không còn rõ ràng.

Lạc Phong không cần nghe thêm nữa. Toàn bộ thông tin hắn cần đã đủ.

***

Lạc Phong lặng lẽ rút lui, nhanh như một bóng ma, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn không quay đầu lại, cứ thế lao vun vút về căn lều rách nát của mình. Lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, không phải vì mệt mỏi, mà vì cơn bão tố đang cuộn trào trong tâm trí.

Trở về lều, Lạc Phong ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo, tấm áo thô ráp ướt đẫm mồ hôi lạnh. Toàn bộ thông tin vừa nghe lén được như một dòng lũ cuồn cuộn đổ vào tâm trí hắn, xé toạc mọi ảo tưởng còn sót lại về gia tộc.

*Thiên Phạt Chi Chú… Thiên Địa Phong Ấn… Cửu Trùng Cấm Phù… Tất cả đều là một!*

Hắn nghiến răng, hàm răng ken két. Ấn ký cửu đầu độc rết trên chiếc nhẫn hắc ngọc của Lạc Viễn, những vòng xích sắt hư ảo của Cửu Trùng Cấm Phù trong Ngọc Giới… Tất cả đều xâu chuỗi lại một cách hoàn hảo, tàn nhẫn. Trưởng lão Lạc Viễn không chỉ biết về lời nguyền, mà còn là kẻ giáng phong ấn lên người hắn. Lão đã gọi hắn là “phế vật”, nhưng chính lão lại là kẻ đồng lõa trong việc giam cầm gia tộc này, giam cầm cả tương lai của hắn!

Sự tức giận bùng lên trong Lạc Phong, dữ dội như ngọn lửa thiêu đốt mọi thứ. Không chỉ vì bản thân bị sỉ nhục, bị lừa dối, mà còn vì cả gia tộc Lạc thị, những người cùng huyết mạch với hắn, đang bị một thế lực vô hình thao túng, suy tàn dần trong sự tuyệt vọng. Lời hứa với mẫu thân về việc tìm ra đạo của riêng mình giờ đây mang một ý nghĩa lớn lao hơn, không chỉ là trả thù cá nhân, mà là giải cứu, là tái sinh.

Hắn nhớ lại tri thức về “Đại Hồng Kiếp”, “Tạp Khí Thiên Kiếp”, và sứ mệnh “hàn gắn bầu trời” từ quyển “Hư Không Huyễn Đạo”. Hắn nhận ra “Thiên Địa Phong Ấn” mà các trưởng lão nhắc đến không chỉ là một lời nguyền đơn thuần, mà là một phần của âm mưu “Thế Giới Hồi Quy” mà “Thiên Tôn Vô Cực” – kẻ được nhắc đến trong cổ tịch – đang thao túng.

*Mẫu thân ơi, Phong nhi đã hiểu. Con không phải là kẻ yếu đuối, con là người mang gánh nặng của cả gia tộc, của cả vùng đất này. Phong nhi sẽ không gục ngã!*

Lạc Phong đưa tay chạm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út. Một luồng ấm áp quen thuộc lan tỏa, như đang an ủi và động viên hắn, tiếp thêm sức mạnh cho ý chí kiên cường của hắn. Chiếc nhẫn vẫn luôn ở đó, là sợi dây liên kết giữa hắn với quá khứ, với mẫu thân, và với con đường tương lai.

*Thiên Tôn Vô Cực, nếu ngươi là kẻ đứng sau tất cả, ta sẽ tìm đến ngươi! Ta sẽ tự tay xé rách mọi xiềng xích, phá vỡ phong ấn, đòi lại công bằng cho Lạc thị, và hoàn thành sứ mệnh hàn gắn bầu trời!*

Trong bóng tối tịch mịch của gian lều rách nát, ánh mắt Lạc Phong lóe lên tia sáng sắc lạnh, ý chí kiên định. Nỗi đau khổ và sự tức giận đã tan biến, thay vào đó là sự kiên định đến cực điểm, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn đã không còn là “phế vật” bị ruồng bỏ, mà là một kẻ mang trong mình sứ mệnh vĩ đại, một ngọn lửa đang âm thầm bùng cháy, chờ ngày thiêu rụi mọi xiềng xích và bóng tối.

Bên ngoài, gió đêm vẫn rít gào, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa ý chí trong lòng thiếu niên. Một chương mới trong cuộc đời Lạc Phong đã bắt đầu, không còn là sự cam chịu, mà là một lời thề sắt đá, vang vọng khắp Hư Không.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8