Hư Không Huyễn ĐạoChương 28: Di Tích Cổ Hoang
Đêm đã hoàn toàn nhường chỗ cho rạng đông rực rỡ, nhưng trong khe đá hẹp, nơi Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết vừa trải qua một đêm thập tử nhất sinh, không khí vẫn còn vương vấn hơi ẩm lạnh lẽo cùng mùi máu tanh nhàn nhạt. Tuy nhiên, ngọn lửa ý chí trong lòng Lạc Phong chẳng hề suy suyển, ngược lại còn bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Ta là Lạc Phong, và đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình Hư Không Huyễn Đạo.
Ta cố gắng đứng dậy, thân thể vẫn còn đau nhói, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Mộ Dung Tuyết, dù kiệt sức, vẫn nương theo ta, ánh mắt dõi theo từng cử động, đầy tin tưởng cùng lo lắng.
Bọn họ chẳng nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ bước đi. Con đường mòn dẫn ra khỏi khe đá dần trở nên rộng hơn, và trước mắt bọn họ, khung cảnh hùng vĩ của một Thiên Phù Sơn khổng lồ hiện ra. Núi đá sừng sững, vươn cao ngất trời, đỉnh núi ẩn hiện trong làn mây trắng xóa. Nhưng điều khiến Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết nín thở chẳng phải là sự hùng vĩ của ngọn núi, mà là tàn tích khổng lồ nằm sâu trong một khe nứt lớn ở lưng chừng núi.

Đó là một Thiên Cung cổ xưa, bị thời gian cùng Tạp Khí Thiên Kiếp bào mòn đến mức gần như chỉ còn là những mảnh vụn. Các phiến đá đổ nát, những cột trụ chạm khắc tinh xảo bị gãy đôi, lơ lửng giữa không trung bởi những dòng Linh Hà đã cạn kiệt, chỉ còn lại những khe rãnh khô khốc như những vết sẹo của thời gian. Một luồng linh khí cổ xưa, xen lẫn Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, tỏa ra từ đó, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề cùng u ám.
“Lạc huynh, đây… đây chính là di tích cổ trong truyền thuyết sao?” Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng, giọng nàng yếu ớt, nhưng ánh mắt chẳng giấu nổi vẻ kinh ngạc tột độ. “Linh khí nơi đây thật hỗn loạn, Tạp Khí nồng đậm quá… Ta cảm thấy một áp lực vô hình, như có thứ gì đó đang đè nén lấy tâm thần.”
Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, đỡ lấy nàng khi nàng khẽ loạng choạng. Sắc mặt ta vẫn còn tái nhợt, nhưng ánh mắt kiên nghị chẳng chút nao núng. “Mộ Dung cô nương, cẩn thận. Nàng cứ đi phía sau ta.” Lạc Phong nhìn chằm chằm vào tàn tích Thiên Cung, cảm nhận một luồng cộng hưởng kỳ lạ đang dâng trào trong huyết mạch. “Ta cảm thấy nơi đây có thứ gì đó đang kêu gọi ta.”
Trong nội tâm Lạc Phong, một cảm giác quen thuộc trỗi dậy, như là một phần của ta đang ở đây, đang chờ đợi ta. Hư Không Chi Lực trong thân thể ta không ngừng rung động, như một con thú bị giam cầm đang khao khát được giải thoát, khao khát được trở về cố hương. Di tích này chẳng chỉ là một tàn tích, mà còn là một cánh cổng, một lời mời gọi từ quá khứ, từ dòng máu cổ xưa đang chảy trong huyết quản ta.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, tin tưởng tuyệt đối vào Lạc Phong. Nàng hiểu rằng Lạc huynh chẳng phải người phàm tục, những bí mật trên người huynh còn sâu xa hơn bất kỳ truyền thuyết nào nàng từng nghe. “Lạc huynh, truyền thuyết kể rằng những Thiên Cung cổ thường ẩn chứa cơ duyên lớn, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy chết người. Huynh… huynh có chắc chúng ta nên vào không?” Nàng vẫn còn nhớ như in cảm giác bất lực khi bị Hắc Y Nhân tóm lấy, một ký ức mơ hồ nhưng đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi. Nàng chẳng nhớ rõ làm sao mình thoát được, chỉ biết khi tỉnh lại đã nằm cạnh Lạc Phong trong khe đá hẹp.
