Hư Không Huyễn Đạo
Chương 98: Gặp Lại Mặc Lão

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:23 | Lượt xem: 6

Luồng huyền quang ngũ sắc rực rỡ từ đôi Linh Phiến sau lưng Lạc Phong xé toang màn sương mù tím sẫm, lao vút xuống đáy sâu thẳm của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Xung quanh, không gian như một con quái vật vô hình đang vặn vẹo không ngừng, cố gắng nuốt chửng mọi thứ. Những dòng tử lôi xanh lè, Hư Không hắc hỏa đỏ rực và băng tạp khí lạnh buốt liên tục giáng xuống, biến nơi đây thành một lò luyện ngục đáng sợ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gặp Lại Mặc Lão

Lạc Phong, với đôi mắt kiên nghị và sắc bén, vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Trường lực không gian lam xám từ Linh Phiến ngũ sắc của chàng vững vàng bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Mộ Dung Tuyết nép sát vào ngực Lạc Phong, thân thể khẽ run lên trước áp lực kinh hoàng của Vực Thẳm. Nàng lo lắng ngước nhìn Lạc Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối.

“Lạc huynh,” nàng thì thầm, giọng nói bị nuốt chửng một phần bởi tiếng gào thét của gió Hư Không. “Nơi này… càng lúc càng đáng sợ. Liệu chúng ta có thể đi tiếp không?”

Lạc Phong cúi đầu, nhẹ nhàng trấn an Mộ Dung Tuyết. “Đừng lo, Tuyết nhi. Ta sẽ bảo vệ nàng. Đây là con đường ta phải đi, và ta sẽ không lùi bước.” Giọng chàng trầm ổn, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

Bên cạnh, Lam Yên tiền bối sắc mặt tái nhợt, Linh Tê Lực của nàng tự động bùng lên thành một màng sương mờ nhạt bao quanh thân thể, cố gắng chống lại sự ăn mòn của Ma Khí và Tạp Khí Thiên Kiếp. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng không ngừng đảo quanh, dò xét từng dị biến dù là nhỏ nhất.

“Kẻ kế thừa…” Lam Yên khàn đặc lên tiếng, giọng nói mang theo một nỗi ưu lo sâu thẳm. “Ta cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tàn độc đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Nó đến từ Thiên Tôn Vô Cực… nhưng cũng có một luồng năng lượng khác… rất quen thuộc, nhưng lại bị che giấu kỹ càng, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc bình thường.” Nàng nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác cao độ, dường như đang cố gắng xác định nguồn gốc của luồng năng lượng bí ẩn đó.

Lạc Phong gật đầu. Chàng cũng cảm nhận được sự khó chịu và ý niệm “chiếm hữu” từ Thiên Tôn Vô Cực vẫn quấn lấy mình như một sợi dây vô hình, cố gắng dẫn dụ mình đến “Hư Không Chi Tâm” theo kế hoạch của y. Nhưng ý chí đó không thể lay chuyển quyết tâm của chàng. Lạc Phong đã làm chủ phẩm chất “ăn mòn”, hóa giải các luồng tử lôi và băng tạp khí đang công kích. Chàng vận dụng “thao túng”, bẻ cong quỹ đạo của những đốm Hư Không hắc hỏa đang lao tới. Khi trường lực không gian lam xám xuất hiện những vết rạn nhỏ, phẩm chất “tái tạo” lập tức kích hoạt, chữa lành chúng trong tích tắc. Chàng thầm thề sẽ dùng chính “chìa khóa” mà Thiên Tôn Vô Cực khao khát để lật đổ y, để tái tạo lại toàn bộ càn khôn này theo ý chí của Hư Không Chi Chủ chân chính.

Họ tiếp tục hạ xuống, xuyên qua những tầng mây Ma Khí dày đặc, vượt qua những dòng Linh Hà chảy ngược cuồn cuộn. Dưới ánh sáng yếu ớt của Linh Phiến, một khu vực tàn tích cổ xưa dần hiện ra. Những khối kiến trúc đá khổng lồ, bị vùi lấp một nửa trong đá và Ma Khí, đứng sừng sững như những chứng nhân của một thời đại đã bị lãng quên. Một phiến đá khổng lồ nằm ở trung tâm khu tàn tích, trên bề mặt khắc đầy những ký tự cổ đại, phát ra lam quang yếu ớt, như một ngọn hải đăng giữa biển hỗn loạn.

***

Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên dừng lại trước phiến đá cổ. Khi Lạc Phong đến gần, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng khẽ rung động, phát ra lam quang dịu nhẹ, cộng hưởng mạnh mẽ với phiến đá. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng cũng quay cuồng kịch liệt, như đang cố gắng kết nối với một thứ gì đó đã bị chôn vùi từ lâu.

Đúng lúc đó, từ phía sau phiến đá, một bóng người chậm rãi hiện ra.

Đó là một lão già với mái tóc bạc phơ như tuyết, y phục giản dị, đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng. Đôi mắt ông ta nhắm nghiền, khuôn mặt gầy gò nhưng toát lên một vẻ siêu thoát, bình thản đến lạ thường. Xung quanh ông, một luồng khí tức thanh tịnh, thuần khiết bao quanh, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tà ác của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Dường như không một tia Ma Khí hay nguyên tố hỗn loạn nào có thể chạm đến ông.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gặp Lại Mặc Lão

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Lạc Phong không ngờ có thể gặp lại Mặc Lão ở một nơi như thế này.

Lam Yên thì giật mình lùi lại một bước, đôi mắt xám tro mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội hơn bao giờ hết, như một cơn bão tố đang càn quét, báo hiệu một luồng năng lượng vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết, một sự tồn tại không thể lý giải bằng kiến thức phàm tục.

“Mặc Lão?” Lạc Phong kinh ngạc thốt lên, giọng nói đầy bất ngờ. “Sao người lại ở đây?”

Mặc Lão chậm rãi mở mắt. Đôi mắt ông sâu thẳm như vũ trụ vô tận, ẩn chứa sự uyên thâm và một nỗi bi ai khó tả. Ông nhìn thẳng vào Lạc Phong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.

“Tiểu tử, xem ra ngươi đã tìm được con đường của mình rồi.” Giọng ông trầm ấm, nhưng mang theo một sự uy nghiêm cổ xưa, như tiếng vọng từ thời hồng hoang.

Mộ Dung Tuyết nhỏ giọng hỏi, gương mặt vẫn còn nét bàng hoàng: “Mặc Lão… người không sao chứ? Nơi này rất nguy hiểm.”

Lam Yên, với thân thể khẽ run rẩy, nhìn chằm chằm Mặc Lão như thể đang nhìn một quái vật. “Kẻ kế thừa… người này… không phải phàm nhân. Linh Tê của ta… nó đang gào thét!”

Mặc Lão nhếch mép cười nhẹ, ánh mắt chuyển sang Lam Yên, đầy thâm ý. “Con bé này… Linh Tê Cổ Phái quả nhiên không tầm thường. Cảm nhận của ngươi không sai.”

Ông ta từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng lại toát lên một khí chất siêu phàm. Ma Khí và các nguyên tố hỗn loạn xung quanh dường như tự động né tránh mỗi bước đi của ông. Mặc Lão chậm rãi bước đến gần Lạc Phong, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy chàng.

***

Mặc Lão đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong. Lam quang từ vết sẹo và chiếc nhẫn ngọc cổ xưa lập tức bùng sáng rực rỡ, cộng hưởng mạnh mẽ với một luồng năng lượng cổ xưa, tinh khiết nhưng lại mang theo một chút suy tàn từ Mặc Lão. Một cảm giác kết nối sâu sắc, như thể hai phần của một chỉnh thể đang tìm thấy nhau, lan tỏa khắp không gian.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gặp Lại Mặc Lão

Mặc Lão rút tay về, thở dài một tiếng, vẻ mặt thoáng qua nét bi ai sâu thẳm. Ông ta bắt đầu kể lể, giọng nói từ từ thay đổi, không còn là tiếng nói của một lão già bình thường mà mang theo âm hưởng của thời gian, như thể hàng vạn năm đang chảy qua, chứa đựng vô số bí mật và nỗi đau.

“Ta không phải là Mặc Lão mà ngươi biết, tiểu tử. Hay đúng hơn, ‘Mặc Lão’ chỉ là một cái tên ta dùng để che giấu thân phận sau khi bị giáng trần.”

Lạc Phong sững sờ. “Giáng trần? Người… rốt cuộc là ai?”

Lam Yên, với thân thể khẽ run lên, cúi đầu kính cẩn. “Tiền bối… người là một Tiên nhân cổ xưa?”

Mặc Lão ánh mắt xa xăm, nhìn lên bầu trời Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi vết sẹo đen khổng lồ vẫn đang rỉ ra hắc khí và Tạp Khí Thiên Kiếp. “Ta là Mặc Trần… từng là một trong những Tiên nhân canh giữ Thiên Cung, trước khi Đại Hồng Kiếp xảy ra. Ta đã bị giáng trần, bị phong ấn sức mạnh và đày xuống hạ giới bởi Thiên Tôn Vô Cực… vì ta đã phản đối đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ tàn độc của hắn.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gặp Lại Mặc Lão

Mộ Dung Tuyết bàng hoàng, đôi mắt mở to. “Thiên Tôn Vô Cực… hắn đã làm vậy?”

Lạc Phong, ánh mắt sắc lạnh như băng, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một ngọn lửa phẫn nộ. “Vậy ra, những gì hắn nói về ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ đều là giả dối?”

Mặc Lão khẽ lắc đầu, nụ cười bi ai hiện rõ trên môi. “Hắn muốn ‘Hàn Gắn Bầu Trời’… nhưng là theo cách của hắn. Hủy diệt tất cả, rồi tái tạo lại theo ý chí ích kỷ của y. Y muốn ngươi… Kẻ kế thừa Hư Không… trở thành ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất cho đại kế đó. Ta đã bị phong ấn và đày xuống hạ giới, bị cấm tiết lộ thân phận hay bất kỳ bí mật nào về Thiên Tôn Vô Cực, cho đến khi ‘Kẻ kế thừa’ thực sự xuất hiện và đủ mạnh mẽ để tự mình khám phá chân tướng.”

Ông ta nhìn sâu vào Lạc Phong, ánh mắt tràn ngập hy vọng. “Ngươi đã đạt được điều đó, tiểu tử. Hư Không Chi Lực thuần khiết của ngươi, Tiên Cốt chân chính của ngươi, và cả phẩm chất ‘thao túng’, ‘tái tạo’ mà ngươi đã lĩnh ngộ… tất cả đều chứng minh ngươi là Hư Không Chi Chủ chân chính, người duy nhất có thể đối đầu với y.”

***

Mặc Lão chỉ tay vào phiến đá cổ đang phát lam quang yếu ớt. “Hư Không Chi Tâm… không phải là một vật thể, mà là bản nguyên của sự kiến tạo, hạt mầm của vũ trụ. Nó nằm sâu nhất trong Vực Thẳm Nguyên Thủy này, và cũng là nơi Thiên Tôn Vô Cực đang cố gắng thiết lập ‘Pháp Trận Hư Không’ cuối cùng của hắn, để hoàn thành đại kế của y.”

Ông ta tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự mệt mỏi của hàng vạn năm chờ đợi. “Ta đã ở đây bấy lâu, dùng chút tàn lực còn sót lại để canh giữ và chờ đợi ngươi. Bởi vì, chỉ có ‘Hư Không Chi Chủ’ chân chính như ngươi mới có thể dung hợp và kiểm soát ‘Hư Không Chi Tâm’, biến nó thành nguồn sức mạnh kiến tạo, chứ không phải là công cụ hủy diệt của Thiên Tôn.”

Lạc Phong lắng nghe, trong lòng dậy sóng. Mọi bí ẩn về Thiên Tôn Vô Cực, về “Lời Nguyền Hút Linh”, về “mầm mống hủy diệt” trong mình… tất cả dần được hé mở, liên kết lại thành một bức tranh toàn cảnh về âm mưu kinh thiên động địa.

“Về mẹ của ta… người có biết gì không?” Lạc Phong hỏi, giọng nói khẽ run lên vì xúc động, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng chàng.

Mặc Lão ánh mắt thoáng buồn bã, nhìn về phía xa xăm. “Mẫu thân ngươi… bà ấy là một Tiên nhân vĩ đại, một trong số ít người dám phản đối Thiên Tôn. Bà ấy đã hy sinh rất nhiều để bảo vệ một phần của Hư Không Chi Tâm khỏi sự thao túng của y, và cũng là người đã tìm cách phong ấn ‘mầm mống hủy diệt’ trong ngươi, biến nó thành tiềm năng kiến tạo. Manh mối để tìm bà ấy nằm ở sâu trong Hư Không Chi Tâm… và trong chính ký ức mà ta sắp trao cho ngươi.”

Mặc Lão khẽ nhấc tay, một viên ngọc bội cổ xưa, không phải chiếc nhẫn trên tay Lạc Phong hay ngọc bội của Lam Yên, mà là một viên pha lê trong suốt, lấp lánh ánh sáng cổ xưa, từ từ bay đến tay Lạc Phong. “Đây là Linh Hồn Ngọc Bội, chứa đựng một phần ký ức và kiến thức của ta về Hư Không Huyễn Đạo, về Thiên Tôn Vô Cực, và cả những bí mật cổ xưa của vũ trụ. Nó sẽ chỉ dẫn ngươi đến ‘Hư Không Chi Tâm’ và giúp ngươi đối phó với những cạm bẫy của y.”

Lạc Phong nắm chặt Linh Hồn Ngọc Bội. Một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí chàng, bao gồm cả những hình ảnh mờ ảo về một người phụ nữ với ánh mắt kiên nghị, dáng vẻ thanh thoát… mẹ của chàng.

“Ta sẽ không để hắn hủy diệt tất cả,” Lạc Phong tuyên bố, ánh mắt rực cháy ý chí sắt đá. “Ta sẽ kiến tạo lại Tiên Đạo chân chính, một trật tự công bằng cho toàn bộ càn khôn!”

Lam Yên, với vẻ mặt kính nể tột cùng, quỳ một gối xuống. “Tiền bối, Linh Tê Cổ Phái nguyện đồng hành cùng Kẻ kế thừa đến cùng trời cuối đất. Chúng ta sẽ cùng chàng lật đổ trật tự cũ, kiến tạo Tiên Đạo mới!”

Mặc Lão mỉm cười hiền từ, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện. “Tốt lắm. Hãy đi đi, Kẻ kế thừa. Số phận của càn khôn nằm trong tay ngươi.”

Nói xong, thân ảnh Mặc Lão dần trở nên mờ ảo, như thể hòa tan vào không gian vô tận của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Ông không để lại dấu vết gì, chỉ còn lại luồng khí tức thanh tịnh đang dần tan biến, cùng với những bí mật và hy vọng mà ông đã trao gửi.

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng sáng rực rỡ, xé toang màn sương mù tím sẫm. Cùng Lam Yên, chàng lao thẳng xuống con đường nguyên tố mờ ảo, hướng về phía đáy sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động hùng hồn chờ đợi.

Với sự hiểu biết sâu sắc hơn về âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực, về vai trò thực sự của mình là Hư Không Chi Chủ chân chính, và với manh mối về mẹ, Lạc Phong tiếp tục hành trình, ánh mắt tràn đầy ý chí kiến tạo và lật đổ trật tự cũ, kiến tạo Tiên Đạo chân chính. Cuộc chiến thực sự, giờ mới thực sự bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8