Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 104: Vô Tận Hải Dậy Sóng**
**Chương 104: Vô Tận Hải Dậy Sóng**
Vô Tận Hải vốn là nơi trú ngụ của ngàn vạn linh mạch thủy hệ, quanh năm bao phủ bởi một lớp sương mù tím nhạt mang theo hơi thở mặn mòi và linh khí dồi dào. Giữa lòng đại dương bao la ấy, những hòn đảo của Yêu tộc tựa như những viên ngọc quý ẩn giấu, tách biệt hoàn toàn với những tranh đấu đẫm máu của lục địa Cửu Châu. Thế nhưng, sự bình yên nghìn năm ấy vào rạng sáng ngày hôm nay đã bị xé toạc bởi một luồng áp lực khủng khiếp từ trên chín tầng mây đổ xuống.
Từ phương Bắc, mây đen bị xua tan bởi ánh hào quang vàng kim chói lọi. Hàng trăm chiếc "Hạo Thiên Chiến Chu" khổng lồ, mỗi chiếc dài tới vài trăm trượng, rẽ mây đạp gió mà tới. Trên những con thuyền bay ấy, cờ phướn mang biểu tượng của Thiên Đạo Tông bay phấp phới, phát ra những tiếng sàn sạt uy nghiêm. Đi đầu hạm đội là một tòa phi thuyền rực rỡ như được đúc từ ngọc trắng và vàng ròng – đó chính là hành cung di động của Thánh tử Kim Phù Đồ.
"Thiên đạo vĩnh hằng, tà yêu phải diệt!"
Tiếng hô vang dội của hàng vạn tu sĩ mặc bạch y tề chỉnh lay động cả một vùng trời, khiến mặt biển dưới chân họ cũng phải chao đảo, sóng thần cuồn cuộn dâng cao tới hàng chục trượng.
Trên mũi tàu hành cung, một nam tử đứng chắp tay sau lưng, y phục trắng tinh khôi không chút bụi trần. Khuôn mặt hắn hoàn mỹ tới mức khiến nữ tử cũng phải ghen tị, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa thiên địa vạn vật, sau lưng loáng thoáng hiện ra một vòng hào quang luân hồi. Đó chính là Kim Phù Đồ, người được mệnh danh là Thiên mệnh chi tử của thời đại này.
Hắn khẽ rủ mắt, nhìn xuống hòn đảo hồng rực rỡ – Thiên Yêu Đảo, căn cứ địa của Yêu tộc Thánh nữ Tô Nguyệt Thiềm. Ánh mắt hắn không có lấy một tia căm hận hay sát khí, trái lại, nó bình thản và đầy vẻ thương xót, nhưng chính cái vẻ "từ bi" ấy mới là thứ đáng sợ nhất.
"Nguyệt Thiềm, nửa năm qua ngươi che chở cho dư nghiệt của Cửu U Ma Đế, dung túng cho Ma tu làm loạn, tội lỗi ấy đã chạm tới giới hạn của trời xanh." Kim Phù Đồ lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng thấm sâu vào linh hồn của mỗi sinh linh trong vòng bán kính ngàn dặm. "Hôm nay, ta thay mặt Thiên Đạo Minh, đến đây để thanh tẩy tà khí, đưa Yêu tộc trở lại con đường chính nghĩa. Ngươi, còn không mau ra chịu trói?"
Dưới hòn đảo, một vầng sáng đỏ rực đột ngột bùng phát, đối chọi gay gắt với ánh kim quang từ trên trời cao.
Tô Nguyệt Thiềm mặc một bộ hồng y rực rỡ như máu, mái tóc trắng muốt xõa dài bay trong gió biển. Nàng đứng trên đỉnh một ngọn tháp đá cổ xưa, đôi mắt tím nhạt lạnh lẽo nhìn thẳng lên vị Thánh tử cao cao tại thượng kia. Chung quanh nàng, hàng vạn yêu binh đang cầm vũ khí, ánh mắt căm phẫn tột độ.
"Kim Phù Đồ, miệng ngươi nói đạo lý, nhưng tay ngươi lại đẫm máu đồng bào. Cái gọi là thanh tẩy của ngươi, chẳng qua là muốn đoạt lấy Thiên Yêu Huyết Mạch của tộc ta để nuôi dưỡng cái Thôn Phệ Linh Căn tà ác của ngươi mà thôi!" Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông bạc nhưng lạnh thấu xương. "Muốn diệt Yêu tộc của ta? Ngươi đã chuẩn bị sẵn quan tài cho mười vạn tu sĩ này chưa?"
Kim Phù Đồ khẽ thở dài, nụ cười trên môi vẫn mang vẻ bao dung đến rùng mình: "Ngu muội. Nếu đã chấp mê bất ngộ, vậy thì… hóa kiếp đi thôi."
Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng xuống mặt biển.
"Thiên Đạo Trừng Phạt – Lôi Đình Vạn Quân!"
Ầm đoàng!
Bầu trời vốn đang rực sáng bỗng nhiên chuyển sang màu tím thẫm. Hàng ngàn tia sét cuồng bạo như những con giao long khổng lồ từ tầng mây lao xuống, oanh kích thẳng vào đại trận bảo vệ của Thiên Yêu Đảo. "Thủy Mạc Thiên Hoa" – đại trận phòng ngự cấp tông sư của Yêu tộc rung chuyển dữ dội, lớp màn nước bao bọc đảo bị thiêu đốt bốc hơi nghi ngút, tạo thành những đám mây mù dày đặc.
"Tấn công!" Kim Phù Đồ hạ lệnh.
Ngay lập tức, hàng vạn tu sĩ Thiên Đạo Minh từ trên các chiến chu lao xuống như một cơn mưa sao băng trắng. Họ điều khiển các linh binh tỏa sáng lấp lánh, miệng niệm chú ngữ chính tông, nhưng chiêu thức tung ra lại cực kỳ tàn độc, không để lại một con đường sống.
Cuộc chiến bùng nổ.
Mặt biển Vô Tận Hải vốn xanh trong giờ đây bắt đầu loang lổ những vệt máu đỏ thẫm. Yêu tộc không hề hèn nhát, họ hiện ra nguyên hình là những đại yêu lực lưỡng, gầm thét lao lên đấu cận chiến với tu sĩ loài người. Tiếng va chạm giữa kim loại và linh khí, tiếng nổ của bùa chú, cùng với những tiếng thét xé lòng tạo nên một bản nhạc tang tóc giữa đại dương.
Tô Nguyệt Thiềm hóa thành một bóng hồng ảnh thoát ẩn thoát hiện. "Huyễn Ảnh Vô Hình" được nàng thi triển tới cực hạn, mỗi nơi nàng đi qua, các tu sĩ Thiên Đạo Minh đều bỗng nhiên sững sờ, ánh mắt trống rỗng trước khi cổ họng bị một dải lụa đỏ xé rách. Thế nhưng, kẻ thù quá đông, và áp lực từ Kim Phù Đồ vẫn đang bao trùm lấy toàn cục.
Ba vị Trưởng lão của Thiên Đạo Minh, đều ở cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, bao vây lấy nàng.
"Yêu nữ, hôm nay ngươi không có đường chạy!"
Họ đồng thời kết ấn, tạo thành một lồng giam bằng xích vàng gọi là "Phục Ma Tỏa", không ngừng thu hẹp không gian của Tô Nguyệt Thiềm. Nàng nghiến răng, khí huyết trong người nhào lộn. Trận chiến này nàng biết mình yếu thế, nhưng nàng không thể lùi bước, bởi sau lưng nàng là những già trẻ của Yêu tộc không có sức chiến đấu.
Phía trên cao, Kim Phù Đồ vẫn chưa trực tiếp ra tay. Hắn đang quan sát. Hắn cảm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc đang tiềm ẩn trong sâu thẳm tâm linh mình. Hắn biết, con cá lớn mà hắn muốn dẫn dụ chắc chắn sẽ đến.
Đúng lúc này, từ xa tít tắp nơi cuối chân trời phía Tây, một tia chớp màu đen huyền bí đột ngột xé toạc màn sương muối của biển cả. Tia chớp ấy đi tới đâu, mặt biển bị tách đôi tới đó, để lại một rãnh sâu không thấy đáy.
Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc truyền đến khiến Kim Phù Đồ lần đầu tiên thu lại nụ cười, đôi mắt hắn nheo lại: "Cuối cùng cũng tới rồi sao, Diệp Phi?"
Giữa không trung, một nam tử mặc hắc bào thêu chỉ bạc, tay cầm một thanh kiếm gãy nhưng tỏa ra ma khí ngập trời, đang lướt tới với tốc độ kinh hoàng. Phía sau hắn là một thiếu niên lầm lì cùng với một đạo tàn hồn mờ ảo lơ lửng bên cạnh chiếc nhẫn trên ngón tay.
Diệp Phi nhìn cảnh tượng Thiên Yêu Đảo chìm trong biển lửa, nhìn thấy Tô Nguyệt Thiềm đang bị vây khốn bởi những xiềng xích vàng, lồng ngực hắn bùng lên một ngọn lửa u minh lạnh lẽo.
"Kim Phù Đồ! Ngươi muốn tìm ta, vậy ta đến rồi đây. Buông nàng ra, nếu không ta thề sẽ khiến Vô Tận Hải này thành mồ chôn của toàn bộ Thiên Đạo Tông!"
Tiếng gầm của Diệp Phi mang theo tu vi của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, chấn động đến mức những tu sĩ cấp thấp của Thiên Đạo Minh lập tức bị nổ tung lồng ngực mà chết.
Kim Phù Đồ khẽ cười, một cái phất tay, toàn bộ sức mạnh sấm sét trên trời đều ngưng tụ lại trên đầu ngón tay hắn: "Ma đầu, ngươi cuối cùng cũng dám lộ diện. Hôm nay ở đây, ta sẽ hoàn thành đại nghiệp nghìn năm trước, tận diệt cái mống ma sau cùng này của ngươi."
Sóng biển bỗng chốc dâng cao tới vạn trượng, sừng sững như một bức tường ngăn cách giữa hai phe Tiên – Ma. Hai kẻ đứng đầu thế hệ trẻ, một mang hào quang Thiên Đạo, một khoác lên mình bóng tối Cửu U, đối diện nhau giữa lằn ranh sinh tử.
Vô Tận Hải bắt đầu gào thét, một trận đại chiến kinh thiên động địa chính thức khai màn. Diệp Phi khẽ chạm tay vào chuôi Trảm Thiên Kiếm, thầm nhủ trong lòng: *Như Yên, Phù Đồ… kiếp trước nợ ta, hôm nay ta bắt đầu thu hồi gốc lẫn lãi!*
Ma khí và Tiên quang va chạm mạnh mẽ, bầu trời vỡ nát, biển cả sôi trào. Trong khoảnh khắc ấy, cả Thương Khung Giới như đều cảm nhận được: Càn khôn, thật sự sắp đảo lộn rồi.