Hư Không Huyễn ĐạoChương 90: Truy Sát Của Thiên Tôn
“Thiên Tôn đại nhân đã đoán đúng.” Hắc La giọng run rẩy song pha lẫn sự hả hê tột độ, nhưng trong lòng, nỗi sợ hãi tột cùng đang dâng trào. Hắn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát khi tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Thiên Tôn Vô Cực bắt đầu rung chuyển, không phải vì sự di chuyển của Lạc Phong, mà vì một điều gì đó khác.
Hắc La ngước nhìn Thám Ảnh đang quỳ rạp bên cạnh, sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh đổ như tắm. Cả hai đều cảm nhận được luồng uy áp vô hình, lạnh lẽo đang lan tỏa từ ngai vàng hắc quang, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang ngự tọa. Dù Tôn giả vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ, nhưng không khí xung quanh y đã trở nên sát khí ngưng đọng, khiến không gian dường như cũng bị bóp méo.
Trên tấm gương Hư Không, hình ảnh Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đang bay vút qua những Thiên Phù Sơn trôi nổi, hướng về Cốt Giới Hư Không. Lạc Phong, với đôi Linh Phiến rực sáng, toát ra khí khái kiên nghị, tựa như một ngọn đuốc thắp sáng màn đêm. Nhưng điều khiến Hắc La và Thám Ảnh kinh hãi không phải là Lạc Phong, mà là sự biến đổi trong ánh mắt của Thiên Tôn Vô Cực.
Thiên Tôn Vô Cực khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm Hư Không. Y cảm nhận một sự “lệch lạc” không thể giải thích trong dòng chảy vận mệnh của Lạc Phong, như thể Lạc Phong đang tự “xoay chuyển” con đường của mình, thay vì bị “an bài” hoàn toàn theo kế hoạch của y. Sự sai lệch nhỏ bé này, dù vô cùng tinh vi, vẫn không thể thoát khỏi cảm nhận của một kẻ đã định đoạt vận mệnh của vô số vũ trụ.
Đột nhiên, Thiên Tôn Vô Cực vươn một ngón tay thon dài, nhẹ nhàng chạm vào tấm gương Hư Không. Hình ảnh Lạc Phong chợt mờ đi, thay vào đó là một khe nứt không gian u tối, nơi một bóng người đang ẩn mình. Đó chính là Ám Liệt. Lần này, không còn “lớp ngụy trang năng lượng” nào nữa. Thiên Tôn Vô Cực cảm nhận rõ ràng sự tự do hoàn toàn của Ám Liệt, cùng với một luồng ý chí thù hận lạnh lẽo, sắc bén, nhắm thẳng vào y.

Hắc La và Thám Ảnh đồng loạt rùng mình. “Ám Liệt… hắn ta đã thoát khỏi giao ước sao?” Thám Ảnh thì thầm, giọng run rẩy.
Thiên Tôn Vô Cực hừ lạnh một tiếng, âm thanh trầm thấp nhưng mang theo uy thế kinh thiên động địa, khiến cả chiều không gian hắc ám cũng rung chuyển dữ dội. Tấm gương Hư Không trước mặt y xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti, lan tỏa như mạng nhện.
“Ám Liệt… Ngươi dám phản bội bổn tôn!” Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ cùng sát ý lạnh lẽo, không phải vì mất đi một công cụ, mà vì có kẻ dám làm lệch hướng “đại kế” hoàn hảo của y. “Tốt lắm, tốt lắm! Ngươi nghĩ thoát khỏi giao ước là có thể tự do sao? Ngươi sẽ phải hối hận vì sự ngu muội của mình!”
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp sát hơn xuống nền đá lạnh lẽo, cố gắng thu liễm khí tức, không dám thở mạnh. Uy áp của Thiên Tôn Vô Cực lúc này đã vượt xa mọi lần trước đó, tựa như một ngọn núi lửa đang chực phun trào.
“Thiên Tôn đại nhân bớt giận!” Hắc La run rẩy cầu xin, “Thuộc hạ sẽ lập tức phái người đi truy lùng Ám Liệt, mang đầu hắn về hiến lên Thiên Tôn đại nhân!”
Thiên Tôn Vô Cực khẽ cười, nụ cười lạnh lẽo như băng hàn. “Không cần. Ám Liệt, hắn đã chọn con đường của mình. Để hắn tận hưởng sự tự do… trong một thời gian ngắn ngủi.” Y ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Hắc La và Thám Ảnh. “Hiệu triệu Lãnh Phong và Băng Liệt. Mục tiêu: truy lùng Ám Liệt. Nếu tìm thấy hắn, không cần sống. Ngươi biết Lãnh Phong và Băng Liệt có khả năng gì rồi đấy, Ám Liệt sẽ không thể trốn thoát.”
“Vâng, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La vội vàng đáp lời, trong lòng dâng lên một tia hy vọng. Lãnh Phong và Băng Liệt là hai trong số những cường đồ mạnh nhất của Thiên Tôn Vô Cực, sở hữu sức mạnh gần như đạt đến cảnh giới Bán Tiên, với khả năng chiến đấu cùng truy lùng cực kỳ đáng sợ.
“Còn người thừa kế…” Thiên Tôn Vô Cực lại nhìn vào hình ảnh Lạc Phong trên tấm gương Hư Không, ánh mắt sắc lạnh pha lẫn sự tính toán. “Vẫn phải đảm bảo y đến được Cốt Giới Hư Không. Nhưng đồng thời, kiểm tra xem y đã ‘thấu hiểu’ được bao nhiêu. Đừng để y dễ dàng quá. Y là ‘chìa khóa’ duy nhất, nhưng chìa khóa cũng cần tôi luyện.”
Hắc La và Thám Ảnh vâng lệnh, biến mất trong hắc quang, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng và một nhiệm vụ mới đầy hiểm nguy. Họ biết, sự giận dữ của Thiên Tôn Vô Cực là điều không ai muốn nếm trải, và sự “kiểm tra” mà y dành cho Lạc Phong chắc chắn sẽ là một thử thách sinh tử.
***
Trong khi đó, trên không trung của một Thiên Phù Sơn hoang vắng, giữa đường tới Cốt Giới Hư Không, Lạc Phong đang bế Mộ Dung Tuyết, đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai chàng tỏa lam quang dịu nhẹ, lướt qua những đám mây ngũ sắc. Gió Hư Không rít lên bên tai, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi hương của linh thảo dại. Lam Yên bay sát bên, bạch y phiêu dật, đôi mắt xám tro u uẩn không ngừng quan sát xung quanh, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất.
Lạc Phong cảm nhận một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, từ xa lan tới. Nó không còn là sự “dẫn dắt” tinh vi như trước, mà là sự “thăm dò” và “áp bức” trực diện, mạnh mẽ hơn nhiều lần. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng rung lên bần bần, lam quang chớp tắt liên tục, báo hiệu một mối nguy hiểm đang đến gần. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền cũng bắt đầu dâng trào, như một con thú đang chuẩn bị ứng chiến.

“Người thừa kế! Cẩn thận!” Lam Yên đột ngột kêu lên, giọng nói the thé xuyên qua tiếng gió. Sắc mặt nàng biến sắc, Linh Tê Lực trong thức hải gào thét dữ dội, báo hiệu một mối hiểm họa khôn lường. Nàng nhìn về phía trước, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi tột cùng. “Có… có hai luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ đang đến! Chúng không giống những kẻ trước đây! Một kẻ mang theo ý chí xuyên thấu hư không, kẻ còn lại mang theo sức mạnh ăn mòn vạn vật!”
Mộ Dung Tuyết nắm chặt vạt áo Lạc Phong, thân thể khẽ run rẩy. Nàng cảm nhận không khí xung quanh trở nên nặng nề, như có thứ gì đó vô hình đang bóp nghẹt mọi giác quan. Một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí nàng, khiến linh lực trong kinh mạch cũng có dấu hiệu nhiễu loạn.
Giữa không trung, hai bóng người đột ngột hiện ra, không một tiếng động, không một dao động không gian. Họ đứng đó, tựa như hai pho tượng tạc từ bóng tối và băng giá.

