Nghịch Thiên
Chương 725

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:47:13 | Lượt xem: 6

La Chinh lướt đi trong màn đêm của Hồi Khư Giới, cơ thể hắn hòa lẫn vào từng bóng tối, không một âm thanh, không một gợn sóng linh lực nào thoát ra. Ngay cả gió thoảng qua cũng dường như tránh né hắn, như thể chính không gian cũng không muốn làm lộ sự hiện diện của kẻ nghịch hành này.

Hồi Khư Giới, đúng như tên gọi của nó, là một thế giới của tàn tích và hoang phế. Dưới ánh trăng mờ nhạt, những ngọn núi đá trơ trọi vươn mình lên trời, hình thù kỳ dị như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết từ thuở hồng hoang. Khắp nơi là những tàn tích của các kiến trúc cổ xưa, những cột đá nứt vỡ, những bức tường đổ nát, minh chứng cho một nền văn minh từng rực rỡ nhưng nay đã bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian.

Không khí ở đây đặc quánh một cảm giác nặng nề, u ám. Linh khí cực kỳ mỏng manh, lại mang theo một mùi vị mục rữa, như thể đã bị vắt kiệt đến tận cùng. La Chinh vận dụng “Nghịch Đạo Nhãn” của mình, nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ vật chất, thấu hiểu quy luật vận hành của thế giới này. Hắn thấy rõ những sợi tơ vô hình, những xiềng xích năng lượng đang bủa vây khắp nơi, hút cạn sinh cơ, linh hồn của vạn vật. Đó chính là “sự bóc lột” mà hắn cảm nhận được.

Hắn đi qua một thung lũng rộng lớn, nơi từng là một thành trì sầm uất. Giờ đây, chỉ còn lại những đống đổ nát ngổn ngang. Dưới ánh trăng, La Chinh nhận ra những bóng hình mờ nhạt, những linh hồn không siêu thoát. Chúng lẩn khuất giữa các tàn tích, ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Chúng không còn hình dạng cụ thể, chỉ là những mảnh vụn ý thức bị giam hãm trong vòng luân hồi của Hồi Khư Giới, không thể tiến vào cõi chết, cũng chẳng thể tái sinh.

“Sự giam cầm này…” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. “Không chỉ giam cầm sự sống, mà còn giam cầm cả cái chết.”

Hắn dừng lại bên một cột đá khắc đầy những phù văn cổ xưa. Dùng tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo, một dòng ký ức mờ nhạt ùa vào tâm trí hắn. Đó là những hình ảnh về một thời kỳ xa xưa, khi Hồi Khư Giới còn tràn đầy sức sống, khi những sinh linh ở đây còn có thể tự do tu luyện, bay lượn trên trời cao. Nhưng rồi, một thứ gì đó đã đến, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, biến nơi đây thành một ngục tù khổng lồ.

La Chinh nhíu mày. Hắn không thấy dấu vết của một cuộc chiến tranh hủy diệt thông thường, mà là một quá trình tước đoạt từ từ, âm thầm, kéo dài qua vô số kiếp. Giống như một con quái vật vô hình đang chậm rãi nuốt chửng linh hồn của cả một thế giới.

Hắn tiếp tục đi sâu hơn vào vùng đất hoang tàn. Càng đi, cảm giác áp bức càng trở nên rõ rệt. Đột nhiên, hắn cảm thấy một làn sóng năng lượng yếu ớt, nhưng đầy kiên cường, phát ra từ một khe núi sâu thẳm phía trước. Không phải là linh khí, mà là một loại sinh lực nguyên thủy, đang cố gắng chống lại sự tước đoạt.

Ẩn mình vào vách đá, La Chinh chậm rãi tiến lại gần. Bên trong khe núi, hắn nhìn thấy một nhóm sinh linh nhỏ bé, hình dạng giống như những người lùn, da dẻ xám xịt, thân hình gầy gò, đang cặm cụi đào bới. Mỗi nhát cuốc của chúng đều nặng nhọc, nhưng ánh mắt lại đầy sự tập trung và một chút hy vọng mong manh.

Chúng đang đào một loại khoáng thạch màu đen tuyền, lấp lánh những đốm sáng li ti như các vì sao. La Chinh nhận ra đó là “U Linh Khoáng”, một loại khoáng sản cực kỳ quý hiếm, có thể giữ lại một phần nhỏ linh khí và sinh cơ của những thế giới đã chết. Tuy nhiên, nó cũng cực kỳ khó khai thác và chỉ có tác dụng nhỏ nhoi đối với những sinh linh cấp thấp.

Bỗng nhiên, một âm thanh chói tai vang lên. Từ trên cao, một luồng ánh sáng màu xanh lục quét xuống, bao trùm lên nhóm sinh linh. Chúng kêu lên những tiếng đau đớn, thân thể run rẩy. La Chinh thấy rõ, sinh lực trong cơ thể chúng đang bị rút ra từng chút một, chảy ngược lên phía trên, nơi luồng sáng xanh lục hội tụ vào một điểm.

Đây rồi! Đây chính là một trong những cơ chế bóc lột! La Chinh nheo mắt. Luồng sáng xanh lục đó không phải là pháp thuật đơn thuần, mà là một loại phù văn phức tạp, một hệ thống thu hoạch năng lượng được thiết lập bởi “Thiên Đạo” hoặc những kẻ phụng sự nó. Nó hút cạn sinh lực của những kẻ yếu ớt, không để chúng chết ngay lập tức mà duy trì một trạng thái sống dở chết dở, để có thể tiếp tục “thu hoạch” trong tương lai.

Hắn nhìn thấy một người lùn già nua, râu tóc bạc phơ, cố gắng đứng thẳng người, dùng chút sức lực cuối cùng của mình để che chắn cho một đứa trẻ còn non nớt. Đứa trẻ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết nắm chặt lấy vạt áo của ông mình, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn lên luồng sáng xanh lục đáng sợ.

La Chinh cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực. Hắn đã thấy vô số kiểu áp bức, nhưng cách bóc lột sinh mệnh một cách tàn nhẫn và kéo dài như thế này thì quả thực là tận cùng của sự độc ác. Hắn hiểu rằng, những sinh linh này không phải không biết phản kháng, mà là chúng không có khả năng phản kháng. Chúng đã bị tước đoạt mọi hy vọng, mọi sức mạnh, đến mức chỉ còn biết cam chịu.

Tuy nhiên, hắn không hành động ngay lập tức. Hắn cần tìm hiểu sâu hơn, tìm ra nguồn gốc của hệ thống này, kẻ nào đã thiết lập nó, và quan trọng nhất là làm sao để phá hủy nó từ tận gốc rễ. Tiêu diệt một vài tên giám sát hay phá hủy một vài phù văn chỉ là治标 không治本 (chữa ngọn không chữa gốc). Hắn muốn lật đổ cả một trật tự.

La Chinh tiếp tục ẩn mình, theo dõi luồng ánh sáng xanh lục. Nó không biến mất hoàn toàn sau khi “thu hoạch”, mà co lại, rồi bay lên cao, hướng về một đỉnh núi xa xăm, nơi có một tháp đá đen sừng sững, cao vút chạm tới tầng mây. Tháp đá đó hoàn toàn khác biệt so với những tàn tích xung quanh, nó mang một vẻ uy nghi, cổ kính nhưng cũng đầy vẻ chết chóc.

“Đó là nơi tập trung năng lượng,” La Chinh thầm nghĩ. “Hoặc là nơi những kẻ điều khiển hệ thống này đang ẩn náu.”

Hạt giống “Nghịch Đạo” trong tâm thức La Chinh nảy nở mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy rõ sự bóc lột, sự giam cầm, và sự mục nát ẩn dưới vẻ ngoài của “Thiên Đạo” ở Hồi Khư Giới. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Con đường của hắn, con đường “Nghịch Thiên”, không chỉ là vì bản thân, mà còn vì những sinh linh yếu ớt đang bị chà đạp này.

La Chinh liếc nhìn nhóm người lùn đang đau đớn gục xuống, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy để tiếp tục công việc của mình. Hắn biết, họ đã quen với điều này, đã chấp nhận nó như một phần của số phận. Nhưng từ giờ phút này, số phận đó sẽ được viết lại.

Hắn không thể cứu họ ngay lập tức, nhưng hắn có thể tìm ra kẻ chủ mưu, phá hủy tận gốc rễ xiềng xích đang trói buộc Hồi Khư Giới. Hắn sẽ là ngọn gió đầu tiên của cơn bão, quét sạch sự mục nát, mang lại hy vọng cho những sinh linh tuyệt vọng.

Với quyết tâm sắt đá, La Chinh phóng vút đi, hướng về phía tháp đá đen sừng sững. Hắn sẽ bắt đầu từ nơi đó, từ cái tháp đen kịt kia, để lật đổ trật tự đã tồn tại từ vô số kiếp. Hồi Khư Giới, ngươi sẽ không phải đợi chờ thay đổi nữa. Thay đổi, đã đến. Và La Chinh, chính là sự thay đổi đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8