Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:53:14 | Lượt xem: 2

Chương 160: Gặp gỡ những “Thiếu Gia” đến từ các gia tộc hoặc tông môn lớn, bị khinh thường do xuất thân từ hạ giới

Lâm Phàm bước đi trên con phố lát đá ngọc bích, ánh mắt vẫn còn lấp lánh sự kinh ngạc. Đại Lục Trung Ương, cái tên đơn giản ấy lại ẩn chứa một thế giới hoàn toàn khác biệt so với tiểu lục địa mà hắn từng thống nhất. Những tòa thành vĩ đại vươn cao chạm mây, được bao bọc bởi những trận pháp phòng ngự lấp lánh mà ngay cả một Tiên Đế cũng khó lòng phá vỡ. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy như những dải lụa tiên, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái và thanh lọc. Những người qua lại trên phố, dù là thường dân hay tu sĩ, đều mang một khí chất khác hẳn. Ngay cả một tùy tùng thấp kém cũng sở hữu tu vi mà ở tiểu lục địa, đã có thể xưng bá một phương.

Hắn đã đặt chân đến thành Lạc Thiên, một trong những cửa ngõ lớn nhất của Đại Lục Trung Ương, nơi giao thoa của hàng trăm dòng chảy văn minh và vô số thế lực. Lâm Phàm, với bộ y phục đơn giản và vẻ ngoài không quá nổi bật, dễ dàng bị hòa lẫn vào dòng người đông đúc. Hắn không vội vàng tìm kiếm một tông môn để nương tựa, mà chọn cách quan sát, lắng nghe, và hấp thu mọi thông tin về thế giới mới này. Trực giác của Thiên Đạo mách bảo hắn rằng, sự khiêm tốn và thận trọng ban đầu sẽ là chìa khóa để tồn tại và phát triển.

Sau nhiều giờ lang thang, Lâm Phàm quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi và dùng bữa. Hắn dừng chân trước một tòa lầu cao ngất, được điêu khắc tinh xảo bằng đá quý và gỗ thơm, biển hiệu chạm khắc ba chữ vàng rực rỡ: “Thiên Huyền Lâu”. Đây rõ ràng là một nơi dành cho giới thượng lưu, nhưng Lâm Phàm không hề nao núng. Với tài nguyên tích lũy được từ tiểu lục địa và sự giúp đỡ của hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa”, hắn không thiếu tiền bạc.

Bước vào Thiên Huyền Lâu, một luồng hương trà thơm ngát và mùi thức ăn linh dược đặc trưng ập vào mũi. Bên trong, không gian rộng lớn, trang trí xa hoa, với những bàn ghế làm từ linh mộc quý hiếm và ngọc thạch. Những tu sĩ ở đây đều có tu vi ít nhất là Thần Cung cảnh, thậm chí có cả những cường giả Hư Không cảnh đang ung dung thưởng thức trà. Lâm Phàm tìm một bàn trống ở góc khuất, gọi một vài món ăn đơn giản và một bình linh tửu. Hắn ngồi đó, lặng lẽ quan sát, hấp thu từng mảnh thông tin từ những cuộc trò chuyện xung quanh.

Đột nhiên, một sự ồn ào nhỏ vang lên từ cửa ra vào. Một nhóm người bước vào, thu hút mọi ánh nhìn. Người dẫn đầu là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao ráo, tuấn tú, khoác trên mình bộ kim bào thêu rồng vàng lấp lánh, đầu đội mũ ngọc, khí chất kiêu ngạo. Hắn đi kèm với hai thiếu niên khác, cũng ăn mặc sang trọng không kém, và một đội tùy tùng hùng hậu. Tu vi của người thiếu niên áo vàng đã đạt đến Hư Không cảnh tầng thứ năm, một con số kinh người đối với một người trẻ tuổi như vậy. Hắn chính là Diệp Phong, thiếu chủ của Diệp gia, một trong tứ đại gia tộc lớn nhất thành Lạc Thiên.

“Ồ, không ngờ hôm nay Thiên Huyền Lâu lại đông đúc thế này,” Diệp Phong cất giọng cao ngạo, ánh mắt lướt qua một lượt khắp đại sảnh, dừng lại một chút trên Lâm Phàm. Hắn nhíu mày, có vẻ khó chịu với sự “bình dân” của Lâm Phàm giữa một không gian sang trọng như vậy.

Một trong hai thiếu niên đi cùng hắn, là Cố Hiên, thiếu chủ Cố gia, cười khẩy nói: “Phong ca, mấy kẻ từ hạ giới lên đây thường không biết phép tắc. Đôi khi lại chui vào những chỗ không nên chui.” Hắn ám chỉ Lâm Phàm, giọng điệu đầy khinh thường.

Lâm Phàm vẫn bình thản nhấp ngụm linh tửu, ánh mắt không chút dao động. Những lời lẽ này, hắn đã nghe quá nhiều trong những ngày còn là một “phế vật” ở Lâm gia. Giờ đây, chúng không còn chạm tới hắn nữa. Hắn đã trải qua quá nhiều, chứng kiến quá nhiều, và bản chất Thiên Đạo trong hắn đã mang lại một sự tĩnh tại siêu việt.

Tuy nhiên, sự im lặng của Lâm Phàm lại bị Diệp Phong và Cố Hiên hiểu lầm là sợ hãi. Diệp Phong nhếch mép: “Đúng là hạ giới, chẳng có chút kiến thức nào về lễ nghi cả. Ngồi ở đây chỉ làm ô uế không khí của Thiên Huyền Lâu.”

Một tùy tùng của Diệp Phong bước tới gần bàn của Lâm Phàm, ánh mắt sắc lạnh: “Tiểu tử, thiếu chủ nhà ta không muốn nhìn thấy ngươi ở đây. Tự giác rời đi, kẻo lại rước họa vào thân.” Tên tùy tùng này có tu vi Hư Không cảnh tầng ba, đủ để khiến hầu hết tu sĩ bình thường phải run sợ.

Lâm Phàm đặt chén rượu xuống bàn, động tác nhẹ nhàng nhưng lại phát ra một âm thanh trong trẻo, thu hút sự chú ý của vài người gần đó. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước cổ, lướt qua tên tùy tùng rồi dừng lại trên Diệp Phong và Cố Hiên. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, tựa như đang nhìn những đứa trẻ nghịch ngợm.

“Thiên Huyền Lâu là của riêng các vị sao?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói bình thản, không chút giận dữ hay sợ hãi. “Ta nhớ rằng, ở đây có biển hiệu ‘khách là thượng đế’.”

Lời nói của Lâm Phàm khiến Diệp Phong và Cố Hiên sững sờ. Chưa từng có kẻ nào, đặc biệt là một kẻ “hạ giới” lại dám dùng giọng điệu đó để nói chuyện với họ. Cố Hiên tức giận vỗ bàn: “Ngươi muốn chết sao? Một phế vật vừa phi thăng lên đây mà dám láo xược với thiếu chủ Diệp gia và Cố gia?”

Diệp Phong khoanh tay, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: “Ngươi có vẻ không hiểu rõ tình hình. Ở Đại Lục Trung Ương này, có những luật lệ bất thành văn. Kẻ yếu thì phải cúi đầu, kẻ hạ giới thì phải biết thân biết phận. Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ngang nhiên ngồi cùng bàn với chúng ta?” Hắn cố ý tỏa ra một luồng áp lực vô hình, muốn Lâm Phàm phải quỳ xuống.

Tuy nhiên, Lâm Phàm vẫn ngồi vững như núi Thái Sơn, thậm chí còn không hề nhíu mày. Luồng áp lực của Diệp Phong, đối với hắn mà nói, chẳng khác nào một làn gió thoảng qua. Bản thân hắn đã là Thiên Đạo, dù chưa hoàn chỉnh, nhưng khí chất và linh hồn của hắn đã vượt xa bất kỳ phàm nhân nào, dù là cường giả Thần Vương hay Thần Hoàng. Hắn chỉ cảm thấy hơi buồn cười trước sự ngây thơ của những kẻ này.

“Ồ?” Lâm Phàm khẽ nhướng mày. “Vậy ra, ở Đại Lục Trung Ương này, sức mạnh là tất cả. Ta hiểu rồi.” Hắn nói, giọng điệu mang một ý nghĩa sâu xa mà Diệp Phong và Cố Hiên không thể nào nắm bắt được.

Thấy Lâm Phàm vẫn không hề sợ hãi, thậm chí còn dám trả lời lại, tên tùy tùng vừa nãy tiến lên một bước, định dùng tay đẩy mạnh vào vai Lâm Phàm để hất hắn ngã xuống. Hắn muốn cho Lâm Phàm biết thế nào là sự khác biệt giữa cường giả và kẻ yếu. Nhưng ngay khi bàn tay hắn sắp chạm vào Lâm Phàm, một luồng khí vô hình chợt lóe lên, khiến hắn cảm thấy như chạm vào một bức tường thép vô hình. Bàn tay hắn đột ngột dừng lại giữa không trung, không thể tiến thêm một tấc nào nữa. Hắn cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến, khiến cánh tay tê dại.

Tên tùy tùng kinh hãi lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đầy vẻ khó tin. Hắn không hề thấy Lâm Phàm cử động, nhưng lại có cảm giác như bị một ngọn núi đè ép. Diệp Phong và Cố Hiên cũng nhận ra sự bất thường. Ánh mắt họ trở nên sắc bén hơn, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, cố gắng dò xét. Nhưng trên người Lâm Phàm, họ chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng bình lặng, gần như không có gì đặc biệt, nhưng lại ẩn chứa một vực sâu không thể dò.

“Ngươi là ai?” Diệp Phong hỏi, giọng điệu đã bớt đi vẻ khinh thường, thay vào đó là một chút nghi ngờ và cảnh giác. Hắn là thiếu chủ Diệp gia, không phải là kẻ ngu ngốc. Hắn biết rằng một kẻ có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của tùy tùng Hư Không cảnh tầng ba mà không cần cử động, chắc chắn không phải là một “phế vật hạ giới” đơn thuần.

Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu và một chút trêu chọc. “Ta chỉ là một người qua đường, đến từ một nơi xa xôi. Và như các vị đã nói, ta là một kẻ hạ giới.” Hắn nhấn mạnh hai chữ “hạ giới”, tựa như đang thừa nhận một sự thật hiển nhiên, nhưng trong giọng điệu lại không có chút tự ti nào, ngược lại còn mang theo một sự tự tin khiến người khác phải khó chịu.

Diệp Phong và Cố Hiên liếc nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ khó hiểu. Kẻ này quá quỷ dị. Hắn không giống như những kẻ hạ giới sợ sệt khác, cũng không giống những kẻ kiêu ngạo muốn chứng tỏ bản thân. Hắn bình tĩnh đến lạ thường, tựa như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

“Tốt lắm. Kẻ hạ giới…” Diệp Phong gằn giọng, trong lòng đã ghi nhớ cái tên “Lâm Phàm” mà hắn nghe được từ một vị khách khác thì thầm. “Hy vọng ngươi có thể giữ được sự bình thản này khi đối mặt với những thử thách thực sự của Đại Lục Trung Ương.” Hắn vung tay áo, dẫn theo đám tùy tùng và Cố Hiên đi về phía một bàn tiệc riêng ở tầng trên, ánh mắt cuối cùng vẫn liếc nhìn Lâm Phàm với vẻ dò xét và một chút bực bội. Sự tự tin của Lâm Phàm đã khiến hắn mất mặt giữa chốn đông người.

Sau khi Diệp Phong và Cố Hiên rời đi, không khí trong Thiên Huyền Lâu mới trở lại bình thường. Một vài ánh mắt hiếu kỳ vẫn còn dừng lại trên Lâm Phàm, nhưng hắn vẫn bình thản ăn uống, không hề bận tâm. Đối với hắn, những “thiếu gia” này chỉ là những bước đệm đầu tiên để hắn hiểu rõ hơn về thế giới mới. Sự khinh thường của họ, chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, xuất thân không quyết định tất cả, và một Thiên Đạo mới sẽ không bao giờ bị giới hạn bởi bất kỳ định kiến nào. Đại Lục Trung Ương này, dù lớn đến mấy, cũng chỉ là một điểm dừng chân trên hành trình vĩ đại của hắn.

Lâm Phàm khẽ mỉm cười, trong mắt lấp lánh một tia sáng kỳ dị. “Thiên Đạo Trùng Sinh,” hắn thì thầm, “hãy để thế giới này chứng kiến.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8