Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 710
Cánh cổng không gian khổng lồ, được tạo tác từ vô số pháp trận cổ xưa và tinh hoa của hàng tỷ thế giới, đã mở ra. Từ đó, hàng triệu chiến hạm của Liên Minh Đa Vũ Trụ, mang theo lá cờ của sự kháng cự và hy vọng, lao thẳng vào Hư Vô Chi Địa. Đó là một cảnh tượng hùng vĩ, một khoảnh khắc định mệnh, khi ánh sáng của sự sống đối đầu với bóng tối vô tận.
Thế nhưng, sự hùng vĩ ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi hiện thực tàn khốc. Hư Vô Chi Địa không phải là một chiến trường thông thường; nó là một thực thể sống, một vực thẳm của hỗn loạn và hủy diệt. Ngay khi những tiền phong hạm đội đầu tiên xuyên qua ranh giới, một làn sóng quái vật Hư Vô khổng lồ, đen đặc như mực và vô hình như không khí, đã ập tới. Chúng không có hình dạng cố định, thay đổi liên tục giữa những xúc tu sắc nhọn, những hàm răng gớm ghiếc, và những khối vật chất hỗn độn biết co rút. Chúng không có sự sống theo cách mà sinh linh vũ trụ biết đến, mà là những hiện thân của sự trống rỗng, của khát vọng nuốt chửng.
Tiếng gầm thét của các trưởng lão Thần Giới, tiếng rít gào của Tiên Vương, và âm thanh của những pháp thuật tối thượng vang dội khắp khoảng không. Các kết giới phòng ngự của chiến hạm Liên Minh lập tức kích hoạt, tạo thành những tấm khiên năng lượng rực rỡ. Pháo năng lượng bắn ra như mưa sao băng, xé toạc màn đêm Hư Vô, nhưng mỗi khi một quái vật Hư Vô bị tiêu diệt, hai hoặc ba con khác lại xuất hiện, như thể chúng được sinh ra từ chính không gian bị phá hủy.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân của mình, đứng sừng sững ở tiền tuyến, ánh mắt hắn sắc bén như tia chớp, quét qua hàng ngàn thế giới đang giao tranh. Hắn vung tay, một dòng sức mạnh Thiên Đạo thuần túy cuộn trào, hóa thành vô số kiếm khí và pháp ấn, xuyên thủng hàng loạt quái vật. Mỗi khi hắn ra tay, một khoảng không rộng lớn được thanh tẩy, mang lại chút hy vọng cho những người xung quanh. Nhưng ánh sáng từ Thiên Đạo Chân Thân của hắn dường như chỉ là một đốm lửa nhỏ trong đại dương Hư Vô vô tận.
Tại một trong những tiền tuyến chính, nơi các Tiên Vương và Tiên Đế của Tiên Giới đang chống đỡ, tình hình trở nên cực kỳ nguy cấp. Tiên Vương Lôi Đình, một cường giả có khả năng triệu hồi sấm sét hủy diệt, đã phải gầm lên trong tuyệt vọng. Hàng chục Tiên Đế xung quanh ông đã ngã xuống, linh hồn của họ bị xé nát và nuốt chửng bởi những xúc tu đen tối. Những quái vật Hư Vô không chỉ tấn công vật lý, mà còn ăn mòn cả Tiên Linh Chi Khí, làm suy yếu pháp tắc và ý chí của các tu sĩ.
“Phòng tuyến số ba đang sụp đổ! Cần chi viện ngay lập tức!” Tiếng kêu hoảng loạn vang vọng qua kênh liên lạc của Liên Minh. Nhưng không có chi viện. Mọi tiền tuyến đều đang bị áp đảo. Các cường giả Thần Giới, với những Thần Khí tối thượng, cũng đang phải vật lộn. Thần Hoàng Quang Minh, với ánh sáng chói lòa có thể thiêu đốt vạn vật tà ác, cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Ánh sáng của ông đang bị nuốt chửng bởi bóng tối không ngừng nghỉ.
Một chiến hạm loại lớn, được điều khiển bởi một chủng tộc cơ khí tiên tiến, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Hàng trăm quái vật Hư Vô đã xuyên thủng lớp giáp, tràn vào bên trong. Tiếng la hét của các thành viên phi hành đoàn bị gián đoạn bởi âm thanh kim loại bị xé toạc và năng lượng bị hút cạn. Chỉ trong vài phút, chiến hạm khổng lồ biến thành một khối sắt vụn không hồn, trôi nổi vô định trong Hư Vô, và rồi tan rã thành tro bụi.
Cảnh tượng tương tự diễn ra khắp nơi. Các chủng tộc từ những vũ trụ khác nhau, với những hình thái chiến đấu độc đáo, đều đang chịu đựng những tổn thất nặng nề. Những chiến binh dũng cảm từ Vương Triều Mãng Hoang, với thân thể cường tráng và ý chí sắt đá, đã bị xé nát thành từng mảnh. Những pháp sư Tinh Linh với ma pháp cổ xưa đã cạn kiệt năng lượng, ánh sáng trong mắt họ dần tắt lịm khi bị bóng tối bao phủ.
Lâm Phàm cảm nhận được từng linh hồn đang lụi tàn, từng thế giới nhỏ bé đang tan biến. Sức mạnh Thiên Đạo trong hắn cho phép hắn bao quát toàn bộ chiến trường, và nỗi đau của hàng tỷ sinh linh đang chảy qua tâm trí hắn. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc chiến khốc liệt, nhưng hắn chưa bao giờ tưởng tượng được sự tuyệt vọng này. Đây không phải là một đội quân để đánh bại; đây là một đại dương của sự hủy diệt, không ngừng nghỉ, không có điểm kết thúc.
“Lâm Phàm, chúng ta không thể cầm cự lâu hơn nữa!” Tiếng nói của Tiên Nữ Cửu Thiên, người đang chiến đấu bên cạnh hắn, vang lên trong tâm thức. Nàng là một trong số ít người có thể theo kịp tốc độ của hắn, với những Tiên Thuật thanh tao nhưng đầy uy lực. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của các tiền tuyến, và đôi mắt băng lam của nàng hiện lên vẻ lo lắng sâu sắc.
Một Thần Hoàng khác, người đã từng là một trong những kẻ mạnh nhất Thần Giới, bỗng nhiên bị một khối Hư Vô khổng lồ nuốt chửng. Chỉ còn lại một tiếng kêu thảm thiết trước khi mọi thứ chìm vào im lặng. Sự hy sinh của ông đã để lại một khoảng trống lớn trong đội hình, và hàng ngàn quái vật Hư Vô lập tức tràn vào, như những con thú đói khát.
Lâm Phàm gầm lên, sức mạnh Thiên Đạo bùng nổ, tạo ra một cơn sóng xung kích cực lớn, đẩy lùi hàng triệu quái vật trong chốc lát. Hắn cố gắng lấp đầy khoảng trống, nhưng hắn chỉ là một. Hắn có thể là Thiên Đạo, nhưng hắn không phải là vạn vật. Hắn là một ngọn núi lửa đang phun trào, nhưng đại dương Hư Vô thì vô tận.
Hắn nhìn về phía Thôn Phệ Giả Nguyên Thể ở xa xa, một khối đen khổng lồ, dường như không bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến đang diễn ra. Nó chỉ đứng đó, như một cái lỗ đen đang nuốt chửng tất cả ánh sáng và hy vọng. Những quái vật Hư Vô đang tràn ra từ nó, như những tế bào ung thư đang lan rộng khắp cơ thể vũ trụ.
Một Tiên Đế trẻ tuổi, với gương mặt non nớt nhưng ánh mắt kiên cường, đã dùng toàn bộ sinh mệnh của mình để kích nổ một pháp bảo cấm kỵ, tạo ra một vụ nổ hủy diệt, quét sạch hàng trăm quái vật. Nhưng ngay sau đó, một dòng Hư Vô khác lại lấp đầy khoảng trống đó. Sự hy sinh của anh ta, dù anh dũng, dường như vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của kẻ thù.
Các chiến tuyến của Liên Minh bắt đầu tan vỡ từng mảng. Những tiếng kêu tuyệt vọng, tiếng gào thét của các trưởng lão, tiếng cầu nguyện của những người sắp chết, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng của sự diệt vong. Những con tàu chiến đầu tiên đã quay đầu bỏ chạy, nhưng chúng nhanh chóng bị tóm gọn và biến mất trong bóng tối. Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng.
Lâm Phàm nhắm mắt lại trong một tích tắc, cảm nhận sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong Liên Minh. Hắn biết rằng nếu tình hình này tiếp tục, toàn bộ Liên Minh sẽ bị nghiền nát, và Vũ Trụ sẽ không còn hy vọng. Áp lực của sứ mệnh, của hàng tỷ sinh linh đang đặt cược vào hắn, đè nặng lên vai hắn. Hắn phải làm điều gì đó, một điều gì đó quyết định, để thay đổi cục diện, trước khi tất cả sụp đổ.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, không phải từ Hư Vô, mà từ nhận thức về sự bất lực. Hắn đã tập hợp sức mạnh của vô số thế giới, đã dung hợp Thiên Đạo, nhưng liệu có đủ để chống lại sự trống rỗng nguyên thủy này? Câu trả lời dường như đang bị nuốt chửng cùng với hàng ngàn sinh linh khác, trong cái vực thẳm không đáy của Hư Vô.