Hư Không Huyễn ĐạoChương 142: Kẻ Gác Đền Của Cổ Thành
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên bỗng rung động kịch liệt, không phải vì sợ hãi, mà là sự cảm ứng với một nỗi đau tột cùng, một vết thương bản nguyên đang rỉ máu trong Hư Không. Nàng cảm thấy linh hồn mình như bị kéo căng đến cực hạn, một luồng khí lạnh lẽo, mục nát len lỏi qua từng thớ thịt, từng kinh mạch, mang theo hình ảnh đổ nát, tan hoang của những Thiên Phù Sơn trơ trụi.
Ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước chợt hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng, như thể vừa xảy ra hôm qua. Nàng thấy những sư tỷ, sư muội với linh lực biến chất, thân xác tan rã dưới ánh mắt độc địa nhòm ngó của Thiên Nhãn. Một nỗi kinh hãi sâu thẳm lại dâng lên, nhưng lần này không chỉ là cho bản thân, mà là cho toàn bộ vũ trụ. U Minh Cổ Địa này… nó không chỉ là một tử địa, nó là một tiếng gào thét của bản nguyên bị vặn vẹo.
“Chàng ơi… nơi này… thật đáng sợ.” Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lồng ngực Lạc Phong, khuôn mặt nàng tái nhợt vì luồng khí tức độc hại đang bao trùm. Ngay cả trong vòng tay ấm áp của Lạc Phong, nàng vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương, một sự tĩnh mịch chết chóc mà nàng chưa từng trải qua.
Lam Yên hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng quét mắt qua khung cảnh hoang tàn xung quanh, nơi những Thiên Phù Sơn biến dạng, trơ trụi, chìm trong độc khí sương mù màu xám tím. “Ngài, nơi đây bản nguyên đã bị vặn vẹo đến cực đoan, không còn chút sinh cơ nào. E rằng có cổ vật đã bị độc hóa, hoặc… chính nơi đây đã hóa thành độc vật.” Giọng nàng khàn đặc, mang theo sự cảnh giác tột độ và nỗi lo lắng không thể che giấu.

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay trấn an Mộ Dung Tuyết, hơi ấm từ chàng lan tỏa, xua đi phần nào sự lạnh lẽo đang xâm thực nàng. “Tuyết nhi đừng lo, ta sẽ bảo vệ nàng.” Giọng chàng trầm ổn, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng chàng bùng lên ánh sáng lam xám đen vững chãi, tạo thành một trường lực kiên cố bao bọc cả ba người cùng thần long ngọc, ngăn chặn những luồng độc khí đang cố gắng len lỏi vào.
Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trong tay Lạc Phong phát ra ánh sáng dẫn lối mờ nhạt, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Ánh mắt chàng kiên nghị nhìn về phía trước, nơi một Cổ Thành khổng lồ, đen kịt, hiện ra lờ mờ. Tòa thành bị phủ đầy rêu phong và mạng nhện độc, những bức tường đá sừng sững như những bộ xương khổng lồ của một nền văn minh đã chết, toát ra khí tức mục nát và tĩnh mịch chết chóc. Thần long ngọc lam xám đen huyền ảo trong trường lực khẽ rít lên, thân hình nó co rúm lại vì bất an, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh yếu ớt.

“Đây chính là nơi mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên đang chờ đợi chúng ta,” Lạc Phong thì thầm, giọng chàng tuy nhẹ nhưng lại chứa đựng một ý chí sắt đá. U Minh Cổ Địa này, với tất cả sự u ám và nguy hiểm của nó, chính là điểm khởi đầu cho hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới của chàng.
***
Lạc Phong dẫn nhóm tiến về phía Cổ Thành. Càng đến gần, áp lực từ những bức tường đá khổng lồ càng trở nên rõ rệt. Cánh cổng đá sừng sững trước mặt họ, chạm khắc vô số ký tự Hư Không cổ xưa đã mờ nhạt theo dòng thời gian, tỏa ra một áp lực nặng nề, dường như muốn nghiền nát mọi kẻ phàm trần dám lại gần.
Ngay khi Lạc Phong vừa đặt chân đến ngưỡng cửa, một luồng Tiên Khí cổ xưa bỗng trỗi dậy, ngưng tụ thành hình người. Đó là một lão giả tóc bạc, râu dài đến ngực, khoác trên mình một chiếc áo choàng làm từ đá xám, trên bề mặt ẩn hiện những đường vân cổ kính. Đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ phát ra lam quang như ánh trăng xuyên qua màn đêm, lạnh lẽo và uy nghiêm. Hắn không có vẻ ngoài của một sinh linh bằng xương bằng thịt, mà như một pho tượng cổ xưa vừa được đánh thức sau giấc ngủ vạn năm.

Kẻ Gác Đền giơ một bàn tay đá lên, chặn đứng lối đi của Lạc Phong. Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông cổ từ xa xưa, mang theo sự uy nghiêm của hàng vạn năm tháng chứng kiến thịnh suy của vũ trụ. “Kẻ kế thừa… ngươi không được phép mang Lưu Đồ Cổ đi.” Lời nói của hắn không phải là chất vấn, mà là một mệnh lệnh tuyệt đối, kiên quyết không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
Lam Yên kinh hãi tột độ, lùi lại nửa bước, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng chấn động kịch liệt. “Ngài, đây là… Kẻ Gác Đền của Cổ Thành! Một khí linh cổ xưa được tạo ra để canh giữ nơi này! Hắn đã tồn tại từ trước Đại Hồng Kiếp, là một trong số ít những Tiên Khí còn giữ được bản nguyên thuần khiết!” Nàng giải thích, giọng nói run rẩy vì sự xuất hiện bất ngờ của tồn tại cổ xưa này.
Kẻ Gác Đền không thèm để ý đến Lam Yên, đôi mắt lam quang của hắn nhìn thẳng vào Lạc Phong, quét qua Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh đang phát ra ánh sáng định vị trên tay chàng, rồi dừng lại ở ấn ký Tiên Cốt lam xám đen huyền ảo trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong. “Ta cảm nhận được trong ngươi… sức mạnh của sự kiến tạo, một ý chí thuần khiết hiếm thấy. Nhưng cũng là bản nguyên của hủy diệt. Ngươi mang theo Hư Không Hắc Ám, mầm mống từng gây ra Đại Hồng Kiếp, thứ mà Vô Cực Thiên Tôn khao khát. Nếu Lưu Đồ Cổ rơi vào tay kẻ như ngươi… Thiên Giới sẽ lại vỡ nát, và nhân gian sẽ lại chìm trong biển máu. Ta không thể cho phép điều đó xảy ra.” Giọng hắn chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc, sự cảnh giác tột độ và một nỗi sợ hãi cố hữu về quá khứ đã bị lặp lại. Hắn đã chứng kiến quá nhiều, và không muốn chứng kiến thêm nữa.
Mộ Dung Tuyết siết chặt vạt áo Lạc Phong, khuôn mặt nàng trắng bệch. “Chàng ơi… hắn… hắn nói gì vậy? Mầm mống hủy diệt… chẳng phải chàng đã chuyển hóa rồi sao?” Nàng lo lắng, những lời của Kẻ Gác Đền như những mũi kim đâm vào lòng nàng, gieo rắc sự hoang mang.
Lạc Phong bước tới một bước, đối diện trực tiếp với Kẻ Gác Đền. Khí tức của chàng trầm ổn, không hề nao núng trước uy áp của đối phương. Đôi mắt lam xám đen sâu thẳm của chàng ánh lên vẻ kiên nghị, không một chút dao động. “Ngươi lầm rồi, tiền bối.” Lạc Phong nói, giọng chàng vang vọng, rõ ràng từng chữ, như muốn xuyên thấu mọi sự nghi ngờ. “Ta không phải kẻ hủy diệt, cũng không phải kẻ lặp lại sai lầm của Tiên nhân cổ xưa. Những Tiên nhân đã phong ấn huyết mạch Ma Long vì sợ hãi, vì sự ích kỷ của chính họ, đã vô tình tạo ra lỗ hổng cho Vô Cực Thiên Tôn lợi dụng. Ta là Hư Không Chi Chủ chân chính, người mang theo ý chí kiến tạo, không phải sự phá hủy mù quáng.”
Lạc Phong giơ lòng bàn tay phải lên, ấn ký lam xám đen huyền ảo phát ra ánh sáng dịu nhẹ. “Hư Không Hắc Ám trong ta không phải mầm mống hủy diệt như ngươi nghĩ, mà là hạt giống của sự tái sinh, được mẫu thân ta và Mặc Lão gieo trồng, được tôi luyện qua chính những thử thách của Vô Cực Thiên Tôn. Ta đến đây không phải để gây họa, mà để kiến tạo lại tất cả, để Hàn Gắn Bầu Trời và tạo ra một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính không còn ích kỷ hay sợ hãi.” Lời chàng nói ra, mỗi chữ đều mang theo sức nặng của sự thật và ý chí bất diệt.

Kẻ Gác Đền im lặng, đôi mắt lam quang của hắn dao động kịch liệt, như thể đang phân tích từng lời của Lạc Phong. Hắn đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sự dối trá và phản bội, nên niềm tin của hắn đã bị bào mòn. “Miệng lưỡi của ngươi sắc bén, Kẻ kế thừa. Ngươi nói có lý, nhưng lời nói không thể thay thế cho bản chất. Ngươi mang trong mình tiềm năng hủy diệt, và Lưu Đồ Cổ là chìa khóa để khai mở những bí mật tối thượng của Thiên Đạo. Ta đã chứng kiến quá nhiều thảm họa từ sự tham lam và sợ hãi. Trừ khi ngươi có thể chứng minh ý chí của mình… nếu không, ngươi sẽ không thể bước qua cánh cổng này.” Hắn vẫn kiên quyết, yêu cầu một bằng chứng cụ thể, một hành động có thể lay chuyển niềm tin của hắn.
***
Kẻ Gác Đền giơ tay, một luồng độc khí sương mù xám tím xung quanh Cổ Thành bỗng cuồn cuộn ngưng tụ lại, tạo thành một khu vực nhỏ bị biến dị cực đoan ngay trước mặt Lạc Phong. Không gian tại đó cũng méo mó, rách nát, như một vết thương lở loét của Hư Không. Đó là một tàn tích của sự hủy diệt từ Đại Hồng Kiếp, nơi bản nguyên bị vặn vẹo đến mức không thể nhận ra.
“Hãy thanh tẩy nơi này, Kẻ kế thừa.” Kẻ Gác Đền nói, giọng nói của hắn trầm thấp, đầy thử thách. “Không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự kiến tạo. Hãy biến cái chết thành sự sống, sự hỗn loạn thành trật tự. Nếu ngươi có thể làm được điều đó… ta sẽ tin vào lời ngươi.” Hắn muốn Lạc Phong không chỉ thể hiện sức mạnh, mà còn là ý chí và triết lý của chàng.
Mộ Dung Tuyết lo lắng tột độ, nắm chặt tay Lạc Phong. “Chàng ơi, độc khí đó… nó đã đồng hóa cả bản nguyên không gian. Liệu chàng có thể…?” Nàng cảm nhận được sự hung tàn của luồng độc khí, nó không chỉ là vật chất mà còn mang theo một ý chí hủy diệt.
Lam Yên, bản mệnh Linh Tê trong thức hải rung động bất an, cũng nhìn Lạc Phong với vẻ lo lắng. “Ngài, đây là một phần bản nguyên Hư Không bị vặn vẹo cực đoan, không thể dùng linh lực thông thường để thanh tẩy. Nó sẽ phản phệ, thậm chí đồng hóa Ngài!” Nàng cảnh báo, giọng khàn đặc.
Lạc Phong hít sâu một hơi, gật đầu kiên định. “Ta hiểu rồi. Đây chính là con đường của Hư Không Chi Chủ chân chính.” Chàng bước tới một bước, không hề phòng ngự, ánh mắt chàng bừng lên một ngọn lửa ý chí bất diệt.
Chàng nhắm mắt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay tròn kịch liệt, giải phóng Hư Không Chi Lực thuần khiết. Luồng năng lượng này, mang phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã đạt đến cảnh giới viên mãn, cuồn cuộn tuôn ra từ ấn ký lam xám đen huyền ảo trên lòng bàn tay phải chàng. Lạc Phong không tấn công, cũng không phòng ngự theo cách thông thường. Chàng dùng Hư Không Chi Lực bao bọc lấy luồng độc khí và không gian vặn vẹo, không hủy diệt mà “giao cảm” với nó. Chàng “thao túng” dòng chảy năng lượng hỗn loạn, “tái tạo” lại bản chất của nó, biến sự hủy diệt thành kiến tạo.
Thân thể Lạc Phong run rẩy dữ dội, vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải nhói đau kịch liệt, máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa đang phát ra lam quang dịu nhẹ. Độc khí cố gắng xâm thực, đồng hóa chàng, nhưng Lạc Phong kiên cường chống đỡ bằng ý chí sắt đá, đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền, tập trung cao độ.
Dần dần, dị tượng hiển hiện. Luồng độc khí xám tím bắt đầu biến đổi một cách ngoạn mục. Từ từ, nó chuyển sang màu lam xám trong trẻo, rồi hóa thành linh khí thuần khiết, dồi dào, tràn ngập sự sống. Không gian vặn vẹo cũng từ từ giãn ra, trở lại trạng thái ổn định, như một vết thương được chữa lành. Và rồi, một mầm cây nhỏ bé, xanh biếc, đột nhiên nhú lên từ nền đất đen kịt, tỏa ra sức sống mãnh liệt, phá tan sự tĩnh mịch chết chóc.
Kẻ Gác Đền chứng kiến toàn bộ quá trình, đôi mắt lam quang của hắn từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc sâu sắc, rồi là một tia kính phục không thể che giấu. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng giữa ý chí của Lạc Phong và sự hủy diệt của Vô Cực Thiên Tôn. Lạc Phong không chỉ mạnh mẽ, chàng còn mang trong mình một triết lý, một “Đạo” hoàn toàn mới.
***
Khu vực độc khí đã hoàn toàn được thanh tẩy và tái tạo, trở thành một ốc đảo nhỏ tràn đầy sinh cơ trong U Minh Cổ Địa. Linh khí dồi dào, không gian ổn định, và mầm cây xanh biếc kia vươn mình đón lấy những tia sáng đầu tiên. Lạc Phong kiệt sức, nhưng ánh mắt chàng tràn đầy sự minh mẫn và kiên định, toát ra khí chất uy nghiêm của một Hư Không Chi Chủ chân chính.
Kẻ Gác Đền hạ tay xuống, cúi đầu nhẹ. “Ngươi đã chứng minh được, Kẻ kế thừa. Ngươi không phải là kẻ hủy diệt… ngươi là Hư Không Chi Chủ chân chính, người có thể biến hủy diệt thành kiến tạo.” Giọng hắn không còn vẻ nghi ngờ mà thay vào đó là sự chấp thuận và kính trọng. “Ta đã canh giữ nơi này hàng vạn năm, chờ đợi một người có thể phá vỡ vòng lặp của sự hủy diệt, một người có thể kiến tạo lại tất cả. Ta giao phó nhiệm vụ này cho ngươi.”
Hắn đưa tay về phía Cổ Thành, một luồng ánh sáng lam quang thuần khiết từ Kẻ Gác Đền truyền vào tấm bản đồ Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh của Lạc Phong. “Mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên không phải là vật chất. Nó là ‘Bản Nguyên Chi Thổ’, một hạt giống Tiên Giới cần được đánh thức và tái tạo. Nó nằm sâu trong Cổ Thành này, nhưng chỉ có ý chí kiến tạo thuần khiết của ngươi mới có thể khai mở.” Hắn tiết lộ bí mật về bản chất của mảnh ghép Thiên Giới, đồng thời dẫn lối cho Lạc Phong.
Kẻ Gác Đền dần tan biến thành vô số hạt quang mang lam xám li ti, hòa vào Cổ Thành, như thể hoàn thành sứ mệnh đã canh giữ hàng vạn năm của mình. Sự biến mất của hắn không mang theo bi thương, mà là sự giải thoát và hy vọng.
Mộ Dung Tuyết lao đến ôm chặt lấy chàng, nước mắt lăn dài trên má. “Chàng ơi! Chàng đã làm được! Thiếp tin chàng!” Nàng hạnh phúc tột độ, tràn đầy tự hào và niềm tin tuyệt đối vào chàng.
Lam Yên quỳ một gối xuống, đôi mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập kính nể tột độ cùng lòng trung thành tuyệt đối. “Ngài, Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!” Lời thề của nàng vang vọng, hòa cùng ý chí bất diệt của chàng.
Lạc Phong khẽ ôm Mộ Dung Tuyết, tay kia đỡ Lam Yên đứng dậy. “Đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo lại tất cả.” Giọng chàng trầm ổn, ánh mắt rực lửa ý chí, nhìn về phía Cổ Thành.
Tấm bản đồ Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trong tay Lạc Phong bừng sáng, một điểm mới rực rỡ hiện lên bên trong Cổ Thành, đánh dấu vị trí của “Bản Nguyên Chi Thổ”, mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên.
***
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Vô Cực Thiên Tôn ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong qua tấm gương Hư Không khổng lồ.
Tấm gương Hư Không đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm khi Lạc Phong hoàn thành thử thách, thanh tẩy và tái tạo một phần U Minh Cổ Địa.
Vô Cực Thiên Tôn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, phẫn nộ ngập trời. “Tên kế thừa ti tiện! Dám tái tạo những gì ta đã định hình! Dám vượt qua giới hạn của ta!” Hắn không thể tin được Lạc Phong lại có thể biến đổi bản nguyên hủy diệt của hắn.
Tuy nhiên, hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại, nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Nhưng… chính sự kiến tạo đó… chính là thứ ta cần. Ngươi đúng là biến số hoàn mỹ nhất, chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta. Ngươi sẽ tự tay dâng lên tất cả các mảnh ghép Thiên Giới cho ta!” Hắn tự mãn, coi Lạc Phong như một công cụ được mài giũa hoàn hảo cho mục đích của mình.
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân hắn, run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch vì uy áp kinh hoàng.
“Hắc La, Thám Ảnh!” Vô Cực Thiên Tôn ra lệnh, giọng hắn vang vọng như sấm rền. “Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất. Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này. Tuyệt đối không được phép làm tổn hại hắn. Chuẩn bị Thử thách Tiên Cảnh tiếp theo tại Vực Sâu Huyễn Ảnh. Ta muốn hắn tự tay dâng lên ‘Bản Nguyên Chi Thổ’ cho ta!” Hắn đã thay đổi chiến lược, từ truy sát thành dẫn dụ và thử thách, muốn Lạc Phong tự nguyện hoàn thành kế hoạch của mình.
Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu sâu hơn, giọng run rẩy. “Tuân lệnh, Thiên Tôn đại nhân!” Nỗi sợ hãi và sự bối rối đan xen trong tâm trí chúng.
***
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm lấy tay Lam Yên. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh chàng, phát ra tiếng kêu trong trẻo, đầy sức sống. Ánh sáng từ Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trên tay Lạc Phong dẫn lối, xuyên qua cánh cổng đá cổ kính của Cổ Thành.
“Trò chơi của Vô Cực Thiên Tôn mới chỉ bắt đầu.” Lạc Phong thì thầm, ánh mắt chàng rực lửa ý chí, kiên định sắt đá. “Nhưng ta sẽ dùng chính chìa khóa hắn khao khát để khóa chặt vận mệnh của hắn. Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, đôi mắt nàng long lanh tình yêu và niềm tin. “Chàng đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Sinh tử tương tùy!” Lời thề của nàng vang vọng, hòa cùng ý chí bất diệt của chàng.
Lam Yên gật đầu kiên nghị, ánh mắt tràn đầy hy vọng vào Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính.
Lạc Phong kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng lên ánh sáng lam xám đen huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng thần long ngọc. Bọn họ phóng vút lên không trung, xé rách hư không, tiến thẳng vào sâu trong Cổ Thành, hướng về vị trí của “Bản Nguyên Chi Thổ” đang phát ra ánh sáng mờ ảo, chờ đợi được đánh thức. Hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới, tìm kiếm các mảnh ghép Thiên Giới, chính thức bước vào giai đoạn tiếp theo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: