Hư Không Huyễn ĐạoChương 78: Thiên Kiếp Biến Hóa
Dòng người tấp nập như thủy triều, cuồn cuộn đổ về Hư Không Lôi Đài, mang theo âm thanh huyên náo của những lời reo hò, tiếng cá cược, và cả những tiếng tranh cãi gay gắt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi mồ hôi, mùi rượu pha lẫn với mùi linh khí hỗn tạp, khắc họa một cảnh tượng vừa náo nhiệt vừa hỗn độn. Giữa khung cảnh ấy, Lam Yên khẽ nhíu mày. Bản mệnh Linh Tê của nàng gào thét không ngừng trong thức hải, báo hiệu một sự bất thường sâu sắc.

“Hừm, nơi này tụ tập nhiều khí tức cường đại, nhưng cũng rất hỗn loạn và tham lam.” Giọng Lam Yên trầm tư, đôi mắt xám tro sâu thẳm quét qua đám đông, Linh Tê Lực của nàng khẽ rung động như những sợi tơ vô hình, dò xét những luồng năng lượng phức tạp. “Kẻ kế thừa, ngươi phải cẩn trọng.”
Lạc Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao quét qua từng gương mặt, từng góc khuất của quảng trường đá khổng lồ trôi nổi giữa không trung. Hắn cảm nhận rõ ràng một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, quen thuộc đến đáng sợ. Đó không phải là sự dò xét đơn thuần, mà là một ánh mắt “quan sát” và “dẫn dụ” từ Thiên Tôn Vô Cực, như một kẻ thợ săn đang chơi đùa với con mồi của mình. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong khẽ rung động, một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ bùng lên trong lòng hắn. Hắn không phải con rối, và hắn sẽ không bao giờ chấp nhận bị dẫn dắt.
Mộ Dung Tuyết tựa vào lòng Lạc Phong, bàn tay nàng siết chặt vạt áo hắn, đôi mắt nàng ngước nhìn sự hùng vĩ của lôi đài, ánh lên vẻ kinh ngạc. “Lạc huynh, đây là Hư Không Lôi Đài sao? Thật… hùng vĩ quá!” Nàng cảm nhận được sự căng thẳng của Lạc Phong, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản, không muốn làm người phân tâm.
Một tu sĩ trung niên, râu tóc bạc phơ, đi ngang qua họ, thở dài thườn thượt. “Hư Không Lôi Đài này không chỉ là nơi tranh tài, mà còn là bãi thử nghiệm cho những kẻ dám đi con đường tà đạo. Nghe nói, giải thưởng hôm nay là một Thiên Khuyết Lệnh Bài dẫn đến một di tích cổ xưa, nhưng cũng có tin đồn một số môn phái bí mật đang thử nghiệm công pháp tà môn ở đây.” Lão ta nói xong, lắc đầu ngao ngán rồi biến mất vào dòng người.
Lạc Phong chợt động tâm. “Thiên Khuyết Lệnh Bài.” Cái tên đó vang vọng trong tâm trí hắn, gợi nhắc đến những mảnh ghép của Hư Không Thư Các và sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời. Hắn nhận ra đây chính là một cái bẫy của Thiên Tôn Vô Cực, nhưng cũng là một cơ hội không thể bỏ lỡ. Hắn sẽ biến cái bẫy này thành bàn đạp của mình.
“Ta sẽ tham gia.” Lạc Phong cất lời, giọng nói tuy trầm nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển.
Hắn tiến đến quầy đăng ký, nơi một lão giả với đôi mắt lờ đờ, mệt mỏi đang ngồi. “Ta muốn tham gia lôi đài.”
Lão giả ngẩng đầu, nhìn Lạc Phong từ trên xuống dưới, ánh mắt dò xét. “Cảnh giới… Trúc Cơ Hậu Kỳ? Ngươi chắc chứ? Vòng này toàn là cao thủ từ cảnh giới Linh Hải trở lên, thậm chí có cả những kẻ đã chạm đến ngưỡng Thiên Cốt sơ cấp. Ngươi… không sợ chết sao?”
Lạc Phong không nói gì, chỉ gật đầu. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chút dao động. Lão giả nhún vai, ghi tên hắn vào danh sách. “Được thôi, thanh niên. Ngươi tự chịu trách nhiệm.”
Vài phút sau, một giọng nói sang sảng vang vọng khắp lôi đài: “Trận đấu tiếp theo! Ngụy Thiên Dương, đến từ U Minh Cốc, đối đầu với… Lạc Phong!”
Ngụy Thiên Dương. Cái tên vừa được xướng lên đã khiến không khí quanh Lôi Đài chùng xuống một cách kỳ lạ. Từ một góc khuất, một thanh niên gầy gò, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng trũng sâu, bước lên lôi đài. Hắn toát ra một khí tức âm lãnh, khó chịu, pha lẫn mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp. Trên cơ thể hắn, những vết sẹo đen dị thường hằn sâu trên làn da, như những mạch máu bị biến dị, cho thấy hắn đã phải trả giá đắt cho con đường tu luyện của mình.

“U Minh Cốc…” Lam Yên lẩm bẩm, khuôn mặt nàng biến sắc. “Đó là một môn phái chuyên về cấm thuật, hấp thụ và biến đổi Tạp Khí. Kẻ kế thừa, cẩn thận! Hắn đã đi quá sâu vào con đường đó rồi. Linh Tê của ta gào thét, báo hiệu sự nguy hiểm đến từ linh hồn hắn đã bị Tạp Khí ăn mòn.”
Lạc Phong bước lên lôi đài, nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống một chỗ an toàn gần Lam Yên, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Ngụy Thiên Dương.
“Lạc huynh, người cẩn thận.” Mộ Dung Tuyết nắm nhẹ tay hắn, giọng nói nàng khẽ run lên vì lo lắng.
Lạc Phong siết nhẹ tay nàng trấn an. “Mộ Dung cô nương cứ yên tâm. Ta sẽ không sao.” Hắn biết nàng lo lắng, nhưng hắn cần phải tập trung hoàn toàn vào trận chiến sắp tới.
Ngụy Thiên Dương đứng đối diện Lạc Phong, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh miệt, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười khẩy gượng gạo, lộ ra hàm răng trắng bệch. “Hừ, một tên Trúc Cơ Hậu Kỳ cũng dám lên đây? Đúng là không biết sống chết.” Giọng hắn khàn đặc, như có hàng ngàn linh hồn bị giam cầm đang gào thét bên trong.
Tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên. Ngụy Thiên Dương không nói thêm lời nào. Hắn chắp hai tay kết ấn, một luồng hắc khí tanh tưởi, đặc quánh như mực, đột ngột bùng lên từ cơ thể gầy gò của hắn. Hắc khí cuồn cuộn xoáy tròn, mang theo tiếng gào thét thê lương của vô số linh hồn bị giam cầm, khiến toàn bộ lôi đài chìm trong một bầu không khí u ám, lạnh lẽo.
“Hắc Viêm Phệ Linh!” Ngụy Thiên Dương gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng quỷ khóc.
Hắc khí ngưng tụ thành những ngọn lửa đen đặc, hình thù quái dị, lao thẳng về phía Lạc Phong. Những ngọn lửa này không chỉ mang sức nóng hủy diệt mà còn có phẩm chất ăn mòn linh lực và sinh mệnh, như thể chúng được sinh ra để nuốt chửng mọi sự sống.

Lạc Phong né tránh, thân pháp linh hoạt như gió. Nhưng một tia hắc viêm vẫn sượt qua cánh tay hắn, khiến vạt áo hắn tan biến thành tro bụi, để lộ ra làn da. Một vết cháy đen lấm tấm Tạp Khí hiện rõ trên da thịt, một cảm giác ngứa ran khó chịu lan tỏa khắp da thịt. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, cảnh báo về mối nguy hiểm tiềm ẩn.
*Công pháp này… không chỉ là Tạp Khí đơn thuần. Hắn đã biến hóa nó, khiến nó có tính chất ăn mòn và lây lan nhanh hơn!* Lạc Phong thầm nghĩ, ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng. Đây không phải Tạp Khí mà hắn từng thanh lọc. Nó đã bị “biến dị”, trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.
Ngụy Thiên Dương thấy Lạc Phong bị thương, cười khẩy một tiếng đầy thỏa mãn. Hắn tiếp tục tấn công dồn dập, những ngọn hắc viêm biến thành vô số Hắc Xà Tạp Khí, chúng uốn lượn như những con rắn độc, quấn lấy Lạc Phong, cố gắng hút cạn linh lực của hắn.
Lạc Phong huy động Hư Không Chi Lực, tạo ra một trường lực phòng ngự màu lam xám bao bọc lấy mình. Tuy nhiên, các Hắc Xà Tạp Khí vẫn không ngừng gặm nhấm, làm suy yếu trường lực của hắn. Mỗi khi một con Hắc Xà va chạm, trường lực lại run rẩy, và Lạc Phong cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, tanh tưởi cố gắng len lỏi vào kinh mạch.
“Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết lo lắng tột độ, hai tay nàng siết chặt đến trắng bệch, đôi mắt nàng dán chặt vào Lạc Phong. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm lấy hắn.
Lam Yên sắc mặt trắng bệch, Linh Tê Lực gào thét dữ dội trong thức hải của nàng, báo hiệu một tai ương khủng khiếp. “Không ổn! Hắn đang bị Ma Khí ăn mòn! Đây là Tạp Khí đã bị biến dị, có khả năng lây nhiễm! Nếu cứ tiếp tục, Hư Không Chi Lực của hắn sẽ bị vẩn đục, thậm chí là bị đồng hóa!”
Lạc Phong cảm thấy Hư Không Chi Lực trong cơ thể bị hao tổn nhanh chóng. Lớp Tạp Khí trên cánh tay hắn bắt đầu lan rộng, như một vết mực đen đang loang lổ. Hắn nhận ra, cách đối phó thông thường không hiệu quả. Hắn cần phải đi sâu vào bản chất của Tạp Khí này, không chỉ là ăn mòn hay thanh lọc, mà là một sự “chuyển hóa” triệt để hơn.
Lạc Phong nhắm mắt lại trong giây lát, bỏ qua mọi tiếng ồn ào xung quanh. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn đột ngột quay tròn dữ dội, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một vòng xoáy năng lượng lam xám. Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa bùng lên mạnh mẽ, truyền một luồng năng lượng tinh khiết, mát lạnh vào cơ thể hắn, trấn áp sự ăn mòn của Tạp Khí. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa Tiên Cốt, Hư Không Chi Lực và chiếc nhẫn ngọc, như ba thực thể đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một nguồn sức mạnh nguyên thủy.

“Ngươi muốn biến hóa Tạp Khí?” Lạc Phong mở mắt, ánh mắt lam xám sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, không còn chút dao động hay sợ hãi. “Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, đâu mới là chân chính Hư Không Biến Hóa!” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng khắp lôi đài, mang theo một sự tự tin tuyệt đối.
Lạc Phong không lùi bước, hắn chủ động hấp thụ luồng Hắc Xà Tạp Khí đang quấn quanh mình. Từng con Hắc Xà lao vào cơ thể hắn, nhưng thay vì bị ăn mòn, Lạc Phong kích hoạt phẩm chất “chuyển hóa” của Hư Không Chi Lực từ Tiên Cốt. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn bùng lên lam quang rực rỡ, như một ngọn lửa vĩnh cửu đang cháy.
“Ngu xuẩn! Ngươi muốn tự tìm cái chết sao? Hắc Viêm Phệ Linh của ta sẽ hút cạn linh hồn ngươi!” Ngụy Thiên Dương cười khẩy, giọng nói đầy vẻ độc địa. Hắn tin chắc Lạc Phong sẽ bị Tạp Khí phản phệ mà chết.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo đã khiến nụ cười của Ngụy Thiên Dương đông cứng. Hắc Xà Tạp Khí va chạm với Lạc Phong, không tan biến mà bị “thanh tẩy” một cách kỳ lạ. Chúng không còn là những ngọn lửa đen đặc nữa, mà biến đổi thành những luồng năng lượng xám tro tinh khiết, sau đó bị Hư Không Chi Lực của Lạc Phong nuốt chửng, trở thành một phần sức mạnh của hắn.
“Ngươi dùng tà thuật, ta dùng chính Đạo Hư Không để tái tạo!” Lạc Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng như lời sấm truyền.
Hắn dang rộng song Linh Phiến trong suốt trên xương bả vai. Chúng không chỉ tạo ra trường lực phòng ngự mà còn phát ra những luồng lam quang thanh tẩy mạnh mẽ, quét qua toàn bộ Hắc Viêm Phệ Linh xung quanh. Các ngọn lửa đen đặc, những con Hắc Xà Tạp Khí gào thét trong vô vọng, bị suy yếu nhanh chóng, rồi tan biến thành hư không, không để lại dấu vết.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi đã làm gì? Công pháp của ta… tại sao lại mất hiệu lực?” Ngụy Thiên Dương kinh hãi tột độ, hắn lùi lại từng bước, ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Lạc Phong không đáp lời. Hắn vung tay, một luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy mang phẩm chất “ăn mòn” và “chuyển hóa” cuồn cuộn lao thẳng vào Ngụy Thiên Dương.
“Phệ Hư Tái Tạo!”
Luồng năng lượng lam xám không hủy diệt mà “gặm nhấm” và “tái cấu trúc” công pháp của Ngụy Thiên Dương. Ngay lập tức, những vết sẹo đen dị thường trên cơ thể Ngụy Thiên Dương bùng lên, rồi tan biến như những ảo ảnh, để lộ ra một cơ thể đã bị Tạp Khí ăn mòn đến mức suy yếu tột độ. Hắn hét lên đau đớn, cơ thể hắn run rẩy bần bật, ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Công pháp của hắn đã phản phệ lại chính hắn.
Toàn bộ khán giả trên Hư Không Lôi Đài im lặng như tờ. Sau đó, một tiếng ồn ào bùng nổ, nhưng không phải là tiếng reo hò bình thường, mà là sự kinh ngạc, ngưỡng mộ xen lẫn sợ hãi. “Cái gì vậy? Hắn… hắn đã thanh tẩy Tạp Khí?” “Sức mạnh đó… không phải của người phàm!” “Thiên Cốt? Chẳng lẽ hắn là kẻ kế thừa Thiên Cốt trong truyền thuyết?”
Mộ Dung Tuyết đứng bật dậy, khóe mắt nàng cay xè, không rõ là nước mắt hay niềm vui sướng tột độ. “Lạc huynh…”
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt nàng tràn đầy kính nể và một chút sợ hãi. “Kẻ kế thừa… ngươi không chỉ là Hư Không Chi Chủ, ngươi là hy vọng… là nghịch lý của Hư Không!” Giọng nàng khẽ run lên, như thể vừa chứng kiến một phép màu.
Lão giả trọng tài bước lên, ánh mắt kinh hoàng nhìn Ngụy Thiên Dương đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn Lạc Phong với vẻ mặt không thể tin nổi. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cố gắng ổn định giọng nói. “Trận đấu… Lạc Phong thắng!”
Tiếng reo hò bùng nổ, nhưng lần này không chỉ là sự kích động, mà còn là sự kinh sợ và tôn kính tột độ. Lạc Phong đã không chỉ đánh bại đối thủ, hắn đã thể hiện một sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết của thế gian.
Lạc Phong bước đến nhận “Thiên Khuyết Lệnh Bài” từ lão giả. Khi hắn chạm vào, chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn phát ra lam quang dịu nhẹ, như thể đang cộng hưởng một cách kỳ lạ với lệnh bài.
*Quả nhiên, đây là chìa khóa… một chìa khóa mà Thiên Tôn Vô Cực muốn ta có được. Nhưng ta sẽ dùng chính chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của ngươi.* Lạc Phong thầm nghĩ, ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh.
Hắn quay lại, Mộ Dung Tuyết lao đến ôm chặt lấy hắn, đôi mắt nàng ướt lệ vì xúc động và tự hào. “Lạc huynh, người thật giỏi… ta tin người sẽ làm được!”
Lam Yên bước đến, ánh mắt nàng phức tạp, vừa kính nể vừa mang theo một nỗi lo âu sâu thẳm. “Kẻ kế thừa, ngươi đã làm chủ phẩm chất ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ đến mức hoàn mỹ. Sức mạnh của ngươi… đã vượt xa mọi dự liệu của Thiên Tôn Vô Cực.” Nàng cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, giờ đây không còn là sự giám sát đơn thuần mà là một khao khát mãnh liệt muốn “khống chế” Lạc Phong.
Lạc Phong nhìn về phía xa, nơi hư không vặn vẹo nhẹ. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết ý chí “chiếm hữu” từ Thiên Tôn Vô Cực. Hắn biết mình đang bị dẫn dụ, nhưng hắn cũng biết mình đã có đủ sức mạnh để biến cái bẫy này thành vũ khí của riêng mình.
“Ta sẽ không lùi bước.” Lạc Phong siết chặt Thiên Khuyết Lệnh Bài trong tay, giọng nói hắn vang vọng, đầy kiên quyết. “Chúng ta sẽ đi theo con đường này, và ta sẽ dùng chính kế hoạch của hắn để hủy diệt hắn. Hàn Gắn Bầu Trời… và tạo ra một Tiên Đạo mới.”
Trong một chiều không gian hắc ám khác, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng, mỉm cười lạnh lẽo khi tấm gương Hư Không trước mặt hắn hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang đứng trên lôi đài.
“Hừm, ‘chìa khóa’ này… càng ngày càng thú vị.” Giọng Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, vang vọng, mang theo sự tự mãn và tàn nhẫn vô biên. “Cứ để hắn trưởng thành. Đến lúc đó, tất cả sẽ là của ta.”
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cùng nhau rời Hư Không Lôi Đài, bước đi theo sự chỉ dẫn của lam quang từ “Thiên Khuyết Lệnh Bài”, hướng về một tương lai đầy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: