Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 726
Hư Vô Chi Địa không phải là một chiến trường, nó là một lò luyện ngục vô tận, một cỗ máy hủy diệt không ngừng nghỉ. Từng khoảnh khắc trôi qua, vô số thế giới nhỏ bé, những mảnh vỡ của các vũ trụ đã bị nuốt chửng, bị nghiền nát thành cát bụi trong dòng xoáy hỗn loạn của Hư Vô. Cuộc đại chiến đã kéo dài hàng trăm năm trong nhận thức của những sinh linh bình thường, nhưng ở đây, trong khoảng không vô tận này, thời gian dường như mất đi ý nghĩa. Chỉ có sự hủy diệt và ý chí chiến đấu. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả tinh anh nhất từ vô số nền văn minh, đang phải trả một cái giá kinh hoàng cho mỗi tấc đất giành được, cho mỗi giây phút cầm cự.
Sóng quái vật Hư Vô Thôn Phệ Giả cuồn cuộn như thủy triều đen tối, không có điểm dừng, không có nỗi sợ hãi. Chúng là những thực thể dị dạng, được tạo nên từ năng lượng hỗn loạn, mang theo bản năng nguyên thủy của sự hủy diệt. Có những con quái vật khổng lồ, thân hình vặn vẹo như những ngọn núi di động, phun ra luồng năng lượng ăn mòn mọi thứ. Có những bầy sinh vật nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn như côn trùng, số lượng áp đảo, gặm nhấm mọi tuyến phòng thủ. Các Tiên Đế, Thần Hoàng, và những Chí Tôn từ các vũ trụ khác, dù sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, cũng đang dần kiệt sức, ánh sáng phòng ngự trên người họ dần trở nên ảm đạm.
“Giữ vững! Không được lùi bước!” Tiếng gầm của một vị Thần Hoàng từ Thần Giới rung chuyển cả một vùng không gian, thân ảnh vàng rực của ngài hóa thành một bức tường thép, chặn đứng hàng vạn con quái vật Hư Vô. Nhưng phía sau ngài, những chiến sĩ Tiên Giới, Thần Giới đã ngã xuống như rạ, linh hồn tan biến vào hư vô, không còn cơ hội luân hồi.
Tuyệt vọng bao trùm, nhưng trong khoảnh khắc đen tối nhất, một ánh sáng chói lọi bùng nổ, xuyên thủng màn đêm hỗn loạn. Đó không phải là ánh sáng của một ngôi sao hay một pháp bảo tối thượng, mà là ánh sáng của trật tự, của sự sống, của chính Thiên Đạo.
Lâm Phàm, trong Thiên Đạo Chân Thân, hiện ra. Thân thể hắn không còn là hình dáng con người, mà là một thực thể bán trong suốt, mơ hồ như sương khói, cao tới hàng vạn dặm. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn đều được tạo thành từ những pháp tắc vũ trụ phức tạp nhất, lấp lánh ánh sáng ngũ sắc. Mái tóc dài của hắn hóa thành những dải ngân hà thu nhỏ, xoắn xuýt trong không gian. Đôi mắt hắn là hai xoáy nước vũ trụ, nơi sinh ra và hủy diệt vạn vật. Hắn không có biểu cảm, nhưng sự hiện diện của hắn là một tuyên ngôn: trật tự sẽ không bao giờ bị hủy diệt hoàn toàn.
Một con Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương, thân hình như một ngọn núi đen kịt với hàng trăm xúc tu vặn vẹo, gào thét lao tới. Nó mang theo năng lượng hủy diệt đủ để nghiền nát một tiểu tinh hệ. Nhưng Lâm Phàm không né tránh. Hắn giơ một bàn tay lên, không phải là một cú đấm hay một chiêu thức kiếm pháp, mà là một cử chỉ đơn giản, tựa như đang phác thảo một nét vẽ trên không trung.
“Thiên Đạo Pháp Tắc, Định!” Giọng nói của Lâm Phàm không phát ra từ miệng, mà từ sâu thẳm vũ trụ, một âm thanh vang vọng và uy nghiêm. Khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh con Thôn Phệ Giả ngừng lại. Không gian bị đóng băng, thời gian bị ngưng đọng. Các xúc tu của nó cứng đờ giữa không trung, năng lượng hủy diệt trong miệng nó bị cố định thành một quả cầu đen không thể phát nổ. Nó vẫn còn sống, vẫn còn ý thức, nhưng không thể cử động, không thể suy nghĩ, không thể làm bất cứ điều gì.
Tiếp theo, Lâm Phàm khẽ búng tay. Một luồng ánh sáng thuần khiết, rực rỡ như hàng tỷ ngôi sao cùng lúc bùng nổ, không phải ánh sáng hủy diệt, mà là ánh sáng của sự tái tạo. Luồng sáng đó xuyên qua thân thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả. Thay vì bị nổ tung, con quái vật bắt đầu “biến đổi”. Lớp da đen kịt của nó nứt ra, lộ ra những tinh thể lấp lánh như ngọc. Các xúc tu của nó co rút lại, hóa thành những cành cây cổ thụ mọc ra những bông hoa kỳ lạ. Năng lượng hủy diệt trong nó được thanh lọc, biến thành Tiên Linh Chi Khí thuần túy, lan tỏa khắp không gian. Chỉ trong nháy mắt, con Thôn Phệ Giả đáng sợ đã biến mất, thay vào đó là một hòn đảo nhỏ lơ lửng, tràn đầy sức sống, với những thực vật kỳ lạ và khí tức thanh tân.
Toàn bộ chiến trường tạm thời im lặng. Cả liên minh và quân đoàn Hư Vô đều sững sờ. Đây không phải là chiến đấu, đây là một phép màu, một sự đảo ngược bản chất hoàn toàn. Lâm Phàm không chỉ tiêu diệt; hắn còn chuyển hóa, còn tái tạo.
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn vươn hai tay ra, tạo thành một vòng cung rộng lớn. “Thiên Đạo Luân Hồi, Tịnh Hóa!”
Hàng ngàn, hàng vạn luồng sáng ngũ sắc bắn ra từ Thiên Đạo Chân Thân của hắn, xuyên qua từng con Thôn Phệ Giả nhỏ bé đang lao tới. Những sinh vật đó, vốn là hiện thân của sự hỗn loạn, khi bị ánh sáng chạm vào, không hề đau đớn hay giãy giụa. Chúng chỉ đơn giản là tan biến, không phải thành tro bụi, mà thành những hạt năng lượng tinh khiết, rồi lại kết tụ lại thành những tinh linh bé nhỏ, những đám mây ngũ sắc trôi nổi trong hư không. Cả một quân đoàn Thôn Phệ Giả đã bị “tịnh hóa” trong tích tắc, tạo ra một vùng không gian trong lành, không còn sự ô nhiễm của Hư Vô.
Tiếng reo hò bùng nổ từ phía liên minh. Sự tuyệt vọng tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một tia hy vọng mới bùng cháy. Các cường giả của liên minh, những người đã quen với việc chiến đấu sinh tử, chưa bao giờ chứng kiến một sức mạnh như vậy. Đó không phải là sức mạnh để hủy diệt kẻ thù, mà là sức mạnh để thay đổi bản chất của kẻ thù. Điều này nằm ngoài mọi khái niệm tu luyện mà họ từng biết.
Vị Thần Hoàng vừa rồi, với bộ râu bạc phơ và đôi mắt rực lửa, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm. “Đây… đây chính là Thiên Đạo Chân Thân! Hắn không phải là kẻ kế thừa, hắn chính là Thiên Đạo mới!”
Lâm Phàm bước đi giữa chiến trường. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra những gợn sóng pháp tắc, đẩy lùi những con quái vật Hư Vô khổng lồ. Hắn không tấn công điên cuồng, mà chỉ đơn giản là “sắp xếp” lại trật tự. Một luồng năng lượng Hư Vô đang tấn công một đội hình Tiên Quân, bỗng nhiên bị Lâm Phàm vung tay, chuyển hướng bay ngược lại, đánh tan chính những kẻ đã phóng ra nó.
Hắn đến bên cạnh một vị Tiên Đế đang bị bao vây bởi ba con Thôn Phệ Giả cấp Bán Thần Hoàng. Vị Tiên Đế đã trọng thương, ánh sáng hộ thể lung lay như ngọn nến trước gió. Lâm Phàm không cần ra tay. Hắn chỉ đứng đó. Một luồng uy áp vô hình, nhưng nặng nề như cả vũ trụ đổ xuống, khiến ba con Thôn Phệ Giả run rẩy, ý chí hủy diệt trong chúng bị áp chế. Chúng không dám tấn công, chỉ biết gầm gừ trong sợ hãi nguyên thủy. Lâm Phàm khẽ phẩy tay, một luồng Thiên Đạo chi lực nhẹ nhàng nâng vị Tiên Đế lên, chữa lành vết thương cho ông ta trong nháy mắt, đồng thời đẩy lui ba con quái vật ra xa.
Vị Tiên Đế ngỡ ngàng nhìn bàn tay đã lành lặn của mình, rồi lại nhìn Lâm Phàm với ánh mắt sùng kính tột độ. “Đa tạ Thiên Đạo Chí Tôn!”
Lâm Phàm không đáp lời. Hắn biết, sức mạnh này không phải của riêng hắn. Đó là sự hợp nhất của vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, của ký ức nguyên thủy, và quan trọng hơn, của ý chí kiên cường không chịu khuất phục của hắn, một ý chí muốn bảo vệ sự sống và trật tự. Hắn là một cây cầu nối giữa quá khứ và tương lai, giữa sự hủy diệt và tái sinh.
Mặc dù Lâm Phàm đang tạo ra những kỳ tích, mở ra những con đường sống, nhưng cuộc chiến vẫn còn quá khốc liệt. Các tuyến phòng thủ khác vẫn bị xuyên thủng. Những tiếng nổ kinh hoàng vẫn vang vọng, báo hiệu sự sụp đổ của các chiến hạm vũ trụ, sự hy sinh của những chiến sĩ dũng cảm. Lâm Phàm không thể ở khắp mọi nơi cùng lúc. Hắn có thể chuyển hóa một đội quân, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang ẩn mình, liên tục bơm ra những quân đoàn mới, dường như vô tận.
“Sứ mệnh của ta không chỉ là tiêu diệt, mà là tịnh hóa và tái tạo,” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Nhưng để làm được điều đó, ta cần phải tiếp cận cội nguồn của chúng, tiếp cận Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.”
Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi trung tâm Hư Vô Chi Địa, một lỗ đen khổng lồ không ngừng xoáy, nuốt chửng mọi ánh sáng và vật chất. Đó là nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể ẩn mình, là trái tim của mọi sự hủy diệt. Con đường đến đó vẫn còn quá xa và đầy rẫy hiểm nguy.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, hay đúng hơn là hấp thu một lượng lớn năng lượng từ các pháp tắc xung quanh. Thiên Đạo Chân Thân của hắn bùng nổ một lần nữa, ánh sáng chói lọi hơn, uy áp mạnh mẽ hơn. Hắn không chỉ mở đường, hắn sẽ tạo ra một đường hầm xuyên qua biển Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ, được tạo thành từ vô số pháp tắc, xuất hiện trên tay hắn. Thanh kiếm không có hình dáng cố định, nó biến đổi liên tục, lúc thành tia sáng, lúc thành dòng sông pháp tắc, lúc thành thiên hà thu nhỏ.
“Liên minh, theo ta!” Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo ý chí không thể lay chuyển của Thiên Đạo. “Ta sẽ mở đường. Nhiệm vụ của các ngươi là bảo vệ con đường đó, và tiến lên!”
Với một nhát chém, thanh kiếm ánh sáng rạch đôi Hư Vô Chi Địa, tạo ra một khe nứt khổng lồ. Bên trong khe nứt đó, năng lượng Hư Vô bị thanh lọc, biến thành một con đường cầu vồng rực rỡ, kéo dài đến tận chân trời. Dọc theo con đường đó, những đóa hoa pháp tắc nở rộ, tỏa ra mùi hương thanh khiết, xua tan sự hỗn loạn.
Quân đoàn Hư Vô gào thét, cố gắng lấp đầy khe nứt, nhưng mỗi khi chúng chạm vào con đường cầu vồng, chúng lại bị tịnh hóa thành năng lượng thuần khiết. Lâm Phàm, như một vị thần dẫn đường, tiến bước về phía trước, mở ra một tia hy vọng mỏng manh nhưng chói lọi giữa biển cả hủy diệt. Liên minh đa vũ trụ, với những mất mát chồng chất, giờ đây đã có một mục tiêu rõ ràng, một ngọn hải đăng để đi theo. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, nhưng với Lâm Phàm dẫn đầu, họ biết rằng họ có cơ hội.