Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:09:59 | Lượt xem: 2

Dưới lòng đất Vạn Đạo Thánh Địa, nơi những mạch linh khí khổng lồ cuộn chảy như những con sông ngầm, Lâm Phàm nheo mắt. Sự thay đổi, dù chỉ là vi tế, cũng không thể thoát khỏi giác quan nhạy bén của hắn, được tăng cường bởi mảnh Thiên Đạo trong cơ thể. Một trong những mạch linh khí chủ chốt, vốn dĩ luôn tinh khiết và ổn định, nay lại mang theo một rung động bất thường, như một bản nhạc bị lạc nhịp giữa dàn nhạc giao hưởng vĩ đại.

Hắn đã cảm nhận được điều này vài ngày nay. Ban đầu, nó chỉ là một cảm giác mơ hồ, nhưng khi sự bất an lan tỏa, Lâm Phàm quyết định tự mình điều tra. Sử dụng một mật lệnh đặc biệt của thủ tịch đệ tử, hắn dễ dàng vượt qua các tầng phong ấn, theo dõi luồng linh khí dẫn sâu vào lòng đất, đến một khu vực mà ngay cả các trưởng lão cũng ít khi đặt chân tới.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Vách đá xung quanh lấp lánh những tinh thạch linh khí tự nhiên, nhưng ánh sáng của chúng dường như bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó vô hình. Lâm Phàm kích hoạt “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Ngay lập tức, vô số dữ liệu đổ về não hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy linh khí, mà còn cảm nhận được dòng chảy của pháp tắc, sự tương tác của nguyên tố, và cả những tạp chất nhỏ nhất.

“Phân tích,” hắn thầm ra lệnh. “Tìm kiếm nguồn gốc của sự bất thường.”

Hệ thống phản hồi tức thì, những đường nét đỏ và đen bắt đầu hiện rõ trên tầm nhìn của Lâm Phàm, bám víu vào dòng linh khí thuần túy. Đó là một loại năng lượng tà ác, không giống bất kỳ ma khí nào hắn từng gặp. Nó không chỉ đơn thuần là ô nhiễm, mà là một sự “thôn phệ” âm thầm, từ từ chuyển hóa linh khí thành một thứ gì đó khác, thứ gì đó trống rỗng và mục ruỗng. Những đường nét này dẫn hắn đến một hang động tự nhiên rộng lớn, nơi mạch linh khí chính tụ hội.

Bên trong hang động, quang cảnh khiến Lâm Phàm phải rùng mình. Không phải vì vẻ ghê rợn, mà vì sự tinh vi của nó. Trên vách đá, một trận pháp cổ xưa được khắc họa bằng những nét vẽ tinh xảo, ẩn mình dưới lớp rêu phong và khoáng vật tự nhiên, gần như hòa lẫn vào môi trường xung quanh. Trận pháp này đang hút cạn những dòng linh khí tinh túy nhất, giống như một ký sinh trùng khổng lồ đang hút máu vật chủ.

“Phân tích trận pháp,” Lâm Phàm ra lệnh, giọng trầm hẳn.

Hệ thống quét qua. Hàng loạt ký tự cổ và cấu trúc năng lượng phức tạp hiện lên. “Trận pháp: Thiên La Ẩn Hồn Trận. Chức năng: Hút cạn linh khí nguyên bản, chuyển hóa thành Ma Khí Hư Vô, đồng thời che giấu sự hiện diện của người thi triển. Phát hiện dấu vết của ‘Ma Tông Thiên La’.”

Ma Tông Thiên La. Cái tên này đã được nhắc đến trong các tài liệu mật của Thánh Địa, một thế lực tà ác cổ xưa đã bị phong ấn từ hàng vạn năm trước. Sự xuất hiện của chúng ở đây không phải là ngẫu nhiên.

Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt thổi qua. Bốn bóng người áo đen xuất hiện từ bốn góc hang động, bao vây Lâm Phàm. Khí tức của họ mạnh mẽ, mỗi người đều là cường giả ở cảnh giới Vương Giả, thậm chí có người đã chạm đến ngưỡng Hoàng Giả.

“Không hổ là thủ tịch đệ tử của Vạn Đạo Thánh Địa, quả nhiên không dễ dàng qua mặt,” một người trong số đó cất giọng khàn khàn, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc. “Nhưng ngươi đến đây là tự tìm cái chết.”

Lâm Phàm không nói nhiều, chỉ mỉm cười lạnh lẽo. “Các ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”

Hắn biết mình đã rơi vào ổ phục kích. Nhưng với Thiên Đạo mảnh vỡ trong người, hắn không hề sợ hãi. Trái lại, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng chiến đấu cổ xưa đang trỗi dậy. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa chính và tà, mà còn là một cuộc thử thách đối với sự thức tỉnh của hắn.

Bốn tên cường giả đồng loạt ra tay. Ma khí cuồn cuộn, biến thành những xiềng xích đen kịt, lao thẳng vào Lâm Phàm. Chúng không chỉ tấn công vật lý, mà còn mang theo ý chí ăn mòn linh hồn, một đặc tính của Ma Tông Thiên La.

Lâm Phàm vận chuyển công pháp Vạn Đạo Quyết, thân thể hóa thành một đạo tàn ảnh, né tránh những đòn tấn công đầu tiên. Hắn không muốn hủy hoại mạch linh khí này, vì vậy hắn phải chiến đấu cẩn trọng.

“Thiên Đạo Kiếm Quyết!”

Một thanh kiếm linh khí ngưng tụ trong tay hắn, không mang theo vẻ sắc bén của kim loại, mà là sự tinh khiết của pháp tắc. Mỗi nhát kiếm của Lâm Phàm đều mang theo sức nặng của Đại Đạo, phá vỡ những xiềng xích ma khí một cách dễ dàng. Hắn không cần những chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần sự đơn giản và trực tiếp của pháp tắc để khắc chế ma khí của đối phương.

Tên cường giả dẫn đầu, một lão già gầy gò với đôi mắt âm hiểm, cười khẩy. “Ngươi nghĩ rằng chút linh khí tinh thuần có thể chống lại Ma Khí Hư Vô của chúng ta sao? Ma khí này được nuôi dưỡng từ sự tuyệt vọng và hỗn loạn, nó là khắc tinh của vạn vật!”

Hắn tung ra một đòn mạnh nhất, Ma Báo Hư Không, một con báo đen kịt được tạo thành từ ma khí, lao đến Lâm Phàm với tốc độ kinh hồn. Con báo không có thực thể, nó có thể xuyên qua mọi phòng ngự, trực tiếp tấn công linh hồn.

“Phân tích Ma Báo Hư Không!” Lâm Phàm ra lệnh.

Hệ thống nhanh chóng phân tích cấu trúc năng lượng của con báo. “Ma Báo Hư Không: Kỹ năng cấp Hoàng Giả. Cấu trúc năng lượng: Ma Khí Hư Vô + Ý Chí Thôn Phệ. Điểm yếu: Sợ hãi năng lượng sinh mệnh cực độ và pháp tắc thanh tẩy.”

Lâm Phàm mỉm cười. “Thanh tẩy sao?”

Hắn không lùi bước, mà tiến lên, ngưng tụ một quả cầu năng lượng màu xanh lam trong lòng bàn tay. Đó là sự kết hợp của linh khí thuần túy và một chút năng lượng sinh mệnh mà hắn đã “tiến hóa” từ các loại linh dược. Khi con Ma Báo Hư Không lao tới, Lâm Phàm ném quả cầu vào nó.

Một tiếng rít chói tai vang lên. Con Ma Báo Hư Không như bị dính axit, thân thể nó tan rã, biến thành những làn khói đen kịt rồi biến mất. Ngay cả ma khí trong hang động cũng bị thanh tẩy một phần.

Bốn tên cường giả Ma Tông Thiên La kinh hãi. “Không thể nào! Ma Khí Hư Vô của chúng ta là vô địch!”

“Vô địch ư?” Lâm Phàm lắc đầu. “Các ngươi chỉ là những kẻ ếch ngồi đáy giếng. Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gì mới là sự hủy diệt thực sự, và cái gì mới là sự tái sinh.”

Hắn lao vào trận chiến, không còn giữ lại sức mạnh. Thiên Đạo Kiếm Quyết biến hóa khôn lường, kết hợp với các công pháp đã được “tiến hóa” của Thánh Địa. Mỗi đòn tấn công của hắn đều mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo, khiến ma khí của đối phương bị áp chế hoàn toàn. Ba tên cường giả cấp Vương Giả nhanh chóng bị đánh bại, bất tỉnh nhân sự. Chỉ còn lại lão già cấp Hoàng Giả.

Lão già điên cuồng tung ra hết chiêu thức, nhưng đều bị Lâm Phàm hóa giải. Cuối cùng, một nhát kiếm của Lâm Phàm đâm xuyên qua vai lão, ghim lão vào vách đá. Ma khí trên người lão bị một luồng linh khí tinh thuần phong tỏa, không thể nhúc nhích.

“Nói cho ta biết,” Lâm Phàm trầm giọng. “Mục đích của các ngươi là gì? Trận pháp này để làm gì?”

Lão già cười khẩy, phun ra một ngụm máu đen. “Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao? Kẻ như ngươi, một ngày nào đó cũng sẽ bị Hư Vô nuốt chửng!”

“Hư Vô?” Lâm Phàm nheo mắt. Cái tên này lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí hắn, cùng với những mảnh ký ức mơ hồ về một mối đe dọa vũ trụ. Hắn đặt tay lên trán lão già, kích hoạt khả năng “Phân Tích & Truy Thu Hồi Ức” của hệ thống.

Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào đầu Lâm Phàm. Hắn nhìn thấy những hình ảnh hỗn loạn: các trận pháp tương tự được bố trí ở nhiều Thánh Địa khác, một bản đồ khổng lồ của Đại Lục Trung Ương với những điểm đỏ đánh dấu các mạch linh khí bị nhắm tới, một đại điện u tối nơi hàng trăm cường giả Ma Tông Thiên La đang tụ tập, và trên hết, một hình ảnh mờ ảo về một nghi thức kinh hoàng, một “Vũ Trụ Chi Môn” đang dần được mở ra, nhằm triệu hồi một thứ gì đó từ khoảng không bên ngoài.

Điều kinh hoàng nhất là dòng suy nghĩ của lão già này. Hắn không chỉ phục vụ Ma Tông Thiên La, mà còn tin tưởng một cách mù quáng vào một “Ý Chí Hư Vô” tối thượng, thứ mà lão già tin rằng sẽ thanh tẩy tất cả các Vũ Trụ và tạo ra một trật tự mới.

Lâm Phàm thu tay lại, vẻ mặt lạnh băng. “Các ngươi muốn mở ra cánh cổng Hư Vô?”

Lão già yếu ớt mỉm cười. “Đúng vậy! Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ trở lại, và tất cả các ngươi sẽ bị nuốt chửng! Thiên Đạo sẽ sụp đổ một lần nữa!”

“Thiên Đạo sẽ không sụp đổ,” Lâm Phàm nói, giọng điệu kiên định. “Và Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ không bao giờ trở lại.”

Hắn phong ấn hoàn toàn lão già và ba tên cường giả khác, sau đó nhanh chóng phá hủy Thiên La Ẩn Hồn Trận, giải phóng linh khí khỏi sự ăn mòn. Lâm Phàm mang theo những kẻ bị bắt giữ và bằng chứng về âm mưu của Ma Tông Thiên La trở về Vạn Đạo Thánh Địa.

Sự việc này gây chấn động toàn bộ Thánh Địa. Các trưởng lão và Tông chủ Vạn Đạo Thánh Địa không thể tin vào mắt mình khi Lâm Phàm trình bày bằng chứng và kể lại những gì hắn đã khám phá. Vô số mạch linh khí khác trên Đại Lục Trung Ương cũng đang bị ảnh hưởng bởi những trận pháp tương tự, tất cả đều được thiết kế để chuẩn bị cho một “Đại Nghi Thức Triệu Hồi Hư Vô”.

“Đây là một âm mưu lớn chưa từng có!” Tông chủ Vạn Đạo Thánh Địa, một lão nhân râu tóc bạc phơ, đập bàn. “Ma Tông Thiên La đã ẩn mình quá tốt, và chúng ta đã quá chủ quan!”

Lâm Phàm đứng đó, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh trong đêm. “Tông chủ, đây không chỉ là một âm mưu của Ma Tông Thiên La. Những gì ta cảm nhận được từ ‘Ý Chí Hư Vô’ mà tên đó nhắc đến… nó rất giống với những mảnh ký ức mơ hồ trong ta. Một thứ gì đó cổ xưa hơn, lớn hơn, và đáng sợ hơn bất kỳ thế lực tà ác nào trên Đại Lục này. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến vũ trụ.”

Lời nói của Lâm Phàm khiến tất cả các cường giả trong đại điện phải rùng mình. Họ hiểu rằng, với bằng chứng không thể chối cãi này, Vạn Đạo Thánh Địa và có lẽ là toàn bộ Đại Lục Trung Ương, sẽ phải đối mặt với một mối đe dọa to lớn, một cuộc chiến sinh tử mà họ chưa từng tưởng tượng. Và Lâm Phàm, người đã vạch trần tất cả, sẽ là người dẫn đầu trong cuộc chiến ấy, mang theo gánh nặng của một sứ mệnh vũ trụ đang dần thức tỉnh trong linh hồn hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8