Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 84: Kho Tàng Thái Huyền**
CHƯƠNG 84: KHO TÀNG THÁI HUYỀN
Đêm xuống, sương mù dày đặc như kén tằm bao phủ lấy Thái Huyền Sơn – thánh địa của Thái Huyền Tiên Môn, kẻ đứng đầu trong lục đại tông môn chính đạo. Chín ngọn núi cao chọc trời xếp thành hình rồng cuộn, linh khí ở đây nồng đậm tới mức kết thành những giọt nước sương lấp lánh trên lá cây.
Dưới chân ngọn núi chính, "Vạn Tiên Quy Tông Trận" đang âm thầm vận hành. Những luồng sáng nhạt như tơ nhện giăng kín từng tấc không gian, chỉ cần một hạt cát rơi vào không đúng vị trí, ngay lập tức sẽ bị nghìn nhát kiếm khí chém thành tro bụi.
Thế nhưng, ngay tại khe hở của đại trận, một bóng đen thanh mảnh đang đứng lơ lửng, tà hắc bào nhẹ bay trong gió đêm, tựa như một bóng ma vươn ra từ cõi u minh.
Diệp Phi nhếch môi, đôi mắt thâm trầm nhìn vào trung tâm của ngọn núi – nơi tọa lạc của Thái Huyền Linh Các, kho tàng tích lũy vạn năm của tông môn này.
"Đám ngụy quân tử này, miệng thì nói tu hành thuận thiên, đạm bạc danh lợi, nhưng tài phú tích trữ được lại đủ để mua cả nửa Thương Khung Giới."
Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải của hắn, mang theo vài phần mỉa mai: "Nhóc con, đây là 'Vạn Tiên Quy Tông Trận' phiên bản hoàn thiện, dù là cường giả Hóa Thần cảnh đi vào cũng sẽ bị phát hiện trong vòng nửa hơi thở. Ngươi thật sự muốn mạo hiểm sao?"
Diệp Phi không đáp, hắn đưa bàn tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào một sợi tơ ánh sáng của đại trận. Kỳ lạ thay, khi tiếp xúc với da thịt hắn, sợi quang mang kia không hề bạo phát kiếm khí, mà lại run rẩy rồi dần dần biến thành màu đen xám, cuối cùng đồng hóa hoàn toàn với hơi thở của hắn.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, nghịch chuyển âm dương, đồng hóa vạn vật." Diệp Phi khẽ lẩm nhẩm.
Hắn bước tới một bước. Đại trận kinh người kia trước mặt hắn lại tựa như mặt nước yên bình, lặng lẽ tách ra một lối đi vừa đủ cho một người. Diệp Phi bước vào trong như dạo chơi chốn không người, từng bước chân rơi trên mặt đất đều không phát ra bất cứ tiếng động nào.
Đi qua bảy tầng mật đạo, băng qua những dãy hành lang dài dằng dặc được trấn giữ bởi hàng trăm khôi lỗi vàng kim, Diệp Phi cuối cùng cũng đứng trước một cánh cửa đá khổng lồ. Trên cửa chạm khắc hình ảnh một vị đạo nhân đang phi thăng, tỏa ra áp lực uy nghiêm khiến người ta muốn quỳ xuống phủ phục.
Đây chính là cánh cửa dẫn vào Thái Huyền Linh Các.
"Cấm chế huyết mạch." Cửu U Lão Tổ tặc lưỡi. "Chỉ có tông chủ hoặc những vị thái thượng trưởng lão mang dòng máu thuần khiết của Thái Huyền tổ sư mới mở được. Diệp Phi, lần này ngươi hết cách rồi chứ?"
Diệp Phi không nói gì, hắn tiến lại gần cánh cửa đá. Trong lòng bàn tay hắn, một giọt máu màu tím sẫm hiện ra, đó là giọt tinh huyết hắn lấy từ thi thể một tên đệ tử nòng cốt của Thái Huyền Tiên Môn mà hắn giết trên đường đến đây.
Tuy nhiên, bấy nhiêu đó là chưa đủ. Hắn vận chuyển Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, ép giọt máu đó xoay tròn mãnh liệt. Một luồng hắc khí u minh quấn lấy giọt máu, không ngừng phân tách, biến đổi cấu trúc, mô phỏng lại tần số dao động linh lực cổ xưa.
Hắn ấn tay lên cánh cửa.
*Rầm… rầm… rầm…*
Tiếng xích sắt nặng nề chuyển động vang lên từ sâu dưới lòng đất. Cánh cửa đá nghìn năm chưa từng mở cho người ngoài, lúc này lại từ từ hé lộ một khe sáng rực rỡ.
Khi cánh cửa mở hoàn toàn, một luồng khí tức cổ xưa tràn ngập linh quang ập thẳng vào mặt. Diệp Phi khẽ nheo mắt lại.
Hiện ra trước mắt hắn là một không gian rộng lớn như một quảng trường ngầm. Trên những giá gỗ làm từ linh thạch nghìn năm là vô số những cuộn bí tịch rạng ngời hào quang. Những thanh tiên kiếm, linh bảo cấp cao được treo lơ lửng trên không trung, phát ra những tiếng ngân nga trầm bổng.
Tầng thứ nhất: Linh thạch phẩm chất cao xếp thành từng núi nhỏ, rực rỡ đến lóa mắt.
Tầng thứ hai: Hàng vạn lọ đan dược thượng phẩm, từ Hóa Long Đan đến Niết Bàn Tán, mỗi lọ đều là vật vô giá ở bên ngoài.
Tầng thứ ba: Những thiên tài địa bảo quý hiếm như Thái Huyền Tinh Thiết, Vạn Niên Tuyết Liên, hay những mẩu vảy rồng lấp lánh…
"Trời ạ…" Cửu U Lão Tổ cũng phải thốt lên. "Bọn chúng quả thật là những tên trộm của thiên địa. Bao nhiêu linh khí của cửu châu đều bị bọn chúng thu gom về đây đóng hòm."
Diệp Phi chậm rãi bước đi giữa rừng báu vật. Ánh mắt hắn không hề có lấy một chút tham lam, mà chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương. Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn tu luyện Ma công bị thiên hạ vây đuổi, chính những kẻ tự xưng danh môn chính phái này đã dùng những tài nguyên này để nuôi dưỡng ra những "vệ đạo sĩ" đi đồ sát đệ tử của hắn, phá hủy tòa ma cung mà hắn dày công gây dựng.
Hắn vươn tay ra, chạm vào một đóa hoa ngũ sắc đang tỏa hương ngào ngạt: "Ngũ Sắc Linh Linh Thảo? Thứ này có thể chữa lành kinh mạch bị tổn thương cực độ. Mặc Ly đang cần nó."
Hắn lại nhìn sang một bộ hắc giáp cổ xưa nằm ở góc khuất: "U Minh Chiến Giáp? Không ngờ lại rơi vào tay các ngươi. Trả về cho Ma đạo là đúng rồi."
"Nhóc con, đừng lãng phí thời gian chọn lọc nữa!" Cửu U Lão Tổ hối thúc. "Thái Huyền Linh Các có cảm ứng tâm linh với tông chủ của bọn chúng. Cửa đã mở, lão già kia chắc chắn đang trên đường tới đây!"
Diệp Phi đứng giữa kho tàng, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên trên môi. Hắn không hề bỏ chạy, mà ngược lại, hắn dang rộng hai tay.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên – Thôn Phệ Vạn Vật!"
Từ trong cơ thể Diệp Phi, một vòng xoáy hắc ám khổng lồ đột ngột bùng phát. Nó giống như một cái miệng của thú dữ thái cổ, điên cuồng hút tất cả mọi thứ xung quanh vào bên trong.
Từng núi linh thạch bắt đầu sụp đổ, hóa thành những dòng suối năng lượng chảy vào nhẫn không gian trên ngón tay hắn. Những kệ sách bí tịch, những món linh bảo quý hiếm, thậm chí cả không khí tràn ngập linh năng trong mật thất cũng bị cuồng phong hắc ám cuốn đi sạch sành sanh.
"Ngươi… ngươi định cướp sạch thật sao?" Lão tổ kinh hãi.
"Cướp? Không." Diệp Phi lạnh lùng đáp, "Ta chỉ đang lấy lại những gì thuộc về trật tự vốn có. Thiên đạo đã mục nát, vậy thì để Ma đạo của ta gánh vác số tài nguyên này."
Chỉ trong vài chục nhịp thở, một kho tàng vạn năm tích lũy, giờ đây chỉ còn lại những cái giá gỗ trống trơn và đống đổ nát. Một mảnh linh thạch vụn cũng không còn sót lại.
Đúng lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ từ phía trên cao vọng xuống, làm rung chuyển toàn bộ ngọn núi chính.
"Tặc tử phương nào! Dám ngang nhiên xâm phạm Thái Huyền Linh Các!"
Một luồng uy áp cấp Hóa Thần từ trên trời giáng xuống, trực tiếp khóa chặt vị trí của Diệp Phi. Đó là Thái Huyền Tông chủ – Vân Hư Tử.
Diệp Phi cảm thấy xương cốt mình vang lên những tiếng răng rắc dưới sức ép nặng nề. Thế nhưng hắn vẫn đứng thẳng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía cửa.
Hắn lấy ra một chiếc bút lông từ trong đống đổ nát, dùng máu của tên đệ tử lúc nãy, viết thẳng lên bức tường trống không giữa linh các năm chữ lớn, nét chữ sắc sảo như kiếm khí, cuồng bạt đến cực điểm:
"CỬU U TÁI THẾ, THÁI HUYỀN TUYỆT DIỆT."
Vừa viết xong, một bàn tay ánh sáng khổng lồ đã xuyên qua lớp cửa đá, đập nát không gian mật đạo, hướng thẳng về phía Diệp Phi mà chộp tới. Sức mạnh này đủ để biến một ngọn núi thành bình địa trong nháy mắt.
"Đi!"
Diệp Phi khẽ quát một tiếng. Trên trán hắn, vết sẹo hình tia sét bỗng dưng bừng sáng. Một lá bùa màu đen cổ quái được hắn bóp nát – Càn Khôn Di Chuyển Phù thượng cổ.
*Ầm!*
Bàn tay ánh sáng chụp xuống, nhưng chỉ còn lại tàn ảnh. Không gian vặn vẹo trong tích tắc rồi trở lại bình thường.
Vân Hư Tử hạ cánh xuống mật thất, nhìn vào cảnh tượng trống hoác trước mắt mà tức đến mức phun ra một ngụm máu tươi. Lão nhìn chằm chằm vào năm chữ huyết sắc trên tường, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.
"Cửu… U… Ma… Đế…"
Đêm đó, Thái Huyền Tiên Môn chìm trong biển lửa phẫn nộ. Hàng vạn đệ tử tỏa đi khắp nơi tìm kiếm bóng dáng kẻ đột nhập, nhưng tất cả chỉ thấy mây mù u ám của đêm đen bao trùm.
Ở một ngọn núi cách đó hàng nghìn dặm, Diệp Phi đứng trên một mỏm đá cao, nhìn về hướng Thái Huyền Sơn đang rực lửa đuốc. Hắn chậm rãi sờ vào nhẫn không gian chứa đựng tài nguyên khổng lồ – thứ sẽ giúp hắn xây dựng lại một Vạn Ma Điện hùng mạnh hơn bao giờ hết.
"Món nợ đầu tiên, xem như lấy lãi trước."
Hắn xoay người, tan biến vào bóng tối, để lại sau lưng một trời kinh hãi của giới chính đạo. Ma Đế trở lại, và màn kịch hay chỉ mới vừa bắt đầu.