Hư Không Huyễn ĐạoChương 103: Bí Mật Của Chiếc Nhẫn
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên không ngừng gầm thét, không còn là tiếng bi ca hỗn mang, mà là một điệu nhạc trầm hùng của sự sáng tạo, vang vọng khắp tâm hải nàng. Nỗi kinh hoàng thấu xương vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với một sự kính sợ tột cùng. Nàng nắm chặt lấy cánh tay Lạc Phong, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng, từng mạch máu đang cuộn trào sức sống mãnh liệt đến khó tin, ngay cả trong môi trường khắc nghiệt như Vực Thẳm Nguyên Thủy. Tiếng kêu cứu thê lương từ Linh Hồn Ngọc Bội đã tan biến cùng những hạt quang mang li ti, nhưng dư âm của nó vẫn còn ám ảnh, như một lời cảnh báo về gánh nặng Lạc Phong đang mang trên vai.
Dù Lạc Phong đã thề sẽ Hàn Gắn Bầu Trời, nhưng Lam Yên vẫn không khỏi lo lắng. Nàng nhìn đôi Linh Phiến ngũ sắc rực rỡ sau lưng Lạc Phong, chúng bùng nổ ánh sáng, xé toang mọi màn sương đen tối, tạo ra một vệt sáng rực rỡ dẫn đường trong cái hỗn độn của vực sâu. Hắn phi hành phía trước, vững chãi như một ngọn núi cổ xưa, nhưng nàng biết, ngay cả ngọn núi cũng có thể sụp đổ. Liệu ý chí của một cá nhân có thể chống lại một tồn tại như Thiên Tôn Vô Cực, kẻ đã thao túng vận mệnh càn khôn qua vô số kỷ nguyên?

Lam Yên nhắm mắt lại, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải. Nàng cảm nhận những luồng ý chí cổ xưa, tàn độc vẫn len lỏi trong vực sâu, cố gắng vặn vẹo không gian, bóp méo thực tại. Đó là dấu ấn của Thiên Tôn, là lời mời gọi chết chóc của Đại kế Thế Giới Hồi Quy. Nhưng xen kẽ vào đó, nàng lại cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng bí ẩn, thanh tịnh sâu thẳm, như một dòng suối ngầm chảy qua lòng đất khô cằn, phát ra từ chính Lạc Phong, đặc biệt là chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn. Nó không còn chỉ là một vật phẩm, nó là một… **thứ gì đó** đang sống dậy.
Mộ Dung Tuyết vẫn nép mình trong vòng tay Lạc Phong, gương mặt nàng trắng bệch vì áp lực không gian và sự hỗn loạn của Vực Thẳm Nguyên Thủy, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên định. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng vô hình bao trùm Lạc Phong, nhưng cũng cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh trấn an từ lồng ngực hắn. “Lạc huynh… chúng ta sẽ đến được đó chứ?” Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của tử lôi và Hư Không hắc hỏa.

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an Mộ Dung Tuyết, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên ngọn lửa quyết tâm. Hắn nhìn về phía trước, nơi con đường nguyên tố mờ ảo do Linh Hồn Ngọc Bội chỉ dẫn đang dần mở ra, dẫn họ đến đáy sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Hắn cảm nhận một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa của Thiên Tôn Vô Cực đang lan tỏa, cố gắng “chiếm hữu” và “dẫn dụ” hắn, như một con nhện khổng lồ giăng tơ chờ đợi con mồi.
Nhưng giờ đây, Lạc Phong không còn là con mồi. Hắn là thợ săn.
Hắn tập trung ý niệm vào những ký ức và tri thức mà Mặc Lão đã trao truyền, vốn được lưu giữ trong Linh Hồn Ngọc Bội trước khi nó hoàn thành sứ mệnh và tan biến, giờ đây vẫn còn vẹn nguyên trong thức hải hắn. Hắn thấy Mặc Lão, vị Tiên nhân siêu thoát, cô độc lang thang qua vô số Thiên Phù Sơn đổ nát sau Đại Hồng Kiếp, không ngừng phác họa những đường nét phức tạp trên cuộn da thú, tìm kiếm mảnh ghép Tiên Đạo nguyên thủy và người gánh vác vận mệnh thế giới. Nỗi đau, sự cô độc và gánh nặng của Mặc Lão, tất cả đều được Lạc Phong cảm nhận rõ ràng, thấm thía sâu sắc sứ mệnh của ông là tìm “hy vọng” chống lại Thiên Tôn Vô Cực.
Và rồi, hình ảnh mẫu thân hắn hiện lên, không còn mờ ảo mà rõ ràng như thể nàng đang đứng ngay trước mắt. Nàng đứng cạnh Mặc Lão, bên vầng sáng khổng lồ đầy ký tự cổ xưa đang rạn nứt. Mẫu thân hắn đã hy sinh bản nguyên tiên lực, dung hợp bí pháp của Mặc Lão để tạo ra phong ấn khổng lồ, khóa chặt luồng hắc khí – “mầm mống hủy diệt” – trong cơ thể đứa trẻ sơ sinh là hắn. Không chỉ vậy, nàng còn khéo léo biến mầm mống đó thành hạt giống tiềm năng, chờ Lạc Phong thức tỉnh Tiên Cốt, biến lời nguyền thành sức mạnh.

Lạc Phong thấu hiểu tất cả. Cuộc đời phế vật bị khinh miệt của hắn, những năm tháng khổ sở trong khu ổ chuột, tất cả đều là lớp bọc bảo vệ vĩ đại mà mẫu thân hắn và Mặc Lão đã dựng lên, để che mắt Thiên Tôn Vô Cực.
Nhưng có một điều vẫn khiến hắn băn khoăn. Mặc Lão từng nói “Lưu Đồ Cổ” không phải là bản đồ vật lý mà là tổng hợp các “Thiên Khuyết Chi Vật” và “Hư Không Thư Các” để tái lập Tiên Đạo. Còn “Hư Không Chi Tâm” thì sao? Nó là cội nguồn của tạo hóa, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang thiết lập “Pháp Trận Hư Không” cuối cùng. Tại sao Thiên Tôn lại muốn hắn đến đó? Hắn đã là “chìa khóa” và hy vọng cuối cùng của các Tiên nhân cổ xưa, của Linh Tê Cổ Phái, và của toàn bộ càn khôn này. Vậy chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, kỷ vật của mẹ hắn, có vai trò gì trong tất cả những điều này?
Khi hắn nghĩ đến đó, chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út Lạc Phong đột ngột rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, không còn là cảnh báo nguy hiểm đơn thuần, mà như một lời mời gọi khẩn thiết, một sự thôi thúc từ sâu thẳm bản nguyên.
Lạc Phong nhắm mắt lại. Hắn chủ động vận chuyển Hư Không Chi Lực thuần khiết trong cơ thể, không còn đối kháng, mà nhẹ nhàng bao bọc lấy chiếc nhẫn. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, cộng hưởng với từng dao động nhỏ nhất từ chiếc nhẫn.
Một luồng tri thức khổng lồ đột ngột ập vào tâm trí Lạc Phong, không phải là ký ức, mà là những hình ảnh nguyên thủy, những cảm giác vượt xa mọi ngôn từ. Hắn thấy một vũ trụ cổ xưa, không phải vũ trụ đã bị vỡ nát, mà là một vũ trụ nguyên sơ, tràn đầy sinh khí và linh khí tinh khiết. Hắn thấy những Tiên nhân cổ đại, không phải những kẻ đã biến mất sau Đại Hồng Kiếp, mà là những vị thần linh của thời hồng hoang, với vầng hào quang rực rỡ, đang cẩn trọng gieo xuống một hạt mầm bé nhỏ.
Hạt mầm đó không phải là thực vật, mà là một thực thể năng lượng thuần khiết, được bao bọc bởi vô số ký tự Hư Không cổ xưa. Nó hấp thụ tinh hoa của vũ trụ, của các vì sao, của những dòng Linh Hà nguyên thủy, lớn dần lên, nhưng vẫn mãi mãi là một “hạt giống”.
Lạc Phong cảm nhận được ý chí của các Tiên nhân cổ đại: họ muốn bảo tồn một phần bản nguyên của Thiên Giới đã bị phá hủy, một “hạt giống” có thể nảy mầm và tái tạo lại một Thiên Giới mới, thuần khiết hơn, không bị Tạp Khí Thiên Kiếp hay ý chí tà ác nào bóp méo. Họ đã gieo nó vào một vật phẩm đặc biệt, một vật phẩm có thể tồn tại qua Đại Hồng Kiếp, chờ đợi một “người thừa kế” xứng đáng.
Hắn nhận ra. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa này không chỉ là kỷ vật của mẹ, không chỉ là cánh cổng đến không gian Hư Không, không chỉ chứa đựng công pháp. Nó chính là “Thiên Giới Hạt Giống” – hạt mầm của một Thiên Giới mới, được Tiên nhân cổ xưa gieo vào, được mẫu thân hắn và Mặc Lão bảo vệ, chờ đợi hắn, Hư Không Chi Chủ chân chính, đến để đánh thức.
Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào nhau. “Mầm mống hủy diệt” mà Thiên Tôn Vô Cực gieo vào hắn, “lời nguyền huyết mạch” của gia tộc Lạc thị, tất cả đều là sự ngụy trang, là lớp vỏ bọc mà mẫu thân hắn và Mặc Lão tạo ra để bảo vệ “Thiên Giới Hạt Giống” này khỏi sự thèm muốn của Thiên Tôn Vô Cực. Thiên Tôn không chỉ muốn hắn là “chìa khóa” để đồng hóa các vũ trụ, mà còn muốn hắn kích hoạt “Thiên Giới Hạt Giống” này để biến nó thành một phần của đại kế “Thế Giới Hồi Quy” của y, một sự “tái tạo” theo ý chí tàn độc của y.
Lạc Phong mở mắt, tinh quang trong mắt hắn rực rỡ như sao, xua tan màn đêm Vực Thẳm Nguyên Thủy. Khí tức của hắn trở nên trầm ổn và uy nghiêm hơn bao giờ hết, tỏa ra Hư Không Chi Lực thuần khiết, hòa tan mọi Tạp Khí Thiên Kiếp xung quanh. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn không còn xoay tròn đơn thuần, mà như một mặt trời nhỏ đang bừng sáng, kết nối trực tiếp với “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn.

Lam Yên kinh ngạc tột độ, bản mệnh Linh Tê của nàng rung động mạnh mẽ, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự sáng thế vĩ đại đang diễn ra. Nàng cảm nhận được bản nguyên Thiên Giới đang sống dậy trong Lạc Phong, một nguồn năng lượng thuần khiết đến mức khiến nàng muốn quỳ rạp. Nàng đã đúng, Lạc Phong chính là “Hư Không Chi Chủ chân chính”, là hy vọng cuối cùng.
Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự chuyển hóa kinh thiên động địa từ Lạc Phong, hơi ấm từ lồng ngực hắn giờ đây mang theo một sự vĩ đại, một sức mạnh có thể bao trùm cả càn khôn. Nàng không hiểu hết, nhưng nàng tin tưởng tuyệt đối.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn hướng về Lam Yên, rồi lại nhìn xuống đáy vực sâu thẳm hun hút phía trước, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động mạnh mẽ, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Thiên Tôn Vô Cực,” Lạc Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng mạnh mẽ, vang vọng khắp càn khôn, mang theo ý chí không thể lay chuyển, “Ngươi muốn dùng ta làm vật tế? Ngươi muốn thao túng vận mệnh càn khôn? Ngươi muốn biến ‘Thiên Giới Hạt Giống’ thành công cụ của ngươi? Được lắm! Ta sẽ dùng chính mình, dùng chính chiếc chìa khóa mà ngươi khao khát này, dùng chính ‘Thiên Giới Hạt Giống’ này, để khóa chặt vận mệnh của ngươi, chôn vùi dã tâm của ngươi ngay tại thế giới này! Ta sẽ không chỉ Bổ Thiên, ta sẽ tái tạo lại tất cả! Trận chiến này, ta quyết không thua!”
Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng Lạc Phong bùng nổ ánh sáng rực rỡ, xé toang mọi màn sương đen tối, khiến không gian Vực Thẳm Nguyên Thủy trở nên quang đãng hơn bao giờ hết. Hắn lao thẳng xuống đáy vực sâu thẳm nhất, mang theo ngọn lửa của hy vọng và ý chí sáng tạo bất diệt. “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc của hắn phát ra một luồng lam quang chói lòa, kết nối với “Hư Không Chi Tâm” bên dưới, như một con sông lớn đang tìm về nguồn cội.
Đột nhiên, từ sâu thẳm đáy vực, một tiếng “Rắc!” khổng lồ vang lên, như thể một thứ gì đó vô cùng cổ xưa vừa vỡ vụn. Theo sau đó là một luồng uy áp kinh thiên động địa, không phải của Thiên Tôn Vô Cực, mà là một ý chí nguyên thủy hơn, tàn bạo hơn, vừa thức tỉnh sau giấc ngủ vĩnh hằng. Luồng uy áp đó không nhằm “chiếm hữu” hay “thao túng”, mà là một bản năng thuần túy của sự “phòng vệ”, một cơn thịnh nộ nguyên thủy đang bùng nổ, nhắm thẳng vào Lạc Phong và “Thiên Giới Hạt Giống” đang được kích hoạt.
Cả Vực Thẳm Nguyên Thủy rung chuyển dữ dội, không gian vặn vẹo đến cực điểm, tử lôi xanh lè và Hư Không hắc hỏa đỏ rực biến thành những con rồng lửa và rắn điện khổng lồ, lao thẳng về phía Lạc Phong, muốn nuốt chửng hắn và mọi hy vọng về một Thiên Giới mới.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, đôi mắt hắn ánh lên sự cảnh giác tột độ, nhưng không hề lùi bước. Hắn biết, đây mới là thử thách thực sự của “Thiên Giới Hạt Giống”.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: