Thiên Đạo Trùng SinhChương 155
Cánh cổng không gian khổng lồ lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ, xoắn ốc rồi nổ tung thành vô số đốm sáng, cuốn Lâm Phàm vào một luồng lực không thể kháng cự. Hắn cảm thấy thân thể mình như bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, tâm thần chấn động dữ dội. Một cảm giác choáng váng ập đến, nhưng chỉ trong khoảnh khắc. Khi tầm nhìn phục hồi, Lâm Phàm nhận ra mình đang đứng trên một quảng trường đá cổ kính, rộng lớn đến mức cả một thành trì của hạ giới cũng khó lòng sánh bằng.
Không khí ở đây đặc quánh Tiên Linh Chi Khí, nồng đậm đến mức chỉ cần hít thở sâu một hơi cũng cảm thấy toàn thân sảng khoái, kinh mạch giãn nở, nguyên lực trong cơ thể tự động vận chuyển, tinh lọc. Đây là một thứ năng lượng hoàn toàn khác biệt so với linh khí mà hắn từng tiếp xúc ở tiểu lục địa. Nó tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, và mang theo một sự cổ xưa, vĩ đại mà Lâm Phàm chưa từng cảm nhận được.
Ngước nhìn lên, bầu trời Đại Lục Trung Ương không phải màu xanh ngọc quen thuộc, mà là một sắc tím nhạt pha lẫn vàng kim, điểm xuyết những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi, tựa như những bức tranh thủy mặc diễm lệ. Những dãy núi sừng sững xa xa vươn thẳng tới tận chân trời, đỉnh núi bị mây mù bao phủ, trông như những cột trụ chống đỡ cả thế giới. Dòng sông chảy qua thành phố này không phải nước thông thường, mà là một dòng chảy màu bạc lấp lánh, phát ra linh quang nhàn nhạt, mỗi giọt nước đều ẩn chứa năng lượng khổng lồ. Cây cối hai bên bờ cao vút, cành lá tỏa ra hào quang rực rỡ, kết trái những loại quả mà chỉ nhìn thôi cũng biết là bảo vật hiếm có.
Quảng trường nơi Lâm Phàm đặt chân đến là một trung tâm giao dịch sầm uất. Hàng trăm, hàng ngàn người qua lại, mỗi người đều mang khí chất bất phàm, tu vi sâu không lường được. Ánh mắt Lâm Phàm lướt qua, hắn kinh ngạc nhận ra, những người hắn từng coi là cường giả đỉnh cao ở tiểu lục địa, giờ đây có lẽ chỉ là những tu sĩ cấp thấp nhất ở đây. Một người đi ngang qua, mang theo một cây trường kiếm cổ xưa, khí tức phát ra đã đạt đến cảnh giới Thiên Võ Cảnh đỉnh phong, nhưng lại chỉ là một người đi đường bình thường. Một nhóm thiếu nữ cười đùa, vẻ mặt thanh tú, nhưng nguyên lực dao động trong cơ thể họ đã vượt xa những cường giả Vương Giả Cảnh mà hắn từng đối mặt.
Lâm Phàm cảm thấy một sự choáng ngợp không thể diễn tả. Cả đời hắn ở tiểu lục địa, từ một phế vật vươn lên thành Chí Tôn, thống nhất cả một vùng đất rộng lớn, hắn đã từng nghĩ mình đã chạm đến đỉnh cao của thế giới. Nhưng giờ đây, đứng trên Đại Lục Trung Ương này, hắn bỗng thấy mình nhỏ bé như một hạt cát giữa sa mạc. Sự vĩ đại của nơi này không chỉ thể hiện qua cảnh vật, mà còn qua sức mạnh của mỗi cá nhân, qua sự phong phú của pháp tắc, và qua cả dòng chảy thời gian dường như cũng chậm rãi hơn, vững chắc hơn.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của linh thảo và tiếng chuông ngân vang từ một tòa tháp cao chọc trời. Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận sự chênh lệch to lớn giữa hai thế giới. Hệ thống trong cơ thể hắn cũng rung động nhẹ, như đang hấp thu và phân tích những pháp tắc mới, những năng lượng mới của Đại Lục Trung Ương. Hắn biết, khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình sẽ lại có đất dụng võ, thậm chí còn cần thiết hơn bao giờ hết.
“Đây chính là Đại Lục Trung Ương… Một thế giới hoàn toàn khác biệt,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Cảm giác nhỏ bé nhanh chóng được thay thế bằng sự hưng phấn và ý chí chiến đấu. Hắn không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Từ phế vật hóa thiên tài, từ tiểu lục địa đến Chí Tôn, hắn đã trải qua vô vàn thử thách. Giờ đây, Đại Lục Trung Ương này chỉ là một khởi đầu mới, một thử thách vĩ đại hơn.
Hắn bắt đầu quan sát kỹ hơn môi trường xung quanh. Quảng trường này có vẻ là một điểm đến của những người phi thăng từ các hạ giới, bởi vì hắn nhìn thấy một vài người khác cũng đang có vẻ mặt ngơ ngác tương tự mình. Tuy nhiên, phần lớn những người qua lại đều vô cùng tự tin, thậm chí có phần kiêu ngạo. Họ mặc những bộ y phục tinh xảo, chất liệu quý hiếm, mang theo những bảo khí phát ra linh quang chói mắt. Ngay cả những đứa trẻ cũng đã có tu vi Luyện Khí Kỳ, thậm chí là Trúc Cơ Kỳ, điều không tưởng ở tiểu lục địa của hắn.
Một tiếng cười khẽ vang lên từ phía sau. Lâm Phàm quay lại, thấy một nhóm thanh niên đang chỉ trỏ về phía những người mới phi thăng. “Lại là đám người hạ giới, nhìn xem, chẳng khác gì những con ếch ngồi đáy giếng.”
“Đừng nói vậy, dù sao họ cũng có thể phi thăng lên đây, cũng coi như có chút bản lĩnh,” một cô gái trong nhóm lên tiếng, nhưng giọng điệu cũng không giấu được vẻ khinh thường. “Chỉ là, tu vi của họ quá yếu, nếu không có gia tộc hoặc tông môn tiếp nhận, e rằng khó mà sinh tồn nổi ở Thiên Thanh Thành này.”
Lâm Phàm không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn hiểu, đây là thực tế. Sức mạnh là tiếng nói duy nhất ở bất cứ đâu. Dù đã là Chí Tôn ở tiểu lục địa, nhưng ở đây, hắn vẫn là một kẻ yếu ớt, một “người hạ giới” đáng khinh.
Hắn cũng nhận ra một điều quan trọng: ngôn ngữ ở đây hoàn toàn giống với ngôn ngữ ở tiểu lục địa của hắn, nhưng các pháp tắc lại khác biệt. Điều này gợi ý rằng có một mối liên hệ sâu xa nào đó giữa các thế giới, hoặc Thiên Đạo đã sắp đặt như vậy để việc giao tiếp không trở thành rào cản. Điều này cũng làm Lâm Phàm liên tưởng đến những mảnh ký ức mơ hồ về Thiên Đạo mà hắn thỉnh thoảng cảm nhận được.
Lâm Phàm bắt đầu bước đi, rời khỏi trung tâm quảng trường. Hắn cần tìm hiểu thêm về thế giới này, về các tông môn, các gia tộc, về hệ thống tu luyện, và quan trọng nhất, về những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn cảm nhận được sự tồn tại của chúng, dù rất mờ nhạt. Mục tiêu của hắn vẫn không thay đổi: thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, thức tỉnh toàn bộ ký ức, và đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Khi bước vào một con phố sầm uất hơn, Lâm Phàm nhìn thấy những cửa hàng bán linh dược, pháp khí, công pháp đủ loại. Mỗi món đồ trưng bày đều phát ra linh quang mạnh mẽ, khiến hắn phải hít hà. Một thanh kiếm bình thường ở đây, có lẽ đã là tuyệt phẩm ở tiểu lục địa của hắn. Một viên linh thạch, chứa đựng năng lượng gấp trăm lần linh thạch hạ giới.
Hắn không vội vàng mua sắm hay thể hiện sức mạnh. Điều đầu tiên hắn cần làm là tìm một chỗ an toàn để định cư tạm thời, sau đó là thu thập thông tin. Lâm Phàm dùng thần thức quét qua người mình. May mắn thay, hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi phi thăng, mang theo một lượng lớn linh thạch thượng phẩm và một vài bảo vật quý giá từ tiểu lục địa. Mặc dù những thứ đó có thể không đáng giá lắm ở đây, nhưng cũng đủ để hắn trang trải cho giai đoạn ban đầu.
Ánh mắt Lâm Phàm dừng lại ở một quán trà nhỏ, nơi có vài tu sĩ đang trò chuyện rôm rả. Hắn quyết định vào đó, gọi một ấm trà linh và lắng nghe. Đây là cách tốt nhất để nắm bắt thông tin nhanh chóng và không gây chú ý. Hắn tin rằng, với khả năng của hệ thống và sự nhạy bén của mình, hắn sẽ nhanh chóng thích nghi và vươn lên ở thế giới mới này. Đại Lục Trung Ương, ta đến rồi!