Thiên Đạo Trùng SinhChương 158
Chương 158
Đại Lục Trung Ương hùng vĩ và rộng lớn, hoàn toàn khác biệt so với tiểu lục địa mà Lâm Phàm từng sinh sống. Mỗi thành trì đều cao vút tận mây xanh, được xây dựng từ những loại khoáng thạch quý hiếm mà ở hạ giới hắn chưa từng thấy. Khí linh nồng đậm đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi như muốn bứt phá. Dòng người qua lại tấp nập, không ai có tu vi dưới Luyện Khí cảnh, thậm chí cả những đứa trẻ cũng đã đạt đến Trúc Cơ kỳ. Điều này khiến Lâm Phàm hiểu rõ hơn về khoảng cách giữa các thế giới.
Hắn đứng trên một con phố sầm uất của Thiên Lan Thành, một trong mười đại thành trì của Đại Lục Trung Ương. Lâm Phàm mặc một bộ trường bào đơn giản, không có bất kỳ dấu hiệu tông môn hay gia tộc nào. Vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải nhưng lại không có vẻ ngông cuồng của kẻ mạnh. Hắn trông có vẻ như một tán tu bình thường, vừa mới từ một vùng hoang vu nào đó đến đây.
Bỗng nhiên, một nhóm nam nữ trẻ tuổi đi ngang qua, thu hút mọi ánh nhìn. Họ đều khoác trên mình những bộ y phục lụa là gấm vóc, thêu thùa hoa văn tinh xảo, tỏa ra khí chất cao quý. Tu vi của mỗi người đều không dưới Hóa Thần cảnh, dẫn đầu là một thiếu niên tuấn mỹ, khuôn mặt có chút kiêu ngạo, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Hắn là Lục Phong, công tử trẻ tuổi của Lục gia, một trong tứ đại gia tộc của Thiên Lan Thành, nổi tiếng với sự ngạo mạn và tài năng tu luyện.
Khi đi ngang qua Lâm Phàm, Lục Phong khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được khí tức của Lâm Phàm có chút kỳ lạ, không quá mạnh mẽ nhưng lại ẩn chứa một loại áp lực mơ hồ, khiến hắn có cảm giác khó chịu. Thêm vào đó, bộ trang phục bình dân của Lâm Phàm đứng giữa đám đông sang trọng càng trở nên lạc lõng. Lục Phong hắng giọng, dừng bước, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm một cách khinh miệt.
Một thiếu nữ đứng cạnh Lục Phong, tên là Tô Dao, con gái của Tông chủ Thiên Lan Tông, cũng là một trong những thế lực hàng đầu. Nàng ta có vẻ đẹp thanh lệ, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự kiêu căng. Nàng ta khẽ cười khẩy, dùng giọng điệu châm chọc nói:
“Ôi chao, Lục Phong ca ca nhìn xem, ở Thiên Lan Thành chúng ta lại có một vị đạo hữu ăn mặc đơn giản như vậy. Chắc là vừa từ mấy cái hạ giới nhỏ bé nào đó phi thăng lên đây chăng?”
Lời nói của Tô Dao lập tức khiến những người đi cùng nàng ta bật cười khúc khích. Một thiếu niên khác, Chu Hằng, con trai của thành chủ Thiên Lan Thành, cũng phụ họa:
“Hạ giới? Chắc là một tên phế vật không thể sống nổi ở hạ giới nên mới phi thăng lên đây để tìm kiếm cơ hội cuối cùng đi. Nhìn khí tức của hắn xem, yếu ớt như vậy, còn không bằng một đệ tử ngoại môn của Thiên Lan Tông chúng ta.”
Lâm Phàm vẫn đứng đó, sắc mặt bình thản như không nghe thấy những lời châm chọc đó. Hắn chỉ khẽ nhướng mày, rồi tiếp tục ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, như thể những lời nói đó không đáng để hắn bận tâm. Thái độ của Lâm Phàm càng khiến Lục Phong cảm thấy bị khinh thường.
“Hừ, ngươi là ai? Dám ở Thiên Lan Thành này mà không thèm để ý đến lời nói của bản công tử sao?” Lục Phong bước tới một bước, phóng thích ra một luồng áp lực tu vi Hóa Thần đỉnh phong, muốn ép Lâm Phàm phải cúi đầu.
Tuy nhiên, Lâm Phàm vẫn đứng thẳng tắp, không hề nhúc nhích. Luồng áp lực của Lục Phong chạm vào người hắn như chạm vào một tảng đá vô hình, không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào. Thậm chí, Lâm Phàm còn cảm thấy luồng áp lực đó quá yếu ớt, không đáng để hắn phải đề phòng.
Ánh mắt của Lâm Phàm lướt qua Lục Phong, thoáng hiện lên một tia lạnh nhạt. Tuyệt đối không có sự sợ hãi, mà thay vào đó là một sự đánh giá khách quan, như thể hắn đang nhìn một con kiến đang cố gắng di chuyển một tảng đá. Điều này càng khiến Lục Phong tức giận.
“Ngươi! Thật to gan!” Lục Phong giận dữ quát, định ra tay dạy dỗ cái kẻ không biết điều này.
Một thiếu niên khác trong nhóm, trầm ổn hơn, tên là Lý Càn, con trai của một Đại trưởng lão trong Thiên Lan Tông, kéo áo Lục Phong lại. “Lục Phong huynh, đừng nóng vội. Có lẽ hắn chỉ là một tên ngốc mới lên từ hạ giới, không hiểu quy tắc của Đại Lục Trung Ương. Để ta thử hắn một chút.”
Lý Càn bước tới, trên tay hắn xuất hiện một luồng chân nguyên màu xanh lam, ngưng tụ thành một mũi kiếm nhỏ, bay thẳng tới trước mặt Lâm Phàm, dừng lại cách lông mày hắn chỉ vài tấc. Mũi kiếm tuy nhỏ nhưng ẩn chứa lực đạo đủ để xuyên thủng một tảng đá lớn. Đây là một chiêu thức mang tính cảnh cáo và thị uy, muốn Lâm Phàm phải lộ ra sự kinh sợ.
Nhưng Lâm Phàm vẫn không hề động đậy. Ánh mắt hắn chỉ khẽ cụp xuống nhìn mũi kiếm, sau đó một luồng khí tức vô hình, mỏng manh nhưng lại mang theo sự nặng nề của vạn vật, tỏa ra từ cơ thể hắn. Mũi kiếm chân nguyên của Lý Càn lập tức tan biến như khói, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Lý Càn khẽ giật mình. Hắn không ngờ Lâm Phàm lại có thể hóa giải chiêu thức của mình một cách nhẹ nhàng như vậy, thậm chí còn không cần ra tay. Điều này chứng tỏ Lâm Phàm không hề đơn giản như hắn tưởng tượng.
Tô Dao và Chu Hằng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Lục Phong thì vẫn còn đang tức giận, chưa nhận ra sự khác biệt. Hắn thấy chiêu của Lý Càn bị hóa giải, cho rằng Lý Càn chưa dùng hết sức, liền định tự mình ra tay.
“Để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!” Lục Phong không nhịn được nữa, vung tay lên, một đạo kiếm khí sắc bén kèm theo một luồng hỏa diễm màu đỏ rực lao thẳng về phía Lâm Phàm. Hắn muốn cho Lâm Phàm một bài học nhớ đời, để hắn biết ai mới là người có thể kiêu ngạo ở Đại Lục Trung Ương này.
Lâm Phàm thở dài một tiếng trong lòng. Hắn không muốn gây sự, nhưng có vẻ như những kẻ này lại thích tự tìm phiền phức. Hắn khẽ lắc đầu, chỉ một động tác rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. Ngay lập tức, đạo kiếm khí hỏa diễm của Lục Phong đột nhiên chệch hướng, bay thẳng lên trời, va vào một đám mây và nổ tung, tạo thành một vệt sáng chói lọi trên không trung.
Cả đám người Lục Phong, Tô Dao, Chu Hằng và Lý Càn đều há hốc mồm kinh ngạc. Họ không thấy Lâm Phàm ra tay, thậm chí không cảm nhận được bất kỳ dao động chân nguyên nào, nhưng chiêu thức của Lục Phong lại bị hóa giải một cách thần kỳ. Điều này đã vượt quá sự hiểu biết của họ về tu luyện.
Lục Phong lùi lại một bước, khuôn mặt từ giận dữ chuyển sang kinh hãi. Hắn cảm nhận được một loại lực lượng vô hình, nhưng lại vô cùng cường đại, giống như thiên địa đang cự tuyệt chiêu thức của hắn. Đó là một cảm giác mà hắn chưa từng trải qua, ngay cả khi đối mặt với các trưởng lão trong gia tộc cũng không có cảm giác áp lực đến vậy.
Lâm Phàm không thèm nhìn bọn họ nữa, chỉ khẽ nhếch môi, lẩm bẩm một mình đủ để bọn họ nghe thấy:
“Chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ của quy tắc không gian mà thôi. Hạ giới? Thượng giới? Sức mạnh không nằm ở nơi sinh ra, mà nằm ở bản thân.”
Nói xong, Lâm Phàm liền quay người, bước đi chậm rãi, hòa vào dòng người đông đúc. Dáng vẻ của hắn vẫn bình thản, nhưng trong mắt những thiếu gia, tiểu thư kia, hắn đã trở thành một bí ẩn khó lường.
Lục Phong đứng sững sờ tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn chưa từng bị một người lạ mặt nào làm cho sợ hãi đến vậy. Cái cảm giác bị một ánh mắt lạnh nhạt kia đánh giá, như thể hắn là một đứa trẻ đang chơi đùa trước mặt một vị thần, khiến hắn cảm thấy tim đập thình thịch.
Lý Càn trầm ngâm, ánh mắt dõi theo bóng lưng Lâm Phàm khuất dần. “Hắn… không đơn giản. Cái thủ đoạn vừa rồi, không phải là chân nguyên hay pháp tắc bình thường có thể làm được. E rằng, tu vi của hắn đã vượt xa chúng ta rất nhiều, thậm chí có thể là một vị cường giả ẩn dật.”
Tô Dao cũng không còn vẻ kiêu căng nữa, ánh mắt nàng ta lóe lên sự tò mò và một chút kinh sợ. “Một cường giả ẩn dật sao? Nhưng nhìn hắn thật sự giống như một người vừa từ hạ giới phi thăng lên.”
Chu Hằng nuốt nước bọt. “Nếu hắn là một cường giả thật sự, vậy mà chúng ta lại… Chết tiệt, Lục Phong, ngươi suýt nữa gây họa lớn rồi!”
Lục Phong lúc này mới hoàn hồn, sắc mặt trắng bệch. Hắn nhận ra mình vừa đối mặt với một tồn tại mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi. Sự ngạo mạn của hắn đã suýt chút nữa khiến Lục gia phải gánh chịu tai họa. Hắn nhìn theo hướng Lâm Phàm vừa đi, trong lòng đầy rẫy sự hối hận và sợ hãi. “Ta… ta sẽ điều tra rõ thân phận của hắn. Tuyệt đối không được đắc tội với loại người này.”
Trong khi đó, Lâm Phàm đã đi tới một góc phố vắng vẻ hơn. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ:
“Đại Lục Trung Ương quả nhiên là nơi của những kẻ tự cao tự đại. Ta cần phải cẩn trọng hơn, không thể để lộ quá nhiều. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn mơ hồ, nhưng bản năng của Thiên Đạo mách bảo ta rằng, càng lên cao, nguy hiểm càng lớn. Ta cần phải tìm một nơi an toàn để tu luyện, củng cố sức mạnh, và tiếp tục thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo.”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm của Đại Lục Trung Ương, nơi có những ngọn núi khổng lồ vươn tới tận mây, ẩn chứa vô vàn bí mật. Hành trình của hắn chỉ mới bắt đầu.