“Ta chắc chắn.” Lạc Phong trả lời dứt khoát. Ta nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt dịu đi. “Nàng cứ tin ta.”
Bọn họ tiến sâu vào bên trong di tích. Những hành lang đổ nát, không gian méo mó như bị một bàn tay vô hình vặn vẹo. Các phù văn cổ xưa mờ nhạt trên những bức tường đá, thỉnh thoảng lại lóe sáng một cách quỷ dị, như những con mắt vô hồn đang dõi theo từng bước chân của bọn họ. Tạp Khí Thiên Kiếp hòa lẫn với bụi bặm cùng mùi ẩm mốc của hàng vạn năm, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề.
Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực, giác quan không gian của ta mở rộng đến cực hạn. Ta cảm nhận được những luồng khí tức bất thường, những dao động tinh vi trong không gian xung quanh, đó là dấu hiệu của các cơ quan cùng cạm bẫy cổ xưa. Mỗi bước đi của ta đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh né những vùng không gian bị bóp méo hoặc những phiến đá treo lơ lửng đầy nguy hiểm.
Đột nhiên, một luồng năng lượng vô hình bùng phát. Không gian xung quanh bọn họ đột ngột biến dạng, những phiến đá lớn trên trần nhà bắt đầu rơi xuống ào ạt, kèm theo đó là một luồng khí độc màu xám đặc quánh, mang theo Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, phun ra từ những khe hở trên tường.

“Lạc huynh, cẩn thận!” Mộ Dung Tuyết hoảng sợ kêu lên, nàng cảm thấy toàn thân bị tê liệt bởi Tạp Khí, chẳng thể nhấc chân.
Lạc Phong phản ứng nhanh như chớp. Ta chẳng chút do dự, ôm chặt lấy Mộ Dung Tuyết vào lòng, đồng thời vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Một trường lực không gian vô hình đột nhiên hiện ra xung quanh hai người, làm lệch hướng những phiến đá đang lao xuống, khiến chúng va vào nhau rồi vỡ vụn trước khi kịp chạm vào bọn họ. Luồng khí độc màu xám cũng bị trường lực này làm loãng đi, chẳng còn gây nguy hiểm trực tiếp.
Tuy nhiên, việc sử dụng Hư Không Chi Lực một cách cường độ cao khiến Lạc Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở đan điền, nơi Cửu Trùng Cấm Phù vẫn còn đang phong ấn. Sắc mặt ta trắng bệch đi vài phần, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Ta ho khan một tiếng, nhưng vẫn giữ chặt Mộ Dung Tuyết.
“Không sao, Mộ Dung cô nương. Ta sẽ bảo vệ nàng.” Lạc Phong khẽ nói, giọng ta hơi khản đặc vì tiêu hao. Trong nội tâm, ta thầm nhủ: *Hư Không Chi Lực của ta mạnh hơn nhiều sau khi thức tỉnh huyết mạch, nhưng vẫn còn tiêu hao lớn. Ta cần phải tìm cách kiểm soát nó tốt hơn, hoặc phá giải hoàn toàn phong ấn.*
Mộ Dung Tuyết vẫn còn thở dốc vì sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Lạc Phong, sự kinh ngạc lại lấn át tất cả. Nàng chưa từng thấy ai có thể điều khiển không gian một cách thần kỳ như vậy. Huynh chẳng chỉ cứu nàng, mà còn bảo vệ nàng bằng một sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết của nàng về tu luyện. Ánh mắt nàng nhìn Lạc Phong chẳng chỉ có sự biết ơn, mà còn có một tia ngưỡng mộ sâu sắc.
Bọn họ tiếp tục tiến sâu hơn vào di tích. Càng vào trong, không gian càng trở nên rộng lớn cùng hoang tàn hơn. Cuối cùng, bọn họ đến một đại sảnh đổ nát. Trần nhà đã sụp đổ một phần, ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài chiếu rọi vào, làm nổi bật những cột đá khổng lồ bị gãy nát cùng những bức tường bong tróc. Ở trung tâm đại sảnh là một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một tinh thể lấp lánh màu xanh lam, phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ, xua tan một phần Tạp Khí Thiên Kiếp xung quanh. Đó chính là một mảnh Thiên Khuyết Chi Vật.

Khi bọn họ đến gần bệ đá, một luồng hắc khí đột nhiên bùng lên từ phía sau tinh thể. Một tàn hồn thủ vệ cổ xưa hiện ra, hình dạng mờ ảo, được tạo thành từ Tạp Khí Thiên Kiếp cùng linh lực còn sót lại. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, rồi lao thẳng tới Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết với tốc độ kinh người. Nó vung một cánh tay xương xẩu, tạo ra một vết nứt không gian nhỏ, tấn công Lạc Phong.
“Lạc huynh! Cẩn thận!” Mộ Dung Tuyết hoảng hốt kêu lên, nàng cố gắng triệu hồi linh lực để hỗ trợ Lạc Phong, nhưng Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm trong đại sảnh lại quấy nhiễu, khiến linh lực trong thân thể nàng trở nên hỗn loạn, chẳng thể ngưng tụ. Nàng cảm thấy bất lực tột độ, chỉ có thể đứng đó nhìn Lạc Phong đối mặt với nguy hiểm.
Lạc Phong đối đầu trực diện với tàn hồn. Ta vận hành Luyện Thể Cổ Tinh, cơ bắp cuồn cuộn, tung ra một quyền sấm sét. Cú đấm va chạm với cánh tay xương xẩu của tàn hồn, tạo ra một tiếng nổ lớn. Tuy nhiên, tàn hồn này mạnh hơn ta tưởng. Nó chẳng hề hấn gì, ngược lại còn dùng một đòn phản công mạnh mẽ, đánh trúng ngực Lạc Phong.
Một cơn đau thấu xương ập đến, Lạc Phong phun ra một ngụm máu nhỏ, thân thể ta lảo đảo. Tạp Khí Thiên Kiếp từ tàn hồn xâm nhập vào thân thể, khiến ta cảm thấy choáng váng. Ta nhận ra ta chẳng thể dễ dàng áp đảo tàn hồn này bằng sức mạnh thể chất đơn thuần. Hư Không Chi Lực của ta vẫn còn bị phong ấn một phần, chẳng thể bộc phát toàn bộ.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm tột độ, khi tàn hồn chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, Lạc Phong nhìn thấy ánh mắt lo lắng tột độ của Mộ Dung Tuyết. Lời thề sẽ chẳng để nàng phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào nữa vang vọng trong tâm trí ta. Một ngọn lửa phẫn nộ cùng quyết tâm bùng cháy trong lòng.
Ý chí mãnh liệt bùng nổ. Linh Phiến trên xương bả vai của Lạc Phong, thứ vừa mới hình thành sau cơn bộc phát Hư Không Chi Lực, đột nhiên hiện ra, phát ra lam quang chói lọi, rực rỡ như một vì sao xanh thẳm.
Lạc Phong cảm thấy một luồng sức mạnh mới mẻ, linh hoạt tuôn chảy khắp thân thể. Ta chẳng còn chần chừ. Lạc Phong sử dụng Linh Phiến, thực hiện một chuỗi dịch chuyển tức thời (blink) chớp nhoáng, nhanh đến mức khó tin. Ta biến mất khỏi vị trí cũ, né tránh đòn tấn công của tàn hồn một cách ngoạn mục, rồi đột nhiên xuất hiện phía sau nó.
Chẳng cho tàn hồn kịp phản ứng, Lạc Phong dồn toàn bộ sức mạnh vào một quyền, kết hợp Luyện Thể Cổ Tinh cùng Hư Không Chi Lực vừa được giải phóng. Cú đấm sấm sét đánh thẳng vào lưng tàn hồn. Một tiếng rắc vỡ vụn vang lên, tàn hồn thủ vệ chẳng kịp gầm gừ thêm một tiếng nào, lập tức vỡ tan thành vô số mảnh hắc khí, rồi biến mất vào hư không.
“Sức mạnh này… đây là Linh Phiến! Ta có thể điều khiển nó!” Lạc Phong thầm reo lên trong nội tâm, vừa kinh ngạc vừa hưng phấn. Ta cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với Hư Không Chi Lực, như thể Linh Phiến là một phần mở rộng của ý chí ta, cho phép ta hòa mình vào không gian, dịch chuyển trong chớp mắt.
Mộ Dung Tuyết chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, nàng từ lo lắng tột độ chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi cuối cùng là nhẹ nhõm. Nàng chưa từng thấy một loại công pháp nào có thể biến mất rồi xuất hiện như vậy. Lạc huynh thật sự là một bí ẩn, một tồn tại vượt xa mọi giới hạn mà nàng biết.
Đại sảnh đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc của Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết. Mảnh Thiên Khuyết Chi Vật trên bệ đá vẫn phát sáng dịu nhẹ, như một ngọn hải đăng giữa biển cả Tạp Khí. Lạc Phong tiến đến bệ đá, vết thương trên ngực vẫn còn âm ỉ, nhưng ta chẳng để tâm. Ta đưa tay chạm vào tinh thể màu xanh lam.
Ngay lập tức, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của ta phát sáng mạnh mẽ, lam quang rực rỡ bao trùm lấy mảnh Thiên Khuyết Chi Vật. Chiếc nhẫn như một sinh vật sống, tham lam hấp thu một phần linh khí tinh khiết từ tinh thể. Cùng lúc đó, một luồng thông tin cổ xưa, hỗn loạn nhưng rõ ràng, ùa vào tâm trí Lạc Phong.
Ta thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một Thiên Cung hùng vĩ, tráng lệ, chẳng hề đổ nát như hiện tại, lơ lửng giữa những Thiên Phù Sơn trôi nổi. Một bóng người uy nghi, toàn thân bao phủ bởi Hư Không Chi Lực, đứng trên đỉnh Thiên Cung, ánh mắt nhìn thẳng vào hư không vô tận. Rồi một cái tên vang vọng trong tâm trí Lạc Phong: “Tông Sư Hư Không”. Tổ tiên của ta!
Thông tin tiếp tục chảy vào: Thiên Cung này từng là một phần của một mạng lưới Thiên Cung khổng lồ, được xây dựng bởi các Tông Sư Hư Không để bảo vệ thế giới khỏi những mối đe dọa từ Hư Không Sâu Thẳm. Và sâu trong Hư Không Thư Các, nơi mà Lão Mộc đã nhắc đến, ẩn chứa một “Thánh Điện Hư Không” – trái tim của mạng lưới này, nơi cất giữ những bí mật tối thượng về Hư Không Huyễn Đạo cùng con đường “Hàn Gắn Bầu Trời”.
Lạc Phong cũng cảm nhận được Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền rung động dữ dội. Vết nứt cũ trên phong ấn mở rộng thêm, như một con sông bị vỡ đập, cho phép Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuồng bạo hơn nữa được giải phóng. Ta cảm thấy sức mạnh của ta tăng tiến rõ rệt, như thể ta vừa bước qua một ngưỡng cửa mới.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, ánh mắt tò mò cùng lo lắng. “Lạc huynh, huynh… huynh đã thấy gì? Có phải liên quan đến nguồn gốc của huynh không?” Nàng khẽ hỏi, giọng điệu đầy hy vọng.
Lạc Phong mở mắt, ánh mắt ta sâu thẳm như vũ trụ, nhưng cũng rực sáng bởi sự thấu hiểu. “Mộ Dung cô nương, ta đã thấy một phần quá khứ… cùng một con đường.” Ta nhìn vào mảnh Thiên Khuyết Chi Vật, rồi nhìn sang chiếc nhẫn trên tay ta. “Di tích này là một phần của Thiên Cung cổ, nơi Tông Sư Hư Không của gia tộc ta từng ngự trị. Cùng mảnh Thiên Khuyết Chi Vật này… nó là chìa khóa để ta phá giải phong ấn, cùng có thể là cả sứ mệnh ‘Hàn Gắn Bầu Trời’.”
Ta dừng lại, lấy ra tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Chiếc nhẫn ngọc trên tay ta khẽ rung lên một lần nữa, lam quang từ nhẫn chiếu thẳng vào bản đồ. Một ký hiệu mới đột nhiên xuất hiện trên tấm da thú, một đường nét tinh xảo, chỉ dẫn rõ ràng hơn đến một địa điểm khác, một nơi mà ta cảm thấy có một nguồn năng lượng Thiên Khuyết Chi Vật lớn hơn, hoặc có thể là chính “Hư Không Thư Các”.
