Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:54:26 | Lượt xem: 2

Khói sương mờ mịt bao phủ thung lũng cổ, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất và một chút hương thảo mộc lạ lẫm, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một áp lực vô hình, nặng nề đè nén lên tâm trí các đệ tử. Đây là “Thanh Huyền Cốc”, một trong những khu vực thí luyện cấp trung của Vạn Đạo Thánh Địa, nổi tiếng với sự hiểm trở và những linh thú cổ xưa.

Lâm Phàm cùng nhóm đệ tử mới phi thăng từ hạ giới đang thực hiện nhiệm vụ đầu tiên sau khi được chính thức thu nhận: thu thập ba cây “Thần Nguyên Quả” mọc sâu trong thung lũng. Nhiệm vụ này có vẻ đơn giản, nhưng ai cũng biết, những loại thiên tài địa bảo như Thần Nguyên Quả luôn có linh thú cường đại canh giữ.

Dẫn đầu nhóm là Lý Thiên Kiêu, một thiếu niên tuấn tú nhưng ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo, xuất thân từ một gia tộc Tiên Vương ở Đại Lục Trung Ương. Bên cạnh hắn là Trần Ngọc, vẻ ngoài lạnh lùng, và Vương Mẫn, một nữ đệ tử xinh đẹp nhưng khó gần. Cả ba đều là những thiên tài đã sớm đặt chân lên Tiên Giới, có gốc gác sâu xa, và luôn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét, pha lẫn khinh thường của kẻ bề trên.

“Một lũ hạ giới phế vật mà cũng được giao nhiệm vụ này sao? Đúng là Thánh Địa đang lãng phí tài nguyên.” Lý Thiên Kiêu khinh khỉnh buông lời, mắt liếc qua Lâm Phàm. Hắn đã cố tình đi nhanh, không thèm để ý đến những người còn lại.

Trần Ngọc không nói gì, chỉ giữ khoảng cách. Vương Mẫn thì cau mày, rõ ràng không hài lòng với thái độ của Lý Thiên Kiêu, nhưng cũng không can thiệp.

Lâm Phàm giữ im lặng, không phản ứng lại lời lẽ khiêu khích. Hắn chậm rãi bước đi, ánh mắt quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng “Phân Tích” môi trường xung quanh, thu thập dữ liệu về địa hình, linh khí, và cả những dấu vết nhỏ nhất của sự sống.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường đại đang ẩn mình sâu trong thung lũng, không phải một, mà là vài luồng. Đây không phải là nhiệm vụ đơn giản như bề ngoài.

Khi nhóm đi sâu hơn, sương mù càng dày đặc. Bỗng nhiên, một tiếng gầm rống vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng. Một con sói khổng lồ với bộ lông đen như mực, đôi mắt đỏ rực như máu, và một vầng trăng khuyết màu đỏ máu trên trán, lao ra từ trong màn sương. Đó là Huyết Nguyệt Lang Vương, linh thú cấp Tiên Tôn đỉnh phong, hung dữ và thiện chiến.

“Huyết Nguyệt Lang Vương! Chết tiệt, sao lại có linh thú cấp bậc này canh giữ Thần Nguyên Quả chứ? Thánh Địa đã không báo trước!” Lý Thiên Kiêu biến sắc, nhưng nhanh chóng rút kiếm, tiên lực bùng nổ. “Các ngươi lùi lại! Con Lang Vương này không phải thứ mà các ngươi có thể đối phó!”

Hắn cùng Trần Ngọc và Vương Mẫn hợp lực tấn công. Tiên khí cuồn cuộn, kiếm quang rực rỡ, pháp bảo lấp lánh, liên tục giáng xuống Huyết Nguyệt Lang Vương. Tuy nhiên, Lang Vương không hề nao núng. Nó di chuyển nhanh như chớp, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện trong sương mù, né tránh hầu hết các đòn tấn công. Những lúc trúng đòn, vết thương trên người nó cũng nhanh chóng khép lại, khả năng tự lành đáng kinh ngạc.

Hơn nữa, đôi mắt đỏ rực của nó phát ra những luồng sáng kỳ dị, tạo ra ảo ảnh. Các đệ tử liên tục bị mắc kẹt trong ảo cảnh, nhìn thấy bạn bè hóa thành kẻ địch, hoặc thấy chính mình bị bao vây bởi vô số Lang Vương.

Lý Thiên Kiêu, vì quá kiêu ngạo và muốn thể hiện, đã liều lĩnh xông lên trước, bị Lang Vương dùng móng vuốt sắc nhọn xé rách một bên vai, máu tươi phun ra. Hắn rên lên đau đớn, lùi lại, tiên lực trong cơ thể hỗn loạn.

“Đáng chết! Nó quá mạnh! Khả năng phục hồi của nó gần như vô hạn, và ảo ảnh thì quá chân thực!” Trần Ngọc nghiến răng, cố gắng phá giải ảo cảnh đang bao phủ mình.

Vương Mẫn cũng chật vật, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ta liếc nhìn Lâm Phàm, thấy hắn vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh quan sát. Cô ta nghĩ thầm: “Hắn ta bị dọa sợ đến đờ đẫn rồi sao? Hay là đang chờ chúng ta chết hết để chạy trốn?”

Lâm Phàm không hề đờ đẫn. Trong đầu hắn, hệ thống đã liên tục phân tích Huyết Nguyệt Lang Vương, từ cấu trúc cơ thể, dòng chảy năng lượng, đến bản chất của pháp tắc nó sử dụng. Hắn đã sớm nhận ra điểm mấu chốt.

“Năng lượng của nó không phải vô hạn, mà là được cung cấp từ một nguồn khác. Ảo ảnh và khả năng phục hồi đều đến từ cùng một nguồn gốc: Huyết Nguyệt Chi Tâm, một loại kết tinh năng lượng đặc biệt ẩn sâu trong cơ thể nó, được che giấu bởi một tầng pháp tắc ảo ảnh cường đại.” Lâm Phàm lẩm bẩm.

Thấy Lý Thiên Kiêu và những người khác sắp không trụ nổi, Lâm Phàm bước tới. Hắn rút ra một thanh kiếm gỗ đơn giản, trông không khác gì một khúc củi bình thường, mà hắn đã dùng để tu luyện cơ bản từ những ngày đầu ở hạ giới.

Lý Thiên Kiêu thấy Lâm Phàm bước ra, tay cầm kiếm gỗ, liền giận dữ quát: “Ngươi làm cái gì đó? Muốn chết sao? Cút về đi, đừng gây thêm phiền phức!”

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, rồi mở ra. Ánh mắt hắn sáng rực, xuyên thấu qua màn sương và ảo ảnh, nhìn thẳng vào Huyết Nguyệt Lang Vương. Trong mắt hắn, con Lang Vương không còn là một thực thể hùng vĩ, mà là một khối năng lượng với một điểm yếu được đánh dấu rõ ràng.

“Hệ thống, tiến hóa ‘Kiếm Khí Trảm’ cấp độ cơ bản, thêm thuộc tính phá vỡ ảo ảnh và xuyên thấu vật chất.” Hắn ra lệnh trong tâm trí.

“Đinh! Phát hiện ‘Kiếm Khí Trảm’ cấp độ cơ bản. Yêu cầu tiến hóa: phá vỡ ảo ảnh, xuyên thấu vật chất. Tiêu hao 1000 điểm Tiến Hóa. Đồng ý?”

“Đồng ý.”

Một luồng năng lượng vô hình chảy vào thanh kiếm gỗ của Lâm Phàm. Thanh kiếm vẫn giữ nguyên hình dạng, nhưng giờ đây nó ẩn chứa một sức mạnh khác biệt. Một luồng kiếm khí màu xanh nhạt, mỏng như sợi tơ, thoát ra từ mũi kiếm. Nó không hề rực rỡ hay chói mắt, nhưng lại mang theo một cảm giác sắc bén và tinh khiết đến lạ thường.

Lâm Phàm vung kiếm. Một đường kiếm khí nhẹ nhàng, không hề có khí thế long trời lở đất, nhưng lại cắt đứt mọi ảo ảnh trên đường đi của nó. Sương mù lập tức tan ra một khoảng, và những ảo ảnh Lang Vương biến mất, chỉ còn lại một con Lang Vương duy nhất đang gầm gừ giận dữ.

Lang Vương không ngờ chiêu kiếm này lại đơn giản như vậy, nhưng lại phá vỡ được phòng ngự ảo ảnh của nó. Nó lao tới, móng vuốt sắc bén chực xé nát Lâm Phàm. Nhưng Lâm Phàm đã sớm nhìn thấu đường đi của nó.

Hắn né tránh một cách khéo léo, thân pháp nhẹ nhàng như gió. Đường kiếm khí đã tiến hóa của hắn không nhắm vào đầu hay thân thể Lang Vương, mà là một điểm nhỏ bé gần lồng ngực, nơi Huyết Nguyệt Chi Tâm ẩn giấu. Kiếm khí xuyên qua lớp lông dày, xuyên qua lớp thịt và xương, không chút cản trở, đâm thẳng vào Huyết Nguyệt Chi Tâm.

“Gừ… ư… a…”

Huyết Nguyệt Lang Vương rên lên một tiếng đau đớn tột cùng. Đôi mắt đỏ rực của nó vụt tắt, vầng trăng khuyết trên trán mờ đi. Năng lượng Huyết Nguyệt bùng phát một cách hỗn loạn, rồi nhanh chóng suy yếu. Khả năng tự phục hồi của nó biến mất, và nó ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy, không còn sức phản kháng.

Tất cả diễn ra chỉ trong vài hơi thở. Lý Thiên Kiêu, Trần Ngọc, và Vương Mẫn đứng sững sờ, mắt trợn tròn. Họ không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Con Huyết Nguyệt Lang Vương hùng mạnh, kẻ vừa khiến họ chật vật đến mức suýt bỏ mạng, lại bị một chiêu kiếm đơn giản của Lâm Phàm đánh bại hoàn toàn.

Đặc biệt là thanh kiếm gỗ trong tay Lâm Phàm, nó không hề có vẻ gì là một pháp bảo. Điều này càng khiến bọn họ thêm kinh hãi và khó hiểu.

Lâm Phàm thu kiếm, nhìn Lang Vương đang thoi thóp. Hắn không có ý định giết nó. Huyết Nguyệt Lang Vương là một linh thú quý hiếm, giết nó là lãng phí tài nguyên. Hắn chỉ cần lấy Thần Nguyên Quả.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Lý Thiên Kiêu lắp bắp hỏi, quên cả vết thương trên vai mình.

“Ta chỉ tìm ra điểm yếu của nó và đánh vào đó.” Lâm Phàm bình thản đáp, tiến tới gốc cây cổ thụ nơi Thần Nguyên Quả đang tỏa sáng rực rỡ.

Vương Mẫn là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Cô ta nhìn Lâm Phàm với ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn sự khinh thường, thay vào đó là sự tò mò và kính nể sâu sắc. “Ngươi… làm thế nào ngươi có thể nhìn thấu điểm yếu của nó nhanh như vậy? Và chiêu kiếm đó… nó không hề có tiên lực hùng hậu, nhưng lại mạnh đến không thể tin được.”

Trần Ngọc cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt lạnh lùng của hắn giờ đây đầy vẻ kinh ngạc.

Lâm Phàm quay lại, cầm trên tay ba quả Thần Nguyên Quả tỏa ra hương thơm ngào ngạt. “Mọi sự vật đều có điểm yếu. Quan trọng là khả năng nhìn nhận và nắm bắt nó. Về chiêu kiếm, đó chỉ là một kỹ năng cơ bản được ta cải thiện một chút, đủ để phá vỡ pháp tắc ảo ảnh và xuyên thấu cơ thể.” Hắn nói một cách nhẹ nhàng, nhưng lời nói của hắn lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí ba người kia.

Cải thiện một chút? Một kỹ năng cơ bản mà có thể đánh bại Tiên Tôn đỉnh phong? Điều này đối với họ là chuyện không tưởng.

Lý Thiên Kiêu giờ đây cảm thấy xấu hổ vô cùng. Lời lẽ khinh miệt của hắn trước đó giờ như những mũi dao đâm ngược vào chính hắn. Hắn, một thiếu gia Tiên Vương, lại bị một người đến từ hạ giới áp đảo hoàn toàn. Hắn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm.

“Ta… ta đã sai rồi. Lâm huynh, xin lỗi vì những lời lẽ vô lễ trước đó. Ngươi thực sự là một thiên tài chân chính.” Lý Thiên Kiêu nói, giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi, từ kiêu ngạo sang thành khâm phục.

Trần Ngọc và Vương Mẫn cũng gật đầu. Vương Mẫn nói: “Lâm sư huynh, thực lực của ngươi khiến chúng ta phải mở rộng tầm mắt. Chúng ta đã quá thiển cận.”

Lâm Phàm chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn không cần lời xin lỗi hay tán dương. Điều hắn cần là sự tôn trọng, để hắn có thể yên tâm thực hiện sứ mệnh của mình. “Không sao. Mọi người đều có lúc lầm lỡ. Quan trọng là có thể học hỏi từ đó.”

Hắn đưa một quả Thần Nguyên Quả cho Lý Thiên Kiêu: “Ăn nó đi, vết thương của ngươi sẽ nhanh chóng lành lại.”

Lý Thiên Kiêu nhận lấy, cảm thấy vừa xấu hổ vừa cảm kích. Từ giây phút này, cái nhìn của họ về Lâm Phàm đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là “phế vật hạ giới” mà là một cường giả bí ẩn, một thiên tài thực sự, người có thể thay đổi cục diện chỉ với một chiêu kiếm gỗ đơn giản. Đây là khởi đầu cho sự kính nể mà Lâm Phàm sẽ nhận được trên Đại Lục Trung Ương, nơi mà thực lực mới là thước đo duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8