Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 716

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:48:29 | Lượt xem: 3

Không gian hỗn loạn gào thét, những luồng năng lượng Hư Vô màu xám tro cuồn cuộn như những con sóng thần bất tận, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Đây là Hư Vô Chi Địa, chiến trường định mệnh nơi liên minh đa vũ trụ của Lâm Phàm đối mặt với mối đe dọa hủy diệt: Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Tiếng gầm thét xé tai của hàng triệu sinh vật Hư Vô hòa lẫn với tiếng va chạm của thần thông, tiếng kiếm reo, tiếng rên la thảm thiết. Mặt trận trải dài vô tận, từ những hành tinh tan vỡ trôi nổi đến những mảnh không gian bị xé toạc, tất cả đều nhuộm một màu chết chóc. Hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ đã dốc toàn lực, nhưng bức tường phòng thủ của họ đang dần rạn nứt.

“Giữ vững! Không được lùi bước!”

Tiếng rống giận dữ của Hắc Long Vương, một cường giả từ Long Tộc Thần Giới, vang vọng khắp một khu vực. Thân rồng khổng lồ của hắn cuộn mình, mỗi cú vẫy đuôi đều tạo ra một cơn bão năng lượng quét sạch hàng ngàn Thôn Phệ Giả. Thế nhưng, cứ mỗi khi một con bị tiêu diệt, mười con khác lại xuất hiện từ khoảng không đen kịt, đôi mắt vô hồn chứa đầy sự đói khát hủy diệt. Lớp vảy rồng kiên cố của Hắc Long Vương đã bị ăn mòn loang lổ, máu rồng vàng óng chảy dài, hòa vào biển hỗn loạn.

Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với chín dải lụa tiên bay phấp phới, thi triển Cửu Thiên Huyền Pháp, tạo ra những đóa sen pháp tắc tinh khiết. Mỗi đóa sen bùng nổ, thanh lọc một vùng không gian, khiến các Thôn Phệ Giả bị tan chảy thành hư vô. Nàng đẹp đẽ và mạnh mẽ như một vị thần, nhưng khuôn mặt đã trắng bệch vì tiêu hao quá độ. Nàng biết, sức mạnh thanh lọc của mình có giới hạn, và số lượng kẻ địch thì vô hạn.

“Cứ thế này… chúng ta không thể trụ được bao lâu nữa!” Một Tiên Tôn từ Cửu U Tiên Giới kêu lên, cánh tay trái của ông ta đã bị một quái vật Hư Vô có hình dạng lưỡi dao nuốt chửng. Chỉ còn lại một quỷ khí đen kịt bao quanh vết thương, liên tục ăn mòn cơ thể ông.

Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ngày nào, mà là một Thiên Đạo Chí Tôn tương lai, mang trong mình ý chí của vô số vũ trụ. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của các pháp tắc vũ trụ, tạo ra những khe nứt không gian, hút cạn sinh lực của hàng trăm Thôn Phệ Giệ.
Thân thể hắn phát ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, đó là sự kết hợp của các mảnh vỡ Thiên Đạo đã được hắn dung hợp, tạo thành một lá chắn kiên cố chống lại sự ăn mòn của Hư Vô. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của các đồng minh, nghe thấy tiếng thét cuối cùng của những người ngã xuống. Mỗi cái chết là một nhát dao đâm vào trái tim hắn, nhắc nhở hắn về sứ mệnh nặng nề.

Đột nhiên, từ một góc chiến trường, một tia sáng màu tím bùng lên, sau đó vụt tắt. Đó là hướng của Chiến Thần Khương Liên, một vị tướng quân dũng mãnh đến từ một vũ trụ khoa học kỹ thuật tiên tiến, người đã tự nguyện tham gia liên minh. Anh ta và đội quân tinh nhuệ của mình đã hy sinh, nổ tung năng lượng cuối cùng để ngăn chặn một đợt tấn công chớp nhoáng của một con Thôn Phệ Giả cấp Thần Hoàng.

“Khương Liên!” Lâm Phàm gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn muốn lao tới, nhưng một làn sóng Thôn Phệ Giả mới, lớn gấp đôi, gấp ba so với trước đó, đã tràn đến, buộc hắn phải đối mặt. Những con Thôn Phệ Giả này không chỉ có kích thước khổng lồ mà còn mang theo một loại năng lượng ăn mòn mạnh hơn, có thể xuyên qua cả Tiên Khí và Thần Khí. Chúng di chuyển như một làn sóng thủy triều đen kịt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

Tuyến phòng thủ của liên minh bắt đầu sụp đổ từng mảng. Các Tiên Môn, Thánh Địa, Thần Tộc, thậm chí cả các chủng tộc Hư Không đã từng kiêu hãnh, giờ đây chỉ còn là những đốm sáng nhỏ nhoi giữa biển cả hỗn loạn. Từng nhóm chiến binh bị bao vây, bị xé xác, bị đồng hóa thành một phần của Hư Vô.

“Chúng ta không thể xuyên thủng được!” Một Thần Vương râu tóc bạc phơ gào thét. “Lũ quái vật này không có điểm yếu!”

Lâm Phàm vung tay, tạo ra một cơn bão pháp tắc càn quét. Hàng ngàn Thôn Phệ Giả bị nghiền nát, nhưng hắn biết, đó chỉ là giải pháp tạm thời. Sức mạnh của hắn là vô địch trong phạm vi cá nhân, nhưng không thể đối chọi với một đội quân vô tận, một thực thể mang ý chí hủy diệt của cả Hư Vô.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo xuyên thấu qua lớp phòng hộ của mình, gặm nhấm vào linh hồn. Đó là sự ăn mòn của Hư Vô, nó không chỉ hủy hoại thể xác mà còn muốn làm tan rã ý chí, biến mọi sinh linh thành hư không, không còn tồn tại dấu vết. Ngay cả Lâm Phàm, với linh hồn Thiên Đạo, cũng cảm thấy áp lực nặng nề này.

Một Tiên Đế từ Thượng Cổ Tiên Giới, người đã từng là một trong những cường giả mạnh nhất Tiên Giới, nay chỉ còn lại một cánh tay và một nửa thân người. Ông ta nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kiên định, nhưng tràn đầy tuyệt vọng.

“Thiên Đạo… Lâm Phàm… hãy sống sót…” Ông ta thều thào, sau đó, với một tiếng nổ lớn, ông ta tự bạo, giải phóng toàn bộ Tiên Nguyên của mình, tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong làn sóng Thôn Phệ Giả, giúp một nhóm nhỏ binh sĩ thoát ra.

Cái chết của Tiên Đế không phải là duy nhất. Hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn cường giả đang lần lượt ngã xuống, dùng sinh mệnh của mình để tạo ra những khoảnh khắc quý giá, những khe hở nhỏ nhoi cho đồng đội. Sự hy sinh anh dũng đến mức bi tráng, nhưng nó vẫn không thể thay đổi cục diện chiến trường.

Lâm Phàm nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cảm nhận sự tiêu vong của vô số sinh linh. Hắn đã từng là một phế vật, yếu ớt và bất lực. Giờ đây, hắn mang trên vai gánh nặng của toàn bộ đa vũ trụ, nhưng hắn vẫn cảm thấy bất lực. Sức mạnh của Thôn Phệ Giả không chỉ nằm ở sự hung tàn, mà còn ở sự vô tận, sự không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng không có sinh mạng theo cách hiểu thông thường, chúng là hiện thân của sự trống rỗng, của sự ăn mòn.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về cách nó phong ấn chứ không phải tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả. Có lẽ, giải pháp không phải là dùng vũ lực, mà là một điều gì đó khác. Nhưng thời gian đang cạn kiệt. Liên minh đã đạt đến giới hạn. Nếu không có một bước ngoặt, toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy sẽ bị nuốt chửng, trở thành một phần của Hư Vô vô tận.

Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua làn sóng kẻ thù, hướng về phía trung tâm của Hư Vô Chi Địa, nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể – nguồn gốc của mọi sự hủy diệt. Một tia quyết tâm lóe lên trong mắt hắn. Phải tìm ra cách. Bằng mọi giá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8