Hư Không Huyễn ĐạoChương 15: Cơn Thịnh Nộ Của Linh Hà
Tiếng ồn ào của chợ búa Long Kiều Trấn vẫn cuộn lên sau lưng, nhưng trong tâm trí Lạc Phong, tất cả đã trở nên mờ nhạt. Những lời của Lão Mộc vang vọng, từng câu từng chữ như khắc sâu vào linh hồn: *“Hư Không Thư Các… một tàng thư viện cổ bị phong ấn… mọi câu trả lời của ngươi đều nằm ở đó… manh mối đầu tiên nằm ở một thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn…”*
Ta bước đi, không quay đầu, cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo dò xét vẫn lẩn khuất đâu đó trong đám đông, nhưng ta phớt lờ. Giờ đây, tâm trí ta chỉ còn hình ảnh về một thung lũng bí ẩn, về những tri thức đã bị lãng quên, và về con đường “hàn gắn bầu trời” đã vỡ nát. Sự phẫn nộ với Lạc Viễn, với Lạc thị gia tộc, và với cả thế lực bí ẩn đã phong ấn Thiên Cốt của ta, không hề nguôi ngoai, mà trái lại, càng trở nên mạnh mẽ, thôi thúc ta tiến về phía trước. Ta phải vén màn mọi bí mật, trả lại công bằng cho bản thân và cho mẫu thân yêu dấu.
Rời khỏi những con phố chính, Lạc Phong tìm một góc khuất yên tĩnh hơn, nơi tiếng người thưa thớt và Tạp Khí Thiên Kiếp có vẻ ít đặc quánh hơn một chút. Ta lấy gói Tử Hồn Thảo Lão Mộc đã đưa ra, bóc lớp vải thô sơ. Bên trong là một nắm lá cây khô héo, màu tím sẫm, tỏa ra một mùi hương ngai ngái, vừa lạ lẫm vừa có vẻ cổ xưa. Không chút do dự, ta nhấm nháp một cách cẩn trọng.

Vị đắng chát lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, như thể ta vừa nuốt phải một nắm đất khô. Nhưng chỉ vài nhịp thở sau, một luồng năng lượng ấm áp lạ thường bắt đầu lan truyền từ cổ họng xuống, thấm vào từng kinh mạch, từng tế bào. Vết thương cũ ở vai và cổ tay, vốn vẫn còn âm ỉ đau nhức sau trận chiến với hai tên cướp, dường như được xoa dịu. Một cảm giác nhẹ nhõm, thư thái lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi sự mệt mỏi tích tụ suốt mấy ngày qua. Quan trọng hơn, ta cảm thấy Tâm cảnh của mình trở nên vững vàng hơn, như một tảng đá giữa dòng nước xiết, giúp ta dễ dàng hơn trong việc thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp đang bủa vây xung quanh.
“Quả nhiên là dị thảo!” Lạc Phong thầm cảm thán. Lão Mộc không chỉ là một ẩn giả biết nhiều bí mật, mà còn là một người có lòng tốt.
Trên đường đi, Lạc Phong vận dụng Hư Không Huyễn Đạo, cẩn trọng cảm nhận dòng linh khí xung quanh và Luyện Thể Cổ Tinh để tiếp tục củng cố thể chất. Mỗi bước chân của ta đều nhẹ như gió, không gây ra tiếng động, hòa mình vào cảnh vật. Ta cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt trong việc kiểm soát linh khí. Giờ đây, Thiên Cốt trong ta không còn thụ động hấp thụ, mà đã có thể chủ động biến thành một “màng lọc” tinh vi, phân tách Tạp Khí ra khỏi linh khí tinh khiết một cách hiệu quả hơn. Dù quá trình này vẫn đòi hỏi sự tập trung cao độ và tiêu hao ý chí, nhưng ta đã không còn phải chịu đựng cơn đau đớn khủng khiếp như lần đầu.
Tâm trí ta không ngừng suy ngẫm về những lời Lão Mộc đã nói. Hư Không Thư Các, chìa khóa, thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn, và sứ mệnh “hàn gắn bầu trời”. Những từ ngữ ấy như mở ra một cánh cửa khổng lồ vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà ta, Lạc Phong, đã bị tước đoạt từ khi mới lọt lòng. Ta nhớ lại cảnh tượng các trưởng lão Lạc thị, đặc biệt là Trưởng lão Lạc Viễn, đã khinh miệt và sỉ nhục ta như thế nào. Nụ cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng, và những lời lẽ cay nghiệt vẫn còn in hằn trong tâm trí ta. Rồi hình ảnh mẫu thân hiền từ, ánh mắt chất chứa nỗi buồn và sự bất lực, lại hiện lên. Ngọn lửa báo thù và khát vọng khám phá bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nung nấu trong lòng ta một ý chí không thể lay chuyển. Ta sẽ không bao giờ trở thành “phế vật” nữa. Ta sẽ chứng minh cho tất cả thấy, Lạc Phong này, có thể làm được những điều vĩ đại hơn bất kỳ ai.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng yếu ớt xuyên qua làn mây xám, không đủ sức xua đi sự ẩm ướt và mùi Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm. Lạc Phong đã đi được một quãng đường khá xa, rời khỏi Long Kiều Trấn ồn ào, tiến vào con đường mòn ven Linh Hà. Trước mắt ta là một đoạn Linh Hà rộng lớn, mặt nước màu xám đục cuộn chảy chậm rãi, phản chiếu bầu trời u ám. Phía xa, những Thiên Phù Sơn nhỏ lơ lửng giữa không trung, như những hòn đảo đá khổng lồ trôi dạt trên biển mây. Chúng nối với nhau bởi các Cầu Rồng mảnh mai, trông như những sợi chỉ bạc vắt ngang bầu trời, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ mong manh, dễ vỡ.

Tuy nhiên, ta bắt đầu cảm nhận những điều bất thường. Linh khí trong không khí, vốn đã hỗn loạn và bị ô nhiễm bởi Tạp Khí Thiên Kiếp, giờ đây lại càng trở nên điên cuồng hơn, như một dòng sông bị chặn đứng rồi đột ngột vỡ đập. Gió thổi mạnh hơn một cách bất thường, không còn là những cơn gió thoảng qua mà là những luồng khí lạnh buốt, mang theo những cơn rùng mình khó chịu. Tạp Khí Thiên Kiếp cũng trở nên nồng đậm và cực kỳ khó chịu, khiến ngay cả Thiên Cốt của ta, dù đã được Tử Hồn Thảo củng cố, cũng khó lòng thanh lọc hoàn toàn. Một cảm giác buồn nôn lại dâng lên, và lồng ngực ta nặng trĩu.
Bầu trời chuyển màu nhanh chóng, như một bức tranh bị vẽ lại bằng những nét cọ điên cuồng. Từ xanh trong (dù chỉ là một màu xanh xám nhạt) nó nhanh chóng chuyển thành xám xịt, rồi tím đen, như có một lỗ hổng khổng lồ đang mở ra trên vòm trời, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Tiếng rít gào của gió không còn là âm thanh tự nhiên mà giống như tiếng gầm của một con thú khổng lồ đang bị thương, hoặc tiếng ai đó đang gào thét trong tuyệt vọng.
Đột nhiên, một luồng sóng xung kích vô hình quét qua, mạnh đến mức khiến mặt đất dưới chân Lạc Phong rung chuyển dữ dội, như có một con quái vật khổng lồ đang cựa quậy bên dưới. Ta lảo đảo, suýt ngã. Phía trước, một Cầu Rồng đã cũ kỹ, nối liền một Thiên Phù Sơn nhỏ với bờ đất, bắt đầu rung lắc kịch liệt. Những tiếng la hét hoảng loạn vang lên. Các tu sĩ và phàm nhân đang di chuyển trên đó, giờ đây chỉ là những chấm nhỏ, đang cố gắng bám víu vào sợi dây cầu mong manh, tuyệt vọng tìm cách thoát thân. Một số người đã không kịp, rơi thẳng xuống Linh Hà cuộn sóng, biến mất không một tiếng động.
Lạc Phong siết chặt tay. Đây là điềm báo của một tai ương.
Không có lấy một giây báo trước, cơn thịnh nộ của Linh Hà bùng nổ.
Mặt Linh Hà vốn đã đục ngầu, giờ cuộn trào lên như một con rắn khổng lồ, những xoáy nước khổng lồ xuất hiện không phải do dòng chảy mà là do sự biến động kinh hoàng của linh khí và không gian. Nước sông bắn tung tóe lên trời, không phải là nước trong mà là một hỗn hợp đặc quánh màu xám đen, mang theo cả Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, tạo thành những cơn mưa axit nóng rát, ăn mòn mọi thứ nó chạm vào. Mùi tanh tưởi, mục rữa của Tạp Khí giờ đây càng trở nên nồng nặc, khiến Lạc Phong phải nín thở, cổ họng khô khốc.
Một Thiên Phù Sơn nhỏ, vốn đang lơ lửng yên bình phía xa, giờ đây bắt đầu chao đảo dữ dội, như bị một bàn tay vô hình khổng lồ nắm lấy và giằng xé. Những khối đá khổng lồ nứt toác, rơi xuống Linh Hà với tiếng ầm ầm long trời lở đất, tạo ra những cột nước và Tạp Khí khổng lồ bắn lên hàng trăm trượng. Những Cầu Rồng xung quanh nó, vốn đã mảnh mai, giờ đứt gãy từng đoạn, kéo theo tiếng la hét thảm thiết của những người không kịp thoát thân, bị nuốt chửng vào cơn hỗn loạn.
Sức ép không gian và linh khí cực lớn ập đến, như thể toàn bộ bầu trời đang sụp đổ. Lạc Phong cảm thấy như bị hàng ngàn tảng đá đè nặng lên người, xương cốt kêu rắc rắc, phổi như bị vắt kiệt không khí. Ta cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Ta vận hành Thiên Cốt đến cực hạn, cố gắng thanh lọc Tạp Khí và chống chọi với áp lực kinh hoàng. Từng thớ thịt, từng sợi gân đều căng cứng. Vết thương cũ ở tay và vai lại âm ỉ đau nhức, như bị xé rách một lần nữa.

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong, trong cơn hỗn loạn, tỏa ra ánh sáng lam nhạt yếu ớt, như một ngọn nến nhỏ giữa bão tố. Ánh sáng đó không đủ mạnh để xua tan Tạp Khí, nhưng lại cố gắng bảo vệ tinh thần ta khỏi những lời thì thầm tiêu cực đang bị khuếch đại bởi cơn bão. Những giọng nói ghê rợn, đầy tuyệt vọng, cố gắng len lỏi vào tâm trí ta, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự buông xuôi. Nhưng Lạc Phong không khuất phục. Ta gầm nhẹ, dùng ý chí sắt đá của mình để đẩy lùi những âm thanh ghê rợn đó, giữ vững Tâm cảnh.
Lạc Phong nhận ra đây không chỉ là bão thông thường, mà là một “Thiên Phạt” thu nhỏ, một biểu hiện của sự “vỡ nát” của bầu trời mà Lão Mộc đã nhắc đến. Đây là sự phẫn nộ của vũ trụ, hay là sự thao túng của một thế lực nào đó? Ta không biết, nhưng ta hiểu rằng mình đang đứng trước một trong những thảm họa kinh hoàng nhất của thế giới này. Ta nhắm mắt lại, vận dụng giác quan không gian của Hư Không Huyễn Đạo, cố gắng cảm nhận dòng chảy của linh khí và sự biến động của không gian, tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở trong cơn bão để sống sót.
Một mảnh vỡ của Cầu Rồng khổng lồ, to như một ngôi nhà, bị cuốn theo dòng xoáy linh khí điên cuồng, lao thẳng về phía Lạc Phong với tốc độ kinh hoàng. Ta mở choàng mắt, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. Không kịp suy nghĩ, ta gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ linh khí vừa lọc được vào chân, thi triển Luyện Thể Cổ Tinh đến cực hạn. Cơ bắp căng phồng, ta nhảy vọt lên một vách đá cheo leo gần đó, móng tay cào xước vào đá, bám víu lấy những kẽ nứt mong manh. Mảnh vỡ Cầu Rồng lướt qua dưới chân ta chỉ trong gang tấc, tạo ra một luồng gió mạnh suýt nữa hất ta xuống.
Ta nhìn xuống, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Một Thiên Phù Sơn nhỏ hơn, vốn là nơi sinh sống của một cộng đồng phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, bị cơn bão xé toạc thành nhiều mảnh. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, đá vụn và bụi bặm bay mù mịt, rồi từng mảnh vỡ khổng lồ rơi xuống Linh Hà với tiếng ầm ầm long trời lở đất, tạo ra những cột nước và Tạp Khí khổng lồ như những ngón tay đen ngòm vươn lên từ địa ngục.
Từ trong hỗn loạn, những sinh vật biến dị bị ảnh hưởng bởi Tạp Khí Thiên Kiếp, với đôi mắt đỏ ngầu và thân hình méo mó, lao ra tấn công những người còn sống sót. Lạc Phong nhìn thấy một con Cổ Thụ Ngẫu Trùng khổng lồ, gấp đôi kích thước con ta từng gặp ở rừng biên ải, thân cây xù xì mọc đầy gai nhọn, những xúc tu đen sì vung vẩy, đang truy đuổi một nhóm phàm nhân đang cố gắng chạy trốn trên bờ. Tiếng la hét của họ vang vọng trong gió bão, yếu ớt và tuyệt vọng.
Lạc Phong do dự. Ta biết mình không nên xen vào. Bản thân ta cũng đang kiệt sức, và việc đối đầu với một con Cổ Thụ Ngẫu Trùng lớn như vậy trong môi trường Tạp Khí cực đoan này là vô cùng nguy hiểm. Nhưng lương tâm ta không cho phép. Hình ảnh ta từng bị ức hiếp, bị chà đạp, và sự bất lực của mẫu thân lại hiện lên trong tâm trí. Ta không thể đứng nhìn người khác chịu cảnh tương tự.

Với một tiếng gầm nhẹ, Lạc Phong không chút nghĩ ngợi, lao vào. Ta vận hành Luyện Thể Cổ Tinh đến cực hạn, cơ thể ta như một mũi tên xé gió, lao thẳng về phía con Cổ Thụ Ngẫu Trùng. Ta dồn toàn bộ linh khí thuần khiết vừa lọc được vào nắm đấm, hóa thành một luồng sức mạnh bùng nổ.
*Rầm!*
Cú đấm của Lạc Phong mang theo sức mạnh của cả ý chí và linh khí, đánh thẳng vào phần thân cây cứng rắn của con Cổ Thụ Ngẫu Trùng. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân cây khổng lồ rung chuyển dữ dội, những mảnh vỏ cây đen sì văng tung tóe. Con quái vật gầm lên đau đớn, những xúc tu điên cuồng vung vẩy, tạo ra những luồng gió mạnh và Tạp Khí độc hại.
Lạc Phong không lùi bước. Ta liên tục di chuyển, né tránh những xúc tu và dùng những cú đấm đầy uy lực đánh vào những điểm yếu của con quái vật. Ta nhận ra rằng việc chiến đấu trong môi trường Tạp Khí cực đoan này không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cách rèn luyện Tâm cảnh và Thiên Cốt hiệu quả nhất. Mỗi khi ta thanh lọc được một tia linh khí, mỗi khi ta tung ra một đòn đánh, ta đều cảm thấy mình đang tiến bộ nhanh chóng, giới hạn của bản thân dường như đang được đẩy xa hơn. Dù cơ thể đã kiệt quệ, nhưng ý chí của ta lại càng trở nên mạnh mẽ, sắc bén hơn.
Cuối cùng, sau một trận chiến ác liệt, Lạc Phong tung ra một cú đấm cuối cùng, dồn toàn bộ sức lực vào đó. Con Cổ Thụ Ngẫu Trùng khổng lồ rên rỉ một tiếng thảm thiết, thân cây nứt toác, rồi phân rã thành bụi đen, tan biến vào không khí đầy Tạp Khí. Những phàm nhân được cứu thoát nhìn ta với ánh mắt kinh ngạc và biết ơn.
“Đa tạ ân nhân! Đa tạ ân nhân đã cứu mạng!” Họ quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa.
Lạc Phong chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định, không nói một lời. Ta không cần lời cảm ơn, ta chỉ làm điều mà lương tâm ta mách bảo.
Cơn bão dần lắng xuống, để lại một cảnh tượng tan hoang. Linh Hà vẫn còn cuộn sóng dữ dội, và không khí đặc quánh mùi Tạp Khí, nhưng sự hỗn loạn đã giảm bớt. Lạc Phong kiệt sức, tựa vào một tảng đá lớn, thở dốc. Linh khí trong cơ thể ta gần như cạn kiệt, nhưng ý chí vẫn không suy suyển.
Trong tầm mắt ta, một mảnh vỡ Thiên Phù Sơn nhỏ hơn, bị cuốn trôi từ đâu đó xa xăm, trôi dạt vào bờ. Mảnh vỡ này không quá lớn, chỉ bằng một gian nhà, nhưng trên đó, có một khối đá màu xám tro, ẩn chứa một luồng linh khí cổ xưa và tinh khiết đến lạ thường, hoàn toàn khác biệt với Tinh Thạch Thiên Khuyết mà ta từng hấp thụ. Nó không hề bị Tạp Khí Thiên Kiếp làm biến chất, mà ngược lại, dường như còn tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt, xua tan một phần Tạp Khí xung quanh nó.
Lạc Phong cố gắng lê bước đến gần khối đá. Ta dùng Thiên Cốt cảm nhận, và một luồng thông tin mơ hồ hiện lên trong tâm trí ta. Đây là một “Mảnh Vỡ Nguyên Thủy” – một dạng vật chất cổ xưa còn sót lại từ thời Đại Hồng Kiếp, chứa đựng linh khí tinh khiết nguyên bản, không bị Tạp Khí Thiên Kiếp làm ô nhiễm. Nó không phải là một “thần khí” có thể dùng ngay, mà là một vật phẩm cần nghiên cứu và khai thác, có thể là một “chìa khóa” hoặc manh mối quan trọng cho hành trình của ta.
Ta cẩn thận thu thập Mảnh Vỡ Nguyên Thủy vào không gian nhẫn ngọc, nơi nó lập tức tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hòa cùng với hào quang của cổ tịch Hư Không Huyễn Đạo.
Lạc Phong nhìn về phía Thiên Phù Sơn sừng sững, nơi thung lũng của Hư Không Thư Các đang chờ đợi. Con đường đã trở nên nguy hiểm hơn, nhưng cũng mở ra nhiều khả năng hơn. Ta nhận ra, để “hàn gắn bầu trời”, ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân, mà còn phải hiểu rõ bản chất của thế giới này, những bí mật bị chôn vùi từ thời Đại Hồng Kiếp.
Ta lấy ra tấm bản đồ da thú, nhìn vào ký hiệu con rết chín đầu. Cơn bão này, sự hỗn loạn này, chắc chắn có liên quan đến lời nguyền và phong ấn trên người ta. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ dâng lên trong lòng. Ta quyết tâm phải đến thung lũng đó, bất kể có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ đợi. Đó là nơi khởi đầu cho mọi bí ẩn, và cũng là nơi ta sẽ tìm thấy câu trả lời.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: