Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 694
Không gian hỗn độn của Vực Sâu Hư Không, nơi thường chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ của các luồng năng lượng hoang dã và những mảnh vỡ vũ trụ trôi nổi, giờ đây lại rung chuyển bởi sự tụ tập của vô số sinh linh. Hàng tỷ chiến thuyền khổng lồ, được làm từ những vật liệu tiên tiến nhất của hàng vạn nền văn minh, lơ lửng trong không gian như những hòn đảo di động. Phía trên chúng, vô số cường giả, từ Tiên Đế cấp thấp nhất cho đến Thần Hoàng mạnh mẽ nhất, tạo thành một biển người không thể đếm xuể, mỗi người đều mang trong mình một hào quang sức mạnh khác nhau, nhưng cùng chung một mục đích.
Đây là Liên Minh Đa Vũ Trụ, tập hợp những tinh hoa của sự sống từ hàng trăm ngàn vũ trụ khác nhau, tất cả đều đến đây để đối mặt với mối đe dọa chung: Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Không khí nặng nề đến nghẹt thở, không phải vì áp lực của Hư Không, mà là bởi sự căng thẳng tột độ và ý chí quyết tử của mỗi người. Họ đứng trên bờ vực của một cuộc chiến không có đường lùi, một cuộc chiến sẽ quyết định số phận của toàn bộ đa vũ trụ.
Tại trung tâm của liên minh, trên đài cao nhất của chiến hạm tiên phong, Lâm Phàm đứng sừng sững. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ngày nào, mà là một thực thể mà ngay cả Thần Hoàng cũng phải kính sợ. Sau quá trình bế quan luyện hóa các mảnh vỡ Thiên Đạo và thức tỉnh Thiên Đạo Chân Thân, hào quang của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà người phàm không thể nào hiểu được. Cơ thể hắn tỏa ra một thứ ánh sáng vừa rực rỡ vừa huyền bí, không phải là ánh sáng của năng lượng thông thường, mà là ánh sáng của Pháp Tắc, của Đại Đạo. Mỗi cử động của hắn đều mang theo ý chí của vũ trụ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, vẫn còn đó sự trầm tư và gánh nặng của một người lãnh đạo.
Bên cạnh hắn là những nhân vật chủ chốt của liên minh: Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và khí chất thanh cao, dường như là hiện thân của ý chí Thiên Đạo nguyên thủy; Thần Hoàng Vũ Trụ, một vị lãnh tụ già dặn và đầy kinh nghiệm chiến đấu; cùng với những Tiên Đế, Thần Tôn từ các vũ trụ khác, mỗi người đều là một truyền kỳ trong thế giới của họ.
“Chiến hữu của ta,” Thần Hoàng Vũ Trụ cất giọng trầm hùng, vang vọng khắp không gian nhờ vào một kết giới âm thanh khổng lồ, “chúng ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ hàng ngàn năm trước. Chúng ta đã mất mát rất nhiều, đã chứng kiến vô số thế giới bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng. Nhưng chúng ta vẫn ở đây, bởi vì chúng ta có hy vọng, có ý chí sống sót, và có một vị lãnh đạo không ai có thể sánh bằng.”
Ông quay sang Lâm Phàm, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính. “Thiên Đạo Chí Tôn của chúng ta, Lâm Phàm, đã tìm ra con đường. Con đường này đầy rẫy hiểm nguy, đòi hỏi sự hy sinh tột cùng, nhưng đó là con đường duy nhất để chúng ta không chỉ chiến thắng, mà còn tái tạo lại một trật tự hoàn mỹ hơn.”
Lâm Phàm bước tới, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từng chiến thuyền, từng linh hồn đang dõi theo hắn. Hắn không cần dùng đến bất kỳ kỹ thuật khuếch đại nào, lời nói của hắn tự nhiên vang vọng trong tâm trí của mỗi sinh linh trong liên minh, rõ ràng và đầy sức nặng.
“Ta biết các ngươi sợ hãi,” Lâm Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sức mạnh của vô số pháp tắc. “Ta cũng sợ hãi. Chúng ta đang đứng trước một thực thể vượt quá mọi khái niệm mà chúng ta từng biết. Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một kẻ thù có thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh thuần túy. Nó là sự trống rỗng, là bản năng của sự hủy diệt, là sự đối lập hoàn toàn với sự sống.”
Một làn sóng rùng mình chạy qua liên minh. Sự thật trần trụi này, dù đã được biết đến, vẫn khiến trái tim họ thắt lại.
“Nhưng,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng hắn bắt đầu mạnh mẽ hơn, “chúng ta đã tìm ra điểm yếu của nó. Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, trong bản chất sâu xa nhất, phụ thuộc vào một ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một hạt nhân của sự trống rỗng không thể bị phá hủy, nhưng có thể bị ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’.”
Hắn dừng lại, cho phép thông tin này thấm vào tâm trí mọi người. “Kế hoạch của chúng ta không phải là nghiền nát nó bằng vũ lực, mà là biến đổi nó từ bên trong. Ta, với tư cách là Thiên Đạo Tái Sinh, sẽ đóng vai trò là ‘hạt nhân’ của sự sống và sáng tạo. Ta sẽ xâm nhập vào bản thể của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đối mặt trực diện với Ý Chí Hư Vô của nó. Tại đó, ta sẽ dùng tất cả những gì ta có, tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo mà ta đã thu thập, tất cả ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và trên hết, ý chí kiên cường của ta, để dung hợp và tịnh hóa nó.”
“Đây không phải là một trận chiến chỉ của riêng ta,” hắn nhấn mạnh. “Khi ta tiến vào, Ý Chí Hư Vô sẽ phản kháng dữ dội. Nó sẽ tạo ra vô số phân thân Thôn Phệ Giả, những quái vật mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để bảo vệ bản thể của nó. Các ngươi, liên minh của ta, sẽ phải cầm chân chúng, bảo vệ ta, và quan trọng nhất, truyền năng lượng và ý chí của các ngươi vào ta. Mỗi tia năng lượng, mỗi ý chí sống còn, mỗi hy vọng của các ngươi sẽ là sức mạnh để ta chống lại sự đồng hóa, để ta biến đổi Hư Vô.”
Tiên Nữ Cửu Thiên tiến lên một bước, ánh mắt nàng giao với Lâm Phàm. “Quá trình này sẽ kéo dài. Ngươi sẽ phải đối mặt với nỗi cô đơn tột cùng, với sự cám dỗ của Hư Vô. Liên minh sẽ phải cầm cự trong một khoảng thời gian mà chúng ta không thể định lượng. Nhiều người sẽ ngã xuống. Nhiều thế giới sẽ đứng trước bờ vực diệt vong lần nữa.” Giọng nàng đầy sự đau xót nhưng cũng kiên định.
Lâm Phàm gật đầu. “Đúng vậy. Đây là cái giá. Nhưng nếu chúng ta thành công, chúng ta sẽ không chỉ cứu lấy vũ trụ này, mà còn kiến tạo một Thiên Đạo mới, một trật tự mới, nơi Hư Vô không còn là sự hủy diệt, mà là một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh. Chúng ta sẽ chấm dứt vĩnh viễn mối đe dọa này, không chỉ phong ấn, mà là chuyển hóa nó.”
Hắn đưa tay lên, một quả cầu ánh sáng nhỏ bé nhưng chứa đựng vô số pháp tắc vũ trụ hiện ra trong lòng bàn tay. “Đây là ‘Hạt Giống Thiên Đạo’. Khi ta tiến vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nó sẽ là cầu nối giữa ta và các ngươi. Hãy truyền ý chí và năng lượng của các ngươi vào nó. Mỗi sinh linh, dù là một phàm nhân yếu ớt nhất, cũng có thể đóng góp một tia hy vọng. Bởi vì, chính ý chí sống còn, ý chí đấu tranh của các ngươi mới là sức mạnh lớn nhất của Thiên Đạo.”
Một sự im lặng bao trùm. Sau đó, từ sâu thẳm trong liên minh, một tiếng hô vang lên, rồi hai, rồi ba, cho đến khi hàng tỷ giọng nói hòa vào làm một, tạo thành một làn sóng âm thanh rung chuyển cả Hư Không.
“VÌ SỰ SỐNG! VÌ TRẬT TỰ! VÌ THIÊN ĐẠO MỚI!”
Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy bi tráng. Hắn đã thấy được sự kiên cường, sự đoàn kết của vô số sinh linh. Đây chính là sức mạnh mà Hư Vô không bao giờ có thể hiểu được.
Hắn quay lại Thần Hoàng Vũ Trụ và Tiên Nữ Cửu Thiên. “Ta sẽ tin tưởng các ngươi để dẫn dắt liên minh. Ta sẽ tin tưởng các ngươi để bảo vệ các vũ trụ.”
Tiên Nữ Cửu Thiên đặt tay lên vai Lâm Phàm. “Ngươi là hy vọng cuối cùng của chúng ta, Lâm Phàm. Hãy trở về, với một Thiên Đạo mới.”
Ánh mắt Lâm Phàm nhìn về phía trước, nơi Hư Vô Chi Địa trải dài vô tận, một vùng biển hỗn loạn và trống rỗng. Ở đó, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang chờ đợi, một cái miệng khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết hành trình phía trước sẽ là địa ngục, là sự thử thách cuối cùng của ý chí và sự tồn tại. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn mang theo gánh nặng của vô số vũ trụ, nhưng cũng mang theo hy vọng của vô số sinh linh.
“Đã đến lúc,” Lâm Phàm tuyên bố, giọng nói vang dội như tiếng sấm nổ giữa Hư Không. “Liên minh, TỔNG TIẾN CÔNG!”
Theo lệnh của hắn, hàng tỷ chiến thuyền bắt đầu di chuyển, động cơ năng lượng gầm rú, tạo ra những vệt sáng rực rỡ trong bóng tối. Vô số cường giả bay lên, tạo thành những đội hình chiến đấu khổng lồ, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi họ trong Hư Vô Chi Địa. Đại chiến vũ trụ đã chính thức bùng nổ. Sứ mệnh của Lâm Phàm, và số phận của toàn bộ đa vũ trụ, đã được đặt vào tay hắn, trong cuộc hành trình đơn độc vào tận cùng của sự trống rỗng, để tìm kiếm một khởi đầu mới.