Một người toàn thân áo đen, khuôn mặt lạnh lùng như băng, đôi mắt sắc như dao, dường như có thể xuyên thấu mọi thứ. Đó là Lãnh Phong, đệ tử của Thiên Tôn Vô Cực, chuyên về truy lùng cùng khống chế không gian. Khí tức của hắn ẩn chứa sự sắc bén đến cực điểm, như thể hắn chính là một lưỡi dao vô hình có thể cắt đứt mọi liên kết.
Người còn lại khoác áo choàng xám tro, thân hình cao lớn, tỏa ra khí tức ăn mòn không gian cực kỳ nồng liệt. Chỉ cần đứng gần, linh khí xung quanh cũng bị biến dị, hóa thành những hạt bụi đen li ti tiêu tán vào hư không. Đó là Băng Liệt, một đệ tử khác của Thiên Tôn Vô Cực, chuyên về công kích trực diện cùng khả năng ăn mòn Hư Không. Hắn đứng đó, tựa như một vực sâu nuốt chửng vạn vật.
Lãnh Phong nhìn thẳng vào Lạc Phong, giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp tinh thần trầm trọng. “Ngươi chính là người thừa kế Hư Không? Quả nhiên không tầm thường.” Hắn liếc qua Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt không chút biểu cảm. “Hai người các ngươi, tránh ra. Bằng không, đừng trách ta không khách khí.”
Băng Liệt không nói một lời. Hắn chỉ giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Lạc Phong. Không gian xung quanh Lạc Phong đột nhiên ngưng đọng, những vết nứt đen kịt lan nhanh, cố gắng “ăn mòn” cùng phá hủy trường lực Linh Phiến của Lạc Phong. Từng vết nứt mở ra như những cái miệng khổng lồ, nuốt chửng ánh sáng và linh khí, tạo thành một vùng chân không tử vong.

Lạc Phong đặt Mộ Dung Tuyết xuống, giao nàng cho Lam Yên hộ vệ. “Tiền bối Lam Yên, làm phiền người.”
Lam Yên gật đầu, khuôn mặt trắng bệch nhưng ánh mắt kiên định. Nàng lập tức vận dụng Linh Tê Lực, tạo ra một màn sương lam nhạt bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết, đồng thời cố gắng trấn áp sự nhiễu loạn trong linh lực của nàng.
Lạc Phong tiến lên một bước, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng dâng trào dữ dội. Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng nổ mạnh mẽ, tạo thành một trường lực lam xám vững chắc, đối kháng trực diện với lực ăn mòn của Băng Liệt. Các vết nứt không gian đen kịt va chạm với trường lực của Lạc Phong, tạo ra những tiếng “xẹt xẹt” chói tai, như vô số lưỡi dao cọ xát vào nhau.
Lạc Phong khẽ cười, ánh mắt sắc lạnh, không chút sợ hãi. “Thiên Tôn Vô Cực phái các ngươi đến để ‘kiểm tra’ ta sao? Hay là ‘truy sát’?” Giọng nói của chàng vang dội, mang theo sự tự tin cùng thách thức, như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào kiêu ngạo của đối phương.
***
Không trung trên Thiên Phù Sơn hoang vắng trở thành một chiến trường tàn khốc. Lãnh Phong khẽ cười lạnh, ánh mắt sắc như dao quét qua Lạc Phong, tựa như đang đọc thấu tâm tư chàng. “Ngươi đoán đúng một nửa. Bổn tôn muốn ngươi tới Cốt Giới Hư Không. Nhưng đồng thời, Sư tôn cũng muốn xem, ‘chìa khóa’ này đã ‘mài giũa’ đến mức nào.” Hắn vung tay, vô số tơ không gian vô hình, mang theo ý chí xuyên thấu, phóng ra, cố gắng “trói buộc” cùng “phong tỏa” Lạc Phong. Những sợi tơ này không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Lạc Phong cảm nhận rõ ràng chúng đang cố gắng khóa chặt từng khớp xương, từng mạch máu, thậm chí cả ý chí chàng.
Lạc Phong vận dụng phẩm chất “Thao Túng” đến mức viên mãn. Hư Không Chi Lực của chàng không đối kháng trực diện, mà nhẹ nhàng uốn lượn, len lỏi vào từng tơ không gian của Lãnh Phong. Chàng khiến chúng tự xoắn lấy nhau, mất đi mục tiêu, tạo thành một khối cầu năng lượng hỗn loạn rồi tiêu tán vào hư không. Chiêu thức tưởng chừng vô phương hóa giải của Lãnh Phong bị hóa giải một cách dễ dàng, không gây ra chút thương tổn nào cho Lạc Phong.
Băng Liệt thấy chiêu thức của Lãnh Phong bị hóa giải dễ dàng, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc tột cùng. Hắn không ngờ người thừa kế Hư Không lại có thể nắm giữ phẩm chất “Thao Túng” đến mức này. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, thân hình cao lớn lao thẳng vào Lạc Phong, quyền cước mang theo sức mạnh ăn mòn kinh khủng. Mỗi cú đấm của hắn đều tạo ra những vết nứt không gian nhỏ, biến không gian xung quanh thành một bãi chiến trường đầy những lưỡi dao vô hình, sắc bén cùng tàn độc.
Lạc Phong không né tránh. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai chàng bùng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, phát ra lam quang chói mắt. Chàng vận dụng phẩm chất “Tái Tạo” của Hư Không Huyễn Đạo, hóa giải lực ăn mòn của Băng Liệt. Nhưng không chỉ là hóa giải, Lạc Phong không chỉ làm tiêu biến nó mà còn biến nó thành năng lượng bổ sung cho chính Hư Không Chi Lực của mình. Từng luồng năng lượng ăn mòn của Băng Liệt, thay vì phá hủy, lại được Lạc Phong hấp thụ, chuyển hóa, củng cố thêm cho Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong tỏa lam quang rực rỡ, như một dấu ấn của sự kiến tạo, càng thêm chói mắt.
Băng Liệt bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân hình lảo đảo giữa hư không. Sắc mặt hắn biến đổi hoàn toàn từ lạnh lùng sang kinh hãi tột cùng. Hắn nhận ra sức mạnh của Lạc Phong không chỉ ăn mòn mà còn chuyển hóa, vượt xa mọi dự đoán của hắn cùng Thiên Tôn Vô Cực. Đây không còn là một “chìa khóa” đơn thuần, mà là một thực thể có khả năng định đoạt lại mọi quy tắc.
Trong lúc đó, Lãnh Phong đột nhiên biến mất, chỉ để lại một hư ảnh không gian mờ nhạt. Hắn không công kích vật lý, mà dùng khả năng xuyên thấu không gian để tiếp cận Lạc Phong một cách tinh vi hơn. Lam Yên kêu lên cảnh báo, Linh Tê Lực của nàng bùng nổ, cố gắng cảm nhận động tĩnh của Lãnh Phong. “Người thừa kế! Cẩn thận! Hắn đang cố gắng dò xét thần niệm của ngươi! Đừng để hắn chạm vào thức hải!”
Lạc Phong cảm nhận một luồng thần niệm lạnh lẽo, sắc bén như kim châm đang cố gắng xuyên thủng vào thức hải của mình, tìm kiếm những bí mật thâm sâu nhất. Chàng lập tức kích hoạt Tiên Cốt tinh hạch, tạo ra một rào chắn tinh thần vững chắc, tựa như một bức tường thành bất khả phá vỡ. Đồng thời, phẩm chất “Thao Túng” tự động xoắn lấy luồng thần niệm kia, không để nó tiến sâu hơn, mà cố gắng bẻ gãy nó, thậm chí là “thao túng” ngược lại ý chí của Lãnh Phong.
Lãnh Phong hiện ra phía sau Lạc Phong, ánh mắt lóe lên vẻ thất vọng và kinh ngạc khi không thể xuyên thủng phòng ngự tinh thần của Lạc Phong. Hắn không ngờ ý chí của Lạc Phong lại kiên định đến thế, không chút sơ hở nào để hắn lợi dụng. “Thật thú vị… Ngươi không chỉ làm chủ Hư Không, mà còn bảo vệ được ý chí của mình khỏi sự thao túng của Sư tôn. Ngươi… không phải vật tế tầm thường.” Hắn thì thầm, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng pha chút bất ngờ khó che giấu.
Lạc Phong quay lại, ánh mắt sắc bén, tràn đầy ý chí chiến đấu nhìn Lãnh Phong. “Các ngươi muốn dẫn dắt ta, nhưng lại không thể chạm vào ta. Vậy các ngươi có tư cách gì đòi ‘kiểm tra’ ta?” Giọng chàng vang dội, không chỉ là thách thức, mà còn là sự khinh miệt đối với những kẻ tự cho mình cao cao tại thượng.
***
Lãnh Phong và Băng Liệt nhìn nhau, rồi lui lại, ánh mắt đầy kiêng kỵ cùng cảnh giác. Họ không ngờ Lạc Phong lại mạnh mẽ đến mức này, không chỉ hóa giải mà còn chuyển hóa được sức mạnh của họ.
“Xem ra, người thừa kế đã vượt xa dự liệu của Sư tôn.” Lãnh Phong nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự thừa nhận. “Chớ vội tự mãn, con đường tới Cốt Giới Hư Không còn rất dài. Và… Ám Liệt, ngươi không thể trốn thoát mãi được đâu.” Hắn nói, ánh mắt sắc bén quét qua hư không, như thể đang nói với một kẻ vô hình, ẩn chứa lời đe dọa. Hắn biết Ám Liệt đang ẩn mình đâu đó, dõi theo cuộc chiến này.
Hai đệ tử của Thiên Tôn Vô Cực tiêu tán vào hư không, để lại một luồng áp lực vô hình còn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo về những hiểm nguy phía trước.
Lam Yên thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự tiêu hao Linh Tê Lực trong thức hải. “Chúng mạnh hơn rất nhiều. Hơn nữa, chúng nhắc đến Ám Liệt… Chắc chắn Thiên Tôn Vô Cực đã phát giác ra hắn.”
Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, an ủi nàng. Chàng cảm nhận một luồng năng lượng “ký sinh” bị biến dị, ẩn chứa một thông điệp khẩn cấp, truyền thẳng vào thức hải chàng. Đó là Ám Liệt. Hắn đã mạo hiểm để truyền tin này.
Trong tâm trí Lạc Phong, giọng nói trầm thấp của Ám Liệt vang lên, mang theo sự cấp bách cùng chút mệt mỏi: *”Thiên Tôn đã phát giác ra ta. Y cử những kẻ mạnh nhất đến truy lùng ta. Kế hoạch của y đã đổi thay, y muốn ngươi tới Cốt Giới Hư Không càng sớm càng tốt, nhưng cũng muốn ‘thử thách’ ngươi. Cẩn thận. Bất kỳ sự giúp đỡ nào từ ta từ giờ đều sẽ bị phát giác và sẽ làm hại ngươi. Ngươi… phải tự lực cánh sinh. Ta sẽ ẩn mình và tìm kiếm cơ hội khác.”*
Thông điệp của Ám Liệt ngắn gọn nhưng đầy đủ, xác nhận những gì Lạc Phong đã linh cảm. Thiên Tôn Vô Cực đã nhận ra sự phản bội của Ám Liệt và quyết định tăng cường áp lực lên Lạc Phong.
Lạc Phong mở mắt, ánh mắt trở nên kiên nghị cùng sắt đá hơn bao giờ hết, không còn chút mơ hồ hay do dự. Chàng nhìn về phía Cốt Giới Hư Không xa xăm, nơi ẩn chứa những bí mật cuối cùng cùng cuộc đối đầu định mệnh.
Mộ Dung Tuyết lo lắng hỏi: “Lạc huynh, có chuyện gì sao? Ánh mắt chàng…” Nàng cảm nhận sự thay đổi trong khí chất của Lạc Phong, một sự quyết tuyệt đến đáng sợ.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, vỗ nhẹ lưng nàng. “Không sao, Tuyết nhi. Chỉ là… cuộc chiến này, chúng ta sẽ không đơn độc. Nhưng cũng sẽ không có bất kỳ sự khoan nhượng nào từ kẻ địch. Ta sẽ bảo vệ muội cùng Tiền bối Lam Yên bằng mọi giá.” Lời nói của chàng không chỉ là lời thề, mà còn là tuyên ngôn của một Hư Không Chi Chủ chân chính.
Lam Yên nhìn Lạc Phong, cảm nhận ý chí sắt đá của chàng. Nàng biết, Lạc Phong đã vượt qua một thử thách tinh thần cực kỳ gian nan, và giờ đây, chàng đã hoàn toàn sẵn sàng. “Người thừa kế… ngươi đã sẵn sàng cho mọi thứ rồi. Chúng ta tin tưởng ngươi.”
Lạc Phong gật đầu, đôi Linh Phiến bùng sáng rực rỡ, mạnh mẽ xé toạc màn đêm. “Đã đến lúc. Thiên Tôn Vô Cực, trò chơi này, ta sẽ kết thúc. Bất kể ngươi giăng bẫy gì, ta sẽ phá vỡ nó!”
Ba người tiếp tục bay về phía Cốt Giới Hư Không, ánh lam xám của Linh Phiến xé toạc màn đêm, mang theo quyết tâm bất diệt.
***
Cùng lúc đó, trong một khe nứt không gian cực kỳ hẹp cùng phức tạp, ẩn sâu trong Vực Thẳm Cổ Xưa, nơi Ma Khí cùng Tạp Khí hỗn loạn đến mức không thể phân biệt, Ám Liệt đang ẩn mình. Thân thể hắn gần như hòa tan hoàn toàn vào hư không, chỉ còn là một bóng mờ không thể nhận ra, một phần của chính sự hỗn loạn xung quanh. Ấn ký đen kịt trên cổ tay hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo mờ nhạt màu xám tro, như một lời nhắc nhở về quá khứ bị nô dịch, về xiềng xích mà hắn đã từng mang.
Hắn cảm nhận hai luồng khí tức mạnh mẽ, lạnh lẽo của Lãnh Phong cùng Băng Liệt đang quét qua khu vực hắn vừa đi qua. Cùng với đó là những luồng thần niệm dò xét khác từ các thuộc hạ cấp thấp hơn của Thiên Tôn Vô Cực, tinh vi cùng dai dẳng. Chúng không tìm thấy hắn, bởi Ám Liệt đã sử dụng toàn bộ khả năng ẩn nấp của mình, kết hợp với Hư Không Chi Lực đã được Lạc Phong “thao túng” cùng “tái tạo” để tạo ra một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Tuy nhiên, sự truy lùng ngày càng gắt gao cùng tinh vi, buộc hắn phải di chuyển sâu hơn vào những vùng nguy hiểm nhất của Vực Thẳm.
Ám Liệt khẽ cười lạnh, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi đánh giá thấp người thừa kế, cùng đánh giá thấp sự tự do. Ngươi sẽ phải trả giá cho sự tự mãn của mình.” Hắn thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, nhưng ẩn chứa sự căm hờn cùng quyết tâm không gì lay chuyển.
Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Cốt Giới Hư Không đang ẩn hiện trong màn đêm, một mục tiêu mà Lạc Phong đang hướng tới. Ánh mắt hắn lóe lên một tia hy vọng cùng quyết tâm. Hắn sẽ chờ đợi thời cơ, ẩn mình trong bóng tối, thu thập thông tin về Thiên Tôn Vô Cực, về những kẻ bị y thao túng, cùng chờ đợi Lạc Phong đến để lật đổ kẻ đã biến vũ trụ này thành sân khấu cho trò chơi quyền lực của mình.
Ám Liệt hóa thành một luồng hắc ảnh, tiêu tán vào sâu hơn trong khe nứt không gian, biến mất hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn biết, con đường phía trước còn dài cùng đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn đã có một mục đích, một hy vọng mới – hy vọng vào một Hư Không Chi Chủ chân chính, người sẽ kiến tạo lại tất cả.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: