Hư Không Huyễn Đạo
Chương 124: Thiên Cơ Bị Bóp Méo

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:54 | Lượt xem: 7

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên không ngừng gào thét, không phải là tiếng cảnh báo về hiểm cảnh thân xác, mà là một âm thanh xé rách đến tận cùng linh hồn, một khúc bi ca của sự vặn vẹo. Nàng lùi lại một bước trên không trung, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào khoảng không vặn vẹo phía trước. Một mảnh ký ức lạnh lẽo, kinh hoàng thoáng qua tâm thần nàng – cảnh tượng Linh Tê Cổ Phái lụi tàn dưới ánh mắt dòm ngó tàn độc của Thiên Nhãn từ ngàn năm trước, và nàng nhận ra, sự vặn vẹo này còn tinh vi, còn nguy hiểm hơn bội phần. Nó không phải là một đòn công kích trực diện, mà là sự bóp méo đến tận bản nguyên của vận mệnh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Cơ Bị Bóp Méo

Mộ Dung Tuyết nép mình trong vòng tay Lạc Phong, thân thể khẽ run rẩy. Nàng cảm nhận được sự bất an tột độ từ Lam Yên, và bản thân nàng cũng thấy một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo bao trùm, khiến tâm thần nàng như bị siết chặt, bất an khôn xiết. “Lạc huynh, có chuyện gì vậy?” Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự lo âu.

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay ôm Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sắc bén và trầm tĩnh. Chàng cũng cảm nhận được vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải khẽ nhói buốt, một cảm giác lạ lùng, không phải đau đớn thân xác mà là một tín hiệu cảnh báo từ bản nguyên sâu thẳm. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, không phải là chỉ dẫn quen thuộc mà là một lời cảnh báo khẩn thiết về một hiểm cảnh lừa dối đang cận kề. Chàng nhìn Lam Yên, chờ đợi lời giải thích.

“Tôn chủ,” Lam Yên hít sâu một hơi, cố gắng trấn định thức hải đang hỗn loạn, giọng nói khản đặc như thể vừa trải qua một cơn ác mộng. “Không đúng… Thiên Cơ… bị bóp méo.” Nàng đưa tay chỉ về phía trước, nơi những đám mây ngũ sắc vẫn phiêu du, nhưng trong mắt nàng, chúng lại như những sợi chỉ vận mệnh đang bị kéo căng, đứt gãy và bị nhuộm một màu đen đục quỷ dị, tựa như có một bàn tay vô hình, khổng lồ đang cố tình xé toạc tấm màn vận mệnh, rồi thêu dệt lại nó theo ý muốn tàn độc của kẻ kia.

Lạc Phong dừng lại hoàn toàn giữa không trung. Trường vực không gian lam xám từ Hư Không Chi Lực của chàng vững chắc bao bọc ba người, chống đỡ lại luồng áp lực vô hình đang cố gắng xuyên phá. “Tiền bối Lam Yên, xin hãy nói rõ hơn.” Ánh mắt chàng sâu thẳm, không chút dao động, nhưng sự căng thẳng trong không khí đã đạt đến đỉnh điểm.

Lam Yên gật đầu, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt. “Bản mệnh Linh Tê của ta… nó đang cảm nhận một sự can thiệp sâu rộng vào Thiên Cơ của thế giới. Tôn chủ, các lời tiên tri, những dấu hiệu, ngay cả dòng chảy của linh khí… tất cả đều đang bị một ý chí cường đại bóp méo. Đây không phải là một phép thuật tầm thường, mà là sự thao túng ở cấp độ bản nguyên, bóp méo cả những gì được định sẵn.” Nàng ngừng lại, đôi mắt xám tro hiện rõ vẻ kinh hoàng. “Ta nhớ lại khi Linh Tê Cổ Phái lụi tàn… những lời tiên tri của chúng ta bỗng trở nên vô nghĩa, những dấu hiệu dẫn lối biến thành cạm bẫy. Ta cứ nghĩ đó là thiên phạt… nhưng giờ thì ta hiểu rồi. Đó là Thiên Tôn Vô Cực… Hắn đang cố gắng thao túng vận mệnh của Người, Hư Không Chi Chủ chân chính, để dẫn Người vào con đường hắn đã định sẵn!”

Mộ Dung Tuyết ôm chặt lấy Lạc Phong, thân thể nàng run lên bần bật. “Thiên Tôn Vô Cực… hắn có thể làm được cả điều đó sao? Bóp méo vận mệnh của cả một thế giới?” Giọng nàng run rẩy, khó mà tin được sự thật kinh hoàng này. Nếu vận mệnh có thể bị bóp méo, thì mọi nỗ lực, mọi sự lựa chọn đều có thể chỉ là một phần trong kế hoạch của kẻ thù. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào trong lòng nàng.

Lạc Phong nheo mắt, cảm nhận rõ ràng luồng ý chí lạnh lẽo, cổ xưa của Thiên Tôn Vô Cực đang lan tỏa, cố gắng “chiếm hữu” và “dẫn dụ” hắn. Luồng ý chí đó giờ đây không còn mơ hồ mà trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như một con rắn độc đang siết chặt lấy con mồi. Chàng cũng nội thị tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực. Nó bỗng nhiên rung lên dữ dội, các điểm sáng trên bản đồ chớp tắt hỗn loạn, chỉ dẫn đến Tháp Cổ Thư cũng trở nên mờ ảo, không còn rõ ràng như trước. Rõ ràng, sự bóp méo Thiên Cơ này đã ảnh hưởng đến cả những cổ vật.

Một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ bùng cháy trong đôi mắt lam xám sâu thẳm của Lạc Phong. Hắn không biểu lộ sợ hãi hay nao núng, chỉ có một ý chí sắt đá, kiên định đến mức đáng sợ. “Hắn muốn bóp méo vận mệnh ta? Hắn muốn ta trở thành công cụ của hắn? Hắn muốn dẫn ta đi theo con đường hắn đã định sẵn?” Giọng Lạc Phong trầm thấp, từng chữ như chứa đựng sức nặng ngàn cân, vang vọng trong trường vực không gian lam xám. “Vậy thì ta sẽ cho hắn thấy, Hư Không Chi Chủ chân chính không bao giờ bị bất kỳ ai thao túng!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Cơ Bị Bóp Méo

Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong xoay tròn kịch liệt với tốc độ khủng khiếp, không ngừng hấp thụ Hư Không Chi Lực thuần khiết từ hư vô, biến nó thành một luồng năng lượng mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Hư Không Chi Lực bùng phát, không còn là sự phòng hộ bị động mà là một sự kháng cự chủ động, như một tấm khiên vô hình đang đẩy lùi mọi xâm thực từ bên ngoài. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong phát ra lam quang chói lòa, kết nối với chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, tạo thành một mạch năng lượng luân chuyển vô tận.

Lạc Phong nhắm mắt lại. Chàng vận dụng phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” của Hư Không Huyễn Đạo đến cực hạn. Hắn không cố gắng hủy diệt sự bóp méo Thiên Cơ, bởi vì đó là vô vọng. Thay vào đó, hắn “giao cảm” với nó, để thần niệm của mình hòa vào dòng chảy hỗn loạn của vận mệnh, “đọc hiểu” từng vết nứt, từng sợi chỉ bị lệch lạc, từng ảo ảnh mà Thiên Tôn Vô Cực đã thêu dệt. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, mục nát ẩn sâu trong những lời tiên tri giả dối, và sự giằng xé của những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy thao túng.

Với ý chí kiên cường và phẩm chất “tái tạo” đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, Lạc Phong bắt đầu “tái cấu trúc” lại dòng chảy Hư Không xung quanh mình. Từng chút một, những sợi chỉ vận mệnh đen đục, méo mó dần được thanh tẩy, biến thành lam xám thuần khiết, hòa quyện vào Hư Không Chi Lực của chàng. Khoảng không gian xung quanh ba người bắt đầu “trong trẻo” trở lại, như thể một tấm màn che phủ vừa được vén lên, lộ ra vẻ đẹp chân thực của Hư Không nguyên thủy. Các luồng khí tức hỗn loạn dần dịu đi, thay thế bằng sự tĩnh lặng và rõ ràng.

Tấm bản đồ da thú trong ngực Lạc Phong cũng bừng sáng rực rỡ trở lại, các điểm sáng trên bản đồ ổn định, chỉ dẫn đến Tháp Cổ Thư rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể đã được “hiệu chỉnh” lại bởi một bàn tay vô hình, nhưng mạnh mẽ và chân chính hơn. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng cũng ngừng rung động, thay vào đó là một luồng lam quang dịu nhẹ, ổn định, xác nhận con đường phía trước đã được “thanh tẩy” khỏi sự thao túng.

Lạc Phong mở mắt. Đôi mắt lam xám của chàng giờ đây càng thêm sắc bén và trầm tĩnh, tràn đầy ý chí kiến tạo bất diệt, tựa như một vị thần đang nhìn thấu mọi ảo ảnh và định đoạt lại tất cả. Chàng nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, truyền cho nàng một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, ấm áp, xua tan nỗi sợ hãi trong lòng nàng. “Tuyết nhi, đừng sợ. Dù Thiên Tôn Vô Cực có bóp méo Thiên Cơ thế nào, ta cũng sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của chúng ta. Chúng ta sẽ đến Tháp Cổ Thư, và vén màn mọi bí mật của hắn, không phải theo cách hắn muốn, mà là theo cách của chúng ta.”

Mộ Dung Tuyết nhìn vào đôi mắt kiên định của Lạc Phong, mọi nỗi sợ hãi trong lòng nàng tan biến. Nàng gật đầu mạnh mẽ, siết chặt tay chàng, niềm tin vào Lạc Phong đã đạt đến cực điểm. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Sinh tử tương tùy, không hối hận!” Giọng nàng kiên định, không chút do dự.

Lam Yên quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập kính nể và hy vọng. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng không còn gào thét bi ai mà biến thành khúc nhạc trầm hùng của sự kiến tạo, một bản giao hưởng của sự sống mới. “Hư Không Chi Chủ chân chính đã bắt đầu kiến tạo lại tất cả!” Nàng tuyên bố, giọng nói vang vọng sự trung thành tuyệt đối.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Cơ Bị Bóp Méo

***

Trong cõi không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương hiện rõ cảnh Lạc Phong đang “tái cấu trúc” lại dòng chảy Hư Không quanh mình, thanh tẩy sự bóp méo Thiên Cơ mà hắn đã giăng ra.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Cơ Bị Bóp Méo

Thiên Tôn Vô Cực ban đầu nhíu mày, một tia bất mãn thoáng qua đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. “Hừm, kẻ kế thừa ti tiện này… lại dám chống lại ý chí của bổn tôn, dám tái cấu trúc lại Thiên Cơ mà ta đã định đoạt.” Hắn khẽ hừ lạnh, một luồng sát khí vô hình lan tỏa, khiến không gian xung quanh ngai vàng run rẩy.

Tuy nhiên, bất mãn nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm và pha chút tự mãn điên cuồng. “Không sao… Không sao chút nào! Ngươi càng mạnh mẽ, càng kiên định, càng có thể phá vỡ những xiềng xích ta giăng ra, thì vật tế này càng hoàn mỹ. Ngươi càng cố gắng thoát khỏi xiềng xích, thì xiềng xích đó càng trở nên vững chắc, càng có giá trị để ta thu hoạch.” Hắn vuốt nhẹ tấm gương Hư Không, những vết rạn nứt trên đó dần mờ đi, như thể ý chí của hắn đã bao trùm và kiểm soát lại mọi thứ. Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh Lạc Phong, nơi Lạc Phong đang bừng sáng với ý chí kiến tạo, và thì thầm: “Ngươi đúng là một biến số hoàn mỹ, một chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn!”

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run lên bần bật vì luồng sát khí vừa bùng lên từ hắn. Bọn chúng cảm nhận được nỗi phẫn nộ của Thiên Tôn Vô Cực, nhưng cũng thấy được sự hưng phấn và tính toán ẩn sau đó.

“Hắc La, Thám Ảnh!” Giọng Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, đầy uy áp, tựa lời thần linh phán quyết. “Triệu tập Thiên Tướng Hư Không tinh anh nhất. Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này, nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được phép làm tổn hại đến ‘chìa khóa’ này! Bất cứ ai ngăn cản sự trưởng thành của y đều phải chết! Bổn tôn muốn y tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”

“Dạ, Thiên Tôn đại nhân.” Hắc La run rẩy cúi đầu, giọng nói khản đặc.

“Thuộc hạ tuân mệnh, Thiên Tôn đại nhân.” Thám Ảnh cũng run rẩy đáp lời, khuôn mặt tái nhợt vì kinh hãi. Bọn chúng bối rối và hoang mang tột độ trước mệnh lệnh trái ngược này – vừa thử thách, vừa bảo vệ, nhưng lại chẳng dám thắc mắc. Nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực đã ăn sâu vào xương tủy, khiến bọn chúng chỉ biết tuân phục vô điều kiện.

***

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, cảm nhận hơi ấm và sự tin tưởng tuyệt đối từ nàng. Chàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Tháp Cổ Thư đang ẩn hiện sau những tầng mây ngũ sắc. Chàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn bội phần, bởi Thiên Tôn Vô Cực đã nâng tầm cuộc chơi, thao túng cả vận mệnh. Nhưng Lạc Phong không hề lùi bước.

Chàng thề thầm: “Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn bóp méo Thiên Cơ? Ngươi muốn ta là chìa khóa cho đại kế hủy diệt của ngươi? Ta sẽ dùng chính Hư Không Huyễn Đạo của ta, phẩm chất thao túng và tái tạo đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, để khóa chặt vận mệnh của ngươi, biến ngươi thành một phần của sự kiến tạo mới! Ta sẽ hàn gắn bầu trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho khắp càn khôn này, theo ý chí của ta!”

Đôi Linh Phiến ngũ sắc của Lạc Phong không còn hiện hữu hữu hình, nhưng ý chí của chúng đã hòa mình vào Hư Không Chi Lực thuần túy của chàng, hóa thành ba vệt lam xám quang mang rực rỡ. Chúng xé rách khoảng không vô định, mang theo ý chí kiên định và hy vọng vô bờ, tiếp tục hành trình đối mặt với thiên mệnh đã định, hướng tới tương lai vô định nhưng đầy hứa hẹn, nơi Tiên Đạo mới sẽ được kiến tạo, và Thiên Tôn Vô Cực sẽ phải trả giá cho mọi tội lỗi của hắn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8