Hư Không Huyễn ĐạoChương 80: Đồ Đệ Của Thiên Tôn
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên bỗng rống lên dữ dội, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương cùng áp lực không gian vặn vẹo cuộn trào, khiến nàng lùi lại một bước, đôi mắt xám tro u uẩn mở lớn, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. Ký ức về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt giám sát của Thiên Nhãn ngàn năm trước đột ngột ùa về, khiến lòng nàng thắt lại, một nỗi kinh hoàng sâu thẳm trỗi dậy. Đây không chỉ là nguy hiểm, mà còn là một sự vặn vẹo của ý chí, một mối đe dọa tinh vi hơn bất cứ thứ gì nàng từng biết.

Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết trong lòng, đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai hắn khẽ rung động, tạo ra một trường lực không gian lam xám bao bọc cả ba người, che chắn khỏi những luồng gió Hư Không hỗn loạn trên Thiên Phù Sơn hoang vắng. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng vô hình bao trùm Lam Yên, và cả Mộ Dung Tuyết trong vòng tay hắn cũng đang khẽ run lên.
“Lạc huynh, nơi này… từng huy hoàng đến thế nào?” Mộ Dung Tuyết thì thầm, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và tiếc nuối trước những khối kiến trúc đá đổ nát, rêu phong và những vết nứt không gian mờ ảo đang bao phủ bệ đá lớn nơi họ vừa đáp xuống. Giữa phế tích, một Thiên Khuyết Chi Vật đang tỏa ra lam quang yếu ớt, lẫn với Tạp Khí Thiên Kiếp, như một trái tim đang thoi thóp giữa sự hoang tàn.
Lam Yên khẽ lắc đầu, giọng nàng trầm thấp, mang theo một nỗi lo âu sâu thẳm. “Kẻ kế thừa, Linh Tê của ta đang rống lên. Một thứ gì đó… không chỉ là nguy hiểm, mà còn là sự vặn vẹo của ý chí đang đến. Nó không giống bất kỳ Ma Vật nào ta từng cảm nhận.” Nàng mở mắt, đôi mắt xám tro khóa chặt vào Lạc Phong, như muốn cảnh báo hắn về một mối hiểm họa tinh thần.
Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng. “Không sao đâu, Tuyết nhi. Ta sẽ bảo vệ muội.” Trong thâm tâm, hắn cảm thấy một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa đang lan tỏa, mang theo ý định “chiếm hữu” và “dẫn dụ” hắn. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn cấp về một mối nguy hiểm lừa dối đang đến gần. *Thiên Tôn, ngươi đã chờ đợi ta ở đây sao? Ta sẽ không để ngươi thao túng ta, không bao giờ.*
Bóng tối hoàng hôn dần bao trùm phế tích Thiên Khuyết, tạo nên một không khí u ám, tĩnh mịch đến rợn người. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, một bóng người cao gầy, khoác áo choàng đen tuyền, đột ngột xuất hiện giữa không trung. Hắn không hề tạo ra bất kỳ tiếng động hay gợn sóng không gian nào, như thể hắn vốn đã ở đó, hòa mình vào màn đêm. Khuôn mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, nhưng lại toát ra một vẻ uy nghi, tự tin đến cực điểm. Hắn chính là Ám Liệt, đệ tử của Thiên Tôn Vô Cực.

Ám Liệt chậm rãi đáp xuống bệ đá, cách Lạc Phong vài trượng. Khí tức của hắn không hề hung hãn, mà là một sự tĩnh lặng chết chóc, ẩn chứa sức mạnh kinh người, như một vực sâu không đáy. Hắn nhìn thẳng vào Lạc Phong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm, đầy thâm ý.
Lam Yên lùi lại một bước, Linh Tê Lực của nàng dường như bị đóng băng trong giây lát, nhưng rồi lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng “ký sinh” tương tự như “mầm mống hủy diệt” mà nàng đã phát hiện trong Lạc Phong, nhưng trong Ám Liệt, nó đã được “thuần hóa” hoàn toàn, trở thành một phần bản chất của hắn, không còn mang vẻ hoang dại mà thay vào đó là sự kiểm soát tuyệt đối. Nàng nhìn Ám Liệt với vẻ kinh hãi và cảnh giác tột độ.