“Đây là…” Lạc Phong thì thầm, ánh mắt sáng rực. “Chúng ta cần đến đây tiếp theo.” Ta chỉ vào ký hiệu mới trên bản đồ. Gánh nặng sứ mệnh đè lên vai ta, nhưng giờ đây nó chẳng còn là gánh nặng vô định, mà là một con đường rõ ràng, một mục tiêu cụ thể.
Hoàng hôn đã buông xuống khi Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết rời khỏi di tích Thiên Cung cổ. Ánh tà dương nhuộm đỏ khung cảnh hoang tàn, tạo nên một vẻ đẹp bi tráng. Lạc Phong đỡ Mộ Dung Tuyết, nàng vẫn còn yếu, nhưng ánh mắt kiên cường chẳng hề suy suyển.
“Mộ Dung cô nương, chúng ta quay về Long Kiều Trấn.” Lạc Phong khẽ siết tay Mộ Dung Tuyết, giọng ta trầm ấm. “Sẽ có nhiều hiểm nguy hơn nữa, nhưng ta sẽ chẳng để nàng phải chịu tổn thương.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, tựa vào vai Lạc Phong, ánh mắt nàng đầy tin tưởng. “Lạc huynh, ta tin huynh.” Nàng biết con đường phía trước sẽ chẳng hề dễ dàng, nhưng có Lạc Phong bên cạnh, nàng cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ, một niềm hy vọng mãnh liệt.
Đột nhiên, Lạc Phong cảm nhận một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc lướt qua từ xa, như một bóng ma trong màn đêm đang xuống. Cổ ngọc giới trên ngón áp út của ta rung nhẹ, một lời cảnh báo thầm lặng. Ta biết kẻ thù vẫn đang rình rập, Hắc Y Nhân vẫn chưa từ bỏ.
Trên một vách đá cao chót vót cách đó hàng dặm, khuất sâu trong tán cây cổ thụ, Hắc Y Nhân ẩn mình trong bóng tối, dõi theo hai bóng người đang dần khuất dạng dưới ánh hoàng hôn. Hắn nhếch mép cười lạnh. “Hư Không Chi Lực, Thiên Cốt, cùng cả Linh Phiến… Quả nhiên chẳng hổ là ‘chìa khóa’ mà Thiên Tôn đại nhân tìm kiếm.”
Hắn đã thấy toàn bộ sự việc, từ lúc Lạc Phong dùng Hư Không Chi Lực hóa giải cạm bẫy, đến khi Linh Phiến bộc phát để tiêu diệt tàn hồn. Hắn cũng nhận ra sự cộng hưởng giữa chiếc nhẫn ngọc cùng mảnh Thiên Khuyết Chi Vật. Mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng kế hoạch của Thiên Tôn Vô Cực, chỉ là nhanh hơn một chút.
Hắc Y Nhân kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí nhỏ bay vụt vào đêm tối. “Long Kiều Trấn… sẽ rất thú vị đây.” Hắn thì thầm, sau đó thu liễm khí tức, thân hình biến mất vào màn đêm thăm thẳm, như chưa từng xuất hiện.
Lạc Phong quay đầu nhìn về hướng khí tức đó, ánh mắt kiên nghị. Ta biết kẻ thù vẫn đang rình rập, một cuộc săn đuổi không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, ta đã có thêm sức mạnh, có thêm manh mối, cùng quan trọng nhất, ta có Mộ Dung Tuyết bên cạnh. Mục tiêu đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Ta sẽ bảo vệ nàng, cùng ta sẽ đối mặt với mọi thử thách trên con đường Hư Không Huyễn Đạo.
Bọn họ tiếp tục bước đi dưới ánh hoàng hôn, hướng về Long Kiều Trấn. Con đường phía trước vẫn còn xa xăm cùng đầy chông gai, nhưng trong lòng Lạc Phong, một niềm tin mãnh liệt đã được thắp sáng. Ta sẽ chẳng bao giờ gục ngã, ta sẽ chiến đấu đến cùng để vén màn bí mật của vũ trụ, tìm lại con đường thành Tiên, cùng hàn gắn bầu trời đã vỡ nát.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: