Hư Không Huyễn ĐạoChương 38: Thoát Khỏi Vòng Vây
Luồng “dư chấn không gian” lạnh lẽo từ xa, lần này rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một luồng gió độc thổi thẳng vào tâm thức Lạc Phong, khiến hắn giật mình mở bừng mắt. Hắn không còn chìm đắm trong cơn mê man của Tạp Khí Thiên Kiếp hay sự hỗn loạn của Hư Không Chi Lực, mà hoàn toàn tỉnh táo, mọi giác quan đều được khai mở đến cực hạn sau cuộc đột phá vừa rồi.
Đêm đã gần tàn, những tia sáng lờ mờ của bình minh bắt đầu len lỏi qua tán lá rậm rạp, vẽ lên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Không khí trong rừng vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và mùi tanh nhàn nhạt của máu đã khô. Lạc Phong khẽ cử động, cảm nhận cơ thể mình vẫn còn chút tê dại, nhưng cơn đau nhức dữ dội đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng sức mạnh mới đang cuộn trào trong kinh mạch, dẫu vẫn còn yếu ớt, cần thời gian để củng cố và làm quen. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải đã se lại, chỉ còn một vệt sẹo mờ màu đỏ nhạt, như một minh chứng cho trận chiến sinh tử hắn vừa trải qua.
Hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết nằm gọn gàng hơn trên bãi cỏ mềm, đắp thêm vạt áo rách của mình lên người nàng để che chắn sương đêm. Nàng vẫn bất tỉnh, nhưng sắc mặt đã hồng hào hơn một chút, hơi thở đều đặn và vết thương trên sườn đã ngừng rỉ máu. Lạc Phong nhìn nàng, ánh mắt hắn tràn ngập nhu hòa, ẩn chứa một lời thề lặng lẽ.
“Mộ Dung cô nương, nàng cứ ngủ yên đi,” Lạc Phong thì thầm, giọng nói khản đặc vì khát, nhưng ý chí lại kiên định hơn bao giờ hết. “Lần này, ta sẽ không để bất cứ ai làm hại nàng nữa.”

Chỉ vừa dứt lời, một luồng hắc khí cuồn cuộn đột ngột bùng lên giữa khoảng không cách đó không xa, xé toạc màn sương sớm và bóng đêm còn sót lại. Không gian xung quanh như bị bóp méo, cây cối đổ rạp, lá khô bay tứ tung. Hai bóng đen khổng lồ, một cao lớn sừng sững như ngọn núi, một lẩn khuất trong bóng tối như một ảo ảnh, xuất hiện ngay trước mặt Lạc Phong.

Hắc La, với thân hình cao hơn hai trượng, ánh mắt đỏ như huyết, đứng chắn ngang con đường mòn. Hắc khí từ hắn tỏa ra dày đặc, mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Bên cạnh hắn, Thám Ảnh, thân hình mảnh khảnh hơn, ẩn hiện trong lớp áo choàng đen, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như băng, đầy cảnh giác.
Hắc La nhìn thẳng vào Lạc Phong, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc khi thấy Lạc Phong đã hồi phục, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự khinh miệt cố hữu. “Ồ, con kiến nhỏ này lại hồi phục rồi sao? Xem ra, Hư Không Chi Lực của ngươi quả nhiên thú vị. Nhưng dù có thức tỉnh thêm chút sức mạnh, ngươi vẫn chỉ là một con mồi trong tay ta mà thôi.” Giọng hắn trầm khàn, vang vọng khắp khu rừng, mang theo sự chế giễu và uy hiếp.
Thám Ảnh, khác với vẻ ngạo mạn của Hắc La, lại tỏ ra thận trọng hơn. “Hắc La đại nhân, hắn có vẻ đã đột phá. Khí tức của hắn mạnh hơn rất nhiều so với lần trước. Cẩn thận.” Giọng nói của Thám Ảnh lạnh lùng, như một lời cảnh báo sắc bén.
Lạc Phong không đáp lời, chỉ siết chặt tay, đặt Mộ Dung Tuyết nằm sâu hơn vào một khe đá nhỏ được che phủ bởi bụi cây rậm rạp. Ánh mắt hắn sắc như kiếm, không còn chút sợ hãi hay tuyệt vọng. Hắn biết, một trận chiến sinh tử nữa sắp bắt đầu.
Hắc La không cho Lạc Phong có thêm thời gian chuẩn bị. Hắn gầm lên một tiếng, hắc khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn hóa thành vô số sợi xích khổng lồ, đen đặc và sắc bén như đao phong, gào thét lao tới trói chặt Lạc Phong. Cùng lúc đó, Thám Ảnh cũng ra tay. Hắn không trực tiếp tấn công, mà chỉ khẽ vung tay, vô số lưỡi dao không gian vô hình, sắc lẻm như tơ, xuất hiện từ các hướng hiểm hóc, cắt xé không khí, nhắm thẳng vào các điểm yếu của Lạc Phong.
Lạc Phong vận dụng Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Linh Phiến thứ nhất, trong suốt tựa thủy tinh, và Linh Phiến thứ hai, màu xám tro mờ ảo, đồng thời hiện ra trên hai bả vai hắn. Lam quang huyền ảo của Linh Phiến trong suốt và xám quang u ám của Linh Phiến xám tro giao thoa, tạo thành một trường lực không gian nhỏ, ổn định và mạnh mẽ hơn nhiều, bao bọc lấy Lạc Phong. Trường lực này không chỉ hóa giải một phần áp lực từ hắc khí của Hắc La, mà còn làm chệch hướng các lưỡi dao không gian của Thám Ảnh.
Lạc Phong né tránh những sợi xích hắc khí khổng lồ bằng những bước chân ảo diệu, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện trong trường lực không gian. Hắn không dám đối đầu trực diện với những sợi xích này. Khi một lưỡi dao không gian vô hình lướt qua trường lực bảo vệ, Lạc Phong dồn Hư Không Chi Lực pha lẫn “phẩm chất ăn mòn” vào đầu ngón tay, điểm nhẹ vào không khí. Một luồng năng lượng xám tro mỏng manh, như sương khói, bắn ra, chạm vào lưỡi dao. “Xì… xì…” Lưỡi dao không gian vốn sắc bén vô cùng, nay lại như gặp phải kịch độc, lập tức bị ăn mòn, méo mó và tan biến vào hư không trước khi kịp chạm tới hắn.

Thám Ảnh khẽ rùng mình, đôi mắt lạnh lẽo như băng của hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc. “Hắn… hắn làm suy yếu hắc khí của ta!”
Lạc Phong không bỏ lỡ cơ hội. Hắn thi triển một chiêu thức dịch chuyển ngắn, thân hình chợt mờ ảo, biến mất khỏi vị trí cũ và xuất hiện ngay phía sau Thám Ảnh. Một đòn Hư Không, chứa đựng năng lượng xám tro từ phẩm chất ăn mòn, được Lạc Phong tung ra, nhắm vào lưng Thám Ảnh. Thám Ảnh phản ứng cực nhanh, một lớp phòng ngự hắc khí mỏng manh lập tức hiện ra bao bọc lấy hắn. Nhưng khi luồng năng lượng xám tro chạm vào, lớp hắc khí đó lập tức bị ăn mòn một phần, để lộ ra một vết lõm sâu, khiến Thám Ảnh phải lùi lại mấy bước, ánh mắt hắn tràn ngập vẻ khó tin.
“Ngươi dám phản kháng? Quả là to gan!” Hắc La gầm lên phẫn nộ. Hắn không ngờ một “con kiến nhỏ” lại có thể làm Thám Ảnh bị thương. Hắc khí từ cơ thể hắn bùng nổ mạnh mẽ hơn, tạo thành một khu vực áp lực hắc khí cực lớn, bao trùm toàn bộ khu rừng, cố gắng nghiền nát Lạc Phong. Cây cối xung quanh đổ rạp, đất đá nứt toác, không khí như bị hút cạn.
Lạc Phong cảm thấy áp lực khủng khiếp, như có hàng ngàn ngọn núi đè nặng lên vai. Hắn thở dốc, từng thớ thịt trong cơ thể như muốn nổ tung. Hắn dồn toàn bộ Hư Không Chi Lực vào hai Linh Phiến, tạo ra một “màng chắn hư không” dày đặc với phẩm chất ăn mòn bao bọc lấy mình. Màng chắn này cố gắng đẩy lùi một phần hắc khí, nhưng sức mạnh của Hắc La quá lớn. Lạc Phong bị chấn động mạnh, cổ họng trào lên vị máu tanh nồng. Hắn nhận ra, với sức mạnh hiện tại, hắn chưa thể đối đầu trực diện với Hắc La. Mục tiêu của hắn vẫn là thoát hiểm, không phải chiến thắng.
“Đừng hòng chạm vào Mộ Dung cô nương!” Lạc Phong gầm lên, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy ý chí sắt đá, ánh mắt hắn đỏ rực như lửa, vì phẫn nộ và kiệt sức.
Hắc La cười khẩy, ánh mắt hắn tràn ngập sự tàn độc khi dồn ép Lạc Phong về phía một khe núi hẹp gần đó. Khe núi này vốn là tàn tích của một Thiên Phù Sơn nhỏ đã rơi xuống từ lâu, với những vách đá mục nát và cấu trúc không ổn định. Hắc La muốn lợi dụng địa hình để chôn vùi Lạc Phong.
“Hãy biến thành tro bụi đi, mầm họa!” Hắc La gầm lên, hắc khí cuồn cuộn từ tay hắn phong tỏa toàn bộ khe núi, đồng thời cố ý kích hoạt những tảng đá lớn và các mảnh vỡ Thiên Phù Sơn mục nát trên vách núi. “Rầm! Rầm! Rầm!” Từng tảng đá khổng lồ, mang theo bụi bặm và tiếng gầm rú của đất đá, đổ ập xuống, tạo thành một trận lở đất kinh hoàng, nhắm thẳng vào Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt hắn bùng lên quyết tâm sắt đá. “Không! Ta sẽ không chết! Không bao giờ!” Hắn dồn toàn bộ Hư Không Chi Lực, tất cả năng lượng mới được luyện hóa, vào hai Linh Phiến trên bả vai. Trường lực không gian xung quanh họ bùng nổ, mở rộng đến cực hạn, cố gắng chống đỡ những tảng đá đang lao xuống. Đồng thời, hắn dùng phẩm chất ăn mòn từ Tạp Khí đã luyện hóa, bắn ra vô số luồng năng lượng xám tro, làm yếu đi cấu trúc của các vách đá và mảnh vỡ đang sụp đổ.

“Vù!”
Với một tiếng xé toạc không gian chói tai, Lạc Phong kích hoạt một pha dịch chuyển tức thời mạnh mẽ nhất từ trước đến nay. Ánh lam quang và xám quang bùng nổ, bao trùm lấy hắn và Mộ Dung Tuyết, xé toạc một vết nứt không gian ngay trước khi toàn bộ khe núi sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi mọi thứ trong biển bụi đá và hắc khí.
***
Trong làn bụi đá mù mịt và hắc khí cuồn cuộn, Hắc La và Thám Ảnh đứng sừng sững giữa đống đổ nát của khe núi. Toàn bộ khu vực đã biến thành một bãi hoang tàn, không còn dấu vết của sự sống. Hắc La im lặng, hắc khí trên người hắn dao động dữ dội, biểu lộ sự phẫn nộ tột cùng. Thám Ảnh, vốn luôn lạnh lùng, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ kinh hãi trên gương mặt.
“Hắc La đại nhân… Hắn lại thoát được. Hư Không Chi Lực của hắn… đã đạt đến mức độ nào rồi?” Thám Ảnh lắp bắp, giọng nói run rẩy. Hắn không thể tin được Lạc Phong đã hai lần thoát khỏi sự truy đuổi của Hắc La, và lần này còn ngoạn mục hơn.
Hắc La từ từ ngẩng đầu, ánh mắt đỏ như huyết, giờ đây không chỉ có sự tàn nhẫn mà còn pha lẫn vẻ lo lắng và tức giận tột độ. Hắn cảm nhận được Lạc Phong đã thoát đi rất xa, đến một khu vực mà ngay cả hắn cũng khó mà dò theo ngay lập tức. “Mầm họa này… không thể để hắn tiếp tục lớn mạnh. Hắn đã lĩnh hội sâu hơn Hư Không Chi Lực, thậm chí còn hấp thu cả cấm thuật! Hắn là một biến số cực kỳ nguy hiểm, có thể phá vỡ đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn đại nhân.”
Hắc La kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí mỏng manh bay lên, xuyên thẳng vào hư không. “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã đột phá. Hắn đã làm chủ được Hư Không Chi Lực nguyên thủy, và hấp thu cấm thuật. Hắn là mầm họa lớn nhất mà chúng ta từng đối mặt. Hắc La xin thỉnh cầu Thiên Tôn đại nhân đích thân ra tay để kiểm soát hoặc loại trừ hắn.”
Sau khi gửi báo cáo, Hắc La siết chặt nắm đấm, gầm lên một tiếng. “Truy! Lần này, ta sẽ không để hắn thoát nữa!” Hắn cùng Thám Ảnh thu liễm khí tức, biến mất vào bóng đêm, tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong, trong lòng tràn ngập sự lo lắng sâu sắc.
***
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết xuất hiện đột ngột trong một khu rừng xa lạ khác, cách xa chiến trường vừa rồi hàng trăm dặm. Hắn ngã vật xuống đất, thở hổn hển, kiệt sức đến mức không thể cử động. Mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân, từng thớ thịt như bị xé toạc, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên nghị, không hề nao núng. Hắn vội vàng kiểm tra Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn bất tỉnh, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn, sắc mặt cũng dần hồng hào trở lại nhờ tác dụng của Hồi Xuân Đan và sự bảo vệ của Lạc Phong.
Lạc Phong nhẹ nhàng ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, cảm nhận sự bình yên tạm thời trong vòng tay mình. Hắn nhìn lên bầu trời rạng sáng, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong mình đã mạnh mẽ và ổn định hơn rất nhiều, không còn hỗn loạn như trước, và phẩm chất ăn mòn cũng dễ kiểm soát hơn. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn phát ra vầng sáng dịu nhẹ, tựa lời động viên vô thanh.
Lạc Phong siết chặt tay, tự nhủ. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Hắc La và Thiên Tôn Vô Cực sẽ không bao giờ buông tha hắn. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã giác ngộ “Hư Không Huyễn Đạo”, đã thấu hiểu bản chất của “lời nguyền” và sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời”.
“Mộ Dung cô nương, ta sẽ không bao giờ để nàng phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào nữa,” Lạc Phong thì thầm, giọng nói tràn đầy quyết tâm. “Hắc La, Thiên Tôn Vô Cực… các ngươi sẽ phải trả giá cho tất cả những gì đã gây ra!”
Hắn nhắm mắt, hình ảnh gia tộc bị tàn sát, hình ảnh mẹ hắn hiện lên trong tâm trí, cùng với lời thề sắt đá. “Hư Không Thư Các, Thiên Khuyết Chi Vật… Ta phải tìm ra chúng, phải làm chủ Hư Không Huyễn Đạo. Đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình Hư Không Huyễn Đạo của ta. Ta sẽ biến mọi ảo ảnh thành chân lý, mọi lời nguyền thành sức mạnh, và Hàn Gắn Bầu Trời, tái tạo lại trật tự cho vũ trụ!”
Lạc Phong kiệt sức, nhưng ý chí hắn bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, tựa ngọn đuốc thiêng rọi sáng con đường mịt mờ phía trước. Con đường Hư Không Huyễn Đạo đã chính thức mở ra, với một Lạc Phong mạnh mẽ, kiên cường và quyết tâm hơn. Hắn sẽ đứng lên từ phế tích, đối mặt với mọi thử thách, và định hình lại số phận của vũ trụ này.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: