Hư Không Huyễn Đạo
Chương 106: Liên Minh Của Chư Tộc

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:33 | Lượt xem: 12

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi mắt hắn nhắm nghiền. Trường lực lam xám từ đôi Linh Phiến ngũ sắc bao bọc lấy ba người. Song, bên trong lớp bảo vệ mong manh ấy, thần trí hắn đang chìm sâu vào một trận chiến khốc liệt, đối đầu vô hình với ý chí “nuốt chửng” từ cạm bẫy tinh thần của Thiên Tôn Vô Cực.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Liên Minh Của Chư Tộc

Luồng ý chí nguyên thủy, tàn bạo từ đáy sâu Nguyên Thủy Vực Thẳm cuồn cuộn dâng lên, tựa mãng xà khổng lồ cố siết chặt, nghiền nát vạn vật. Nó nhắm thẳng vào “Thiên Giới Hạt Giống” ẩn sâu trong chiếc nhẫn ngọc cổ trên ngón áp út của Lạc Phong. Thiên Giới Hạt Giống rung lên bần bật, lam quang chói lòa chớp tắt liên tục, yếu ớt tựa ngọn nến lay lắt trước cơn bão táp diệt thế.

Từ những khe nứt không gian khổng lồ quanh Hư Không Chi Tâm, vô số luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra, ngưng tụ thành hàng ngàn con mắt đỏ rực, lạnh lẽo. Chúng lơ lửng giữa không trung, không tấn công, chỉ im lìm quan sát, dõi theo từng dao động nhỏ nhất của Lạc Phong. Ánh mắt chúng tràn đầy sự kiên nhẫn ghê rợn, tựa những kẻ săn mồi thượng cổ đang chờ con mồi tự sa bẫy, kiệt sức mà tan rã.

Trong cạm bẫy tinh thần, Lạc Phong cảm thấy thần trí mình tựa bị hàng vạn lưỡi dao vô hình xé toạc. Mỗi sợi ý niệm, mỗi mảnh ký ức đều phải chịu đựng sự đè nén khủng khiếp, cố bị đồng hóa, bị biến chất. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn rung động dữ dội, một sự phản kháng bản năng dâng trào song lại bị áp lực kinh hoàng từ ý chí nuốt chửng của Thiên Tôn Vô Cực trấn áp. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong, vốn đã lành lặn, giờ lại nứt ra lần nữa, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ, tựa lời cảnh báo về cái giá phải trả cho sự đối đầu này.

Mộ Dung Tuyết, dù đang nép mình trong vòng tay Lạc Phong, cảm nhận rõ sự căng thẳng tột cùng đang bao trùm hắn. Nàng run rẩy, sắc mặt tái mét vì nỗi sợ hãi vô hình, song vẫn cố truyền chút linh lực yếu ớt còn sót lại trong cơ thể vào Lạc Phong, tựa dòng suối nhỏ bé cố tưới mát sa mạc khô cằn. “Lạc huynh… huynh có sao không?” Giọng nàng run rẩy, đầy lo âu.

Lam Yên, dù bản thân cũng trọng thương, kiệt sức sau những trận chiến liên miên, không nói một lời. Nàng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng vào viên ngọc bội Linh Tê trên tay Lạc Phong. Một màng sương lam nhạt yếu ớt bao bọc lấy Lạc Phong, cố bảo vệ hắn khỏi sự ăn mòn của cạm bẫy tinh thần. Đồng thời, nàng cũng cảm nhận được sự hỗn loạn, nguy hiểm và nỗi đau mà Lạc Phong đang phải đối mặt. Trong sâu thẳm tâm trí nàng, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, nàng thì thầm, “Ngài… Ngài nhất định phải vượt qua…”

Bên trong huyễn cảnh, Lạc Phong gầm lên một tiếng không âm. Hư Không Chi Lực thuần khiết trong hắn bùng nổ, không còn bị trấn áp. Phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo”, hai bản năng đã dung hợp hoàn toàn vào Hư Không Huyễn Đạo của hắn, được vận dụng đến cực hạn. Hắn không chấp nhận bị nuốt chửng, không chấp nhận trở thành công cụ. Thay vào đó, Lạc Phong cố “gặm nhấm” và “biến đổi” chính ý chí nuốt chửng của Thiên Tôn Vô Cực, biến nó thành một phần của mình, một phần của Hư Không Huyễn Đạo. Đây là cuộc chiến của ý chí, của bản nguyên, nơi kẻ nào kiên định hơn sẽ giành chiến thắng.

Đột nhiên, một tiếng “Rắc!” chói tai vang vọng trong thần trí Lạc Phong, không phải tiếng vỡ nát của Thiên Giới Hạt Giống, mà là tiếng vỏ bọc của nó bị xé toạc. Thiên Giới Hạt Giống trong nhẫn ngọc của Lạc Phong đột ngột nứt ra, không phải bị nuốt chửng mà là để… “nở ra”! Lam quang chói lòa bùng nổ, không còn chớp tắt yếu ớt mà ổn định, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tỏa sáng rực rỡ tựa vì sao vừa được khai sinh giữa vũ trụ hỗn độn.

Cùng lúc đó, viên ngọc bội Linh Tê của Lam Yên trên tay Lạc Phong, đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng, tan vỡ hoàn toàn thành những hạt quang mang li ti, lấp lánh tựa bụi sao rồi biến mất vào hư không.

Lạc Phong mở choàng mắt. Ánh mắt hắn sắc bén tựa kiếm vừa ra khỏi vỏ, sâu thẳm tựa vực thẳm Hư Không, song hiện rõ vẻ kiệt sức và đau đớn tột cùng. Máu vẫn rỉ ra từ vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, song đôi mắt hắn lại ánh lên sự kiên định chưa từng có.

Từ những hạt quang mang li ti của Linh Hồn Ngọc Bội vừa tan vỡ, một tàn niệm mờ ảo của Mặc Lão đột ngột hiện ra trước Lạc Phong. Ông ta không còn là lão già bán thảo dược giản dị, mà là một Tiên nhân cổ, thân hình cao lớn, y phục lấp lánh tinh quang, ánh mắt hiền từ song ẩn chứa sự uyên thâm của vạn năm tuế nguyệt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Liên Minh Của Chư Tộc

“Kẻ kế thừa…” Giọng Mặc Lão vang vọng trong thần trí Lạc Phong, trầm ấm, xa xăm tựa tiếng chuông cổ từ thời Hồng Hoang. Ông ta mỉm cười hiền từ, ánh mắt đầy tự hào và thanh thản, tựa đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Tàn niệm của ông ta không cần lời nói, mà bắt đầu truyền tải một luồng ký ức và tri thức khổng lồ vào thần trí Lạc Phong, tựa dòng sông thông tin cuồn cuộn đổ vào đại dương.

Lạc Phong chứng kiến hàng loạt huyễn ảnh sống động tựa thật. Hắn thấy những tộc nhân cổ với dòng máu Tiên hiền chảy trong huyết quản, sống ẩn mình trong các Thiên Phù Sơn trôi nổi, sâu thẳm trong Vực Thẳm Cổ, hoặc thậm chí trong những chiều không gian bị lãng quên của Hư Không. Họ là những Chư Tộc Ẩn Thế, hậu duệ của các Tiên tộc cổ, mỗi tộc đều mang theo những công pháp độc đáo, những bí bảo cổ và nỗi căm hờn sâu sắc với Thiên Tôn Vô Cực – kẻ đã gây ra Đại Hồng Kiếp, đẩy vũ trụ vào cảnh tan hoang.

Lạc Phong hiểu rằng Mặc Lão và mẫu thân mình đã từng cố tập hợp các Chư Tộc này, kiến tạo một liên minh vĩ đại để chống lại Thiên Tôn. Song Đại Kiếp Hồng Hoang đã xảy ra quá nhanh, càn quét mọi hy vọng, khiến kế hoạch của họ không kịp thành hình. Tuy nhiên, Mặc Lão đã không từ bỏ. Ông ta đã gieo những “hạt giống liên minh” này vào chính Thiên Giới Hạt Giống trong chiếc nhẫn ngọc của Lạc Phong, chờ hắn thức tỉnh để “thu hoạch”, để tiếp nối sứ mệnh dang dở của họ.

Trong những huyễn ảnh tiếp theo, Lạc Phong thấy rõ những bản đồ tinh thần, những dấu hiệu bí mật và cách tìm đến những tộc nhân ẩn thế này. Mặc Lão chính là người đã đặt ra “cạm bẫy” ẩn chứa thông tin này trong Thiên Giới Hạt Giống, biến nó thành “lối thoát” cho Lạc Phong, con đường dẫn đến hy vọng cuối cùng của càn khôn.

Tàn niệm Mặc Lão cuối cùng gật đầu với Lạc Phong, ánh mắt đầy tin tưởng và mãn nguyện. “Kẻ kế thừa… Hy vọng của càn khôn… sẽ do ngươi kiến tạo…” Giọng nói ông ta dần yếu đi, hòa vào hư không.

Tàn niệm Mặc Lão tan biến hoàn toàn vào Thiên Giới Hạt Giống vừa “nở ra” trong nhẫn ngọc của Lạc Phong. Lam quang của nó bùng nổ rực rỡ hơn bao giờ hết, không còn là ánh sáng của hạt mầm đơn thuần, mà là ánh sáng của vũ trụ thu nhỏ, tràn đầy tiềm năng kiến tạo.

Lạc Phong thoát khỏi trạng thái lĩnh ngộ, thở dốc. Thần trí hắn vẫn còn choáng váng vì luồng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận, song ánh mắt hắn đã trở nên kiên nghị hơn bao giờ hết. Mộ Dung Tuyết vẫn nép mình trong vòng tay hắn, lo âu hỏi, “Lạc huynh… huynh không sao chứ? Vừa rồi… ta cảm thấy một luồng năng lượng rất lạ…”

Lam Yên, sắc mặt tái nhợt vì kiệt sức, nhìn Lạc Phong với vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng quỳ một gối xuống, không thốt nên lời. Bản mệnh Linh Tê của nàng rung động dữ dội, không còn là sự hỗn loạn của nỗi sợ hãi, mà là điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo, của hy vọng. “Ngài… Ngài đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính…”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Liên Minh Của Chư Tộc

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn rực sáng ý chí kiên định. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào mạnh mẽ chưa từng có trong cơ thể. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải đã lành hẳn, chỉ còn là một vệt lam xám mờ ảo, song ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, là dấu ấn của sự tái sinh. Thiên Giới Hạt Giống trong nhẫn ngọc của hắn đã hoàn toàn dung hợp vào Tiên Cốt tinh hạch, trở thành một phần bản nguyên của hắn, không còn là vật phẩm bên ngoài mà là một phần không thể tách rời của chính Lạc Phong.

Lạc Phong nhẹ nhàng đỡ Lam Yên dậy, đoạn nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. “Tuyết nhi, Tiền bối Lam Yên… Ta đã hiểu ra tất cả. Mặc Lão và mẫu thân ta đã để lại một con đường, một hy vọng cuối cùng. Các Chư Tộc Ẩn Thế… họ là những mảnh ghép còn sót lại của Tiên tộc cổ, những người vẫn đang âm thầm chống lại Thiên Tôn Vô Cực. Chúng ta phải tìm họ, tập hợp họ lại, tạo thành một liên minh để lật đổ Thiên Tôn.”

Mộ Dung Tuyết ôm chặt Lạc Phong, vùi đầu vào lồng ngực hắn, ánh mắt tràn ngập niềm tin và tự hào. “Lạc huynh, dù gian nan thế nào, Tuyết nhi cũng sẽ luôn ở bên huynh! Chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm họ, cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời!”

Lam Yên, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, đoạn chuyển thành kính nể và tràn đầy hy vọng. Nàng quỳ một gối xuống lần nữa, song lần này không phải vì sợ hãi, mà vì sự tôn kính tuyệt đối. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Ngài đã thực sự vượt qua mọi giới hạn mà Thiên Tôn có thể tưởng tượng. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài, đến cùng trời cuối đất, kiến tạo Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho càn khôn!”

Lạc Phong đỡ Lam Yên dậy, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào vô số con mắt đỏ rực đang lơ lửng giữa không trung, dõi theo họ. Một luồng ý chí mạnh mẽ, đầy thách thức bùng nổ từ hắn, vang vọng khắp Nguyên Thủy Vực Thẳm.

“Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi muốn nuốt chửng ta, biến ta thành chìa khóa cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của ngươi sao? Ngươi muốn thao túng vận mệnh của ta? Không! Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này, chính ‘Thiên Giới Hạt Giống’ mà ngươi khao khát này, để mở ra cánh cửa liên minh vĩ đại, khóa chặt vận mệnh của ngươi, tái tạo lại tất cả! Ngươi sẽ phải trả giá cho mọi tội lỗi ngươi đã gây ra!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Liên Minh Của Chư Tộc

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không. Ban đầu, y tức giận tột độ khi cảm nhận một sự “lệch lạc” lớn, một sự “thức tỉnh” không nằm trong dự tính của y. Tấm gương Hư Không trước mặt y xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ. Song sau đó, một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi y.

“Kẻ kế thừa này… lại lần nữa mang đến bất ngờ. Ngươi đã thức tỉnh Thiên Giới Hạt Giống theo cách của riêng ngươi… Biến số này, càng lúc càng thú vị. Ngươi tưởng ngươi đã thoát khỏi sự khống chế của bổn tôn? Không, ngươi chỉ đang đi theo con đường mà bổn tôn đã ‘uốn nắn’ một cách hoàn mỹ hơn mà thôi! Ngươi sẽ là vật tế hoàn mỹ nhất, là ẩn số cuối cùng để bổn tôn hoàn thành đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’!”

Thiên Tôn Vô Cực vung tay, một luồng hắc quang bao trùm Hắc La và Thám Ảnh, khiến họ cảm thấy ý chí của y xuyên thấu tận xương tủy. “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục theo dõi kẻ kế thừa này! Đảm bảo y đến Vực Thẳm Nguyên Thủy nguyên vẹn. Song… cũng không được để y quá dễ dàng. Hãy chuẩn bị ‘khách quý’ mới… những thử thách tinh vi hơn. Ta muốn xem… ‘chìa khóa’ này sẽ mở ra những cánh cửa nào! Ta muốn ‘mài giũa’ hắn, biến hắn thành một công cụ hoàn hảo cho ta!”

Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu cung kính, trong lòng vừa sợ hãi vừa bối rối tột độ trước sự thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh của Thiên Tôn Vô Cực. Từ truy sát thành bảo vệ, từ hủy diệt thành thử thách. Thiên Tôn Vô Cực đã xoay chuyển toàn bộ cục diện, biến mỗi bước đi của Lạc Phong thành một phần trong kế hoạch vĩ đại của y.

Lạc Phong không hề hay biết về sự thay đổi chiến lược này. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ lam quang rực rỡ, bao bọc lấy cả ba người. Hắn lao thẳng xuống đáy sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy, theo hướng chỉ dẫn tinh thần về các Chư Tộc Ẩn Thế mà Mặc Lão đã truyền lại. Ánh mắt hắn đầy thách thức, quyết tâm và hy vọng.

Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết, và Lam Yên hóa thành ba vệt sáng chói lòa, xé toang không gian, biến mất vào bóng tối vực sâu, mang theo hy vọng và quyết tâm cho một liên minh mới, một cuộc chiến mới, một tương lai mới cho toàn bộ càn khôn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8