Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 712
Hư Vô Chi Địa, một vùng không gian vĩnh viễn bị nhấn chìm trong bóng tối hỗn loạn và những cơn gió dị vật gào thét, giờ đây đã trở thành chiến trường khốc liệt nhất mà đa vũ trụ từng chứng kiến. Ánh sáng của vô số pháp tắc, thần thông, tiên thuật va chạm với sự đen tối nuốt chửng của Hư Vô, tạo nên những vụ nổ kinh thiên động địa, xé toạc cả không gian và thời gian. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự lãnh đạo của Lâm Phàm, đã dốc toàn bộ lực lượng vào cuộc chiến sinh tử này, nhưng đối thủ của họ – Hư Vô Thôn Phệ Giả – lại dường như vô tận.
Trên tuyến đầu, Tiên Nữ Cửu Thiên, với chín dải lụa tiên bay phấp phới như những dải ngân hà thu nhỏ, đang dùng Cửu Thiên Huyền Kinh để tạo ra một lá chắn pháp tắc khổng lồ, cố gắng ngăn chặn làn sóng quái vật Hư Vô đang cuồn cuộn tràn tới. Mỗi khi một dải lụa bay lượn, hàng vạn pháp tắc rực rỡ bùng nổ, tiêu diệt hàng trăm Thôn Phệ Giả cấp thấp, nhưng ngay lập tức, những con khác lại lấp vào chỗ trống. Nàng đã chiến đấu không ngừng nghỉ suốt ba ngày ba đêm, tiên lực trong cơ thể cạn kiệt, nhưng ý chí không hề suy giảm.
Bên cạnh nàng là một vị Thần Hoàng đến từ một vũ trụ cổ xưa, Thần Hoàng Bất Diệt, thân thể cao lớn như núi, toàn thân bao phủ trong lớp giáp vàng rực rỡ, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, nghiền nát hàng trăm Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương. Thần Hoàng Bất Diệt gầm lên một tiếng vang động Hư Vô, trường mâu trong tay phóng ra hàng tỷ tia sáng thần thánh, xuyên thủng một con Thôn Phệ Giả cấp Thần Hoàng đang lao tới. Nhưng ngay khi nó tan biến, ba con khác đã xuất hiện, đôi mắt trống rỗng và những xúc tu đen kịt vung vẩy, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.
“Không thể lùi bước! Vì sự sống của chúng ta!” Thần Hoàng Bất Diệt hô lớn, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. Ông biết rằng mỗi một tấc đất lùi lại đều đồng nghĩa với việc đẩy các vũ trụ của họ gần hơn đến bờ vực bị nuốt chửng. Tuy nhiên, sự tuyệt vọng đang dần len lỏi vào tâm trí của các chiến binh. Số lượng của Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ nhiều, mà chúng còn học cách tiến hóa, trở nên mạnh mẽ hơn, xảo quyệt hơn sau mỗi đợt tấn công.
Một nhóm Tiên Tôn và Thần Tôn đến từ các vũ trụ khác, đã liên thủ tạo thành một trận pháp phòng ngự kiên cố, nhưng giờ đây trận pháp đó đang lung lay dữ dội. Những vết nứt xuất hiện trên bức tường ánh sáng, và từng đợt Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn bắt đầu xuyên qua, cắn xé những chiến binh cấp thấp hơn. Tiếng kêu la, tiếng vũ khí va chạm, và tiếng gầm gừ ghê rợn của Hư Vô hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc.
“Tiểu thư, chúng ta không thể giữ được nữa!” Một vị Tiên Tôn râu bạc, người đã bảo vệ Tiên Nữ Cửu Thiên từ thuở nhỏ, gào lên, trên người ông đầy rẫy vết thương và máu tươi. Ông dốc toàn bộ Tiên lực cuối cùng, hóa thành một đạo kiếm quang rực rỡ, chém bay một con Thôn Phệ Giả đang nhắm vào Tiên Nữ Cửu Thiên. Nhưng ngay sau đó, một xúc tu đen như mực đã xuyên qua lồng ngực ông. Ông mỉm cười thanh thản, ánh mắt hướng về Tiên Nữ Cửu Thiên, “Hãy sống sót… vì tất cả…” Rồi thân thể ông nổ tung trong một quầng sáng chói lọi, kéo theo hàng trăm Thôn Phệ Giệ khác.
Tiên Nữ Cửu Thiên gầm lên đau đớn, nước mắt tuôn rơi. Nàng không còn là một Tiên Nữ cao quý, mà là một chiến binh đang chiến đấu đến cùng. Nàng siết chặt nắm đấm, dồn nén nỗi đau, dùng toàn bộ Tiên lực còn sót lại, tạo ra một trận pháp Cửu Thiên Diệt Thần, quét sạch một khu vực rộng lớn. Nhưng nàng biết, sự hy sinh của Tiên Tôn kia chỉ mua được thêm vài hơi thở.
Ở một chiến tuyến khác, nơi Lâm Phàm đang ngự trị, tình hình cũng không khá hơn là bao. Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, tỏa ra vầng hào quang rực rỡ, mỗi động tác đều mang theo sức mạnh của các pháp tắc nguyên thủy. Hắn vung tay, hàng vạn tia chớp màu vàng kim xé toạc không gian, biến hàng triệu Thôn Phệ Giả thành tro bụi. Hắn giậm chân, đại địa Hư Vô rung chuyển, những ngọn sóng năng lượng pháp tắc cuồn cuộn nuốt chửng kẻ địch.
Sức mạnh của hắn là vô song, vượt xa bất kỳ cường giả nào trong liên minh. Nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã học được cách phân tán sức mạnh của mình thành vô số Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, tạo thành một biển cả sinh vật hung tàn. Dù Lâm Phàm có thể tiêu diệt hàng tỷ con, thì hàng nghìn tỷ con khác lại xuất hiện từ khoảng không Hư Vô, dường như không có điểm dừng.
Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi và sự hy sinh của vô số sinh linh trong liên minh. Mỗi linh hồn tiêu vong, mỗi pháp tắc bị nuốt chửng đều như một nhát dao đâm vào trái tim của Thiên Đạo mới đang hình thành trong hắn. Hắn không thể ở khắp mọi nơi, không thể cứu tất cả. Ánh mắt Lâm Phàm nhìn về phía trước, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khổng lồ, một khối hỗn độn đen kịt không ngừng khuếch trương, đang dần tiến lại gần, như một vực sâu không đáy.
Một chỉ huy của liên minh, một Ma Tôn đến từ một vũ trụ khác, thân thể hùng tráng đầy vết sẹo, đang cố gắng giữ vững một cứ điểm phòng ngự quan trọng. Hắn đã triệu hồi hàng triệu Ma Tộc của mình, chiến đấu đến người cuối cùng. Nhưng một đợt sóng xung kích Hư Vô cực lớn ập đến, xé nát cứ điểm phòng ngự, nuốt chửng Ma Tôn và hàng vạn chiến binh còn lại. Chỉ còn lại một khoảng trống đen kịt, nơi mọi sự sống và pháp tắc đều bị xóa sổ.
Lâm Phàm cảm nhận được sự mất mát lớn này. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định đến cùng cực. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách này, liên minh sẽ cạn kiệt và sụp đổ. Hắn cần một kế hoạch, một chiến thuật khác biệt để không chỉ chiến thắng mà còn phải chấm dứt vĩnh viễn mối đe dọa này. Nhưng trước mắt, hắn phải ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của tuyến phòng ngự.
“Tất cả liên minh, nghe lệnh! Dốc toàn lực, giữ vững trận tuyến! Đợi ta!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, xuyên qua mọi tiếng gầm thét, mọi tiếng nổ. Nó là một lời hiệu triệu, một lời hứa, một tia hy vọng cuối cùng trong biển cả tuyệt vọng. Các chiến binh, dù đã kiệt sức, dù đã mất đi đồng đội, vẫn siết chặt vũ khí, ánh mắt bùng lên ngọn lửa quyết tử. Họ tin tưởng vào Thiên Đạo của họ, vào Lâm Phàm.
Nhưng ngay lúc đó, từ sâu thẳm Hư Vô, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên, âm thanh không phải từ Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, mà từ một thực thể khác, lớn hơn, cổ xưa hơn. Từ những vết nứt không gian, hàng tỷ Thôn Phệ Giả cấp cao hơn, với cơ thể được cấu tạo từ vật chất đen kịt và những con mắt đỏ rực như máu, bắt đầu tràn ra, hình thành một đội quân mới, còn đáng sợ hơn những đợt trước. Chúng mang theo một loại năng lượng Hư Vô đậm đặc hơn, có khả năng phân hủy pháp tắc nhanh chóng.
Tuyến phòng ngự của liên minh, vốn đã mỏng manh, giờ đây đứng trước nguy cơ bị xé toạc hoàn toàn. Tiên Nữ Cửu Thiên và Thần Hoàng Bất Diệt nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Đây không còn là cuộc chiến cân sức. Đây là một cuộc thảm sát. Mối đe dọa thực sự của Hư Vô Thôn Phệ Giả, dường như, chỉ mới bắt đầu lộ diện.