Nghịch ThiênChương 731
Luồng khí tức cổ xưa, nặng nề ấy không chỉ là một cảm giác, mà là một ý chí, một áp lực vô hình đè nén toàn bộ không gian, bóp nghẹt mọi khái niệm về thời gian và sự sống. La Chinh cảm thấy như hàng vạn thế giới đang cùng lúc nghiền ép linh hồn mình, mỗi tế bào trong cơ thể đều gào thét vì sức ép khủng khiếp. Đây không phải là khí tức của cường giả, mà là khí tức của một quy tắc, một chân lý vĩnh hằng giờ đây đã chuyển hóa thành sự giận dữ thuần túy.
Thực thể mờ ảo trên bệ đá không hề nhúc nhích, nhưng ý niệm “phẫn nộ” của nó lại cuộn trào như thủy triều dâng, nhấn chìm mọi giác quan của La Chinh. Hắn đã từng đối mặt với vô số cường giả, đối đầu với những thế lực tự xưng là đại diện cho Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ có một thực thể nào mang lại cảm giác nguyên thủy và tuyệt đối đến vậy. Nó không có hình hài rõ ràng, không có mắt để nhìn, nhưng La Chinh cảm thấy như mình đang bị một triệu con mắt vô hình xuyên thấu, đọc vị từng suy nghĩ, từng bí mật sâu kín nhất trong tâm hồn.
“Kẻ xâm nhập,” một âm thanh vang vọng trong tâm trí La Chinh, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp, lạnh lẽo và đầy uy quyền. “Ngươi đã vượt quá giới hạn.”
La Chinh gồng mình, sức mạnh Nghịch Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình quanh linh hồn. Lớp màn này tuy mỏng manh trước áp lực của thực thể kia, nhưng nó giống như một ngọn lửa nhỏ lẻ loi giữa đại dương băng giá, kiên cường không chịu tắt. Hắn nhìn chằm chằm vào thực thể mờ ảo, không lùi bước. Ánh mắt hắn sắc bén, không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định đến cùng cực.
“Giới hạn?” La Chinh phản lại bằng ý niệm, giọng nói tuy không phát ra nhưng mang theo sự sắc bén không kém. “Giới hạn đó là do ngươi đặt ra, không phải do ta.”
Ngay lập tức, luồng khí tức giận dữ tăng vọt. Vô số sợi dây ánh sáng mờ ảo đang kết nối với các thế giới xung quanh bỗng rung động dữ dội. La Chinh cảm nhận được sự hỗn loạn bùng nổ trong các thế giới xa xôi, những vì sao đang ổn định bỗng chốc lay động, những dòng chảy linh khí vốn êm đềm bỗng trở nên cuồng bạo. Đó là một lời cảnh cáo, một sự phô diễn quyền năng tối thượng: chỉ bằng một ý niệm, thực thể này có thể gây ra thiên tai, biến đổi vận mệnh của hàng tỷ sinh linh.
“Ngươi là một dị số,” ý niệm của thực thể tiếp tục vang vọng, giờ đây mang theo sự lạnh lẽo hơn. “Một vết nhơ trong trật tự. Ngươi không nên tồn tại.”
La Chinh không để tâm đến lời lẽ đó. Hắn đã quá quen với việc bị coi là dị số, là kẻ không nên tồn tại. Chính vì điều đó, hắn mới có thể đi đến đây. Hắn tập trung vào những sợi dây ánh sáng. Chúng không chỉ là kết nối vật lý, mà là những dòng chảy của nhân quả, của vận mệnh, của quy luật sinh diệt. Thực thể kia không chỉ ngồi đó, nó *là* hệ thống điều khiển, là bàn tay vô hình thao túng mọi thứ.
Hắn chợt nhận ra một điều kinh hoàng. Thực thể này không phải là “Thiên Đạo” mà hắn vẫn nghĩ. “Thiên Đạo” chỉ là một công cụ, một hệ thống quy tắc mà thực thể này đã thiết lập và duy trì. Nó là kẻ kiến tạo nên Thiên Đạo, kẻ đã sắp đặt mọi thứ từ thuở sơ khai, kẻ đã tự phong mình là chân lý tối thượng.
“Ngươi không phải là Thiên Đạo,” La Chinh kiên quyết nói, ý niệm của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén. “Ngươi chỉ là một kẻ thao túng, một kẻ độc tài tự mãn.”
Một luồng năng lượng khổng lồ bỗng cuộn trào từ thực thể mờ ảo, không phải là công kích vật lý, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, cố gắng xóa bỏ sự tồn tại của La Chinh khỏi căn phòng, khỏi vũ trụ. Từng lớp không gian xung quanh La Chinh bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như thể bản thân không gian cũng đang cố gắng đẩy hắn ra ngoài. Hắn cảm thấy như mình đang bị hòa tan vào hư vô, không còn là một cá thể, mà chỉ là một hạt bụi sắp bị thổi bay.
Tuy nhiên, bên trong La Chinh, hạt giống Nghịch Thiên nảy mầm từ thuở ban đầu bỗng bùng lên một ánh sáng chói lọi. Đó là ý chí không chịu khuất phục, là sức mạnh đến từ việc phá vỡ mọi xiềng xích, mọi định luật. Công pháp Nghịch Thiên Quyết vận chuyển điên cuồng, không ngừng hấp thu áp lực từ thực thể kia, chuyển hóa nó thành năng lượng của chính mình. La Chinh không bị hòa tan, hắn đứng vững, dù cơ thể run rẩy đến tận cùng giới hạn.
Hắn bắt đầu cảm nhận được sự phản kháng từ những sợi dây ánh sáng. Không phải tất cả các sợi dây đều hoàn toàn tuân phục. Một số sợi dây mờ nhạt hơn, một số khác lại mang theo sự dao động yếu ớt, như thể có những thế giới, những sinh mệnh đang đấu tranh kịch liệt với vận mệnh đã được sắp đặt. Đây là hy vọng, là khe hở trong sự kiểm soát tuyệt đối của kẻ thao túng.
“Ngươi có thể điều khiển vận mệnh, nhưng ngươi không thể điều khiển ý chí,” La Chinh gầm lên bằng ý niệm, dồn hết sức lực vào từng chữ. “Ý chí của ta, và của những người dám Nghịch Thiên, là thứ ngươi vĩnh viễn không thể chạm tới!”
Lời nói của La Chinh như một tia sét đánh thẳng vào sự kiêu ngạo cổ xưa của thực thể. Luồng khí tức giận dữ biến thành một cơn bão năng lượng dữ dội, không gian trong căn phòng nứt vỡ, những chấm sáng thế giới xung quanh run rẩy như sắp tan biến. Thực thể kia dường như không còn muốn nói chuyện. Nó đã quyết định xóa sổ La Chinh một cách triệt để.
Vô số sợi dây ánh sáng mờ ảo bỗng chốc hợp lại, tạo thành hàng ngàn mũi tên năng lượng sắc nhọn, lao thẳng về phía La Chinh. Mỗi mũi tên mang theo sức mạnh của một thế giới, trọng lượng của hàng tỷ sinh mệnh. Đây là sự trừng phạt của Thiên Đạo, là bản án tử hình được thi hành bởi kẻ thao túng tối thượng.
La Chinh biết hắn không thể chống đỡ trực diện tất cả những mũi tên này. Sức mạnh của hắn dù đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao ở Hạ Giới, nhưng vẫn còn quá nhỏ bé so với kẻ thao túng cả Chư Thiên Vạn Giới. Tuy nhiên, hắn không hề hoảng sợ. Hắn đã đến đây để tìm kiếm chân tướng, để đối mặt với kẻ thù lớn nhất, và hắn đã tìm thấy. Giờ đây, hắn cần phải sống sót, và mang theo những thông tin quý giá này trở về.
Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể La Chinh bùng nổ, một luồng ánh sáng đỏ thẫm bao phủ lấy hắn. Hắn không né tránh hoàn toàn, mà lại lao thẳng về phía gần nhất của những sợi dây ánh sáng kết nối với các thế giới. Hắn không muốn chiến đấu với thực thể vô hình, hắn muốn tấn công vào nguồn cội sức mạnh của nó: những sợi dây vận mệnh.
Các mũi tên năng lượng vụt qua La Chinh, xé rách không gian, tạo ra những vết nứt đen kịt dẫn đến hư vô. Một vài mũi tên sượt qua vai hắn, xé toạc lớp áo giáp, để lại những vết thương sâu hoắm, máu tươi bắn tung tóe. Nhưng La Chinh không chùn bước. Hắn đã nhìn thấy một sợi dây ánh sáng đặc biệt, một sợi dây mang theo sự hỗn loạn và biến động nhất, một sợi dây dường như đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát.
Hắn vươn tay, không phải để phá hủy, mà để cảm nhận. Sức mạnh Nghịch Đạo của hắn không phải là hủy diệt, mà là thay đổi, là phá vỡ xiềng xích. Ngón tay La Chinh chạm vào sợi dây ánh sáng, một luồng năng lượng khổng lồ bỗng chốc truyền vào cơ thể hắn. Đó là ký ức, là tiếng vọng của một thế giới đang hấp hối dưới sự điều khiển hà khắc, một thế giới đang khao khát được tự do.
Thực thể trên bệ đá dường như cảm nhận được sự “xâm phạm” này. Luồng khí tức của nó bùng nổ đến cực điểm, không còn là sự giận dữ, mà là sự kinh hoàng. Kẻ thao túng đã không ngờ một phàm nhân lại dám chạm vào bản chất của Thiên Đạo, lại dám cố gắng can thiệp vào sợi dây vận mệnh.
Một lực hút khủng khiếp bỗng chốc bao trùm lấy La Chinh, cố gắng kéo hắn trở về bệ đá, hòa tan hắn vào bản thể của thực thể kia. Đây là đòn tấn công mạnh nhất, cố gắng biến hắn thành một phần của Thiên Đạo, vĩnh viễn xóa bỏ “dị số” này.
Nhưng La Chinh đã có được thứ mình cần. Hắn đã hiểu. Hắn đã cảm nhận được. Những sợi dây không phải không thể phá vỡ. Chúng có điểm yếu. Và quan trọng hơn, chúng có thể bị “nới lỏng”, bị “thay đổi”.
Với một tiếng gầm vang vọng trong tâm trí, La Chinh kích hoạt toàn bộ sức mạnh Nghịch Đạo, tạo ra một lỗ hổng không gian ngay sau lưng hắn. Đó là một cánh cửa thoát hiểm mà hắn đã chuẩn bị từ trước, một con đường trở về Chư Thiên Vạn Giới.
“Ngươi không thể giam cầm ta!” La Chinh thét lên, ý niệm của hắn mang theo sự thách thức tột cùng. “Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của sự sụp đổ của ngươi!”
Trước khi bị lực hút khủng khiếp kia kéo lại hoàn toàn, La Chinh dứt khoát lao vào lỗ hổng không gian, biến mất khỏi căn phòng cổ xưa. Luồng khí tức giận dữ và kinh hoàng của thực thể trên bệ đá tiếp tục bùng nổ, xé nát không gian xung quanh, nhưng La Chinh đã đi xa. Hắn đã thoát ra, mang theo lời hứa về một trận chiến định đoạt, một lời tuyên chiến với kẻ thao túng Thiên Đạo.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn những sợi dây ánh sáng mờ ảo vẫn rung động nhẹ nhàng, và thực thể trên bệ đá vẫn ngồi đó, nhưng lần đầu tiên sau hàng tỷ năm, nó cảm thấy một sự đe dọa thực sự.
La Chinh đã trở về, và với hắn, là một chân tướng kinh hoàng về vũ trụ, và một kế hoạch Nghịch Thiên vĩ đại hơn bao giờ hết.