Hư Không Huyễn Đạo
Chương 100: Ký Ức Của Hồng Hoang

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:26 | Lượt xem: 8

Sự tĩnh lặng quỷ dị bao trùm lấy thức hải của Lam Yên, nhưng đó không phải là sự bình yên của một mặt hồ phẳng lặng, mà là sự im lìm đáng sợ trước khi một cơn bão diệt thế ập đến. Bản mệnh Linh Tê của nàng đang co rúm lại, từng sợi tơ linh hồn mỏng manh không ngừng run rẩy, gào thét lên những tiếng cảnh báo vô thanh nhưng nhức nhối. Nàng nhìn chăm chằm vào bóng lưng của thanh niên đang phi hành phía trước. Đôi Linh Phiến ngũ sắc của hắn dang rộng, tỏa ra luồng huyền quang lam xám kiên cố, ngăn cách hoàn toàn ba người bọn họ khỏi những luồng tử lôi xanh lè và hắc hỏa đang cuồng bạo oanh kích xung quanh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ký Ức Của Hồng Hoang

Trong vòng tay của hắn, thiếu nữ y phục trắng vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, gương mặt nhuận hồng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa. Lam Yên khẽ cắn môi, cảm giác đau nhói từ thức hải chưa từng nguôi ngoai, nhưng nỗi lo sợ về một sự tồn tại vượt xa mọi quy luật của càn khôn này mới là thứ đang bóp nghẹt tâm trí nàng. Nàng có thể cảm nhận được, thần trí của hắn đang chìm sâu vào một cõi vô định, một nơi mà ngay cả Linh Tê Lực của nàng cũng không thể chạm tới.

Lạc Phong nhắm chặt mắt, nhưng trong thế giới tinh thần của hắn, một bức màn sương mù dày đặc đang dần lui bước, để lộ ra những mảnh vỡ ký ức cổ xưa được lưu trữ bên trong Linh Hồn Ngọc Bội. Luồng thanh lương chi khí từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa không ngừng tuôn chảy, xoa dịu những kinh mạch đang căng phồng vì áp lực không gian, đưa ý thức của hắn trôi ngược về dòng sông tuế nguyệt hoang dã.

Nơi đó, hắn nhìn thấy bóng dáng của Mặc Lão. Nhưng không phải là một lão già bán thảo dược ẩn dật nơi góc chợ tồi tàn, mà là một Tiên nhân với khí chất siêu thoát, khoác trên mình bộ trường bào trắng tinh khôi, cô độc bước đi qua những mảnh vỡ trôi nổi của các Thiên Phù Sơn sau Đại Hồng Kiếp. Mặc Lão đã đi, đi qua vô số vạn dặm Linh Hà chảy ngược, bàn tay gầy gò không ngừng phác họa những đường nét phức tạp trên một cuộn da thú ngả vàng. Đó chính là hành trình tìm kiếm những mảnh ghép cuối cùng của Tiên Đạo nguyên thủy, tìm kiếm một người có thể gánh vác vận mệnh của cả thế giới này.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ký Ức Của Hồng Hoang

“Phong nhi…”

Một tiếng gọi trầm thấp, dịu dàng nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên đột ngột vang lên trong không gian ký ức. Lạc Phong chấn động tâm thần. Hắn nhìn thấy một nữ tử thanh tú, dung nhan có vài phần tương đồng với hắn, đang đứng bên cạnh Mặc Lão trước một vầng sáng khổng lồ đầy những ký tự cổ xưa đang rạn nứt. Đó là mẫu thân hắn. Nàng không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt nhìn hắn tràn đầy sự hiền từ và một nỗi u uất sâu thẳm.

Hắn chứng kiến khoảnh khắc mẫu thân hắn quyết định hy sinh bản nguyên tiên lực của mình, dung hợp cùng bí pháp của Mặc Lão để tạo ra một phong ấn khổng lồ, khóa chặt luồng hắc khí cuồn cuộn đang muốn bùng phát từ trong cơ thể của một đứa trẻ sơ sinh đang khóc oa oa trên bệ đá. Đứa trẻ đó chính là hắn. Luồng hắc khí ấy, chính là “mầm mống hủy diệt” mà kẻ đứng đầu bóng tối đã gieo rắc vào linh hồn hắn từ tiền kiếp. Nhưng thay vì tiêu diệt đứa trẻ, mẫu thân hắn đã dùng tính mạng để biến đổi phong ấn ấy, biến mầm mống tàn ác thành một hạt giống tiềm năng, chờ đợi ngày hắn tự mình thức tỉnh Tiên Cốt và làm chủ sức mạnh kiến tạo.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ký Ức Của Hồng Hoang

Lạc Phong cảm nhận được một nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực. Hóa ra, cuộc đời phế vật bị khinh miệt của hắn ở Lạc thị, những năm tháng chịu đựng sự sỉ nhục của gia tộc, tất cả đều là một lớp bọc bảo vệ vĩ đại mà mẫu thân và Mặc Lão đã dùng cả sinh mạng để dựng lên. Hắn không phải là kẻ bị ruồng bỏ, hắn là đứa con được bảo bọc bởi tình yêu thương và hy vọng lớn nhất của những người đã ngã xuống.

Cùng với sự thấu hiểu ấy, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong đột ngột xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết bỗng chốc bùng phát từ cơ thể hắn, không còn mang theo sự hỗn loạn hay tàn phá, mà là một luồng năng lượng ấm áp, trong trẻo như dòng nước mùa xuân. Luồng ánh sáng lam xám lan tỏa ra xung quanh, chạm đến đâu, những luồng tử lôi bạo liệt và hắc hỏa hung tàn của vực thẳm liền tự động tiêu tán, nhường chỗ cho một vùng không gian thanh tịnh đến kỳ lạ.

Lam Yên đang phi hành phía sau đột nhiên cảm thấy áp lực đè nặng trên linh hồn mình biến mất. Bản mệnh Linh Tê của nàng reo hò một cách đầy hân hoan, những tổn hao trong thức hải đang được một bàn tay vô hình dịu dàng chữa lành. Nàng trợn tròn mắt nhìn vầng sáng ngũ sắc rực rỡ đang bao bọc lấy Lạc Phong. Khí chất của hắn lúc này không còn là một tu sĩ bình thường, mà tôn nghiêm, thâm sâu và rộng lớn như chính bầu trời nguyên thủy trước khi bị xé rách.

Không một chút do dự, Lam Yên hạ thấp thân mình, quỳ một gối giữa khoảng không vặn vẹo, hướng về phía hắn mà cúi đầu:

“Hư Không Chi Chủ chân chính… Linh Tê Cổ Phái nguyện phò tá ngươi, dốc hết tàn lực của tông môn để tái lập trật tự chân chính!”

Mộ Dung Tuyết cũng khẽ động mi mắt, từ từ tỉnh giấc trong vòng tay ấm áp của Lạc Phong. Nàng nhìn thấy gương mặt góc cạnh, kiên nghị của hắn đang được bao phủ bởi một vầng hào quang lam xám huyền ảo. Sự lo lắng và bất an trong lòng nàng bỗng chốc tan biến như khói mây, chỉ còn lại một niềm ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang che chở cho mình.

Thế nhưng, ngay khi Lạc Phong chuẩn bị mở mắt, Linh Hồn Ngọc Bội trên tay hắn đột ngột run lên bần bật. Một luồng lực lượng kéo mạnh ý thức của hắn xuống một tầng sâu hơn, tối tăm và lạnh lẽo hơn gấp vạn lần. Đây là tầng ký ức được Mặc Lão phong ấn cẩn mật nhất, một bí mật kinh hoàng mà ông không muốn hắn phải đối mặt quá sớm.

Không gian xung quanh Lạc Phong sụp đổ. Hắn thấy mình đang đứng giữa một khoảng chân không nguyên thủy, nơi không có các Thiên Phù Sơn, không có Linh Hà, thậm chí không có cả ánh sáng của các vì tinh tú. Chỉ có một bóng tối vĩnh cửu và sự trống rỗng đến rợn người.

Từ sâu trong khoảng chân không ấy, một thực thể khổng lồ đang từ từ hiện hình. Nó không có hình dạng cố định, tựa như một khối ý chí hắc ám khổng lồ, liên tục vặn vẹo và co thắt. Thực thể ấy không hề sở hữu linh khí hay linh căn của vũ trụ này, mà tỏa ra một luồng năng lượng quỷ dị, lạnh lẽo và tà ác đến cực điểm. Đó là một thứ lực lượng ký sinh, mang theo khao khát nuốt chửng và đồng hóa vạn vật.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ký Ức Của Hồng Hoang

Ý thức của Lạc Phong chấn động dữ dội. Qua lăng kính ký ức của Mặc Lão, hắn bàng hoàng nhận ra chân tướng: Kẻ ngự trị trong hắc quang kia không phải là sinh linh sinh ra từ vũ trụ này! Hắn đến từ một “Hư Không Nguyên Thủy” khác, một chiều không gian dị biệt đã lụi tàn, nơi mà quy luật sinh mệnh hoàn toàn bị bóp méo.

Kẻ xâm lăng dị giới ấy đã vượt qua ranh giới càn khôn, tìm đến vũ trụ này từ thuở sơ khai. Hắn coi thế giới tươi đẹp này, coi vạn vật chúng sinh, chỉ là những “nguyên liệu” để hắn thực hiện một cuộc thí nghiệm vĩ đại. Đại Hồng Kiếp ngàn năm trước, sự sụp đổ của bầu trời, sự biến mất của các Tiên nhân… tất cả không phải là thiên tai, mà là một cuộc “thu hoạch” tàn nhẫn do chính tay hắn đạo diễn. Hắn muốn dùng bản nguyên của thế giới này để nuôi dưỡng và hoàn thiện cho Hư Không dị biệt của chính mình.

Và Lạc Phong… đứa trẻ mang trong mình Tiên Cốt chân chính với hai phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” độc nhất vô nhị, chính là “chìa khóa” hoàn mỹ nhất mà hắn hằng khao khát. Chỉ có sức mạnh kiến tạo nguyên thủy của Lạc Phong mới có thể giúp hắn ổn định và hoàn thành đại kế đồng hóa vĩnh viễn, biến toàn bộ càn khôn này thành một nghĩa địa xám xịt dưới sự khống chế tuyệt đối của hắn.

Một nỗi phẫn nộ tột cùng, một cảm giác cô độc và căm hờn chưa từng có bùng lên trong lòng Lạc Phong. Hắn không chỉ đang chiến đấu với một kẻ thù mạnh mẽ, mà là đang đối đầu với một ý chí xâm lăng muốn xóa sổ hoàn toàn sự sống của thế giới này. Toàn bộ tu tiên giới, những môn phái tranh giành quyền lực, những tu sĩ tham lam… tất cả đều chỉ là những con rối đáng thương đang nhảy múa trên lòng bàn tay của một thực thể ngoại lai.

“Ngươi muốn biến ta thành vật tế sao?”

Nội tâm Lạc Phong gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn đột ngột bùng nổ một luồng ánh sáng rực rỡ chưa từng thấy. Ý chí kiến tạo bất diệt của hắn, tình yêu thương dành cho mẫu thân, sự kính trọng dành cho Mặc Lão, và lời thề bảo vệ những người bên cạnh đã hòa quyện thành một luồng lực lượng tinh thần khổng lồ. Luồng lực lượng ấy hóa thành một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ, chém mạnh vào thực thể hắc ám trong huyễn cảnh.

*Rắc! Rắc!*

Không gian huyễn cảnh Hồng Hoang bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ. Bóng tối vạn trượng bị xé toạc bởi luồng lam quang rực rỡ. Lạc Phong dùng chính ý chí của mình để đập tan sự giam cầm của ký ức, cưỡng ép thần trí trở về với thực tại.

Lạc Phong đột ngột mở mắt, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo dính bùn đất của hắn. Ánh mắt hắn lúc này sắc bén như hai lưỡi kiếm lạnh lùng, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự trầm tĩnh đáng sợ, một sự giác ngộ vĩ đại của một vị vương giả đã nhìn thấu hồng trần.

“Lạc huynh! Chàng sao thế?” Mộ Dung Tuyết lo lắng nắm chặt lấy tay hắn, cảm nhận được lòng bàn tay hắn đang run nhẹ.

Lạc Phong nhìn nàng, rồi nhìn sang Lam Yên đang quỳ một gối phía sau. Hắn khẽ thở ra một hơi, dùng Hư Không Chi Lực nâng Lam Yên đứng dậy, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng ý chí sắt đá:

“Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi. Ta đã nhìn thấy… nguồn gốc thực sự của kẻ thù chúng ta.”

Hắn chậm rãi kể lại những gì mình vừa chứng kiến trong huyễn cảnh Hồng Hoang. Giọng kể của hắn không hề có sự hoang mang, chỉ có một sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Khi nghe đến việc kẻ đứng đầu bóng tối kia thực chất là một thực thể ngoại lai đến từ một Hư Không dị biệt, và Đại Hồng Kiếp chỉ là một cuộc thu hoạch tàn nhẫn, cả Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đều lặng người đi vì kinh hãi.

Gương mặt Mộ Dung Tuyết cắt không còn giọt máu. Nàng không thể ngờ rằng, kẻ thù mà họ đang đối đầu lại có tầm vóc khủng khiếp đến thế. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định của Lạc Phong, nàng lại cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang truyền sang mình. Nàng siết chặt lấy tay hắn, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi ấy, thì thầm:

“Dù hắn có là thần linh phương nào, dù phía trước có là vực thẳm diệt thế, Tuyết nhi vẫn sẽ luôn ở bên chàng. Sinh tử tương tùy, quyết không hối tiếc!”

Lam Yên đứng bên cạnh, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt màu xám tro lại bùng lên một ngọn lửa hy vọng mãnh liệt. Bản mệnh Linh Tê của nàng đang rung động một điệu nhạc trầm hùng, xác nhận rằng Lạc Phong chính là nghịch số duy nhất, là bức tường thành vững chắc nhất để bảo vệ bản nguyên của thế giới này khỏi sự đồng hóa tà ác kia.

“Hóa ra… sứ mệnh ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ của chúng ta không chỉ là vá lại những vết rách vật lý này,” Lam Yên cung kính thưa, “mà là bảo vệ linh hồn, bảo vệ bản nguyên sự sống của càn khôn này khỏi bị nuốt chửng bởi dị giới Hư Không. Hư Không Chi Chủ chân chính, Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo bước chân của ngươi!”

Lạc Phong đứng thẳng người trên luồng huyền quang lam xám. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn vỗ nhẹ, tỏa ra luồng năng lượng rực rỡ xé toang mọi màn sương đen tối xung quanh. Hắn nhìn xuống đáy vực thẳm sâu hun hút phía trước, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động mạnh mẽ, dõng dạc tuyên bố:

“Ngươi muốn biến ta thành chìa khóa để mở ra cánh cổng đồng hóa sao? Được lắm! Ta sẽ dùng chính chiếc chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của ngươi, chôn vùi dã tâm của ngươi ngay tại thế giới này! Trận chiến này, ta quyết không thua!”

Ba người bọn họ hóa thành ba vệt sáng rực rỡ, xé rách màn đêm của Vực Thẳm Nguyên Thủy, lao thẳng xuống đáy sâu thẳm nhất.

Thế nhưng, ngay khi họ chuẩn bị chạm đến ranh giới cuối cùng, Linh Hồn Ngọc Bội trên tay Lạc Phong đột ngột nứt ra một đường sắc nét. Từ trong vết nứt, một tiếng kêu cứu rợn người, chứa đầy sự đau đớn và tuyệt vọng của một linh hồn vô cùng quen thuộc bỗng chốc vang vọng khắp không gian, khiến bước chân của cả ba người đột ngột khựng lại giữa khoảng không lạnh buốt…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8