Hư Không Huyễn ĐạoChương 21: Ánh Mắt Của Kẻ Săn Mồi
Gió đêm rít gào qua những vách đá khô cằn, mang theo mùi tanh nồng của máu tươi và thứ Tạp khí Thiên Kiếp đặc quánh, nặng nề. Từ xa, một bóng người áo đen, thân hình gầy gò nhưng mỗi cử động đều ẩn chứa sự nhanh nhẹn và nguy hiểm đến lạ thường, đứng sừng sững trên một vách đá cao, khuất sâu trong tán cây cổ thụ đã mục nát. Khuôn mặt hắn bị che khuất bởi chiếc mũ trùm rộng vành, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh, sâu thẳm như vực thẳm thăm thẳm, không chút ánh sáng.

Hắn dõi theo hai bóng người đang chật vật di chuyển dưới chân núi, một nam một nữ, vừa thoát khỏi trận chiến kinh hoàng. Ánh mắt hắn không hề rời khỏi thiếu niên gầy gò phía trước – Lạc Phong. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, không chỉ có sự tham lam của kẻ săn mồi, mà còn ánh lên vẻ tính toán lạnh lùng và một tia hứng thú quái đản.
“Hư Không Chi Lực…” Một tiếng thì thầm khẽ khàng, tựa như tiếng gió lướt qua kẽ đá, vang lên trong tâm trí ta. “Thật không ngờ ở cái hạ giới mục nát này lại có kẻ nắm giữ được sức mạnh không gian cổ xưa đến vậy. Lại còn có dấu hiệu của Thiên Cốt, và một phong ấn kỳ lạ… Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn… Hư Không? Chắc chắn không phải là một tán tu tầm thường.”
Ta nhớ lại những bản báo cáo cũ nát, những tin tức từ các mạng lưới mật thám về “mầm họa diệt thế” mà Thiên Tôn đang tìm kiếm, về những kẻ mang huyết mạch đặc dị bị phong ấn. Ta từng nghĩ đó chỉ là những lời đồn đại xa xôi, hoặc là những mục tiêu quá đỗi to lớn, không thuộc phận sự của một “thợ săn” như ta. Nhưng giờ đây, tất cả những mảnh ghép rời rạc đó dường như đang hội tụ trên người thiếu niên trước mắt.
“Lạc Viễn đã bỏ lỡ một con mồi lớn, hay hắn ta đang cố tình che giấu?” Ta nhíu mày, dòng suy nghĩ xoáy sâu vào một cái tên quen thuộc. Trưởng lão Lạc Viễn – kẻ đã từng ra lệnh cho ta theo dõi những “phế nhân” không linh căn của Lạc thị gia tộc. Nhưng sức mạnh mà Lạc Phong vừa bộc phát, rõ ràng đã vượt xa định nghĩa “phế nhân” tầm thường. Luồng Hư Không Chi Lực kia, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ khiến ta, một Thám Ảnh dày dặn kinh nghiệm, phải rùng mình.
Ta đưa bàn tay gầy guộc lên, vuốt nhẹ chiếc nhẫn khắc hình con rết chín đầu trên ngón cái của mình. Hoa văn trên chiếc nhẫn này, ta nhận ra, giống hệt với ký hiệu trên tấm địa đồ da thú mà ta từng thấy trong tay một kẻ buôn lậu thông tin, và cũng trùng khớp với mô tả về “Cửu Trùng Cấm Phù” trong những cổ tịch mà ta may mắn đọc được. Một sự trùng hợp đến đáng sợ.
“Mục tiêu này… vượt xa phận sự ta được giao phó.” Hắc Y Nhân lại thì thầm. Ta không phải là kẻ chỉ biết nghe lệnh. Ta là một thợ săn, và mỗi con mồi đều có giá trị riêng của nó. Lạc Phong, với những bí mật mà hắn mang trong mình, rõ ràng là một “món hời” không thể bỏ qua.
Hắn kích hoạt một phù văn nhỏ khắc sâu vào lòng bàn tay. Phù văn phát ra ánh sáng mờ ảo, lập tức tan biến vào màn đêm, tựa như một tín hiệu mật đã được truyền đi. Đó là tín hiệu báo cáo cho tổ chức của hắn, nhưng đồng thời cũng là một lời tuyên bố ngầm về “con mồi” mới.

“Phong ấn cổ xưa, dị bảo ẩn giấu, sức mạnh Hư Không… Quá nhiều bí mật trên một thiếu niên tưởng chừng phế nhân.” Hắc Y Nhân nhếch mép cười lạnh, nụ cười không chút ấm áp, chỉ có sự tàn nhẫn và khao khát chiếm đoạt. “Vật này không thể để lọt vào tay kẻ khác được. Xem ra, Long Kiều Trấn sắp có một cuộc săn thú vị rồi.”
Hắn thu liễm khí tức, thân hình chợt lóe lên rồi thoáng chốc biến mất vào màn đêm thăm thẳm, không để lại dấu vết, tựa như một bóng ma hòa vào hư không.
***
Trong khi đó, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết vẫn đang chật vật di chuyển trên con đường mòn phủ đầy sỏi đá. Gió đêm như những lưỡi dao sắc lạnh, rít gào bên tai, mang theo từng đợt mùi tanh nồng của máu và Tạp khí Thiên Kiếp đặc quánh, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Lạc Phong sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị lạ thường. Vết thương ở lòng bàn tay phải vẫn rỉ máu, từng nhịp đập của trái tim đều kéo theo cơn đau nhức buốt óc. Hắn cắn chặt răng, cố gắng vận hành Thiên Cốt, dẫn dắt linh khí thuần khiết từ mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết trong không gian nhẫn, thanh lọc Tạp khí Thiên Kiếp không ngừng xâm nhập cơ thể. Cùng lúc đó, hắn phải cố gắng xoa dịu cơn đau âm ỉ, như hàng ngàn mũi kim châm vào kinh mạch, từ Cửu Trùng Cấm Phù đang rục rịch phản phệ trong đan điền. Mỗi bước đi đều nặng trịch, mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến.
Mộ Dung Tuyết đi theo sát phía sau, dáng vẻ yếu ớt, tiều tụy. Mười đầu ngón tay của nàng vẫn còn đau nhức do bám víu vách đá thoát khỏi cơn bão Linh Hà, giờ đây lại càng thêm tê buốt vì cái lạnh cắt da của màn đêm. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lạc Phong, ánh mắt phức tạp. Vừa biết ơn sâu sắc vì hắn đã cứu mạng nàng, vừa lo lắng cho tình trạng yếu ớt của hắn, lại vừa không khỏi kinh ngạc về luồng Hư Không Chi Lực phi thường mà hắn vừa bộc phát. Một loại sức mạnh mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ phàm trần nào.
Đột nhiên, Lạc Phong khẽ nhíu mày, bước chân hơi khựng lại. Một luồng khí tức lạnh lẽo, dò xét quen thuộc, tựa như một ánh mắt vô hình xuyên thấu màn đêm, quét qua người hắn. Đó là cảm giác hắn từng có khi rời khỏi gia tộc, khi bị hai kẻ săn mồi tấn công ở Long Kiều Trấn. Một cảm giác bất an, bị theo dõi, như thể có một con thú săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ.

Mộ Dung Tuyết nhận thấy sự khác lạ của Lạc Phong, nàng khẽ lên tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quan tâm: “Lạc huynh, vết thương của huynh… có cần tiểu nữ giúp đỡ chăng? Chúng ta nên tìm một nơi an toàn để tạm nghỉ.”
Lạc Phong lắc đầu, giọng hắn khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi: “Mộ Dung cô nương chớ lo lắng. Ta tự có cách. Chúng ta cần rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã thu hút sự chú ý của không ít kẻ.” Hắn không nói rõ là ai, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. Nàng hiểu ý Lạc Phong. “Tiểu nữ hiểu rồi.” Nàng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ theo sau, cố gắng không gây thêm gánh nặng.
Lạc Phong tăng tốc bước chân, dẫn Mộ Dung Tuyết đi sâu hơn vào màn đêm, hướng về phía Long Kiều Trấn. Mỗi bước đi, hắn đều cố gắng vận dụng giác quan không gian mới thức tỉnh, dò xét xung quanh, nhưng luồng khí tức kia đã biến mất, không để lại dấu vết. Điều này càng khiến hắn thêm bất an. Kẻ theo dõi này không tầm thường.
***
Sáng hôm sau, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ cũ nát của một quán trọ nhỏ ở rìa Long Kiều Trấn, chiếu rọi vào gian phòng ẩm thấp. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi ẩm mốc và dược liệu.
Lạc Phong ngồi tĩnh tọa trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, lưng tựa vào bức tường bong tróc. Dù đã qua một đêm nghỉ ngơi và vận hành Thiên Cốt để thanh lọc, sắc mặt hắn vẫn còn tái nhợt. Vết thương ở lòng bàn tay phải đã ngừng chảy máu, nhưng cơn đau nhức vẫn âm ỉ hành hạ. Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền vẫn không ngừng rục rịch, như một ác quỷ bị giam cầm, cố gắng xé toạc kinh mạch của hắn. Hắn cảm thấy rõ hơn sự liên kết phức tạp giữa phong ấn này, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay, và Thiên Cốt của mình. Mỗi khi phong ấn rung chuyển, chiếc nhẫn lại tỏa ra một luồng khí tức huyền bí, vừa trấn áp vừa kích thích, tựa hồ muốn mách bảo hắn điều gì đó.

Trong đầu Lạc Phong, những lời bí ẩn của Lão Mộc về “Hư Không Thư Các” và “thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn” không ngừng vang vọng. Hắn nhớ đến ký hiệu con rết chín đầu trên tấm địa đồ da thú, giống hệt hoa văn trên Cửu Trùng Cấm Phù. Tất cả đều liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới bí ẩn mà hắn phải tự mình gỡ rối.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện Lạc Phong, trên chiếc ghế gỗ đã lung lay. Vết thương trên mười đầu ngón tay của nàng đã được băng bó cẩn thận, sắc mặt cũng hồng hào hơn đôi chút. Nàng lặng lẽ quan sát Lạc Phong, ánh mắt vẫn đầy phức tạp. Nàng biết ơn hắn, nhưng cũng không khỏi tò mò về những bí mật mà hắn che giấu. Nàng chưa bao giờ thấy một tu sĩ nào có thể tự thanh lọc Tạp khí Thiên Kiếp bằng một phương pháp thần kỳ như vậy, lại còn bộc phát Hư Không Chi Lực. Điều đó vượt quá mọi hiểu biết của nàng về tu luyện.
“Lạc huynh, vết thương của huynh thế nào rồi?” Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo sự quan tâm chân thành. “Để tiểu nữ đi tìm thêm linh dược tốt hơn. Thanh Hà Phái chúng ta có một số loại linh dược gia truyền rất hiệu quả cho việc chữa trị kinh mạch và phục hồi nguyên khí.”
Lạc Phong mở mắt, lắc đầu. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút dao động. “Mộ Dung cô nương, đa tạ ý tốt của nàng. Ta tự có phương cách. Nhưng ta muốn hỏi nàng, ở Long Kiều Trấn này, có những nơi nào thường giao dịch vật phẩm đặc dị, hoặc có tin tức về các di tích cổ xưa không?” Hắn muốn tìm Lão Mộc, nhưng cũng không thể bỏ qua Thương hội Hắc Thạch.
Mộ Dung Tuyết hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của hắn, nhưng nàng nhanh chóng suy nghĩ. “Ở đây có Thương hội Hắc Thạch là nơi buôn bán Thiên Khuyết Chi Vật và các vật phẩm hiếm, nhưng họ rất kén chọn, chỉ nhận linh thạch tinh khiết, linh thảo quý hiếm hoặc Thiên Khuyết Chi Vật có giá trị. Ngoài ra, đôi khi có những tán tu hoặc thương nhân nhỏ lẻ bày bán ở chợ đen, nhưng rất khó tìm và hiểm nguy. Còn về di tích cổ xưa, ta từng nghe đồn về một tàng thư viện cổ bị lãng quên, nhưng không rõ tung tích. Người đời gọi nó là Hư Không Thư Các, nhưng đó chỉ là truyền thuyết mà thôi.”
“Hư Không Thư Các…” Lạc Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng. Lão Mộc cũng đã nhắc đến cái tên này. Điều này chứng tỏ những lời Lão Mộc nói đều là sự thật, và Hư Không Thư Các không phải là truyền thuyết hão huyền.
“Thương hội Hắc Thạch… vậy ta sẽ đến đó trước.” Lạc Phong gật đầu, trong lòng đã có định liệu. “Mộ Dung cô nương có biết cần vật phẩm gì để giao dịch ở đó chăng?”
“Như tiểu nữ đã nói, linh thạch, linh thảo quý hiếm… Hoặc có thể là một vật phẩm cổ xưa nào đó mà họ hứng thú.” Mộ Dung Tuyết đáp, giọng điệu có đôi chút lo lắng. Nàng biết Lạc Phong không có nhiều tài nguyên.
Lạc Phong trầm ngâm. Hắn không có nhiều linh thạch, linh thảo quý hiếm thì càng không. Hắn nhớ đến lời Lão Mộc về “Tử Hồn Thảo” và quyết định phải tìm Lão Mộc trước khi đến Thương hội Hắc Thạch. Lão Mộc có vẻ biết rất nhiều bí mật, và “Tử Hồn Thảo” có thể giúp hắn củng cố thể chất, chống lại Tạp khí Thiên Kiếp tốt hơn.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ngoài kia, Long Kiều Trấn đã bắt đầu nhộn nhịp. Sương sớm dần tan, để lộ ra những mái nhà cũ nát và dòng người hối hả. Xa xa, Thiên Phù Sơn sừng sững, mờ ảo trong làn sương trắng, tựa như một cánh cổng dẫn đến vô vàn bí ẩn. Ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn càng cháy bỏng hơn.
“Mộ Dung cô nương, ta có việc cần làm. Nàng cứ nghỉ ngơi đi. Ta sẽ sớm trở lại.” Lạc Phong nói, giọng điệu dứt khoát.
Mộ Dung Tuyết muốn nói gì đó, muốn khuyên hắn cẩn trọng, muốn hỏi hắn đi đâu, nhưng cuối cùng nàng chỉ khẽ gật đầu, nhìn theo bóng Lạc Phong. Trong ánh mắt nàng, có sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin mơ hồ vào thiếu niên kiên cường này.
Lạc Phong rời khỏi phòng trọ, hòa mình vào dòng người ở Long Kiều Trấn. Ánh mắt hắn cảnh giác dò xét xung quanh, cảm giác bị theo dõi vẫn lờ mờ đeo bám, như một cái bóng vô hình không ngừng bám lấy hắn. Hắn biết rằng, hành trình của mình sẽ còn nhiều chông gai hơn nữa. Kẻ săn mồi đã xuất hiện, và cuộc săn này, chỉ mới bắt đầu mà thôi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: