Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 6: Đan Đạo Thiên Tài**

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:35:02 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 6: ĐAN ĐẠO THIÊN TÀI**

Trong hang động ẩm thấp khuất sau thác nước, mùi máu tanh nồng của con mãnh xà dần bị lấn át bởi một luồng dược hương thanh khiết, u uẩn. Diệp Phi ngồi đó, hơi thở thu phát nhịp nhàng theo một quy luật kỳ lạ. Mỗi lần hắn hít vào, những tơ sáng màu huyết dụ từ gốc Huyết Linh Chi lại bị hút sạch vào khoang mũi; mỗi lần hắn thở ra, một luồng khí xám đục mang theo tạp chất bị tống khứ ra ngoài.

“Tiểu tử, dừng lại!”

Tiếng quát của Cửu U Lão Tổ đột ngột vang lên trong thức hải, khiến linh lực đang vận hành của Diệp Phi khựng lại. Hắn mở mắt, đôi đồng tử ánh lên một tia hồng quang chưa kịp tán hết, khẽ nhíu mày: “Lão già, tiền bối có biết lúc này ngắt quãng là rất nguy hiểm không?”

“Nguy hiểm cái đầu ngươi!” Cái bóng hư ảo của Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn cổ hiện ra, vẻ mặt đầy sự tiếc rẻ, lão chỉ tay vào gốc linh dược đã mất đi một phần ba độ bóng bẩy: “Ngươi định cứ thế mà ‘nhai sống nuốt tươi’ đóa địa bảo này sao? Huyết Linh Chi nghìn năm tích tụ tinh hoa âm sát của lòng đất và sinh khí của dược vật, ngươi dùng cách thô thiển này để hấp thụ, chẳng khác nào lấy nước biển giải khát. Ngươi chỉ lấy được ba phần dược lực, bảy phần còn lại đều hóa thành tạp chất lắng cặn trong kinh mạch. Ngươi muốn sau này khi đột phá đại cảnh giới bị tâm ma cắn trả à?”

Diệp Phi trầm mặc. Hắn vốn là Ma Đế, kiếp trước việc tu luyện thiên về bá đạo, đoạt thiên địa tinh hoa trực tiếp để thăng tiến thần tốc. Nhưng giờ đây, nhìn lại cơ thể này – một phế vật vừa mới chớm bước vào ngưỡng cửa tu luyện, hắn hiểu lão già nói đúng. Kinh mạch của hắn lúc này giống như một con mương nhỏ, nếu cưỡng ép đổ vào đó cả một dòng đại giang, kết cục duy nhất là vỡ bờ.

“Ý của tiền bối là… luyện đan?” Diệp Phi nhìn quanh hang động sơ sài, cười khổ: “Lão già, ngài nhìn xem nơi này có cái gì? Không lò luyện đan, không địa hỏa, ngay cả dược liệu phụ trợ cũng không có. Luyện bằng niềm tin sao?”

Cửu U Lão Tổ vuốt chòm râu ảo ảnh, hừ lạnh một tiếng đầy cao ngạo: “Lò luyện? Phàm phu tục tử mới cần ngoại vật. Địa hỏa? Đó là thứ hỏa diệm tạp loạn dành cho hạng tiểu bối. Ngươi đang nắm giữ *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, có thể chuyển hóa vạn vật, chẳng lẽ không biết dùng chính cơ thể mình làm lò, dùng chân nguyên làm lửa sao? Còn về dược liệu phụ trợ…”

Lão đảo mắt một vòng quanh vách đá ẩm ướt của hang động, chỉ tay vào mấy cụm rêu xanh ngắt và vài cây cỏ dại mọc lưa thưa nơi kẽ đá: “Chỗ kia có Thanh Thai Thảo giúp trung hòa dược tính, dưới chân ngươi là Địa Tâm Thạch Nhũ có tác dụng cố bản bồi nguyên. Đối với một đan sư thực thụ, trời đất chính là lò, vạn vật đều là dược!”

Ánh mắt Diệp Phi khẽ biến đổi. Một chân trời mới dường như vừa mở ra trước mặt hắn. Kiếp trước hắn quá chú trọng vào việc chém giết và tranh đoạt, lại coi thường đan đạo vốn bị xem là “ngoại lực”. Nhưng lời nói của Cửu U Lão Tổ lúc này lại chứa đựng một luồng đạo lý thâm sâu, trực chỉ bản chất của quy luật vận hành linh khí.

“Được, vậy xin tiền bối chỉ giáo.” Diệp Phi dứt khoát đứng dậy.

Dưới sự hướng dẫn của Cửu U Lão Tổ, Diệp Phi bắt đầu thu thập những loại cây cỏ tưởng chừng vô dụng xung quanh. Hắn dùng đoản kiếm băm nhỏ chúng, ép lấy nước cốt rồi đựng vào một cái chén đá tự tạc.

“Ngồi xuống, giữ tâm thái không hỉ không bi. Nhớ kỹ, đan đạo không phải là nấu nướng, mà là ‘nghịch chuyển’ sinh mệnh của dược vật, ép chúng từ bỏ bản dạng cũ để hóa thành một dạng tồn tại cao cấp hơn.”

Diệp Phi nhắm mắt, đôi bàn tay gầy guộc bắt đầu chuyển động chậm rãi. Hắn không dùng lửa từ bên ngoài. Theo sự vận hành của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu xoáy mạnh tại đan điền. Một luồng khí nóng bỏng, mang theo sự tàn liệt của ma khí và sự thuần khiết của linh khí chính đạo, từ lòng bàn tay hắn thoát ra, bao phủ lấy gốc Huyết Linh Chi.

“Lên hỏa!” Cửu U Lão Tổ hô khẽ.

Hắc khí và bạch quang đan xen vào nhau tạo thành một ngọn lửa hư ảo mang màu xám tro kỳ lạ. Huyết Linh Chi dưới tác động của ngọn lửa này không hề cháy thành tro, mà bắt đầu tan chảy, hóa thành một khối chất lỏng màu đỏ sậm rực rỡ, lơ lửng giữa không trung.

“Trích xuất tạp chất!”

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Diệp Phi. Việc kiểm soát hỏa hầu bằng chân nguyên tiêu tốn thần thức khủng khiếp. Hắn phải chia nhỏ luồng linh lực thành hàng nghìn sợi tơ nhỏ, thâm nhập vào bên trong khối chất lỏng kia để loại bỏ những chấm đen li ti – đó là những oán khí và độc tố tích tụ nghìn năm của gốc linh chi.

“Nghịch cho ta!” Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng.

Thay vì dùng nhiệt độ cao để đốt cháy tạp chất như cách thông thường, hắn vận dụng ý chí của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, ép những tạp chất đó phải tự chuyển hóa thành dược lực bù đắp ngược lại cho khối tinh hoa. Đây chính là điểm đáng sợ của công pháp này: không lãng phí bất cứ thứ gì, nghịch đảo định luật tự nhiên!

Khối chất lỏng đỏ rực càng lúc càng trở nên trong suốt như một viên hồng ngọc lỏng. Dược hương lúc này nồng đậm đến mức hóa thành sương mù bao quanh lấy thân hình Diệp Phi.

“Thời cơ đã đến, cho dược liệu phụ trợ vào! Kết đan!” Cửu U Lão Tổ ánh mắt rực sáng, lão không ngờ tên tiểu tử này lại có thiên phú khống hỏa kinh người đến thế.

Diệp Phi vung tay, bát nước cốt cây cỏ và địa tâm thạch nhũ bay vút vào đám sương đỏ. Một tiếng “vù” vang lên, cả hang động rung chuyển nhẹ. Luồng năng lượng cực lớn bắt đầu co rút lại.

Sáu viên đan dược tròn trịa, to bằng hạt nhãn bắt đầu hình thành, xoay tròn điên cuồng giữa ngọn lửa xám. Trên bề mặt mỗi viên đan dược, những đường vân mờ ảo bắt đầu hiện lên. Một vân… hai vân… cho đến khi đường vân thứ ba xuất hiện hoàn chỉnh, một luồng áp lực vô hình từ đám đan dược tỏa ra, đẩy lùi sương mù xung quanh.

“Tam Vân Cực Phẩm Huyết Linh Đan!” Cửu U Lão Tổ không nhịn được mà thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc: “Với tu vi Luyện Khí tầng ba của ngươi mà có thể luyện ra Tam Vân đan dược? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, mấy lão quái vật ở luyện đan công hội chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường mà chết!”

Diệp Phi thu hồi tay lại, ngọn lửa xám tắt lịm. Sáu viên đan dược nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay hắn. Chúng vẫn còn vương chút hơi ấm, tỏa ra ánh sáng hồng nhạt dịu mắt và một mùi thơm khiến người ta cảm thấy đại não tỉnh táo vô cùng.

“Chưa xong đâu.” Diệp Phi nhìn chằm chằm sáu viên đan, trong mắt loé lên một tia ngông cuồng của bậc đế vương kiếp trước: “Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết nếu chỉ có thế thì sao gọi là nghịch thiên? Lão già, nhìn xem đây!”

Hắn bất ngờ kết một thủ ấn phức tạp chưa từng thấy. Sáu viên đan dược vừa mới hình thành lại một lần nữa bị kéo lên không trung. Diệp Phi cắn đầu ngón tay, bắn ra sáu giọt máu tươi tinh khiết chứa đựng linh căn cốt tủy của mình vào mỗi viên đan.

“Ngươi điên rồi! Ngươi muốn dùng huyết tế để tăng phẩm giai? Ngươi sẽ tổn hại thọ nguyên đó!” Lão Tổ hét lên.

Diệp Phi không đáp, gương mặt hắn trở nên nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại cực kỳ kiên định: “Thọ nguyên có thể bù lại, nhưng cơ hội này chỉ có một. Ta muốn không chỉ là dược lực, mà là một bước lên trời! Nghịch chuyển càn khôn, định phẩm!”

Máu thấm vào đan dược, khiến màu hồng nhạt đột ngột hóa thành đỏ thẫm như máu tươi. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, giống như tiếng tim thai đập mạnh trong không gian tĩnh lặng. Trên bề mặt đan dược, đường vân thứ tư và thứ năm lần lượt hiện lên một cách đầy khó khăn, và cuối cùng… là một tia vàng kim rực rỡ lóe lên rồi ẩn sâu vào trong tâm đan.

Lục Vân đan dược! Hơn nữa còn mang theo một tia khí tức của huyết mạch người luyện.

Diệp Phi loạng choạng lùi lại, ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển. Nhưng đôi mắt hắn nhìn vào sáu viên đan dược giờ đây đã biến thành màu đỏ tươi có viền vàng thì tràn đầy đắc ý.

“Điên thật rồi… Thật sự là một tên điên.” Cửu U Lão Tổ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Diệp Phi đã mang theo vài phần kính sợ: “Kiếp trước ngươi bị phản bội cũng phải, kẻ đáng sợ như ngươi, thiên địa này cũng khó lòng dung thứ.”

Diệp Phi cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự lạnh lẽo thấu xương: “Thiên địa không dung, ta liền nghịch thiên. Liễu Như Yên, Kim Phù Đồ, các người coi ta như sâu kiến, nhưng lại không biết rằng sâu kiến cũng có thể cắn nát vầng trăng. Với sáu viên Lục Vân Huyết Linh Đan này, Trúc Cơ kỳ… chẳng qua cũng chỉ là một cái bước chân mà thôi.”

Hắn lập tức nuốt một viên đan vào miệng.

Ầm!

Một luồng dược lực mãnh liệt như núi lửa phun trào nổ tung trong cơ thể Diệp Phi. Nếu như việc hấp thụ thô trước đó là những hạt mưa phùn, thì lúc này đây chính là một trận bão cuồng phong đổ vào kinh mạch. Nhưng kỳ lạ là, dù dược lực cuồng bạo nhưng dưới sự dẫn dắt của giọt máu tinh huyết trước đó, chúng lại trở nên vô cùng thân thuộc, ngoan ngoãn chảy vào từng kẽ xương, từng thớ thịt của hắn.

Xương cốt Diệp Phi phát ra những tiếng “răng rắc” liên hồi. Những vết sẹo, vết bầm tím do bị đánh đập ở tông môn trước đó nhanh chóng biến mất, làn da vốn xanh xao trở nên săn chắc và láng mịn như ngọc tạch. Đan điền của hắn giống như một hố đen, điên cuồng nuốt chửng năng lượng, không ngừng mở rộng.

Luyện Khí tầng bốn…
Luyện Khí tầng năm…
Luyện Khí tầng sáu…

Tốc độ thăng tiến này nếu để các thiên tài của Hỏa Long Tông nhìn thấy, e rằng bọn họ sẽ tự sát vì hổ thẹn. Nhưng Diệp Phi vẫn chưa dừng lại, hắn biết đây mới chỉ là bắt đầu. Những gì hắn mất đi, hắn sẽ đòi lại bằng mọi giá. Và màn trả thù đầu tiên, sẽ bắt đầu từ chính kỳ thi nội môn sắp tới của Hỏa Long Tông.

Trong bóng tối của hang động, hơi thở của Ma Đế ngày nào đang từng chút một hòa quyện với sức sống mãnh liệt của một thân xác mới, sẵn sàng cho một cuộc hành trình nghịch chuyển thiên địa sắp sửa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8