Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 574
Hư Vô Chi Địa trải dài vô tận, một bức tranh hỗn loạn của hư không bị xé nát, nơi mà những định luật vật lý thông thường bị bẻ cong và phá vỡ. Không gian không ngừng vặn vẹo, cuộn xoáy như một cơn bão vũ trụ không ngừng nghỉ, nhấn chìm mọi ánh sáng, mọi hy vọng vào vực sâu của sự diệt vong. Những dải năng lượng đen kịt, mang theo hàn khí thấu xương và sự ăn mòn của Hư Vô, cuộn trào thành những cơn sóng khổng lồ, va đập vào hàng phòng thủ mỏng manh của liên minh đa vũ trụ.
Lâm Phàm đứng sừng sững ở tiền tuyến, thân ảnh hắn không hề lung lay trước sức ép hủy diệt của Hư Vô. Áo bào trắng của hắn không nhiễm một hạt bụi hỗn loạn nào, tựa như một ngọn hải đăng duy nhất trong biển cả tuyệt vọng. Xung quanh hắn, các cường giả từ vô số vũ trụ – Thần Hoàng uy nghiêm, Tiên Đế bất diệt, cùng những chiến binh tinh nhuệ từ các nền văn minh khác – đang chiến đấu với sự kiên cường đến tột cùng. Tuy nhiên, số lượng quái vật Hư Vô là vô tận, chúng trào ra từ những vết nứt không gian khổng lồ như một thủy triều đen, mang theo tiếng gầm gừ ghê rợn làm rung chuyển cả Hư Không.
Một Thần Hoàng đến từ Vũ Trụ Tinh Hà, với bộ giáp vàng rực và quyền trượng phát sáng, vừa dứt lời nguyền rủa khi một con Hư Vô Cự Mãng khổng lồ, thân thể được tạo thành từ những mảnh vỡ không gian sắc nhọn, lao đến. Nó nuốt chửng ba chiến hạm tiên tiến của Vũ Trụ Cơ Giới chỉ trong chớp mắt, rồi nhằm thẳng vào Thần Hoàng. Sức mạnh ăn mòn của nó có thể làm tan rã cả Tiên Khí cấp cao nhất. Thần Hoàng vung quyền trượng, triệu hồi một thiên thạch lửa khổng lồ để đối phó, nhưng nó chỉ làm chậm bước con quái vật một chút, không thể ngăn cản nó.
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn không thể để một cường giả quan trọng như vậy ngã xuống. Hắn nhấc tay phải, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt, tinh khiết như tinh túy của sự sống, lướt qua không gian. Luồng sáng đó không mang theo sát khí kinh thiên động địa, mà chỉ đơn giản là chạm vào con Hư Vô Cự Mãng. Lạ thay, nơi nó chạm vào, thân thể vặn vẹo của cự mãng bắt đầu “ổn định” lại, những mảnh không gian sắc nhọn ngừng xoay chuyển, rồi dần dần, chúng biến đổi. Từ một sinh vật hủy diệt, nó biến thành một khối vật chất vô hại, rồi tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết hỗn loạn nào.
“Sức mạnh của Thiên Đạo thuần túy!” Thần Hoàng Tinh Hà thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và kính sợ. Ông đã từng chứng kiến vô số thần thông, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể “tịnh hóa” Hư Vô một cách trực tiếp như vậy, không phải bằng cách phá hủy, mà là bằng cách chuyển hóa bản chất của nó.
Đó chính là thành quả của khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của Lâm Phàm, kết hợp với sự thức tỉnh của các mảnh vỡ Thiên Đạo. Hắn không chỉ nhìn thấy bản chất hỗn loạn của Hư Vô, mà còn nhìn thấy khả năng “tiến hóa” nó, biến nó thành một phần của trật tự vũ trụ.
“Giữ vững trận tuyến! Năng lượng Hư Vô không phải là bất khả chiến bại! Nó cũng có pháp tắc của riêng nó, và chúng ta có thể lợi dụng nó!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, xua tan nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng trong lòng các chiến binh.
Hắn vung tay, hàng vạn đạo kiếm quang rực rỡ bùng nổ, không phải là kiếm quang thông thường, mà là những tia sáng mang theo pháp tắc “ổn định” và “tái tạo”. Mỗi tia sáng chạm vào một con quái vật Hư Vô, đều khiến chúng chậm lại, rồi tan rã thành năng lượng vô hại. Đây không phải là sát chiêu, mà là một loại “pháp thuật Thiên Đạo” mà Lâm Phàm đã tự mình sáng tạo, nhằm trực tiếp đối phó với bản chất của Hư Vô.
“Tất cả Hỏa thuộc tính công kích! Tập trung vào những sinh vật có lõi năng lượng đỏ sẫm!” Lâm Phàm chỉ huy dứt khoát. Hắn đã “phân tích” được rằng, một số loại Hư Vô quái vật có lõi năng lượng đặc biệt nhạy cảm với hỏa thuộc tính, đặc biệt là hỏa thuộc tính mang theo ý chí “thanh lọc”.
Ngay lập tức, hàng ngàn cường giả chuyên tu hỏa pháp từ các vũ trụ khác nhau đồng loạt xuất chiêu. Những ngọn lửa rực cháy, không phải là lửa phàm tục, mà là Hỏa Diễm Thần Linh, Hỏa Diễm Tiên Thiên, mang theo sức mạnh của sự tịnh hóa và bùng nổ. Chúng lao vào đội hình quái vật, tạo ra những vụ nổ kinh thiên động địa, nhưng hiệu quả lại vượt xa mong đợi. Những con quái vật có lõi đỏ sẫm, vốn dĩ khó diệt, giờ đây lại tan chảy như băng tuyết dưới mặt trời.
“Phản công! Thúc đẩy! Đừng để chúng có cơ hội tập hợp lại!” Lâm Phàm ra lệnh, thân hình hắn lao thẳng vào giữa đội hình địch. Hắn không còn là một Thần Hoàng bình thường, mà là một thực thể đang dần dung hợp với Thiên Đạo. Mỗi cử chỉ, mỗi bước đi của hắn đều ẩn chứa sức mạnh của pháp tắc vũ trụ.
Hắn tung ra một quyền. Quyền này không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm đơn giản. Nhưng cú đấm đó lại mang theo sức nặng của toàn bộ một vũ trụ, kết hợp với sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc không gian. Nơi quyền phong đi qua, không gian bị “khóa chặt” trong một khoảnh khắc, rồi nổ tung không phải theo kiểu phá hủy, mà là theo kiểu “thanh lọc”. Một vùng không gian rộng lớn được dọn sạch khỏi mọi dấu vết của Hư Vô.
Đằng sau Lâm Phàm, Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt kiên định, cũng đang chiến đấu. Nàng là một phần “ý chí” của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hiểu rõ nhiệm vụ của Lâm Phàm hơn ai hết. Nàng triệu hồi những dải lụa tiên quang, mỗi dải lụa là một pháp tắc cổ xưa, quấn lấy và phân giải những quái vật Hư Vô mạnh mẽ nhất. Nàng là một điểm tựa vững chắc cho liên minh, một minh chứng cho sự tồn tại của Thiên Đạo chân chính.
“Tiến lên! Vì sự tồn vong của các vũ trụ!” Một vị chiến tướng của Vũ Trụ Cơ Giới, với bộ giáp kim loại khổng lồ và vũ khí năng lượng rực rỡ, gầm lên. Hắn đã chứng kiến Lâm Phàm liên tục tạo ra những kỳ tích, biến những trận chiến tưởng chừng vô vọng thành những chiến thắng nhỏ. Lòng tin vào Lâm Phàm đã trở thành một sức mạnh tập thể, thúc đẩy liên minh tiến sâu hơn vào Hư Vô Chi Địa.
Lâm Phàm không ngừng “phân tích” dòng chảy năng lượng Hư Vô, dự đoán những đợt tấn công tiếp theo và tìm ra những điểm yếu chiến lược. Hắn nhận ra rằng, dù Hư Vô Thôn Phệ Giả là một mối đe dọa vũ trụ, nhưng những sinh vật Hư Vô nhỏ hơn này vẫn tuân theo một số quy luật cơ bản, dù đó là quy luật của sự hỗn loạn. Và chính những quy luật đó, khi được hiểu rõ, lại trở thành điểm yếu của chúng.
Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang ngày càng gia tăng từ sâu bên trong Hư Vô Chi Địa. Đó không phải là áp lực từ những quái vật Hư Vô thông thường, mà là một cái gì đó nguyên thủy hơn, to lớn hơn, mang theo sự trống rỗng và nỗi sợ hãi thuần túy. Đó là hơi thở của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, hay ít nhất, là một phần của nó.
“Chúng ta đang đến gần rồi,” Lâm Phàm thầm nghĩ, ánh mắt kiên nghị. Hắn biết rằng mỗi bước tiến đều phải trả giá, nhưng không có con đường nào khác. Liên minh đã hy sinh quá nhiều để đến được đây, và hắn, với tư cách là người mang trong mình sứ mệnh của Thiên Đạo, không thể lùi bước.
Cuộc chiến tiếp diễn không ngừng nghỉ. Những tiếng gầm rú, tiếng va chạm của pháp tắc, ánh sáng của thần thông và bóng tối của Hư Vô đan xen vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, liên minh không còn là một đám đông hỗn loạn, mà là một cỗ máy chiến tranh hiệu quả, dần dần đẩy lùi làn sóng Hư Vô, từng bước một, hướng về trung tâm của mối đe dọa vũ trụ.
Cuối cùng, sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, liên minh đã thiết lập được một tiền đồn tạm thời trên một “hòn đảo” không gian tương đối ổn định giữa biển Hư Vô. Các chiến binh kiệt sức, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự quyết tâm. Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ được tạo thành từ những mảnh vỡ không gian được hắn cố định, nhìn về phía trước, nơi bóng tối dường như còn đặc quánh hơn, và áp lực từ Thôn Phệ Giả Nguyên Thể trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, củng cố phòng tuyến,” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói trầm ổn, “Chúng ta đã hoàn thành giai đoạn đầu. Nhưng trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.”
Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi trong từng tế bào, nhưng ý chí của hắn kiên cường hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang chờ đợi. Và hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, sẽ không làm nó thất vọng.