Hư Không Huyễn ĐạoChương 114: Chân Thân Của Tôn Giả
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của Lam Yên gào thét bi ai, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là nỗi thống khổ khôn cùng, như thể linh hồn nàng đang bị bóp chặt bởi bàn tay vô hình. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào khối thạch đài sừng sững phía trước. Đây là Điểm Hút Linh tiếp theo, nhưng nó còn u ám, kinh hãi hơn bội phần. Hắc khí tanh tưởi, lạnh buốt thấu xương cuồn cuộn như xúc tu khổng lồ, vươn ra từ mọi ngóc ngách, nuốt chửng tàn quang yếu ớt của không gian này. Tạp Khí Thiên Kiếp dày đặc đến mức hữu hình, tạo thành những vòng xoáy đen lơ lửng, phát ra tiếng rít ghê rợn như vạn linh hồn rên xiết.

“Kẻ thừa kế! Nơi đây… là vết thương hoại tử của Hư Không! Một trận pháp đoạt sinh lực do Thiên Tôn Vô Cực ngụy tạo!” Lam Yên khàn giọng cảnh báo, mỗi lời thốt ra đều như xé nát cổ họng nàng. Nàng cảm thấy từng thớ thịt trong bản mệnh Linh Tê của nàng bị lực lượng vô hình kéo căng, phơi bày nỗi đau của cả vũ trụ. “Năng lượng hủy diệt của y có thể đồng hóa linh hồn phàm nhân chạm vào!”
Đoàn người Lạc Phong vừa hạ xuống rìa Thiên Phù Sơn hoang tàn, và ngay lập tức, áp lực nặng nề từ hắc khí đã ập tới. Chư vị tu sĩ Ẩn Thế, Long Trưởng lão cùng Địa Trưởng lão, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn phải vận dụng toàn bộ linh lực để chống đỡ. Sắc mặt họ tái nhợt, kinh mạch bị đè nén khiến linh lực vận hành trì trệ, như ngàn tảng đá vô hình đè nặng lên từng tế bào.
Mộ Dung Tuyết nép sát vào Lạc Phong, hơi thở dồn dập, linh hồn như bị kéo căng đến tột cùng. Nàng cảm thấy sự lạnh lẽo thấu xương len lỏi vào từng lỗ chân lông, muốn đóng băng cả ý chí. “Lạc huynh… nơi đây… nguy hiểm hơn Điểm Hút Linh trước rất nhiều!” Giọng nàng run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng khôn cùng.
Long Trưởng lão khó khăn chống đỡ luồng hắc khí xâm thực cơ thể, ánh mắt nghi hoặc không rời Lạc Phong. “Hư Không Chi Chủ… liệu có thể tái tạo một bản nguyên hủy diệt đến nhường này chăng?” Ông lẩm bẩm, niềm tin lung lay dữ dội trước cảnh tượng khủng khiếp này.
Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng bằng hơi ấm và Hư Không Chi Lực thuần khiết từ Tiên Cốt tinh hạch. Một trường lực lam xám nhạt bùng phát, bao bọc ba người, xua tan một phần hắc khí lạnh lẽo. Ánh mắt hắn kiên định quét qua Điểm Hút Linh, cảm nhận rõ sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực thấm sâu vào từng hạt bụi, từng tảng đá.
“Ta sẽ cho các ngươi thấy… Hư Không Huyễn Đạo chân truyền!” Lạc Phong tuyên bố, giọng nói trầm ổn, mang theo ý chí bất diệt.
Vừa dứt lời, từ sâu trong Điểm Hút Linh, một luồng hắc khí cuồn cuộn dâng lên, ngưng tụ thành thân ảnh cao lớn, khoác áo choàng đen tuyền. Đó chính là Tôn Giả Hắc Ám. Đôi mắt đỏ rực của hắn sắc lạnh và dè chừng, không còn vẻ khinh thường tuyệt đối như lần gặp trước, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ. Hắn khóa chặt Lạc Phong như mãnh thú đói mồi. Hắn không nói lời nào, chỉ gầm lên tiếng trầm đục, vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, mang theo sát khí hủy diệt thuần túy, rồi lao thẳng về phía Lạc Phong.

Trận chiến ác liệt bùng nổ tức thì.
Tôn Giả Hắc Ám tung ra những đòn tấn công cuồng bạo, không chiêu thức phức tạp hay chiến thuật tinh vi, chỉ là sức mạnh hủy diệt thuần túy từ Tạp Khí Thiên Kiếp. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo luồng hắc khí dày đặc như mực, như muốn nuốt chửng cả không gian. Tiếng gầm gừ vô tri của hắn vang vọng, mang theo sự tàn bạo nguyên thủy, không chút nhân tính.
Trường lực bảo vệ của Lạc Phong liên tục bị va đập, xuất hiện vết rạn nứt như mạng nhện. Chư tộc nhân Ẩn Thế phải lùi lại xa hơn, kinh hãi tột cùng trước sức mạnh của Tôn Giả Hắc Ám. Họ cảm thấy nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng, khi nhận ra mình quá yếu ớt trước cỗ máy hủy diệt này.
Lạc Phong vận dụng Hư Không Chi Lực đến tột cùng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng sáng rực rỡ, cố gắng “thao túng” và “ăn mòn” luồng hắc khí cuồng bạo của Tôn Giả Hắc Ám. Hắn lao vào trận chiến, không lùi bước, trực diện đối mặt với từng đòn tấn công.
Khi Lạc Phong dùng Hư Không Chi Lực thuần khiết chạm vào Tôn Giả Hắc Ám, tiếng gào thét vô hình, đầy đau đớn và phẫn nộ, vang lên từ sâu trong cơ thể hắn. Tạp Khí Thiên Kiếp trong Tôn Giả Hắc Ám như bị kích thích mạnh mẽ, bùng nổ dữ dội. Lớp áo choàng đen tuyền của hắn bị xé toạc, để lộ cảnh tượng ghê rợn, khiến tất cả mọi người có mặt phải rùng mình.
Thân thể Tôn Giả Hắc Ám bắt đầu biến dạng khủng khiếp. Lớp da thịt hắn xé toạc, để lộ những tinh thể hắc ám sắc nhọn mọc xuyên qua, cứng như đá và rỉ ra hắc khí tanh tưởi. Một bên cánh tay của hắn biến thành xúc tu đen kịt, lởm chởm gai nhọn, vung vẩy loạn xạ trong không khí. Bên còn lại thì phủ đầy vảy cứng như đá, đen bóng, phản chiếu ánh sáng quỷ dị. Đôi mắt đỏ rực của hắn giờ đây không còn đồng tử hay ánh sáng ý thức, mà biến thành hai hố sâu xoáy vặn của Tạp Khí, như hai cánh cổng dẫn đến vực thẳm vô tận. Hắn không còn là một con người, mà là cỗ máy hủy diệt hoàn toàn, gầm gừ những âm thanh hỗn loạn, vô tri, chỉ biết tấn công.

Mộ Dung Tuyết kinh hãi tột cùng, vùi đầu vào lồng ngực Lạc Phong, run rẩy không ngừng. Nàng cảm thấy sự lạnh lẽo vô tận bao trùm lấy mình, như thể chứng kiến tận cùng của bi kịch. “Lạc huynh… hắn… hắn là cái gì vậy?!” Giọng nàng nghẹn ngào, tràn đầy sợ hãi.
Lam Yên chứng kiến cảnh tượng này, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét đau đớn, như thể khóc than cho số phận của một linh hồn đã bị hủy hoại. Nàng quỵ gối xuống, lệ lăn dài trên khuôn mặt thoát tục, lẩm bẩm trong tuyệt vọng. “Bi kịch… thật là một bi kịch! Tạp Khí Thiên Kiếp… đã nuốt chửng cả linh hồn và ý thức… Thiên Tôn Vô Cực… ngươi tàn độc đến nhường này sao!” Nàng nhớ lại những lời tiên tri cổ xưa về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái, về những linh hồn bị biến chất, và giờ đây, tất cả đang hiện hữu chân thực nhất.
Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão cùng các đại diện Chư Tộc Ẩn Thế khác đều bàng hoàng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Ánh mắt họ từ nghi ngờ chuyển sang tuyệt vọng sâu sắc. Họ đã hiểu được nỗi kinh hoàng thực sự của Tạp Khí Thiên Kiếp và sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực, nhận ra rằng không chỉ Điểm Hút Linh bị biến chất, mà cả những sinh linh cũng có thể trở thành công cụ ghê rợn như vậy.
Lạc Phong chứng kiến sự biến đổi của Tôn Giả Hắc Ám, ban đầu là cú sốc lớn, nhưng nhanh chóng chuyển thành phẫn nộ tột cùng. Hắn hiểu ra Tôn Giả Hắc Ám không còn là một cá nhân, mà chỉ là công cụ bị Thiên Tôn Vô Cực biến chất, một linh hồn bị giam cầm trong thân xác hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của tàn niệm yếu ớt, cố gắng thoát ra khỏi sự khống chế của Tạp Khí.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt hắn sắc bén, trầm tĩnh, tràn đầy ý chí kiến tạo bất diệt. Hắn nhắm mắt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay tròn với tốc độ kinh hồn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của linh hồn Tôn Giả Hắc Ám ẩn sâu trong lớp Tạp Khí, tàn niệm yếu ớt đang kêu cứu.
Hắn nhớ lại lời Mặc Lão, sự hy sinh vĩ đại của mẫu thân, và sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời”, “tái tạo Tiên Đạo” mà hắn đã thề nguyện. Hắn sẽ không chỉ tiêu diệt cỗ máy hủy diệt này, mà sẽ thử thách giới hạn Hư Không Huyễn Đạo của mình, cố gắng “giải thoát” linh hồn bị giam cầm, dù biết điều đó cực kỳ khó khăn. Hắn sẽ không để Tôn Giả Hắc Ám phải chịu đựng bi kịch này thêm nữa.
“Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi sẽ không thể tiếp tục biến những sinh linh thành công cụ hủy diệt của ngươi nữa!” Lạc Phong gầm lên, giọng nói trầm ổn, uy nghiêm, vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, mang theo ý chí sắt đá và phẫn nộ bất diệt.
Lạc Phong mở mắt, đôi mắt hắn sắc bén, trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa ngọn lửa ý chí kiến tạo bất diệt. Hắn bùng nổ Hư Không Chi Lực thuần khiết, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn tỏa sáng rực rỡ, lam quang bao trùm cả ba người và toàn bộ đoàn Chư Tộc Ẩn Thế, như lời tuyên bố về sự bảo hộ và ý chí bất diệt.
Từ chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không. Ban đầu hắn tức giận khi thấy Lạc Phong vẫn kiên cường, ý chí không hề suy giảm trước cảnh tượng bi thảm của Tôn Giả Hắc Ám. Nhưng sau đó, hắn nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, ánh mắt lóe lên sự tính toán và tia hưng phấn khó che giấu. Hắn không còn tức giận, mà dường như đang “nghiền ngẫm” điều gì đó sâu xa hơn, một biến số thú vị nằm ngoài dự liệu.
Hắc La và Thám Ảnh đang đứng dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, ánh mắt họ lóe lên sự hoang mang và dè chừng. Họ cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng từ chủ nhân, nhưng rồi lại thấy sự thay đổi thái độ đột ngột, khiến họ càng thêm khó hiểu. Dù vậy, họ vẫn cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh.
Ám Liệt vẫn ẩn mình trong khe nứt không gian hẹp, thân ảnh hắn hòa lẫn vào hư vô. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng “tái tạo” hùng tráng từ Lạc Phong, cảm giác ấm áp và hy vọng lan tỏa khắp Hư Không, đối lập hoàn toàn với sự hủy diệt của Tôn Giả Hắc Ám. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo và đầy nguy hiểm từ Thiên Tôn Vô Cực, nhắm thẳng vào Lạc Phong. Ám Liệt khẽ nhếch mép, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự thán phục và tia hy vọng. Hắn nhận ra Thiên Tôn Vô Cực đã thay đổi kế hoạch, và con đường phía trước của Lạc Phong sẽ gian nan hơn gấp bội, nhưng cũng đầy cơ hội để thực sự lật đổ trật tự cũ.
Lạc Phong giơ tay, Hư Không Chi Lực thuần khiết mang phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” cuộn trào mạnh mẽ, hình thành luồng sáng lam xám rực rỡ, nhắm thẳng vào chân thân ghê rợn của Tôn Giả Hắc Ám.
“Tôn Giả Hắc Ám… ngươi sẽ được giải thoát! Thiên Tôn Vô Cực… ngươi sẽ phải trả giá!” Lạc Phong tuyên bố, giọng nói trầm ổn, uy nghiêm, vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, mang theo ý chí sắt đá và phẫn nộ bất diệt. “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi. Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”
“Kẻ thừa kế ti tiện… ngươi lại tự cường hóa bằng chính Tạp Khí của bổn tôn sao? Thú vị… ngươi đúng là vật tế hoàn mỹ nhất.” Giọng Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, đầy tính toán, vang vọng qua tấm gương Hư Không. “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục giám sát hắn. Chuẩn bị những ‘thử thách’ tinh vi hơn. Nhưng nhớ kỹ… không được làm tổn hại ‘chìa khóa’ này. Bổn tôn muốn xem, ngươi có thể ‘tái tạo’ đến mức nào trước khi bị bổn tôn ‘thu hoạch’!”
“Rõ… rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La run rẩy đáp lời, cúi đầu sâu hơn.

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Thám Ảnh cũng vội vàng phụ họa, giọng nói run rẩy.
Ám Liệt vẫn ẩn mình, lẩm bẩm. “Kẻ thừa kế… ngươi đúng là nghịch số. Nhưng con đường này… sẽ gian nan hơn gấp bội.” Ánh mắt hắn lóe lên tia hy vọng và sự thán phục, đôi mắt thâm trầm ẩn chứa sự tính toán và tia hứng thú khó hiểu.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt kiên định. “Lạc huynh… ta sẽ luôn ở bên chàng!”
Lam Yên đứng dậy, ánh mắt kính nể. “Hư Không Chi Chủ… Linh Tê Cổ Phái nguyện đồng hành cùng Ngài!”
Lạc Phong nhìn thẳng vào chân thân Tôn Giả Hắc Ám, đôi mắt sắc bén. “Bắt đầu thôi!”
Vừa dứt lời, Lạc Phong lao thẳng vào trận chiến, không chút do dự. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, Hư Không Chi Lực cuồn cuộn bao bọc lấy hắn, biến hắn thành vệt sáng lam xám lao vào giữa làn hắc khí. Đây không chỉ là trận chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc đối đầu của ý chí, giữa sự hủy diệt và kiến tạo, giữa sự ích kỷ tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực và lòng nhân ái, kiên cường của Lạc Phong. Số phận của Tôn Giả Hắc Ám, và có thể là cả vũ trụ, đang nằm trong tay Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: