Thiên Đạo Trùng SinhChương 166
Không khí ở Đạo Thành, trung tâm của Đại Lục Trung Ương, luôn sầm uất và náo nhiệt. Những con phố rộng lớn lát đá xanh biếc, những tòa nhà cao vút chạm mây, và những luồng khí tức cường đại không ngừng dạo quanh, tất cả đều minh chứng cho sự phồn thịnh và sức mạnh của thế giới này. Lâm Phàm đứng giữa dòng người đông đúc, tâm thần vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với sự hùng vĩ nơi đây. Từ một tiểu thế giới hạ đẳng phi thăng lên, mọi thứ ở Đại Lục Trung Ương đều như một giấc mơ, một giấc mơ sống động đến mức hắn phải không ngừng tự nhéo mình để xác nhận đây là sự thật.
Hắn đã trải qua vài ngày đầu tiên ở một khách điếm bình dân, cố gắng thu thập thông tin và làm quen với hệ thống tu luyện, pháp tắc của Đại Lục. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn không ngừng hoạt động, hấp thu và phân tích mọi loại năng lượng, công pháp mà hắn tiếp xúc, lặng lẽ chuyển hóa chúng thành những phiên bản mạnh mẽ hơn, phù hợp hơn với bản chất Thiên Đạo của hắn. Tuy nhiên, Lâm Phàm vẫn giữ thái độ khiêm tốn, không lộ ra chút tài năng nào, tựa như một tân phi thăng giả bình thường.
Hôm nay, một sự kiện lớn đang diễn ra tại quảng trường trung tâm Đạo Thành: “Thiên Tượng Cấm Chế” đã được kích hoạt. Đây là một trận pháp cổ xưa, do Vạn Đạo Thánh Địa – một trong Cửu Đại Thánh Địa của Đại Lục Trung Ương – thiết lập để thử thách các thiên tài trẻ tuổi. Nghe nói, những ai có thể vượt qua một mức độ nhất định của cấm chế sẽ được Vạn Đạo Thánh Địa đặc biệt chú ý, thậm chí có cơ hội được thu nhận làm đệ tử. Đây chính là mục tiêu của Lâm Phàm, một con đường để hắn nhanh chóng hòa nhập và tiếp cận các tài nguyên tu luyện đỉnh cao.
Quảng trường đã chật cứng người. Hàng ngàn tu sĩ trẻ tuổi chen chúc nhau, ánh mắt tràn đầy khát vọng và sự tự tin. Đứng ở hàng đầu, hiển nhiên là những “Thiếu Gia” và “Tiểu Thư” của các gia tộc lớn, tông môn mạnh mẽ. Ánh hào quang từ những bảo vật trên người họ, cùng với khí tức cường đại toát ra, khiến những tu sĩ bình dân phải lùi bước. Lâm Phàm đứng lẫn trong đám đông, chỉ mặc một bộ trường bào màu xám đơn giản, không chút nổi bật.
“Nhìn xem, đó là Bách Lý Trần, đệ nhất thiên tài của Bách Lý gia!”
“Còn kia là Lạc Vũ Phi, Tiên Nữ của Lạc Thần Cung! Nghe nói nàng đã đạt tới cảnh giới Tụ Nguyên Cảnh đỉnh phong khi mới hai mươi tuổi!”
Những tiếng xì xào ngưỡng mộ vang lên. Lâm Phàm đưa mắt nhìn về phía những cái tên được nhắc đến. Bách Lý Trần là một thanh niên anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, khí chất ngạo nghễ, bên cạnh hắn là vài thị vệ và đệ tử đi theo, tất cả đều có tu vi không tệ. Lạc Vũ Phi thì lại càng nổi bật, nàng mặc một bộ váy lụa trắng muốt, dung nhan tựa tiên giáng trần, băng thanh ngọc khiết, đứng đó thôi cũng khiến mọi ánh nhìn phải đổ dồn. Tuy nhiên, Lâm Phàm cảm nhận được từ nàng một luồng khí tức lạnh lùng, khó gần.
Khi Lâm Phàm vô tình lướt qua Bách Lý Trần, ánh mắt của thiếu gia này chợt dừng lại. Hắn nhíu mày khinh thường, phẩy tay một cái. Một luồng chân nguyên vô hình đẩy Lâm Phàm lảo đảo. “Kẻ hạ giới thấp kém, đừng có lại gần bổn thiếu gia. Khí tức ô uế của ngươi sẽ làm bẩn không khí ở đây.”
Lâm Phàm không nói gì, chỉ thoáng nhìn Bách Lý Trần rồi lùi lại một bước. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt này. Ở tiểu thế giới, hắn cũng từng là phế vật, nhưng giờ đây, hắn không còn là phế vật của ngày xưa. Bách Lý Trần không biết mình vừa chọc vào một con rồng đang ẩn mình.
Một vị trưởng lão của Vạn Đạo Thánh Địa, với mái tóc bạc phơ và khí tức Uyên Hải, bước ra trung tâm quảng trường. “Chư vị thiên tài trẻ tuổi! Thiên Tượng Cấm Chế đã được kích hoạt! Ai có thể tiến vào và kiên trì trong đó lâu nhất, hoặc đạt được mức độ cao nhất, sẽ có cơ hội được Thánh Địa ta trọng dụng! Hãy nhớ, đây không chỉ là thử thách về tu vi, mà còn là thử thách về tâm cảnh, ngộ tính và ý chí!”
Tiếng reo hò vang dậy. Từng đợt tu sĩ trẻ tuổi xông vào Thiên Tượng Cấm Chế. Cấm chế này tạo ra chín tầng ảo cảnh, mỗi tầng mô phỏng một môi trường cực đoan khác nhau: tầng một là Hỏa Sơn Dung Nham, tầng hai là Băng Phong Tuyệt Địa, tầng ba là Phong Bạo Lôi Đình, v.v. Càng lên cao, áp lực càng lớn, sự nguy hiểm càng tăng. Hầu hết các tu sĩ chỉ có thể trụ lại ở tầng một hoặc tầng hai. Một số ít thiên tài có thể lên đến tầng ba, tầng bốn.
Bách Lý Trần là người đầu tiên xông vào. Hắn mang theo một chiếc nhẫn bảo vệ, phát ra ánh sáng vàng rực. Hắn dễ dàng vượt qua tầng một, tầng hai. Đến tầng ba, hắn hơi chật vật, nhưng vẫn kiên trì tiến vào tầng bốn. Cả quảng trường ồ lên kinh ngạc. “Không hổ là Bách Lý Trần! Đã lên đến tầng bốn rồi!”
Sau đó là Lạc Vũ Phi. Nàng không dùng bất kỳ bảo vật nào, chỉ dựa vào chân nguyên và tâm cảnh của mình. Một luồng khí tức lạnh lẽo bao quanh nàng, giúp nàng vượt qua tầng một, hai, ba một cách nhẹ nhàng. Đến tầng bốn, nàng hơi dừng lại, rồi cũng từ từ bước vào tầng năm. Tiếng hò reo còn lớn hơn. “Lạc Tiên Nữ quả nhiên siêu phàm! Đã lên đến tầng năm rồi!”
Các trưởng lão của Vạn Đạo Thánh Địa cũng gật gù tán thưởng. Tầng năm đã là một thành tích cực kỳ xuất sắc đối với thế hệ trẻ. Vài thiên tài khác cũng cố gắng, có người đạt tầng ba, tầng bốn, nhưng không ai vượt qua được Lạc Vũ Phi.
Lâm Phàm lặng lẽ đi đến lối vào cấm chế. Một vài tu sĩ nhìn thấy hắn, nhớ lại cảnh hắn bị Bách Lý Trần hất ra, liền cười thầm. “Kẻ hạ giới đó cũng muốn thử sao? E rằng tầng một cũng không trụ nổi.”
Lâm Phàm không để ý đến những lời bàn tán. Khi hắn bước vào Thiên Tượng Cấm Chế, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn lập tức hoạt động. Vô số luồng dữ liệu, cấu trúc trận pháp, dao động năng lượng của cấm chế tràn vào tâm trí hắn. Hắn không chỉ cảm nhận được áp lực của Hỏa Sơn Dung Nham, mà còn “nhìn thấy” được từng đường nét của trận pháp, từng điểm yếu, từng khe hở trong kết cấu năng lượng của nó.
“Thiên Tượng Cấm Chế… bản chất là mô phỏng các pháp tắc tự nhiên, nhưng lại có những lỗ hổng và điểm yếu cố hữu do người tạo ra chưa thể nắm bắt hoàn toàn Đại Đạo.” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Có thể tiến hóa các điểm yếu này thành lợi thế của mình.”
Hắn bước đi một cách bình thản trong tầng Hỏa Sơn Dung Nham. Khác với những người khác phải dùng chân nguyên chống đỡ, Lâm Phàm chỉ đơn giản là điều chỉnh tần số dao động của linh lực trong cơ thể, khiến nó hòa hợp với tần số của cấm chế. Lửa dung nham nóng bỏng tự động tách ra, tạo thành một con đường cho hắn. Hắn đi như dạo chơi trong vườn hoa, không chút khó khăn, ngay lập tức vượt qua tầng một.
Cả quảng trường im bặt. Các tu sĩ đang theo dõi những người khác chợt thấy Lâm Phàm đã biến mất ở tầng một, và rồi xuất hiện ở tầng hai. “Hắn… hắn làm gì vậy? Sao không thấy hắn chống đỡ?”
Lâm Phàm tiếp tục đi vào tầng Băng Phong Tuyệt Địa. Lạnh lẽo thấu xương, có thể đóng băng cả chân nguyên của tu sĩ. Nhưng Lâm Phàm vẫn vậy, bước đi chậm rãi, nhịp nhàng. Hắn không hề phát ra bất kỳ luồng chân nguyên nào để chống đỡ cái lạnh. Thay vào đó, hắn sử dụng khả năng “Tiến Hóa” của mình, khiến cho cơ thể tạm thời thích nghi với nhiệt độ cực thấp, thậm chí còn hấp thu một phần năng lượng băng hàn để cường hóa thể chất. Hắn vượt qua tầng hai nhanh như điện xẹt.
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Phàm. Bách Lý Trần, đang chật vật ở tầng bốn, cũng phải ngước nhìn. Lạc Vũ Phi, đang ngồi tĩnh tọa điều chỉnh hơi thở ở tầng năm, cũng mở mắt ra, đôi mắt băng giá lộ vẻ kinh ngạc.
Lâm Phàm tiến vào tầng ba, Phong Bạo Lôi Đình. Sấm sét cuồng nộ và gió lốc gào thét. Với người khác, đây là một cơn ác mộng. Với Lâm Phàm, đây là cơ hội. Hắn đã từng phi thăng bằng cách hấp thu năng lượng lôi đình. Hắn không chỉ không chống đỡ, mà còn chủ động mở rộng kinh mạch, hấp thu năng lượng lôi đình vào cơ thể, dùng nó để tôi luyện kim thân và tăng cường sức mạnh linh hồn. Cơ thể hắn phát ra những tia sét nhỏ, hòa vào cơn bão, rồi lại trở nên bình thường. Hắn vượt qua tầng ba, rồi tầng bốn, rồi tầng năm, tất cả chỉ trong chớp mắt, mỗi tầng đều không tốn quá một khắc.
Khi Lâm Phàm bước vào tầng sáu, toàn bộ quảng trường nín thở. Bách Lý Trần đã bị tầng bốn đánh bật ra, khuôn mặt tái mét vì chấn động. Lạc Vũ Phi cũng phải đứng dậy, đôi mắt nàng không còn chút băng giá nào, chỉ còn sự bàng hoàng tột độ. Đến tầng sáu, một số trưởng lão của Vạn Đạo Thánh Địa cũng bắt đầu đứng dậy, ánh mắt tập trung vào Lâm Phàm.
Tầng sáu là “Hắc Ám Thôn Phệ”, một không gian nơi mọi ánh sáng và ý thức đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng. Đây là tầng kiểm tra tâm cảnh và ý chí của tu sĩ. Rất ít người có thể trụ lại ở đây quá lâu. Nhưng Lâm Phàm thì khác. Hắn không hề cảm thấy chút sợ hãi hay trống rỗng nào. Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự hy sinh và tái sinh, đã cho hắn một tâm hồn kiên cố không gì lay chuyển được. Hắn thậm chí còn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc trong tầng này – một dấu vết rất nhỏ của Hư Vô, đang bị cấm chế phong ấn và lợi dụng. Hắn không chỉ đứng vững, mà còn dùng khả năng của mình để “phân tích” và “hấp thu” một phần năng lượng Hư Vô bị phong ấn, biến nó thành một phần sức mạnh của mình.
Chỉ trong vài phút, Lâm Phàm đã vượt qua tầng sáu. Hắn bước vào tầng bảy. Tầng bảy là “Luân Hồi Ảo Cảnh”, nơi tu sĩ phải đối mặt với những ảo ảnh về quá khứ, tương lai, những tiếc nuối và ham muốn sâu thẳm nhất. Đây là một thử thách về ngộ tính và bản tâm. Lâm Phàm, với ký ức Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, dễ dàng nhìn thấu mọi ảo ảnh. Hắn thấy lại kiếp trước của mình, thấy cảnh Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh, thấy vô số thế giới bị hủy diệt. Nhưng hắn không hề dao động. Hắn biết sứ mệnh của mình, và bản tâm của hắn vững như bàn thạch. Hắn dùng ý chí của mình, “tiến hóa” ảo cảnh thành những bài học, những kinh nghiệm, khiến tâm cảnh của hắn trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Khi Lâm Phàm bước ra khỏi tầng bảy, cả quảng trường đã hoàn toàn tĩnh lặng. Mọi người đều há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình. Lạc Vũ Phi đứng đó, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Phàm, như thể đang nhìn vào một kỳ tích. Bách Lý Trần thì hoàn toàn sụp đổ, sự kiêu ngạo ban đầu đã bị đè bẹp thành tro bụi.
“Tầng bảy… hắn đã lên đến tầng bảy!” Một trưởng lão già run giọng nói. “Trong ngàn năm qua, chỉ có Cung chủ Vạn Đạo Thánh Địa khi còn trẻ mới có thể đạt đến tầng tám! Tầng bảy đã là cảnh giới của những yêu nghiệt thực sự!”
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn tiếp tục tiến vào tầng tám: “Vô Tận Chi Hải”, một đại dương mênh mông không bờ bến, nơi áp lực của pháp tắc vũ trụ đè nặng lên từng sinh linh, khiến tu sĩ cảm thấy mình nhỏ bé và vô lực đến cùng cực. Đây là thử thách về sự hiểu biết pháp tắc và sức chịu đựng của linh hồn. Lâm Phàm cảm thấy áp lực to lớn, nhưng hắn cũng cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ. Hắn là Thiên Đạo, người kiến tạo pháp tắc. Hắn dùng khả năng “Phân Tích” của mình để hiểu rõ từng loại pháp tắc đang áp đặt lên hắn, và rồi dùng khả năng “Tiến Hóa” để điều chỉnh cơ thể và linh hồn, khiến chúng không chỉ chịu đựng được mà còn “hòa nhập” vào đại dương pháp tắc, hấp thu tinh hoa của chúng.
Hắn đi sâu vào tầng tám, mỗi bước đi đều để lại những gợn sóng pháp tắc. Hắn không thể vượt qua tầng tám một cách dễ dàng như các tầng trước, vì tầng này đã chạm đến bản chất của pháp tắc Đại Lục Trung Ương, nhưng hắn vẫn kiên trì tiến lên, mỗi phút trôi qua, khí tức trên người hắn lại trở nên thâm sâu và mạnh mẽ hơn.
Mười lăm phút sau, Lâm Phàm bước ra khỏi Thiên Tượng Cấm Chế, toàn thân tắm trong ánh sáng nhàn nhạt của pháp tắc. Hắn đã đi hết tầng tám, tuy không thể phá vỡ tầng chín – tầng chỉ dành cho những người đã lĩnh ngộ Đại Đạo – nhưng thành tích của hắn đã là một huyền thoại.
Toàn bộ quảng trường bùng nổ trong sự hoan hô và kinh ngạc. Các trưởng lão Vạn Đạo Thánh Địa vội vàng tiến đến, ánh mắt tràn đầy sự hưng phấn và không thể tin được. “Thiên tài! Tuyệt thế thiên tài! Ngươi tên là gì? Từ đâu đến?”
Lâm Phàm khẽ mỉm cười, ánh mắt quét qua Bách Lý Trần đang đứng chết lặng và Lạc Vũ Phi đang nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp. “Vãn bối Lâm Phàm, từ hạ giới phi thăng.”
Sự thật đơn giản này lại càng khiến mọi người chấn động. Một kẻ hạ giới lại có thể đạt được thành tích kinh người như vậy! Từ giờ phút này, cái tên Lâm Phàm đã khắc sâu vào tâm trí của vô số người ở Đạo Thành. Sự khinh miệt ban đầu đã bị thay thế hoàn toàn bằng sự kính nể và ngưỡng mộ tột độ. Hắn đã không chỉ chứng minh thực lực, mà còn thay đổi cái nhìn của họ về những người đến từ hạ giới.
Vị trưởng lão già nhất mỉm cười hiền hậu. “Tốt! Tốt lắm! Tiểu hữu Lâm Phàm, Vạn Đạo Thánh Địa ta hoan nghênh ngươi. Ngươi không cần phải tham gia bất kỳ khảo hạch nào nữa. Ngươi sẽ trực tiếp trở thành đệ tử hạch tâm của Thánh Địa, và ta, Liễu Phong, sẽ là sư phụ của ngươi!”
Lời nói của Liễu Phong, một trong những Trưởng lão quyền lực nhất Vạn Đạo Thánh Địa, vang vọng khắp quảng trường, khiến mọi người lại một lần nữa phải kinh ngạc. Lâm Phàm đã chính thức đặt chân vững chắc vào thế giới đỉnh cao của Đại Lục Trung Ương, mở ra một chương mới cho hành trình của mình.