Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 71: Đòn Trừng Phạt Của Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:41:06 | Lượt xem: 2

Tiếng sấm rền rĩ đầu tiên không vang lên từ chín tầng mây, mà dường như nổ tung từ tận sâu trong tâm thức của mỗi sinh linh đang hiện diện tại Tây Hoang Cổ Địa.

Giây phút Diệp Phi đặt bút ký thác tên mình vào cốt tủy của Vạn Ma Điện, tuyên cáo sự trở lại của một trật tự nghịch thiên, bầu trời phía trên đại điện bỗng chốc đông cứng lại. Những đám mây đen kịt vốn thường trực của vùng đất chết này không còn trôi dạt vô định nữa, chúng bắt đầu xoay chuyển, co rút, cô đặc lại thành một vòng xoáy khổng lồ có bán kính nghìn dặm. Tâm của vòng xoáy ấy đen ngòm như con mắt của một vị thần thượng cổ, lạnh lẽo và không chút từ bi, đang khóa chặt lấy bóng dáng thanh niên gầy gò mặc hắc bào trên đỉnh cao nhất.

“Đây không phải là lôi kiếp bình thường.”

Thanh âm của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải của Diệp Phi, mang theo một sự nghiêm trọng chưa từng có. Lão già bình thường vốn hay cợt nhả, lúc này lại như đang run rẩy: “Nhóc con, ngươi rốt cuộc đã làm gì? Đây là ‘Cửu Tiêu Diệt Thế Ma Kiếp’. Thiên đạo… Thiên đạo cảm nhận được sự tồn tại của ngươi là một lỗi sai của tạo hóa. Nó muốn xóa sổ ngươi, xóa sổ cả cái Vạn Ma Điện này khỏi dòng chảy thời gian!”

Diệp Phi đứng đó, tà áo đen bay lượn phần phật trong cuồng phong. Gương mặt hắn vẫn bình thản như mặt nước đầm sâu, nhưng trong đôi mắt thanh tú kia, một ngọn lửa tím thẫm đang bùng cháy âm ỉ. Hắn khẽ liếc nhìn những ma tu phía dưới – những kẻ vừa mới thề thốt trung thành, giờ đây đang phủ phục dưới mặt đất, mặt cắt không còn giọt máu. Áp lực của thiên uy khiến xương cốt bọn họ kêu lên những tiếng “răng rắc” đầy đau đớn.

“Thiên đạo?” Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngông cuồng của kẻ từng đứng trên đỉnh vạn người. “Năm đó khi ta phi thăng, nó dùng vạn lôi oanh kích, mượn tay người ta yêu để đâm một kiếm vào tim ta. Kiếp này ta trọng sinh, chưa kịp tìm tới nó, nó đã nóng lòng muốn diệt ta?”

“Thiên không dung ta, ta nghịch thiên. Địa không chở ta, ta phá địa!”

Câu nói vừa dứt, một đạo chớp trắng lòa từ tâm vòng xoáy giáng xuống. Nó không phải là một tia sét mảnh, mà là một cột sáng rực rỡ mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên tử. Không khí nơi nó đi qua bị đốt cháy hoàn toàn, để lại một vệt không gian đen ngòm bị vỡ vụn.

“Mặc Ly! Bảo vệ đại điện!” Diệp Phi quát lớn.

Mặc Ly, thiếu niên lầm lì với Thiên Ma Thể, dù gương mặt đã tái nhợt nhưng đôi mắt lại kiên định tuyệt đối. Hắn gầm lên một tiếng, cơ bắp trên người phồng đại, ma khí đen đặc phun trào ra từ lỗ chân lông, hóa thành một bóng ma khổng lồ vươn tay chống đỡ mái vòm điện.

Tô Nguyệt Thiềm cũng không đứng nhìn. Nàng lướt đi như một bóng ma hồng y, đôi bàn tay ngọc ngà kết ấn liên tục. Từng sợi tơ linh khí màu tím từ mười đầu ngón tay nàng dệt nên một trận pháp ảo ảnh bao bọc lấy toàn bộ đỉnh núi. Nàng biết, đòn này nàng không ngăn được, nhưng nàng có thể phân tán lực lượng của thiên kiếp, giảm bớt áp lực cho Diệp Phi.

“ẦM!”

Đạo thiên lôi thứ nhất chạm vào hộ sơn trận pháp. Cả ngọn núi khổng lồ rùng mình như muốn sụp đổ. Những ma tu tu vi thấp hơn ngay lập tức thổ huyết, ngất lịm đi. Trận pháp do Tô Nguyệt Thiềm bố trí trong phút chốc vỡ vụn như gương rơi xuống đất. Nàng lùi lại mấy bước, môi rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm, ánh mắt hiện rõ sự kinh hoàng.

Mạnh quá! Đây thực sự không phải sức mạnh mà tu sĩ dưới Hóa Thần cảnh có thể chạm tới.

Trong khi đó, Diệp Phi đã rời khỏi ban công, thân hình hắn như một mũi tên đen lao vút lên bầu trời, đón lấy đạo thiên lôi thứ hai đang thành hình. Hắn không dùng khiên, không dùng bảo cụ phòng ngự, mà hai tay không đón lấy sấm sét.

“Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Thôn Phệ!”

Diệp Phi gầm nhẹ. Một vòng xoáy hắc ám hiện ra sau lưng hắn, đối lập hoàn toàn với ánh sáng chói lòa của thiên kiếp. Khi đạo lôi điện thứ hai giáng xuống, nó không phát nổ mà bị vòng xoáy kia hút lấy, bẻ cong quỹ đạo.

Toàn bộ cơ thể Diệp Phi rung chuyển kịch liệt. Da thịt hắn nứt ra, máu tươi tuôn chảy nhưng ngay lập tức bị hơi nóng hóa thành huyết vụ. Cảm giác đau đớn như bị hàng nghìn chiếc kim đâm vào từng tế bào, nhưng hắn lại nở nụ cười điên dại.

“Thứ này… chính là đại bổ!”

Hắn đang dùng cơ thể của mình như một chiếc lò luyện, cưỡng ép dung hợp thiên lôi chí dương với ma khí chí âm trong cơ thể. Đây là một hành động điên cuồng bậc nhất thế gian. Từ xưa đến nay, tu sĩ độ kiếp đều cầu bình an, có ai lại dám nuốt lấy thiên kiếp vào lòng?

“Điên rồi! Ngươi đúng là tên điên!” Cửu U Lão Tổ hét lên trong đầu hắn. “Linh căn của ngươi sẽ vỡ vụn mất!”

“Linh căn vỡ thì sao?” Diệp Phi nghiến răng, mồ hôi trộn lẫn máu chảy vào mắt. “Nếu ta không thể hóa kiếp thành sức mạnh của mình, sau này lấy gì đối đầu với Kim Phù Đồ, lấy gì đối đầu với Thiên Đạo Minh?”

Dường như cảm nhận được sự khiêu khích của tên kiến hôi bên dưới, bầu trời càng thêm phẫn nộ. Những đám mây chuyển từ đen sang màu huyết dụ. Đạo lôi điện thứ ba, thứ tư, thứ năm giáng xuống liên tiếp không cho Diệp Phi một hơi thở.

Mỗi một đạo lôi điện giáng xuống là một lần xương cốt Diệp Phi bị bẻ gãy rồi tái tạo. Trong bóng tối của Tây Hoang, bóng dáng hắn cô độc nhưng lồng lộng giữa đất trời, lấy thân làm kiếm, lấy huyết làm mồi.

Mặc Ly nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt đỏ ngầu lệ. Hắn hận mình không đủ mạnh để gánh vác cùng sư tôn. Hắn quay sang những ma tu đang run rẩy, giọng nói như từ địa ngục vọng về: “Các ngươi thấy chưa? Đây chính là người các ngươi đi theo! Thiên đạo muốn giết hắn, hắn liền nuốt lấy thiên đạo! Nếu hôm nay hắn sống sót, thế giới này sẽ phải quỳ dưới chân Vạn Ma Điện!”

Những ma tu nọ ngước nhìn lên, thấy một Diệp Phi toàn thân cháy đen nhưng ánh mắt vẫn rực sáng như sao trời, nỗi sợ hãi trong lòng họ bỗng nhiên biến thành một loại sùng bái mù quáng. Đó là khí phách của một vương giả thật sự, kẻ dám lấy cái chết ra để đánh cược với vận mệnh.

Đến đạo thiên lôi thứ tám, bầu trời hoàn toàn lặng im. Đây là sự lặng im trước cơn bão lớn nhất. Toàn bộ sinh khí trong vòng nghìn dặm dường như bị hút cạn để chuẩn bị cho đòn cuối cùng.

“Đến đây đi.” Diệp Phi treo mình trên không trung, Trảm Thiên Kiếm gãy nát trong tay hắn bắt đầu rung lên bần bật. Hắn truyền vào đó tất cả sức mạnh hỗn nguyên vừa mới tôi luyện được từ bảy đạo thiên lôi trước. Thanh kiếm rỉ sét vốn thảm hại bỗng phát ra những tiếng ngân nga vang dội khắp cổ địa, lớp rỉ sét rơi rụng, để lại một lưỡi kiếm đen tuyền như có thể nuốt chửng cả ánh sáng.

Đạo lôi điện thứ chín không còn là tia sét nữa. Nó biến hóa thành một con Lôi Long màu tím khổng lồ, trên đầu có sừng, mắt có thần thái. Nó gầm vang một tiếng làm rung chuyển cả không gian, lặn xuống từ chín tầng mây với ý chí hủy diệt tuyệt đối.

“Nghịch Chuyển Càn Khôn – Nhất Kiếm Phục Ma!”

Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm khí màu xám xịt – không phải tiên, không phải ma, mà là thứ năng lượng hỗn độn ban sơ – chém đôi bầu trời. Kiếm khí và Lôi Long va chạm nhau tại trung điểm không gian.

Một vòng tròn năng lượng trắng dã lan tỏa ra, san bằng tất cả những đỉnh núi xung quanh. Vạn Ma Điện nếu không có Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm dốc toàn lực bảo vệ, e rằng đã hóa thành tro bụi.

Ánh sáng rực rỡ kéo dài đến mười nhịp thở rồi vụt tắt.

Mọi thứ rơi vào tĩnh lặng. Kiếp vân trên trời tan biến nhanh như lúc chúng đến, để lộ ra ánh trăng nhợt nhạt của vùng Tây Hoang.

Diệp Phi từ trên cao rơi xuống như một cánh chim gãy cánh. Mặc Ly nhanh như chớp lao lên đón lấy thân thể hắn.

Diệp Phi lúc này trông thật thê thảm. Quần áo rách nát, da thịt nhiều chỗ cháy đen lộ cả xương. Nhưng khi Mặc Ly vừa chạm vào người hắn, một luồng uy áp khủng khiếp từ cơ thể Diệp Phi phát ra khiến Mặc Ly phải lùi lại.

Diệp Phi mở mắt ra. Đôi mắt ấy giờ đây không còn là màu đen thuần túy, mà phảng phất có những tia lôi điện tím thẫm chạy qua chạy lại. Hắn khẽ đẩy Mặc Ly ra, tự đứng vững trên đôi chân mình.

Hắn hít vào một hơi thật sâu. Khí tức trên người hắn bắt đầu thăng hoa liên tục.

Ma Khí cảnh đỉnh phong…
Bán bộ Ma Thể…
Ầm!
Một vòng sóng xung kích vô hình tỏa ra. Hắn chính thức bước vào cấp độ Ma Thể cảnh (tương đương Trúc Cơ của tiên đạo), nhưng đây không phải Ma Thể thông thường, mà là **Lôi Đình Hỗn Nguyên Thể**.

Diệp Phi nhìn về hướng Bắc – nơi có Thiên Đạo Tông đang ngự trị. Hắn có thể cảm nhận được qua linh cảm của một đại năng trọng sinh, rằng ở một nơi xa xôi nào đó, Kim Phù Đồ vừa mới mở mắt ra khỏi cơn bế quan, ánh mắt cũng đang nhìn về hướng này với sự nghi ngại.

“Hình phạt của Thiên đạo sao?” Diệp Phi nhấc thanh Trảm Thiên Kiếm giờ đây đã lấy lại được một phần linh tính, khẽ thầm thì: “Ngươi thua rồi.”

Thiên đạo không thể giết chết hắn, trái lại còn tặng cho hắn một thân thể hoàn mỹ nhất để tu luyện công pháp nghịch thiên kia. Mỗi lỗ chân lông của hắn giờ đây đều ẩn chứa một chút tàn uy của thiên kiếp, kẻ nào chạm vào sẽ bị lôi hỏa thiêu đốt tâm can.

Tô Nguyệt Thiềm bước tới, nhìn gương mặt đầy vết thương nhưng vẫn đầy vẻ kiêu hãnh của hắn, nàng không kìm được mà đưa tay chạm vào má hắn. “Ngươi đúng là một kẻ điên khùng nhất mà ta từng gặp.”

Diệp Phi nắm lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ nàng vào lòng. Hơi thở của hắn nóng rực, nồng đậm mùi máu và mùi sấm sét.

“Ở cạnh một kẻ điên mới có thể sống sót trong một thế giới mục nát này, phải không?”

Tô Nguyệt Thiềm đỏ mặt, định đẩy hắn ra trước mặt đám đông thuộc hạ, nhưng thấy đôi mắt mệt mỏi mà kiên định kia, nàng bỗng mềm lòng, để mặc hắn ôm lấy mình giữa đống đổ nát sau thiên kiếp.

Phía dưới, hàng nghìn ma tu quỳ rạp xuống, tiếng hô vang trời dậy đất:
“Cung chúc Minh chủ hóa kiếp thành công! Vạn Ma Điện trường tồn! Nghịch Chuyển Càn Khôn!”

Thanh âm ấy xé tan màn đêm, báo hiệu một con quái vật đáng sợ nhất lịch sử tu tiên giới vừa mới thật sự thức tỉnh. Diệp Phi không còn là đệ tử phế vật của Hỏa Long Tông nữa, hắn đã thực sự tìm lại được cốt cách của Cửu U Ma Đế.

“Vạn Ma Điện đã có căn cơ.” Diệp Phi đứng trên bậc thềm đại điện, nhìn chúng ma quỳ lạy, giọng nói lạnh lùng truyền khắp mọi ngóc ngách: “Từ hôm nay, ta muốn các ngươi trong vòng ba tháng, thu phục tất cả các động thiên phúc địa xung quanh Tây Hoang. Kẻ nào phục, ban công pháp; kẻ nào phản, giết không tha!”

“Đã đến lúc chúng ta ra ngoài xem thế giới này một chút rồi.”

Mặc Ly cúi đầu nhận lệnh, trong lòng đầy sự cuồng nhiệt. Hắn biết, kể từ giây phút này, bánh xe lịch sử đã chính thức bị chệch khỏi quỹ đạo của nó. Thiên đạo đã thất bại trong việc tiêu diệt mầm mống này, và cái giá phải trả sẽ là máu tươi của cả giới tu tiên chính đạo.

Diệp Phi quay lưng bước vào trong điện, bóng dáng hắc bào của hắn hòa quyện vào bóng tối, sâu thẳm và đầy rẫy hiểm họa. Cuộc chiến thực sự giữa Tiên và Ma, giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8