Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 708
Không gian đen kịt, vô tận của Hư Vô Chi Địa giờ đây không còn là sự tĩnh lặng chết chóc, mà là một chiến trường rực lửa, một bức tranh hỗn loạn của sự hủy diệt và hy vọng. Từng dải ngân hà, từng cụm tinh vân bị xé toạc, vặn vẹo trong cơn thịnh nộ của cuộc đại chiến. Hàng tỷ, không, có lẽ là vô số sinh linh từ khắp các vũ trụ đã tập trung về đây, những chiến sĩ gan dạ nhất, những cường giả đỉnh phong nhất, hợp thành Liên Minh Đa Vũ Trụ vĩ đại, đối đầu với cơn thủy triều hủy diệt – Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Từ những Hư Không Đấu Sĩ nhỏ bé, nhanh nhẹn như những mũi tên độc, đến những Hư Vô Cự Thú khổng lồ, cao bằng cả một hành tinh, chúng tràn ngập mọi ngóc ngách của không gian. Chúng không có hình dạng cố định, luôn biến đổi, xoắn vặn, mang theo năng lượng hỗn loạn và một khát khao nuốt chửng không gì sánh bằng. Ánh sáng của các pháp tắc, năng lượng của thần thông, tiếng gầm thét của chiến hạm, tiếng kêu thảm thiết của sinh linh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của tận thế.
Đội hình của Liên Minh Đa Vũ Trụ trải dài hàng ngàn vạn dặm, những chiếc chiến hạm vũ trụ được chế tạo từ các vật liệu siêu việt, lấp lánh ánh kim loại và năng lượng, tạo thành những bức tường thành vững chắc. Phía trước là những chiến sĩ tiên phong, những Chân Thần, Tiên Đế, Thần Hoàng từ các thế giới khác nhau, mỗi người đều mang trong mình sức mạnh kinh thiên động địa. Họ phóng thích những đạo pháp tắc, những chiêu thức thần thông rực rỡ, chiếu sáng cả Hư Vô Chi Địa, cố gắng đẩy lùi làn sóng quái vật.
Một Tiên Vương từ Tiên Giới Băng Sương, mái tóc trắng như tuyết, đang vung kiếm băng giá, tạo ra một cơn bão tuyết hủy diệt, đóng băng hàng triệu Hư Vô Đấu Sĩ thành những khối điêu khắc đen kịt trước khi chúng vỡ tan thành bụi. Bên cạnh ông là một Thần Hoàng đến từ Thần Giới Lôi Đình, toàn thân bao phủ trong lôi điện, mỗi cú đấm đều như một vụ nổ thiên thạch, xé toạc không gian và biến hàng vạn quái vật thành tro bụi.
Nhưng số lượng của Hư Vô Thôn Phệ Giả là vô tận. Chúng dường như không có điểm cuối, liên tục trào ra từ những vết nứt không gian đen ngòm, từ chính bản chất của Hư Vô. Càng tiêu diệt, chúng càng xuất hiện nhiều hơn, càng hung hãn hơn. Những chiến hạm khổng lồ của liên minh bắt đầu bị phá hủy, từng chiếc một. Lớp giáp năng lượng nứt vỡ, thân tàu bị xé toạc, và những tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp chiến trường, mang theo sinh mạng của hàng triệu chiến sĩ vô tội.
Một đội hình Thần Tướng từ một Vũ Trụ công nghệ tiên tiến đang cố gắng giữ vững tuyến phòng thủ, những bộ giáp cơ khí khổng lồ của họ phóng ra tia năng lượng hủy diệt. Nhưng rồi một Hư Vô Cự Thú mang hình dạng bạch tuộc khổng lồ, với vô số xúc tu sắc nhọn như dao cạo, lao tới, đâm xuyên qua lớp giáp, xé nát hàng trăm Thần Tướng thành từng mảnh. Tiếng hét đau đớn và tuyệt vọng vang lên, nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm của quái vật và âm thanh của sự hủy diệt.
Trong một góc khác của chiến trường, một đội quân gồm những tinh linh cây cỏ từ một Vũ Trụ nguyên thủy đang cố gắng chữa lành những vết thương trên chiến hạm, và dùng năng lượng sinh mệnh để chống lại sự ăn mòn của Hư Vô. Tuy nhiên, một đàn Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, giống như những con bọ cánh cứng khổng lồ, lao vào, ăn mòn mọi thứ trên đường đi của chúng, biến cây cối thành tro tàn, tinh linh thành những linh hồn mờ nhạt.
Những người bạn của Lâm Phàm, những người đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm từ phàm giới đến thần giới, cũng đang chiến đấu với tất cả sức lực của mình. Thiên Nữ Băng Sương, với vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt kiên định, đang sử dụng năng lượng băng giá để tạo ra một lá chắn khổng lồ, bảo vệ một đội quân yếu hơn khỏi sự tấn công của một Hư Vô Tướng Quân. Tiên Nữ Cửu Thiên, linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang dùng ý chí mạnh mẽ của mình để điều khiển các pháp tắc, tạo ra những cơn lốc xoáy năng lượng, quét sạch hàng ngàn quái vật.
Lâm Phàm, hiện thân của Thiên Đạo mới, đang đứng trên một chiến hạm trung tâm, đôi mắt hắn quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn cảm nhận được từng sự mất mát, từng linh hồn tan biến, từng giọt máu đổ xuống. Trái tim hắn nặng trĩu, nhưng ý chí hắn lại càng kiên định hơn bao giờ hết. Hắn chưa thể hoàn toàn giải phóng Thiên Đạo Chân Thân, bởi vì hắn cần phải bảo toàn năng lượng cho khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc đối mặt với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nhưng hắn cũng không thể đứng nhìn đồng đội mình hy sinh vô ích.
Hắn nhìn thấy một vết nứt không gian khổng lồ đang mở rộng, từ đó trào ra một Hư Vô Cự Thú khác, mang hình dáng của một con rồng không gian, với bộ vảy đen kịt và đôi mắt đỏ rực. Nó gầm lên, tiếng gầm đủ sức xé nát linh hồn, và lao thẳng về phía hạm đội trung tâm. Các cường giả gần đó lập tức hợp lực tấn công, nhưng những đòn đánh của họ chỉ làm nó chậm lại đôi chút.
“Không được!” Lâm Phàm khẽ rít lên. Nếu hạm đội trung tâm sụp đổ, toàn bộ tuyến phòng thủ sẽ bị phá vỡ. Hắn không chần chừ nữa. Một luồng ánh sáng vàng kim bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là Thiên Đạo Chân Thân toàn vẹn, nhưng là một phần sức mạnh được hắn điều khiển. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ xuất hiện trên không trung, dài hàng vạn dặm, được tạo thành từ những pháp tắc nguyên thủy nhất của vũ trụ.
“Thiên Đạo Trảm!”
Thanh kiếm lao đi với tốc độ không thể tưởng tượng, xé toạc không gian, để lại một vệt sáng chói lòa. Nó đâm xuyên qua đầu con Hư Vô Cự Thú, không phải là một vết thương vật lý, mà là một sự thanh tẩy từ bản chất. Con thú gầm lên đau đớn, cơ thể đen kịt của nó bắt đầu tan chảy, biến thành những hạt năng lượng hỗn loạn, rồi biến mất hoàn toàn vào Hư Vô.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi bao trùm chiến trường, khi các chiến sĩ liên minh nhìn thấy sức mạnh kinh hoàng của Lâm Phàm. Họ biết rằng hy vọng của họ không hề nhỏ nhoi. Nhưng ngay sau đó, làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả khác lại ập tới, đông đảo hơn, hung hãn hơn. Các chiến sĩ liên minh lại lao vào chiến đấu, với tinh thần được vực dậy bởi Lâm Phàm, nhưng sự mệt mỏi và tuyệt vọng vẫn hiển hiện trên gương mặt họ.
Lâm Phàm biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang ẩn mình sâu trong Hư Vô, chờ đợi thời cơ. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và sự hy sinh sẽ còn lớn hơn nữa. Nhưng hắn đã thề, sẽ không để Vũ Trụ này, không để bất kỳ Vũ Trụ nào khác, rơi vào quên lãng. Hắn là Thiên Đạo, và hắn sẽ tái tạo lại trật tự, dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.
Bên tai hắn văng vẳng những tiếng la hét, những tiếng nổ, và cả tiếng thì thầm của Hư Vô, như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn hít sâu, cảm nhận sức mạnh Thiên Đạo đang chảy trong huyết quản, và chuẩn bị cho những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi.