Hư Không Huyễn ĐạoChương 12: Kẻ Thù Trong Bóng Tối
“Ngươi chắc chắn tiểu tử kia là một món mồi ngon chứ?”
“Đại ca, ta thề bằng cái mạng này! Tiểu tử kia mặc đồ rách rưới như phàm nhân, nhưng vừa rồi khi hắn đi qua, ta ngửi thấy một mùi dược hương thanh khiết cực kỳ hiếm gặp. Trên người hắn chắc chắn có dị bảo che giấu tu vi!”
“Hừ, giữa cái Long Kiều Trấn long xà hỗn tạp này, một con cừu non lạc đàn mang bảo vật chính là thiên tứ chi vật. Đi, đừng để nó thoát khỏi tầm mắt.”
Trong góc tối của một gian hàng đổ nát, hai gã đàn ông với trang phục rách rưới nhưng ánh mắt đầy sát khí đang thì thầm toan tính. Chúng khẽ cử động, thân hình nhanh nhẹn lướt đi trong bóng tối, bám theo một thân ảnh gầy gò vừa rẽ vào khu chợ sầm uất của trấn nhỏ dưới chân Cầu Rồng.

Lạc Phong hoàn toàn không biết mình đã lọt vào tầm mắt của những kẻ săn mồi chuyên nghiệp. Lúc này, từng bước đi của hắn đều là một sự nỗ lực phi thường. Không khí ở Long Kiều Trấn tuy nhộn nhịp hơn vùng biên ải hoang vu, nhưng cũng đậm đặc hơn nhiều phần Tạp Khí Thiên Kiếp. Khí biến dị ấy tựa một thứ độc dược vô hình, ẩn mình trong từng luồng gió, chực chờ xâm nhập kinh mạch của bất kỳ tu sĩ nào lơ là phòng bị.
Mỗi hơi thở của Lạc Phong đều phải đi kèm với sự vận hành Thiên Cốt âm thầm sâu trong cơ thể. Hắn dùng tâm cảnh kiên cố đã tôi luyện qua ngàn vạn lần đau đớn để biến Thiên Cốt bẩm sinh ấy thành một màng lọc tự thân. Tạp Khí bị đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông, chỉ có luồng linh khí tinh thuần mỏng manh được giữ lại, len lỏi nuôi dưỡng những kinh mạch vốn đã chịu nhiều tổn thương. Thân thể hắn, dù khoác lên bộ y phục dính đầy bùn đất khô cứng và những vết máu cũ từ cuộc chiến với Dạ Ma Sói, vẫn toát ra vẻ dẻo dai, săn chắc lạ thường.
Lạc Phong dừng chân trước một gian hàng cũ kỹ nằm ở rìa con phố nhỏ. Trên tấm gỗ mục nát của gian hàng, vài tấm bản đồ rách nát, ố vàng được treo hờ hững bằng những sợi dây thừng cũ nát. Chủ sạp là một lão phụ nhân gầy gò, đôi mắt tinh anh như chim ưng liên tục đảo quanh, đánh giá từng người qua đường.
Lạc Phong tiến lại gần, khẽ cúi đầu, khoanh tay hành lễ:
“Lão nhân gia, vãn bối muốn cầu mua một tấm bản đồ dẫn lên Thiên Phù Sơn hoặc các khu vực lân cận.”
Lão phụ nhân ngừng tay, chậm rãi ngước mắt nhìn Lạc Phong. Ánh mắt bà lướt qua khuôn mặt thanh tú nhưng gầy gò, dừng lại ở bộ quần áo thô sơ dính đầy bụi bặm và lòng bàn tay phải có vết cắt sâu hoắm vừa mới se miệng của hắn. Bà ta hừ lạnh một tiếng, giọng khàn khàn vang lên đầy vẻ khinh miệt:
“Tiểu huynh đệ, bản đồ Thiên Phù Sơn đâu phải vật phàm nhân như ngươi có thể cầu mua. Ngươi nên hồi gia thì hơn.”
Lạc Phong không hề nổi giận, hắn hiểu quy tắc của thế gian này. Hắn thò tay vào vạt áo, lấy ra vài đồng bạc vụn – thứ tiền tệ duy nhất hắn tích góp được từ những ngày tháng làm việc nặng nhọc ở Lạc thị gia tộc.
“Lão nhân gia, vãn bối chỉ có bấy nhiêu đây, liệu có thể đổi lấy một tấm bản đồ thô sơ nhất không?”
Nhìn thấy mấy đồng bạc vụn, nụ cười trên mặt lão phụ nhân lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ. Bà ta xua tay như xua đuổi một kẻ ăn mày:
“Bạc vụn phàm trần? Nơi đây chỉ nhận linh thạch hoặc linh thảo có giá trị. Cút đi, đừng làm phiền lão nương buôn bán. Đúng là kẻ nghèo kiết xác!”
Lời nói của bà ta thu hút vài ánh mắt giễu cợt của những tu sĩ qua lại. Lạc Phong mím chặt môi, bàn tay siết chặt lấy mấy đồng bạc. Sự tủi nhục quen thuộc lại dâng trào trong lòng, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên cường của hắn áp chế. Hắn không còn là hài tử yếu đuối chỉ biết khóc lóc khi bị ức hiếp nữa. Hắn đã biết thế gian này tàn nhẫn ra sao, và cách duy nhất để tồn tại là phải trở nên mạnh mẽ hơn tất thảy.
“Vãn bối đã quấy rầy.”
Lạc Phong bình thản cất lại những đồng bạc, khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi. Thế nhưng, ngay khi vừa bước ra khỏi phạm vi gian hàng, một luồng khí tức lạnh lẽo, dò xét đột ngột lướt qua sau gáy hắn. Đó không phải là luồng gió tự nhiên, mà là sát ý chân chính. Cổ ngọc giới trên ngón áp út của hắn khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ, truyền vào thức hải hắn một cảm giác cảnh báo mơ hồ.
*Có kẻ đang theo dõi ta.*
Lạc Phong không quay đầu lại, bước chân vẫn giữ nhịp độ đều đặn nhưng hướng đi đã thay đổi. Hắn không đi về phía con đường lớn đông đúc, mà rẽ vào một con hẻm nhỏ chật hẹp, tối tăm phía sau khu chợ. Hắn cần phải xác nhận xem kẻ bám đuôi là ai, và nếu có thể, hắn muốn cắt đuôi chúng trong địa hình hiểm trở này.
Con hẻm chật hẹp chứa đầy những thùng gỗ mục nát, rác rưởi tích tụ lâu ngày tỏa ra mùi ẩm mốc nồng nặc. Ánh sáng xám bạc của bầu trời vỡ nát không thể chiếu rọi vào nơi đây, khiến không gian càng thêm u ám, lạnh lẽo.
Lạc Phong bước nhanh hơn, nhưng khi hắn vừa đi qua một khúc quanh, ba thân ảnh đã đột ngột xuất hiện, chặn đứng lối ra phía trước. Đồng thời, từ phía sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên, phong tỏa đường lui của hắn.

“Chạy đi đâu hả tiểu tử?”
Tên cầm đầu bước lên, thân hình vạm vỡ, một vết sẹo dài chạy dọc từ khóe mắt xuống cằm khiến khuôn mặt gã trở nên hung tợn. Trên cánh tay gã quấn một sợi xích sắt dày, tỏa ra luồng linh lực u ám của Khai Mạch cảnh sơ giai. Hai tên đồng bọn phía sau cũng cười khẩy, một kẻ cầm đoản đao bén nhọn, kẻ còn lại thì hai tay âm ỉ dao động linh khí hệ Thổ.
“Nhìn ngươi gầy gò thế kia mà lại toát ra khí tức linh khí tinh thuần lạ thường.” Tên cầm đầu liếm môi, ánh mắt thèm khát dừng lại ở cổ ngọc giới trên tay Lạc Phong. “Chắc hẳn ngươi giấu dị bảo gì đó quý giá, đúng không? Khôn hồn thì giao ra, bằng không hôm nay con hẻm này sẽ là mồ chôn của ngươi.”
Lạc Phong lùi lại một bước, lưng áp sát vào bức tường gạch ẩm thấp. Hắn cảm nhận được sự chênh lệch rõ rệt. Ba tên này đều là tu sĩ chân chính, đặc biệt là tên cầm đầu đã bước vào Khai Mạch cảnh. Trong khi đó, hắn chỉ vừa mới phá giải một phần nhỏ của cấm chế chín tầng trong đan điền, lượng linh khí tích trữ vô cùng ít ỏi, chưa kể nhục thân vẫn chưa hoàn toàn khôi phục sau trận chiến với Dạ Ma Sói.
Nhưng trong đôi mắt đen láy của Lạc Phong không hề có sợ hãi. Chỉ có sự lạnh lẽo và chiến ý đang âm ỉ bùng cháy. Hắn đã trải qua cái chết một lần trong hang động ngầm, hắn sẽ không để bản thân gục ngã tại nơi đây.
“Ta không có dị bảo nào cả.” Lạc Phong lạnh lùng đáp, bàn tay âm thầm kết ấn pháp Luyện Thể Cổ Tinh sâu trong tay áo.
“Nói nhảm! Lên cho ta, phế nó trước rồi lục soát sau!” Tên cầm đầu gầm lên, ra lệnh.
Tên cầm đoản đao không hề do dự, thân hình lướt tới như một mãng xà độc, lưỡi đao sắc bén vạch ra một đường vòng cung lạnh lẽo nhắm thẳng vào yết hầu Lạc Phong. Tốc độ của gã cực nhanh, mang theo kình phong xé rách không khí.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ngũ quan nhạy bén của Lạc Phong phát huy đến cực hạn. Trong mắt hắn, chuyển động của tên cầm đao tựa như chậm lại một nhịp. Hắn nghiêng người sang bên, lưỡi đao sượt qua má hắn, mang theo luồng khí lạnh buốt. Ngay khi tránh được đòn đánh, Lạc Phong dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân Luyện Thể Cổ Tinh vào nắm đấm phải, tung một quyền trực diện vào ngực đối phương.
*Bùng!*
Một tiếng động trầm đục chợt vang lên. Cú đấm mang theo sức mạnh nghìn cân nện thẳng vào ngực tên cầm đao. Gã trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Nhưng gã là một kẻ liếm máu trên lưỡi đao, trải qua trăm trận chiến sinh tử, cơn đau chỉ khiến gã thêm cuồng nộ. Gã gầm lên, lại vung đao xông tới.

Cùng lúc đó, tên tu sĩ hệ Thổ phía sau bắt đầu kết ấn.
“Địa Thứ!”
Mặt đất dưới chân Lạc Phong chợt rung chuyển. Những mũi nhọn bằng đá sắc bén từ dưới lòng đất đâm thọc lên, hòng xuyên thủng song cước hắn. Lạc Phong cắn chặt răng, cố gắng vận dụng Linh Phiến sơ khai. Luồng khí lưu yếu ớt, mờ nhạt bùng lên quanh cổ chân hắn. Luồng sức mạnh không gian nhỏ nhoi này giúp hắn nhẹ nhàng nhấc bổng thân thể lên nửa thước, né tránh được những mũi đá trong gang tấc.
Thế nhưng, việc vận dụng Linh Phiến khi tu vi còn quá yếu đã vắt kiệt một lượng lớn linh khí trong đan điền. Đầu óc Lạc Phong thoáng chốc trống rỗng, thân thể mất đi sự thăng bằng vốn có.
*Xoẹt!*
Tên cầm đoản đao chớp thời cơ, vung đao chém sượt qua vai phải Lạc Phong. Lưỡi đao sắc bén dễ dàng xé rách lớp áo thô, cắm sâu vào da thịt hắn. Máu tươi đỏ thẫm lập tức bắn ra, nhuộm đỏ một mảng vai áo. Cơn đau rát bỏng ập đến như lửa đốt, khiến Lạc Phong khẽ rên rỉ một tiếng, bước chân lảo đảo.

“Ha ha! Tiểu tử này chỉ là kẻ hữu dũng vô mưu thôi! Chết đi!”
Tên cầm đầu cười lớn, sợi xích sắt trên tay gã đột ngột vung ra. Sợi xích tựa một mãng xà đen trườn đi trong không khí, mang theo luồng linh lực u ám đầy dơ bẩn của Tạp Khí. Lạc Phong muốn né tránh, nhưng vai phải bị thương khiến cử động chậm đi một nhịp.
*Keng!*
Sợi xích sắt quấn chặt lấy cánh tay trái Lạc Phong. Những mắt xích kim loại lạnh lẽo siết mạnh vào da thịt hắn, ma sát tạo ra tiếng rợn người. Tên cầm đầu vận dụng linh lực Khai Mạch cảnh, đột ngột kéo mạnh sợi xích về phía mình.
“Qua đây cho ta!”
Sức mạnh khổng lồ từ sợi xích kéo lê Lạc Phong trên mặt đất ẩm thấp. Hắn cảm thấy xương cánh tay trái tựa như sắp bị bẻ gãy, cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng vào đại não. Cấm chế chín tầng sâu trong đan điền bị kích thích bởi ngoại lực, bắt đầu dao động kịch liệt, tạo ra những luồng phản phệ nóng rực như muốn thiêu đốt toàn bộ kinh mạch.
Lạc Phong ngã quỵ xuống một đầu gối, máu từ vai phải không ngừng chảy xuống, thấm đẫm mặt đất. Tên tu sĩ hệ Thổ lại bắt đầu ngưng tụ một luồng năng lượng lớn hơn, mặt đất quanh Lạc Phong bắt đầu nứt nẻ, chuẩn bị cho một đòn chí mạng.
*Ta… sẽ chết tại nơi đây sao?*
*Không! Ta không thể chết! Mẫu thân vẫn đang đợi ta… Ta chưa đòi lại công đạo từ Lạc thị gia tộc, chưa phá giải phong ấn này… Ta tuyệt đối không thể gục ngã tại xó xỉnh tăm tối này!*
Ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng lên trong Lạc Phong. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, cổ ngọc giới trên ngón tay hắn đột ngột tỏa ra một luồng ánh sáng lam nhạt mờ ảo. Luồng ánh sáng này không trực tiếp tấn công kẻ thù, nhưng nó tựa một dòng suối mát lành rót thẳng vào thức hải hắn, xoa dịu cơn đau phản phệ của phong ấn chín tầng, giúp đầu óc hắn khôi phục lại sự tỉnh táo cực độ.
Giác quan không gian của hắn chợt mở rộng. Hắn nhìn thấy sợi xích đang quấn quanh tay mình, nhìn thấy tên cầm đầu đang đắc ý kéo sợi xích, và tên tu sĩ hệ Thổ đang tập trung tinh thần kết ấn phía sau.
Một nước cờ liều mạng hình thành trong tâm trí Lạc Phong.
Thay vì dùng sức kéo ngược lại sợi xích, Lạc Phong đột ngột thả lỏng thân thể, mượn lực kéo của tên cầm đầu để lao thẳng về phía gã với tốc độ cực nhanh. Sự thay đổi đột ngột này khiến tên cầm đầu bất ngờ, lực kéo bị hụt khiến thân hình gã hơi mất thăng bằng.
Lạc Phong dồn toàn bộ chút linh khí tinh thuần cuối cùng cùng với sức mạnh nhục thân Luyện Thể Cổ Tinh vào chân phải. Hắn không tấn công tên cầm đầu, mà lợi dụng sợi xích làm điểm tựa, xoay người đá mạnh vào bức tường đất đang nứt nẻ do tên tu sĩ hệ Thổ dựng lên phía sau.
*Rầm!*
Cú đá mang theo sức mạnh nhục thân cực hạn của Lạc Phong nện thẳng vào điểm yếu nhất của bức tường đất. Bức tường đổ sập xuống, tạo ra đám bụi đất mù mịt và những mảnh đá bay tứ tung. Lạc Phong mượn lực phản chấn từ cú đá, đồng thời gồng mình dùng hết sức giật mạnh cánh tay trái ra khỏi sợi xích sắt đang lỏng lẻo.
*Xoẹt!*
Cánh tay trái của hắn bị ma sát dữ dội với xích sắt, da thịt rách nát, máu tươi đầm đìa, để lại vết hằn sâu hoắm tận xương. Nhưng hắn đã tự do.
Trong làn khói bụi hỗn loạn, Lạc Phong không hề do dự. Hắn vận dụng chút tàn lực của Linh Phiến dưới chân, thân hình như một mũi tên rời cung, lao thẳng qua khe hở của bức tường đổ, phóng ra ngoài con hẻm.
“Chết tiệt! Tiểu tử này điên rồi! Mau đuổi theo!” Giọng tức giận của tên cầm đầu vang lên trong đám bụi mù, nhưng khi chúng định thần lại thì thân ảnh Lạc Phong đã biến mất vào những con hẻm chằng chịt khác của Long Kiều Trấn.
Lạc Phong chạy như điên dại trong màn đêm. Hắn không dám quay đầu lại, bước chân lảo đảo nhưng tốc độ không hề suy giảm. Vai phải và cánh tay trái của hắn đau đớn đến mức tê dại, máu chảy dọc theo cánh tay, nhỏ xuống mặt đường đá lạnh lẽo. Hắn chỉ biết chạy theo bản năng, rẽ qua vô số con hẻm nhỏ, cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ tiếng động nào phía sau nữa.
Trước mắt hắn xuất hiện một ngôi nhà hoang phế nằm ở rìa trấn nhỏ, tường gạch đổ nát, mái ngói sụp đổ một nửa, quanh đó cỏ dại mọc um tùm. Lạc Phong loạng choạng lao vào bên trong, khép hờ cánh cửa gỗ mục nát rồi sụp đổ hoàn toàn xuống góc tường tối tăm nhất.
“Hộc… hộc…”
Lạc Phong thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau từ vết thương giờ đây mới thực sự bùng phát, khiến toàn thân hắn run rẩy kịch liệt. Hắn cúi xuống nhìn hai cánh tay của mình. Vai phải bị một vết chém sâu, máu vẫn đang rỉ ra làm ướt sũng vạt áo. Cổ tay trái thì rách nát, những mảng da thịt đỏ hỏn lộ ra ngoài, trông vô cùng đáng sợ.
Hít một hơi thật sâu, Lạc Phong cố gắng giữ cho bản thân không bị ngất đi. Hắn biết Tạp Khí Thiên Kiếp trong không khí đang ẩn mình xung quanh, nếu để chúng xâm nhập vào những vết thương hở này, hậu quả sẽ khôn lường. Hắn lập tức ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, vận hành Thiên Cốt.
Luồng linh khí tinh thuần ít ỏi còn sót lại trong đan điền được hắn cẩn thận điều động, chậm rãi di chuyển đến vai phải và cổ tay trái. Quá trình này vô cùng đau đớn, tựa như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm xương tủy hắn. Lạc Phong cắn chặt môi đến mức bật máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng hắn vẫn kiên trì không phát ra tiếng động nào. Dần dần, máu trên vết thương bắt đầu ngừng chảy, những thớ thịt rách nát khẽ co thắt lại, tạm thời được phong tỏa khỏi sự xâm nhập của Tạp Khí.
Sau khi ổn định thương thế, Lạc Phong mới thở phào một hơi. Lúc này, hắn mới chú ý đến bàn tay phải đang nắm chặt một vật gì đó.
Đó là một chiếc túi da nhỏ màu xám tro.
Lạc Phong khẽ giật mình. Hóa ra trong khoảnh khắc giằng co liều mạng với tên cầm đầu kia, hắn đã vô tình giật được chiếc túi này từ thắt lưng của gã. Hắn run rẩy mở chiếc túi da ra.
Bên trong có ba viên đá nhỏ màu xám nhạt, tỏa ra luồng linh khí yếu ớt nhưng tinh thuần.
*Linh thạch hạ phẩm!*
Mắt Lạc Phong lóe lên tia sáng. Đối với một tán tu hay một kẻ mới bắt đầu tu luyện như hắn, ba viên linh thạch hạ phẩm này là một tài sản không hề nhỏ. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của hắn hơn cả lại là một tấm da thú cuộn tròn nằm ở đáy túi.
Lạc Phong cẩn thận lấy tấm da thú ra, trải rộng trên mặt đất dưới ánh trăng xám bạc lạnh lẽo chiếu qua mái nhà đổ nát.
Đây là một tấm bản đồ.
Dù nét vẽ khá thô sơ và nguệch ngoạc, nhưng nó thể hiện rất rõ ràng địa hình của Long Kiều Trấn và các lối đi dẫn lên phần chân Thiên Phù Sơn lân cận. Lạc Phong chăm chú nhìn vào tấm bản đồ, ngón tay hắn lướt qua những đường kẻ biểu thị các dòng Linh Hà chảy ngược và những cây Cầu Rồng nối liền các đảo nổi.
Chợt, ngón tay Lạc Phong khựng lại ở một thung lũng nhỏ nằm khuất sau những vách đá dựng đứng ở chân Thiên Phù Sơn.
Tại vị trí đó, có một ký hiệu màu đỏ máu được vẽ một cách vội vã nhưng cực kỳ nổi bật. Ký hiệu đó hình một con rết chín đầu đang uốn lượn, tỏa ra vẻ tà dị khó tả.
Lạc Phong trợn tròn mắt, hơi thở hắn dồn dập hẳn lên.
Hình ảnh con rết chín đầu này… giống hệt với những hoa văn khắc trên các vòng xích sắt của cấm chế chín tầng sâu trong đan điền hắn!
*Tại sao… tại sao ký hiệu này lại xuất hiện tại nơi đây? Thung lũng này ẩn chứa thứ gì? Có liên quan gì đến phong ấn trên người ta và lời nguyền của Lạc thị gia tộc?*
Một loạt câu hỏi dồn dập hiện ra trong tâm trí Lạc Phong, khiến tâm trí hắn chấn động kịch liệt. Hắn nhận ra, tấm bản đồ này không đơn thuần là một bản đồ dẫn đường thông thường, mà nó đang dẫn hắn đến gần hơn với sự thật về cuộc đời mình, về nguồn gốc của cấm chế tàn độc đang khóa chặt Thiên Cốt của hắn.
Đúng lúc đó, cổ ngọc giới trên ngón tay hắn đột ngột trở nên lạnh buốt như băng, tỏa ra một luồng khí tức cảnh báo cực kỳ mãnh liệt.
*Xào xạc…*
Tiếng bước chân rất khẽ giẫm lên đống lá khô vang lên từ bên ngoài ngôi nhà hoang. Một bóng đen quỷ dị vừa lướt qua khung cửa sổ đổ nát, che khuất một phần ánh trăng xám bạc.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: