Hư Không Huyễn Đạo
Chương 9: Tinh Thạch Khai Mạch

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:42 | Lượt xem: 8

Lạc Phong hít một hơi thật sâu, luồng khí tức thanh tân, thuần khiết tràn vào lồng ngực, mang theo vị ngọt lành, mát rượi. Chẳng chút chần chừ, hai tay hắn mau chóng kết thành ấn pháp phức tạp theo pháp môn *Luyện Thể Cổ Tinh*. Toàn bộ ý chí, sự kiên cường cùng nỗi phẫn uất tích tụ bấy lâu đều dồn nén vào khoảnh khắc này, dẫn dắt luồng linh khí cuồn cuộn từ mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết khổng lồ đang tỏa ánh lam nhạt quanh thân.

Tức thì, một cơn đau đớn thấu xương tủy ập đến, dữ dội hơn vạn lần những trận đòn roi Lạc Bưu hay Lạc Lâm từng giáng xuống. Kinh mạch trong thân thể hắn tựa bị vạn mũi kim lửa nóng bỏng xé toạc, từng thớ thịt, từng sợi gân như bị kéo căng đến cực hạn. Dòng năng lượng thuần khiết mà hung bạo từ tinh thạch lao vun vút qua các kỳ kinh bát mạch, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng hắn tựa ngọn lửa vô hình. Xương cốt hắn kêu răng rắc, âm thanh chói tai như muốn vỡ vụn, tan tành, vang vọng trong lồng ngực.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tinh Thạch Khai Mạch

Linh khí tinh khiết, mãnh liệt tựa thác lũ, lao thẳng vào lớp phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù kiên cố tựa bàn thạch đang án ngữ nơi sâu thẳm đan điền. Mỗi lần va chạm, một cơn chấn động khủng khiếp lan truyền khắp thân thể hắn, khiến hắn nôn khan, đầu óc choáng váng. Hắn cắn chặt môi đến bật máu tươi, vị tanh nồng lan tràn khoang miệng. Từng giọt mồ hôi lạnh như tắm gội vã ra, thấm ướt mái tóc đen bết dính của hắn. Thân thể hắn run rẩy dữ dội, tựa con thuyền nhỏ lạc giữa biển cả bão tố, chực chờ tan rã.

Ý thức hắn chập chờn, tưởng chừng sắp chìm vào bóng tối vô tận. Nhưng mỗi khi vực thẳm bất tỉnh chực nuốt chửng, hình ảnh mẫu thân hiền từ cùng lời hứa “tìm ra con đường của riêng mình” lại bùng cháy rực rỡ trong thức hải, tựa ngọn hải đăng giữa đêm đen. “Đau! Đau quá! Nhưng… ta sẽ không gục ngã! Tuyệt đối không! Mẫu thân… con sẽ không để người thất vọng!” Hắn gầm gừ trong cổ họng, giọng khản đặc khàn. “Phong ấn này… nó còn kiên cố hơn cả núi đá ngàn năm! Nhưng ta sẽ phá vỡ nó, dù phải trả bất cứ giá nào!”

Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn, tựa hồ có sinh mệnh, tỏa ra lam sắc hào quang dịu nhẹ. Luồng sáng ấy không ngừng điều hòa, dẫn dắt dòng linh khí hung bạo, giúp hắn chịu đựng và kiểm soát phần nào sự cuồng nộ của năng lượng. Nó tựa một vị đạo sư thầm lặng, từng bước chỉ lối cho hắn vượt qua cực hạn của chính mình.

Dưới sự va đập liên tục của linh khí cùng ý chí bất khuất của hắn, vết nứt trên Cửu Trùng Cấm Phù dần lan rộng hơn. Lần này, chẳng còn là những tiếng “rắc” nhỏ bé, mà là một chuỗi âm thanh “rắc rắc… rắc rắc…” liên hồi, rõ ràng tựa tiếng đá vụn rơi từ vách núi, vang vọng sâu thẳm trong nội thể hắn. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên, tựa hồ có một thứ gì đó bị giam cầm suốt bao năm tháng đang cố gắng vùng vẫy, bứt phá khỏi xiềng xích.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng vàng nhạt, ấm áp và cổ xưa, bùng lên từ sâu bên trong xương cốt hắn. Ánh sáng ấy không chói mắt, mà dịu dàng lan tỏa khắp thân thể hắn, xua đi phần nào đau đớn cùng lạnh lẽo. Đó chính là dấu hiệu Thiên Cốt bẩm sinh của hắn, vốn đã bị phong ấn từ thuở nằm trong thai, nay dưới áp lực của linh khí cùng sự kiên cường của hắn, bắt đầu thức tỉnh một phần. Nó không hoàn toàn bùng nổ, mà chỉ hé mở, tựa một nụ hoa đang dần hé nở sau mùa đông dài.

Khi Thiên Cốt thức tỉnh, dù chỉ là một phần nhỏ, khả năng hấp thụ linh khí tinh khiết của hắn tăng lên đáng kể. Cơn đau buốt giảm bớt rõ rệt, chẳng còn là sự giằng xé tột cùng mà thay vào đó là cảm giác tê dại, nóng ấm dễ chịu. Dòng linh khí giờ đây được dẫn dắt vào kinh mạch mượt mà hơn, nhanh chóng củng cố các mạch đã khai, lấp đầy những khoảng trống bị phong ấn từ lâu.

Một dòng linh khí lớn hơn, mạnh mẽ hơn bội phần, tựa một con sông nhỏ đã tìm thấy lối thoát, xuyên qua vết nứt của phong ấn. Nó không chỉ tràn vào đan điền hắn, nơi từng là khoảng trống vô định, mà còn len lỏi vào từng tấc kinh mạch, từng tế bào, từng thớ thịt của hắn. Cả thân thể hắn tựa được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh, tràn đầy sức sống.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tinh Thạch Khai Mạch

“Đây là… Thiên Cốt?” Lạc Phong thảng thốt trong thức hải, cảm giác ngạc nhiên tột độ pha lẫn bàng hoàng. “Ta… ta có Thiên Cốt? Vậy ra chẳng phải ta là phế vật, mà là bị phong ấn! Lạc Viễn… ngươi đã che giấu ta điều gì?!” Sự ngạc nhiên nhanh chóng hóa thành cơn phẫn nộ dữ dội, thiêu đốt tâm can. Bấy lâu nay, hắn bị coi thường, bị sỉ nhục, bị hành hạ chỉ vì lời dối trá, sự che giấu tàn nhẫn này! Nỗi phẫn nộ đó nhanh chóng hóa thành quyết tâm sắt đá, ngọn lửa bất diệt. “Thì ra đây là con đường của ta! Một con đường bị phong ấn, bị che giấu!” Hắn nghiến răng, thề sẽ đòi lại tất cả những gì đã phải chịu đựng.

Lạc Phong cảm nhận được một luồng chân chính tu luyện chi lực mà trước nay hắn chưa từng hay biết, lan tỏa khắp thân thể. Dù chỉ là một phần nhỏ so với toàn bộ phong ấn, nhưng nó khác biệt hoàn toàn với thể chất chi lực mà *Luyện Thể Cổ Tinh* mang lại. Đó là một thứ nội tại chi lực, kết nối hắn với bản nguyên vũ trụ, không chỉ là cơ bắp hay xương cốt.

Hắn nhắm mắt, tập trung cảm ứng. Hắn chẳng thể thi triển phép thuật, chẳng thể điều khiển trọng lực như *Hư Không Huyễn Đạo* hứa hẹn khi tu luyện đến cảnh giới cao thâm. Nhưng hắn lại có một *giác quan mới* đối với không gian quanh thân. Hắn cảm thấy mình tựa một phần của không gian đó, cảm nhận được sự “rỗng” và “đầy”, sự dao động mơ hồ của trọng lực, tựa hồ có những sợi tơ vô hình đang kết nối vạn vật, và hắn có thể chạm vào chúng. Đây là một sự kết nối sơ khai, một tiếng vọng đầu tiên từ Hư Không quảng đại.

Một mảnh ký ức, hay đúng hơn là một ảo ảnh từ *Hư Không Huyễn Đạo*, thoáng qua trong thức hải hắn. Hắn thấy những mảnh vỡ thiên thạch khổng lồ trôi nổi giữa hư không vô tận, chẳng theo một quy luật nào. Những sợi dây linh khí vô hình, lung linh tựa dải ngân hà, kết nối chúng lại với nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Rồi một khái niệm mơ hồ nhưng mãnh liệt về việc “hàn gắn” những vết nứt của vũ trụ hiện ra, tựa một nhiệm vụ thiêng liêng, cao cả.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tinh Thạch Khai Mạch

Lạc Phong nhận ra rằng con đường của hắn chẳng phải là tu luyện thông thường, chẳng phải là tranh giành tài nguyên hay địa vị như những đệ tử Lạc thị vẫn làm. Đó là một con đường độc nhất vô nhị, liên quan đến bản nguyên sâu xa của vũ trụ và một sứ mệnh trọng đại, vượt xa khỏi những gì hắn từng tưởng tượng.

“Linh khí… đây chính là linh khí chân chính! Nó là hơi thở, là mạch đập của thế giới này!” Hắn cảm thán trong thức hải, từng tế bào tựa reo vang. “Không gian… ta có thể cảm nhận được nó! *Hư Không Huyễn Đạo*… Nó chẳng chỉ là công pháp, nó là một triết lý, một con đường!” Hắn mở rộng thức hải, đón nhận dòng tri thức mới mẻ, sâu sắc. “Hàn gắn bầu trời… đây là sứ mệnh mà mẫu thân đã giao phó cho ta, là ý nghĩa của sự tồn tại của ta!” Lời hứa với mẫu thân giờ đây chẳng chỉ là động lực, mà còn là kim chỉ nam cho toàn bộ hành trình của hắn.

Ngay khi hắn đạt được giác ngộ đầu tiên, một luồng ý niệm cổ xưa, lạnh lẽo mà đầy uy áp đột ngột thoáng qua trong thức hải hắn. Nó chẳng phải là một giọng nói, chẳng phải một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác áp bức vô hình, tựa một ánh mắt từ nơi xa xăm vô định đang nhìn thấu hắn, soi rọi đến tận sâu thẳm linh hồn. Cảm giác này khiến hắn rùng mình, tâm can chấn động, một nỗi bất an sâu sắc dâng lên.

Cảm giác đó chỉ kéo dài trong khoảnh khắc rồi biến mất, nhưng để lại một nỗi nghi ngờ lớn trong tâm trí hắn. Ai là kẻ đã giáng phong ấn lên hắn? Lạc Viễn chỉ là một con rối bị giật dây ư? Hay có một thế lực nào đó còn cường đại hơn, tà ác hơn đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối? Câu hỏi đó lơ lửng, tạo thành một đám mây đen trong thức hải hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tinh Thạch Khai Mạch

Lạc Phong từ từ mở mắt, ánh nhìn giờ đây kiên định hơn bội phần, chẳng còn chút mơ hồ hay hoài nghi nào. Hắn chưa hoàn toàn phá giải phong ấn, Cửu Trùng Cấm Phù vẫn còn tồn tại, nhưng hắn đã có một khởi đầu vững chắc. Hắn cảm nhận được chi lực đang cuộn trào trong kinh mạch, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng đã đủ để thay đổi vận mệnh của hắn.

Hắn đứng dậy, thân thể nhẹ nhõm hơn, linh hoạt hơn. Vết thương cũ đã lành lặn hoàn toàn, và hắn cảm thấy một sức sống mãnh liệt chưa từng hay biết. Mỗi hơi thở đều mang theo linh khí tinh khiết, mỗi bước đi đều ẩn chứa chi lực. Hắn nhìn quanh mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết, những tinh thể lam sắc vẫn lấp lánh tựa những vì sao nhỏ. Rồi ánh mắt hắn hướng về phía lối ra hang động, nơi có thể dẫn hắn trở lại thế giới khắc nghiệt bên ngoài kia, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

“Cảm giác đó là gì? Một tồn tại khủng khiếp… Kẻ nào đã phong ấn ta ư? Lạc Viễn chỉ là một con rối ư?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói kiên quyết. “Ta sẽ chẳng bao giờ là phế vật nữa! Lạc thị gia tộc, Thiên Tôn Vô Cực… tất cả những kẻ đã phong ấn cùng sỉ nhục ta, hãy chờ đó!” Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi cuồn cuộn. “Con đường này… ta sẽ tự mình bước đi, và hàn gắn bầu trời!”

Con đường phía trước còn nhiều gian nan, hiểm nguy trùng trùng, nhưng Lạc Phong đã có vũ khí của riêng mình: ý chí bất khuất, Thiên Cốt thức tỉnh, cùng một con đường tu luyện độc nhất vô nhị. Hắn bước ra khỏi hang động, ánh sáng bình minh xám bạc chiếu rọi gương mặt kiên nghị, tựa một chiến binh vừa tôi luyện trong lò lửa, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8