Mộ Dung Tuyết ôm chặt cánh tay Lạc Phong, cảm nhận sự lạnh lẽo từ khí tức của Ám Liệt, một sự lạnh lẽo không đến từ sự thù địch mà từ sự vô cảm, xa cách. Nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn Lạc Phong, như một điểm tựa vô hình, truyền cho hắn niềm tin và sự ấm áp.
Lạc Phong đứng thẳng, không hề lùi bước. Ánh mắt hắn sắc bén, kiên định đối diện với Ám Liệt. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực cuộn trào, sẵn sàng cho mọi tình huống. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến thể xác đơn thuần.
“Kẻ kế thừa của Hư Không, ta chờ ngươi đã lâu.” Giọng Ám Liệt trầm ấm, vang vọng khắp phế tích, mang theo sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
“Kẻ kế thừa… hắn… hắn là một phần của… ‘mầm mống’ đã được thuần hóa!” Lam Yên khẽ run, thì thầm đủ cho Lạc Phong nghe, giọng nàng nghẹn lại trong sự kinh hãi.
Lạc Phong lạnh nhạt, không biểu lộ cảm xúc. “Ngươi là ai?”
Ám Liệt nở nụ cười bí hiểm hơn. “Ta là Ám Liệt, đệ tử của Sư tôn Thiên Tôn Vô Cực. Sư tôn ta thấy được tiềm năng vô hạn trong ngươi, thấy được ngươi chính là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất cho đại kế vĩ đại của Người.” Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lạc Phong như thấu triệt mọi bí mật.
“Ngươi sở hữu phẩm chất ‘tái tạo’, ngươi có thể Hàn Gắn Bầu Trời. Nhưng… ngươi có nghĩ rằng, Hàn Gắn một bầu trời đã mục nát, đã vỡ vụn là đủ không? Hay là… cùng Sư tôn ta, đập tan tất cả, tái tạo một vũ trụ hoàn toàn mới, một trật tự chân chính, vĩnh cửu, không còn Tạp Khí Thiên Kiếp, không còn sự mục nát của Tiên giới cũ?” Lời nói của Ám Liệt mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ, như một lời dụ dỗ ngọt ngào vào con đường quyền lực tối thượng.
“Sư tôn ta ban cho ngươi cơ hội trở thành một trong những kiến tạo giả của kỷ nguyên mới, một vị quân vương dưới trướng Người, cùng Người định đoạt vận mệnh vạn giới. Sức mạnh, tri thức, bất cứ điều gì ngươi khao khát, Sư tôn đều có thể ban cho ngươi. Ngươi không cần phải chiến đấu vô vọng với một thế giới đã định sẵn để lụi tàn. Hãy cùng chúng ta, tạo ra một thế giới hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo mới, nơi chỉ có sự thuần khiết và vĩnh cửu.” Ám Liệt mở rộng vòng tay, như muốn ôm trọn cả vũ trụ vào lòng, ánh mắt hắn tràn ngập sự cuồng tín và tự tin.

Lạc Phong lắng nghe lời nói của Ám Liệt, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, không chút dao động. Hắn cảm nhận phẩm chất “thao túng” trong Hư Không Chi Lực của mình khẽ rung động, khiến lời nói của Ám Liệt tuy hùng hồn, tuy đầy hứa hẹn, nhưng lại trở nên “rỗng tuếch” và vô nghĩa trong tâm trí hắn. Hắn đã nhìn thấu bản chất của sự “tái tạo” mà Ám Liệt nói đến – đó là sự hủy diệt để phục vụ ý chí cá nhân, một hành vi ích kỷ đội lốt cao cả.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong hơn nữa, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang hắn, như một lời động viên vô ngôn, một niềm tin tuyệt đối không gì có thể lay chuyển. Nàng có thể không hiểu hết những lời lẽ cao siêu về “Đạo” và “Thế Giới Hồi Quy”, nhưng nàng hiểu Lạc Phong, hiểu lòng hắn.
Lam Yên nhìn Ám Liệt, rồi lại nhìn Lạc Phong. Nàng cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa hai luồng “tái tạo” và “hủy diệt” ẩn sâu trong triết lý của họ. Một bên là sự kiến tạo ích kỷ, chỉ vì một ý chí duy nhất, bất chấp sinh linh vạn vật. Một bên là sự kiến tạo vì vạn vật, vì sự sống, vì một trật tự chân chính. Nàng hiểu rằng, Lạc Phong chính là hy vọng duy nhất để chống lại sự thao túng tàn bạo này.
Lạc Phong nở một nụ cười khinh miệt, nụ cười đó không hề mang vẻ giận dữ, mà là sự kiên định đến đáng sợ, sự khinh thường một cách sâu sắc. Đôi Linh Phiến trong suốt sau lưng hắn bừng sáng lam xám rực rỡ, không phải là ánh sáng yếu ớt của sự bộc phát, mà là sự kiên định của một ý chí không thể lay chuyển, một Hư Không Chi Chủ chân chính đã làm chủ vận mệnh của mình.

“Ngươi nói ‘tái tạo’?” Giọng Lạc Phong dứt khoát, vang vọng khắp phế tích hoang tàn, đầy uy lực nhưng lại vô cùng trầm tĩnh. “Ta chỉ thấy đó là ‘hủy diệt’ theo ý chí cá nhân của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn muốn đập tan tất cả để kiến tạo một trật tự mới… nhưng đó chỉ là trật tự của hắn, không phải của vạn vật, không phải của chân lý. Hắn muốn trở thành Chúa Tể của một vũ trụ đã bị bóp méo, nơi mọi sinh linh chỉ là con rối trong tay hắn.”
Lạc Phong tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh như băng. “Ta là Hư Không Chi Chủ, không phải công cụ của bất kỳ ai. Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời, tái tạo lại trật tự chân chính, một Tiên Đạo không bị thao túng, không phải là thứ mà Thiên Tôn Vô Cực muốn. Ngươi nói hắn ban cho ta cơ hội? Hắn chỉ muốn biến ta thành một phiên bản khác của chính hắn, một kẻ nô lệ cho tham vọng ích kỷ.”
“Ngươi về báo với Sư tôn ngươi rằng: ‘Chìa khóa’ này… sẽ khóa chặt vận mệnh của hắn!” Lạc Phong tuyên bố, lời nói đanh thép như một bản án đã được định đoạt.
Sắc mặt Ám Liệt hơi biến đổi, nụ cười bí hiểm tắt hẳn trên môi hắn, thay vào đó là sự lạnh lẽo và một tia thất vọng sâu sắc. Hắn không hề tức giận bùng nổ, không tấn công, mà là sự thất vọng vì Lạc Phong không “hiểu” được tầm nhìn vĩ đại của Sư tôn hắn, không nhìn ra “con đường” mà hắn tin là chân lý duy nhất.
“Ngươi sẽ hối hận, kẻ kế thừa.” Giọng Ám Liệt lạnh như băng, mang theo sự tiếc nuối và ngạo mạn cố hữu. “Con đường của ngươi… chỉ là tự hủy hoại. Ngươi nghĩ mình có thể chống lại thiên ý sao? Sư tôn sẽ cho ngươi thấy… sự thật mà ngươi từ chối.”
“Ngươi không thể thoát khỏi số phận đã được định đoạt. Vực Thẳm Nguyên Thủy… đang chờ đợi ngươi. Và khi đó, ngươi sẽ hiểu… ai mới là người thực sự nắm giữ vận mệnh.” Ám Liệt nói xong, thân hình hắn mờ ảo dần, tan biến vào hư không một cách thần bí, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể hắn chưa từng xuất hiện.
Lạc Phong quay lưng, nhẹ nhàng ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng. Đôi Linh Phiến sau lưng hắn khẽ vỗ nhẹ, từ từ bay lên không trung, đưa cả hai rời khỏi phế tích Thiên Khuyết. Lam Yên cũng nhanh chóng bay theo, ánh mắt không rời bóng dáng kiên cường của Lạc Phong. Ám Liệt vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng dáng Lạc Phong khuất dần trong màn đêm, đôi mắt sâu thẳm lóe lên ánh sáng nguy hiểm và sự kiên định không hề suy suyển. Hắn không hề đuổi theo hay tấn công, tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của Thiên Tôn Vô Cực.
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên bay vút qua những Thiên Phù Sơn trôi nổi, ánh trăng bắt đầu soi rọi đường đi, vẽ nên những vệt bạc huyền ảo trên mặt đất và những dòng Linh Hà uốn lượn bên dưới. Lạc Phong cảm nhận sự kiên định trong lòng mình càng thêm vững chắc, sự phẫn nộ ban đầu đã biến thành ý chí sắt đá, không gì có thể lay chuyển.
Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay Lạc Phong phát ra lam quang ổn định hơn bao giờ hết, Thiên Khuyết Lệnh Bài trong tay hắn cũng tiếp tục dẫn lối, phát ra những tia sáng mờ ảo hướng về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và cạm bẫy, nhưng hắn không còn sợ hãi.
Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Lạc Phong, cảm thấy an toàn tuyệt đối trong vòng tay hắn, dù nàng vẫn cảm nhận được sự căng thẳng vô hình từ hắn. Nàng tin tưởng hắn, tin tưởng vào ý chí bất khuất của hắn.
Lam Yên nhìn Lạc Phong với ánh mắt vừa kính nể vừa lo lắng. Nàng nhận ra sự nguy hiểm của Ám Liệt, một kẻ đã hoàn toàn bị “thuần hóa” bởi ý chí của Thiên Tôn, trở thành một công cụ hoàn hảo cho đại kế hủy diệt. Nhưng nàng cũng thấy được ý chí “tái tạo” mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong Lạc Phong, một hy vọng mong manh nhưng rực rỡ cho số phận của vũ trụ này.
“Hắn… thật đáng sợ.” Lam Yên thở dài, giọng nàng khẽ run rẩy. “Một kẻ đã hoàn toàn bị Thiên Tôn thao túng, nhưng lại tin rằng mình đang kiến tạo. Kẻ kế thừa, con đường phía trước… sẽ còn gian nan hơn nhiều.”
Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Vực Thẳm Nguyên Thủy đang chờ đợi. “Ta biết, Tiền bối Lam Yên. Nhưng ta sẽ không lùi bước. Ám Liệt… chỉ là một con rối. Ta sẽ cho Thiên Tôn Vô Cực thấy, ‘chìa khóa’ của hắn… sẽ là xiềng xích của chính hắn.”
Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, nở một nụ cười thanh khiết. “Lạc huynh, dù có thế nào… muội sẽ luôn ở bên chàng.” Lời nói của nàng như một luồng gió ấm áp, xoa dịu những căng thẳng trong lòng Lạc Phong.
Lạc Phong nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt đầy quyết tâm, giọng trầm hùng vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. “Vực Thẳm Nguyên Thủy… chúng ta đến đây!”
***
Trong một chiều không gian hắc ám khác, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang bay đi cùng Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Khóe môi Thiên Tôn Vô Cực khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm, tự mãn.
Hắc La và Thám Ảnh đứng cách đó không xa, cúi đầu chờ đợi mệnh lệnh. Dù đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực, Thám Ảnh vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán, còn Hắc La thì giữ vẻ mặt vô cảm, chỉ có đôi mắt đỏ rực khẽ lay động.
“Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã từ chối Ám Liệt.” Hắc La báo cáo, giọng trầm thấp, không chút cảm xúc.
Thiên Tôn Vô Cực cười lạnh, ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn nhẫn và sự tự tin tuyệt đối. “Hắn từ chối… nhưng hắn vẫn đang đi đúng hướng. Ngươi nghĩ hắn có thể thoát khỏi sự định đoạt của bổn tôn sao? Cứ để hắn ‘trưởng thành’ theo cách của hắn. Rồi hắn sẽ tự đưa mình vào vòng xoáy… của bổn tôn. Ngươi và Thám Ảnh cứ tiếp tục theo dõi, và đảm bảo… không ai được làm tổn hại đến ‘chìa khóa’ của bổn tôn.”
Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh, giọng điệu kiên định. “Vâng, Thiên Tôn đại nhân!”
Nụ cười trên môi Thiên Tôn Vô Cực càng thêm sâu sắc, ánh mắt hắn nhìn vào hình ảnh Lạc Phong trên tấm gương Hư Không, như nhìn một con cờ đang tự nguyện tiến vào bẫy đã giăng sẵn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: