Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 732

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:54:14 | Lượt xem: 2

Chương 732: Hy Sinh Anh Dũng Mở Đường

Binh đoàn Hư Vô như thủy triều đen ngòm, không ngừng tuôn ra từ những vết nứt khổng lồ trong Hư Vô Chi Địa, mỗi con quái vật đều mang theo sự điên loạn và khao khát nuốt chửng. Tiếng gầm rú, tiếng va chạm của pháp bảo, tiếng nổ của thần thông, và tiếng thét tuyệt vọng của sinh linh hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng khắp khoảng không vô tận.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, rực sáng như một mặt trời vũ trụ, mỗi đòn đánh đều xé nát hàng vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn là ngọn hải đăng của hy vọng, là mũi nhọn xuyên phá đội hình địch, nhưng ngay cả sức mạnh vô biên của hắn cũng không thể một mình đối phó với toàn bộ đại quân Hư Vô. Phía sau hắn, liên minh đa vũ trụ đang phải trả giá đắt. Hàng triệu chiến hạm bị phá hủy, vô số cường giả ngã xuống, linh hồn tan biến vào khoảng không hỗn độn.

Trên chiến tuyến thứ ba, nơi một hạm đội từ Vũ Trụ Công Nghệ đang cố gắng giữ vững, Đại Nguyên Soái Tôn Bách Kiệt, một lão tướng với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sắc như dao, đang chỉ huy những giây phút cuối cùng. Các chiến hạm của ông, từng là niềm tự hào của nền văn minh, giờ chỉ còn là những vỏ rỗng cháy dở, trôi nổi trong không gian. Ông nhìn qua màn hình chính, thấy hàng trăm nghìn Hư Vô Thôn Phệ Giả loại nhỏ đã xuyên thủng phòng tuyến, đang lao thẳng về phía trung tâm hạm đội. Lực lượng của ông đã cạn kiệt, binh sĩ mệt mỏi, và năng lượng của các siêu pháo đã đến giới hạn.

“Tất cả binh sĩ,” giọng Tôn Bách Kiệt vang lên đầy kiên định qua kênh liên lạc toàn quân, “chúng ta đã chiến đấu đủ lâu. Chúng ta đã bảo vệ con đường cho Thiên Đạo Chí Tôn. Giờ là lúc chúng ta cho chúng thấy ý chí của sinh linh không bao giờ lùi bước!”

Ông kích hoạt chuỗi tự hủy của hạm đội chủ lực. Năng lượng phản vật chất tích tụ trong lõi, biến các chiến hạm thành những quả bom khổng lồ. “Vì tự do của các vũ trụ! Vì tương lai!” Tôn Bách Kiệt thét lên, nụ cười thanh thản nở trên gương mặt già nua khi những Hư Vô Thôn Phệ Giả lao đến. Một loạt vụ nổ chói lòa xé toạc màn đêm Hư Vô, nuốt chửng hàng triệu quái vật, tạo ra một khoảng trống tạm thời, đủ để tuyến sau của liên minh kịp thời rút lui và củng cố. Sự hy sinh của Tôn Bách Kiệt và hạm đội của ông đã mua thêm vài phút quý giá, nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt.

Xa hơn một chút, tại một cửa ngõ không gian quan trọng mà liên minh đang cố gắng giữ để Lâm Phàm có thể tiến sâu hơn, Tiên Tôn Huyền Minh, một cường giả đã sống qua hàng vạn năm của Tiên Giới, đang đứng vững như một ngọn núi. Năng lượng Tiên Linh quanh ông cuộn trào như bão táp, hóa thành vô số kiếm khí chém nát Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nhưng số lượng địch quá đông, chúng không ngừng tràn lên, nuốt chửng từng Tiên Nhân, từng Tiên Quân dưới trướng ông.

Huyền Minh cảm thấy Tiên Nguyên trong cơ thể cạn kiệt, Tiên Khí xung quanh bị ô nhiễm bởi năng lượng Hư Vô. Ông biết mình không thể cầm cự lâu hơn. Ánh mắt ông nhìn về phía Lâm Phàm đang chiến đấu rực rỡ ở phía trước, thầm thì: “Thiên Đạo, sứ mệnh của ngài là cứu vớt tất cả. Sứ mệnh của chúng ta là mở đường cho ngài.”

Ông rút ra một thanh Tiên Kiếm cổ xưa, rực sáng với những phù văn cổ kính, đó là Tiên Kiếm được truyền thừa từ thời Tiên Giới sơ khai. Huyền Minh không chần chừ, ông đâm thanh kiếm vào ngực mình, kích hoạt một cấm thuật truyền thừa. Linh hồn, Tiên Nguyên, và toàn bộ tinh hoa của một Tiên Tôn vạn năm tuổi được dung nhập vào thanh kiếm, biến nó thành một mũi tên ánh sáng rực rỡ. “Thiên Kiếm Phá Hư Không!” Ông gầm lên, và mũi tên ánh sáng đó phóng thẳng vào đám Hư Vô Thôn Phệ Giả đang lao tới.

Một tiếng nổ rung chuyển không gian, một làn sóng xung kích năng lượng thuần khiết cuốn phăng mọi thứ trong phạm vi hàng triệu dặm, tạo ra một con đường thẳng tắp, sạch bóng quái vật Hư Vô. Thân thể của Tiên Tôn Huyền Minh tan biến, chỉ còn lại một làn khói trắng mờ nhạt, hòa vào khoảng không. Con đường đó, dù chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, đã đủ để một phần hạm đội chủ lực của liên minh và một số cường giả cấp cao vượt qua, tiếp cận gần hơn với mục tiêu.

Và rồi, ở một tiền tuyến khác, nơi hàng ngàn Thần Giới cường giả đang chống trả quyết liệt, Thần Hoàng Bất Diệt, một vị thần có thân thể như núi thép và sức mạnh dời non lấp bể, đang gồng mình giữ một điểm nút chiến lược. Ông đã chiến đấu liên tục không nghỉ trong nhiều ngày, Thần Lực trong cơ thể đã cạn kiệt đến mức đáng sợ, nhưng ông vẫn đứng vững, không một bước lùi. Xung quanh ông, các Thần Vương, Thần Tôn đã ngã xuống như rạ, chỉ còn lại một vài Thần Tướng kiệt sức.

Một Thôn Phệ Giả Hư Vô cấp Chân Thần, mang hình dáng một con mãng xà khổng lồ với hàng ngàn xúc tu, lao tới, móng vuốt sắc nhọn xé rách không gian, nhắm thẳng vào Thần Hoàng. Thần Hoàng Bất Diệt bật cười khản đặc, một nụ cười đầy kiêu hãnh và bất khuất. “Ngươi muốn nuốt chửng ta? Vậy thì hãy thử nuốt lấy toàn bộ Thần Giới ý chí này!”

Ông không hề chống đỡ, mà thay vào đó, ông triệu hồi tất cả Thần Lực cuối cùng, không phải để tấn công, mà là để tự bùng nổ. Thân thể khổng lồ của Thần Hoàng Bất Diệt bắt đầu phát ra ánh sáng vàng chói lòa, những đường vân pháp tắc hiện rõ trên da thịt ông. Ông biến mình thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, một khối ý chí bất diệt tập trung. Khi con mãng xà Hư Vô lao tới, nó bị nuốt chửng bởi quả cầu ánh sáng đó.

Một tiếng gầm đau đớn vang vọng khắp Hư Vô, con mãng xà khổng lồ bị thiêu rụi từ bên trong, nhưng không chỉ có vậy, vụ nổ còn tạo ra một luồng năng lượng thần thánh cực mạnh, lan tỏa ra xung quanh, xua tan hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả khác trong phạm vi hàng chục triệu dặm. Luồng năng lượng này không chỉ tiêu diệt mà còn thanh tẩy một phần nhỏ năng lượng Hư Vô trong khu vực, tạo ra một vùng không gian tạm thời ổn định, nơi các cường giả còn lại có thể thở phào và tái tập hợp.

Lâm Phàm, đang chiến đấu với một thực thể Hư Vô khổng lồ khác, cảm nhận được sự hy sinh của từng cá nhân, từng ý chí. Mỗi khi một cường giả ngã xuống, một mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn lại rung động, ký ức về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại hiện rõ hơn. Hắn không thể để những hy sinh này trở nên vô nghĩa. Ngọn lửa quyết tâm trong hắn bùng cháy dữ dội hơn, sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân được đẩy lên cực điểm.

Những hy sinh này, dù đau đớn, nhưng lại chính là chìa khóa. Chúng không chỉ mở ra những con đường vật lý, mà còn tiếp thêm ý chí, tiếp thêm sức mạnh cho Lâm Phàm và toàn bộ liên minh. Mỗi một sinh linh ngã xuống đều để lại một hạt giống hy vọng, một ngọn lửa bất diệt trong tâm trí những người còn lại. Họ không chiến đấu vì bản thân, họ chiến đấu vì một tương lai không có sự hủy diệt, vì một Thiên Đạo mới sẽ bảo vệ tất cả.

Lâm Phàm gầm lên, một luồng Thiên Đạo Pháp Tắc nguyên thủy bùng nổ từ hắn, quét sạch vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả, tạo ra một con đường thẳng tắp dẫn đến trung tâm của Hư Vô Chi Địa, nơi Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang ẩn mình. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến. Những người anh hùng đã hy sinh để mở đường, giờ là lúc hắn phải hoàn thành sứ mệnh của mình, không phụ lòng tin của họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8