Hư Không Huyễn ĐạoChương 139: Kế Hoạch “Hư Không Tái Tạo”
Luồng hắc khí tanh tưởi, lạnh buốt thấu xương vẫn cuồn cuộn trào lên từ miệng vực, gây áp lực cực đại lên hư không, nhưng giờ đây, Lạc Phong không còn lảng tránh. Chàng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng bùng lên ánh sáng lam xám huyền ảo, tạo thành một trường lực kiên cố, bao bọc lấy ba người cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo. Dù không gian xung quanh vẫn hỗn loạn, với những mảnh vỡ thế giới va chạm nhau trong tiếng rắc rắc ghê rợn, tử lôi xanh biếc xé ngang, hắc hỏa hư không đỏ rực liếm cháy, cùng băng tạp khí lạnh buốt cuồng nộ, trường lực của chàng vẫn đứng vững, như một hòn đảo bình yên giữa cơn bão táp diệt thế.

Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lồng ngực chàng, đôi mắt nàng vẫn ánh lên lo âu, nhưng sâu thẳm lại là niềm tin tuyệt đối không gì lay chuyển. Nàng khẽ ngước nhìn chàng, giọng run rẩy, kinh ngạc: “Lạc huynh… đây là… Trái Tim Hư Không sao?”
Lam Yên đứng bên cạnh, sắc mặt tái nhợt. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội, không còn là tiếng kêu cứu bi ai mà là hồi chuông cảnh báo khẩn thiết về sự biến chất cực đoan của bản nguyên. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng co rút lại, tràn đầy kinh hãi khi nhìn về phía trước. “Ngài… nó không phải là thứ ta từng biết. Đây là một… vết thương. Bản nguyên Hư Không bị vặn vẹo đến cực đoan!”
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay trấn an nàng, ánh mắt sắc bén, kiên định nhìn thẳng về phía trước. Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch chàng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ hiểm nguy nào. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh chàng, rên rỉ bất an, ánh sáng trên vảy rồng chớp tắt liên hồi, như cảm nhận được điều gì đó kinh hoàng sắp xảy ra.
Họ tiếp tục xuyên qua một tầng mây năng lượng hỗn độn cuối cùng. Trước mắt ba người, không gian bỗng trở nên bao la, tĩnh lặng đến rợn người. Ở trung tâm khoảng không vô tận đó, một khối pha lê khổng lồ hình trái tim lơ lửng giữa vô số sợi xích hắc ám khổng lồ. Khối pha lê phát ra ánh sáng lam xám mờ ảo, nhưng bên trong nó cuồn cuộn những luồng hắc khí và Tạp Khí Thiên Kiếp, như một sinh vật sống đang bị trói buộc và hành hạ. Đó chính là “Trái Tim Hư Không” mà Vô Cực Thiên Tôn muốn Lạc Phong dâng lên, bị “Pháp Trận Hư Không” của hắn trói buộc và biến chất.

“Vô Cực Thiên Tôn… cuối cùng cũng lộ chân tướng,” Lạc Phong thì thầm, nhưng giọng nói trầm hùng uy áp, mang theo phẫn nộ ngấm ngầm.
***
Chàng bước từng bước nặng nề, dứt khoát về phía khối pha lê khổng lồ. Mỗi bước chân của chàng dường như đều dẫm lên một sợi dây vô hình, khiến không gian tĩnh lặng xung quanh khẽ rung động. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải chàng bỗng nhói đau kịch liệt, như có thứ gì đó đang cố gắng xé toạc nó ra. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng bùng lên lam quang chói lòa, kết nối với Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền.
Tiên Cốt tinh hạch xoay tròn kịch liệt, Hư Không Chi Lực thuần khiết từ chàng tuôn chảy như thác lũ, không ngừng đổ vào khối pha lê hình trái tim. Khối pha lê phản ứng, ánh sáng lam xám mờ ảo của nó bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như một trái tim đang đập mạnh mẽ trở lại.
Thần trí chàng bị kéo vào một huyễn cảnh chân thực, khổng lồ. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cũng bị ảnh hưởng, ý thức chao đảo dữ dội. Dù đã được trường lực của chàng bao bọc, họ vẫn không thể thoát khỏi sự ràng buộc của huyễn cảnh, buộc phải chứng kiến những hình ảnh kinh hoàng đang diễn ra trong tâm trí chàng.
Trong huyễn cảnh, chàng chứng kiến Đại Hồng Kiếp không phải là tai nạn, sự kiện ngẫu nhiên của vũ trụ. Nó là “khởi đầu”, là bước đầu tiên trong một kế hoạch vĩ đại và tàn độc. Hình ảnh Vô Cực Thiên Tôn (chân thân) hiện lên, không còn là ảo ảnh mờ nhạt mà là thực thể hắc ám khổng lồ, cao ngất trời, mang theo ý chí hủy diệt và tham lam vô hạn. Hắn không chỉ hút cạn linh khí của các thế giới như chàng từng biết, mà còn “gặm nuốt” chính bản nguyên Hư Không, biến nó thành Tạp Khí Thiên Kiếp, từ từ “đồng hóa” và “phân rã” toàn bộ không gian, thời gian, và cả sự sống.
Chàng thấy Thiên Tôn Vô Cực đứng trên đỉnh một Hư Không đã bị hủy diệt hoàn toàn, chỉ còn là mớ hỗn độn của Tạp Khí và năng lượng chết chóc. Hắn mỉm cười lạnh lẽo, nụ cười tàn độc đến tận xương tủy, giơ tay ra. Từ trong sự hỗn loạn đó, những “hạt giống” vũ trụ mới bắt đầu hình thành, nhưng chúng méo mó, rỗng tuếch, không có sự sống, chỉ mang theo “ý chí” của Vô Cực Thiên Tôn. Chúng là những vũ trụ được tái tạo hoàn toàn theo ý muốn của hắn, bị thao túng từ bản nguyên, không còn một chút tự do hay linh hồn.
Chàng nhận ra rằng “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” chỉ là bước đệm, “vật liệu” để Vô Cực Thiên Tôn đạt đến mục tiêu tối thượng: “Hư Không Tái Tạo” – hủy diệt toàn bộ bản nguyên Hư Không để kiến tạo một vũ trụ hoàn toàn mới, nơi hắn là Thiên Đạo tuyệt đối, duy nhất, người kiểm soát mọi sinh linh, mọi quy tắc, mọi định luật. Một vũ trụ không còn “bất toàn” theo định nghĩa của hắn, nhưng cũng không còn sự sống chân chính.
Huyễn cảnh tan biến đột ngột, để lại khoảng trống rỗng kinh hoàng trong tâm trí chàng. Chàng mở choàng mắt, thân thể run rẩy dữ dội vì phẫn nộ và kinh hoàng tột độ, nhưng đôi mắt lam xám sâu thẳm của chàng ánh lên sự kiên định sắt đá chưa từng có.
Chàng thở dốc, từng câu từng chữ thoát ra từ cổ họng trầm khàn, đầy phẫn nộ và kinh hoàng: “Hắn… hắn muốn hủy diệt tất cả! Không chỉ là các thế giới… mà là chính Hư Không! Để tạo ra một vũ trụ… của riêng hắn!”
***
Mộ Dung Tuyết và Lam Yên sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy không ngừng. Ánh mắt họ thất thần, vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng từ huyễn cảnh vừa rồi. Mộ Dung Tuyết ôm chặt chàng, nước mắt tuôn dài, ướt đẫm vạt áo chàng, nàng không nói nên lời, chỉ có thể vùi mặt vào lồng ngực chàng, tìm kiếm sự an ủi và bảo vệ.
Lam Yên quỳ một gối xuống, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng giờ đây không còn gào thét bi ai mà rung động trầm hùng, như khúc ca bi tráng về sự kiến tạo và hy vọng. Nàng ngước nhìn chàng, đôi mắt xám tro u uẩn giờ tràn ngập kính nể và hy vọng tuyệt đối. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay đến, quấn quanh cánh tay chàng, phát ra tiếng kêu trong trẻo, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh hài hòa hơn bao giờ hết, như lời khẳng định cho sự kiến tạo từ tro tàn.
Chàng cảm nhận sức mạnh Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” hòa quyện hoàn toàn vào Hư Không Huyễn Đạo, không còn chút tạp niệm nào. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải chàng phát ra lam quang dịu nhẹ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ chân chính, không thể lay chuyển.
“Lạc huynh… chúng ta… chúng ta phải làm sao đây?” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng nghẹn ngào, vùi mặt sâu hơn vào ngực chàng.
Lam Yên, với giọng khàn đặc, đầy xúc động và kính nể, cất lời: “Ngài… Ngài đã thấu hiểu. Ngài chính là Hư Không Chi Chủ chân chính! Là hy vọng duy nhất để kiến tạo lại tất cả!”
Lạc Phong ôm chặt nàng, tay kia đỡ Lam Yên đứng dậy. Ánh mắt chàng quét qua khối pha lê Trái Tim Hư Không với phẫn nộ và kiên định không gì sánh nổi. “Hắn muốn kiến tạo một vũ trụ của sự hủy diệt và ích kỷ? Không! Trái Tim Hư Không này sẽ là nền tảng cho Tiên Đạo mới của ta! Một Tiên Đạo của kiến tạo, của hy vọng, của sự sống!”

Mộ Dung Tuyết ngước lên nhìn chàng, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi nhưng ánh mắt nàng đã trở nên kiên định: “Thiếp… thiếp sẽ luôn ở bên huynh, Lạc huynh. Cùng huynh sửa chữa tất cả, cùng huynh hàn gắn Bầu Trời.”
“Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!” Lam Yên cung kính tuyên thệ, giọng nói vang vọng trung thành tuyệt đối.
***

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Vô Cực Thiên Tôn đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm, như thể đang phản ứng dữ dội với sự “thức tỉnh” của kẻ kia.
Vô Cực Thiên Tôn đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt hắc ám lóe lên phẫn nộ ngập trời. Hắn gầm lên tiếng kinh thiên động địa, khiến cả chiều không gian rung chuyển dữ dội, những vì sao xa xăm trong tấm gương Hư Không cũng như muốn vỡ vụn. “Ngươi dám… dám vượt qua giới hạn của ta! Dám thấu hiểu bản nguyên Hư Không theo cách đó sao, kẻ kế thừa ti tiện!”
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân hắn, run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch vì uy áp khủng khiếp của Vô Cực Thiên Tôn.
Vô Cực Thiên Tôn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, ánh mắt lóe lên tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Ha ha ha… thú vị! Rất thú vị! Biến số hoàn mỹ nhất! Chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta! Ngươi càng mạnh, càng thấu hiểu, càng kiến tạo… thì vật tế dâng lên Trái Tim Hư Không sẽ càng… vĩ đại!” Giọng hắn đầy tự mãn và tàn nhẫn, như một kẻ đã nhìn thấu mọi mưu kế của đối thủ.
Hắn quét mắt nhìn Hắc La và Thám Ảnh đang run rẩy dưới chân. “Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát hắn! Tuyệt đối không được phép làm tổn hại hắn! Ta muốn hắn… tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
“Thiên Tôn đại nhân… vâng lệnh!” Hắc La run rẩy đáp lời, cúi đầu sâu hơn.
“Chúng thần sẽ không để kẻ kế thừa thoát khỏi tầm mắt ngài!” Thám Ảnh phụ họa, giọng căng thẳng đến cực điểm.
***
Trở lại Vực Thẳm Nguyên Thủy, bên ngoài khối pha lê Trái Tim Hư Không bị trói buộc, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực chàng bỗng chốc bừng sáng rực rỡ. Một điểm mới rực rỡ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết – đó chính là “Trái Tim Hư Không” chân chính, không phải khối pha lê đang bị trói buộc kia, mà là bản nguyên ẩn sâu bên dưới, là nguồn gốc của mọi sự kiến tạo.
Chàng nhìn xuống điểm sáng trên bản đồ, đôi mắt chàng ánh lên kiên định sắt đá, không còn chút mơ hồ hay do dự. Giọng nói chàng vang vọng, đầy khí phách và thách thức, xuyên thấu không gian hỗn loạn, nhắm thẳng vào Vô Cực Thiên Tôn ở một chiều không gian xa xăm nào đó: “Vô Cực Thiên Tôn… ngươi đã lầm. Trò chơi của ngươi, sẽ kết thúc ngay tại đó! Ta sẽ dùng chính chìa khóa ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi, hàn gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”
Chàng nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng nổ ánh sáng lam xám huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo. Con rồng ngọc rên rỉ tiếng trong trẻo, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh hài hòa, như biểu tượng của sự kiến tạo từ tro tàn.
“Chúng ta đi!” Chàng dõng dạc tuyên bố.
“Vâng, Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết nép vào lòng chàng, ánh mắt đầy tin tưởng.
Lam Yên theo sát phía sau, ánh mắt kiên định, giọng nói đầy kính nể: “Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính!”
Bọn họ phóng vút lên không trung, xé toạc không gian hỗn loạn của Điểm Hút Linh Nguyên Thủy, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không” chân chính – nơi cuộc chiến định mệnh cuối cùng đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: