Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 8: Đánh tráo khái niệm**
**CHƯƠNG 8: ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM**
Sương mù tại Độc Diệp Cốc không giống với sương mù ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới này. Nó mang một màu tím thẫm đục ngầu, sền sệt như nhựa cây, bao phủ lấy từng tán lá to bản như bàn tay quỷ. Không khí ở đây đặc quánh mùi thối rữa của lá mục và hương thơm nồng nặc đến nghẹt thở của những loài hoa ăn thịt.
Dưới đáy cốc, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm đến, có một nhóm tán tu khoảng bảy người đang lặng lẽ di chuyển. Người dẫn đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt đục ngầu lộ rõ vẻ lo âu, đôi tay cầm chắc thanh kiếm rỉ sét rung nhẹ. Họ là những kẻ ở tầng lớp đáy cùng của giới tu tiên, liều mạng tiến vào cấm địa này chỉ vì một mục đích duy nhất: Huyết Diệp Thanh Liên.
“Trưởng lão Lý, chúng ta thực sự phải đi tiếp sao?” Một thiếu niên trẻ tuổi, mặt cắt không còn giọt máu, thì thầm. “Càng vào sâu, áp lực linh lực càng lớn, con quái vật kia chắc chắn đang ở gần đây.”
Lão già họ Lý nghiến răng, giọng khàn đặc: “Lâm Nhi, mẫu thân ngươi đang đợi nhành thuốc này để cứu mạng. Nếu không có Huyết Diệp Thanh Liên, bà ấy không qua nổi mùa đông năm nay. Các ngươi nếu sợ thì cứ quay lại, ta…”
Lời lão chưa dứt, một tiếng gầm vang dội từ sâu trong lòng thung lũng đã chặn đứng mọi âm thanh. Tiếng gầm không chỉ chấn động màng nhĩ mà còn như bóp nghẹt linh hồn. Một luồng uy áp khủng khiếp, mang theo hơi thở của tử vong và sự thối rữa, càn quét qua đám tán tu.
“Đó là… Hủ Cốt Ma Thiềm!” Lão Lý thốt lên trong kinh hoàng. “Cảnh giới Hóa Thần? Không, nó đang đột phá tới Luyện Hư!”
Trên vách đá cao nhất của thung lũng, một bóng đen cao gầy đang lặng lẽ đứng đó, áo choàng hắc y thêu chỉ vàng tung bay trong gió lốc. Lục Trầm Chu bình thản nhìn xuống cảnh tượng bên dưới, ánh mắt hắn lạnh nhạt như đang nhìn một đám kiến cỏ sắp bị dẫm nát.
Trong đầu hắn, tiếng chuông điện tử của Hệ thống vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng.
【 Đinh! Phát hiện mục tiêu Khí Vận nhẹ: Đội tán tu Thanh Hà. 】
【 Nhiệm vụ Phản diện mới: Đánh tráo khái niệm. 】
【 Yêu cầu: Trong mắt kẻ khác, ký chủ phải đóng vai kẻ tham lam độc ác, cướp đoạt nhành Huyết Diệp Thanh Liên ngay trước mắt những kẻ khốn khổ. Tiêu diệt Hủ Cốt Ma Thiềm bằng phương thức tàn bạo nhất để gieo rắc sự sợ hãi. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị vạn kiến cắn xé trong vòng bảy ngày. 】
【 Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh, Nâng cấp Ma đạo công pháp "Thiên Ma Diệt Thế Kích". 】
Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, nụ cười mang theo sự tự giễu thầm kín. "Lại là cướp đoạt sao? Hệ thống, ngươi thực sự biết cách khiến người ta trở thành kẻ thù của cả thiên hạ."
Nhưng ẩn sâu dưới vẻ ngoài bất cần đó, đôi mắt Lục Trầm Chu đã nheo lại khi nhìn vào nhãn lực hệ thống. Trên đầu con Hủ Cốt Ma Thiềm kia, một thanh trạng thái đỏ rực đang nhấp nháy báo động: "Tình trạng: Sắp bộc phát Độc Đan. Phạm vi ảnh hưởng: 500 dặm. Đối tượng bị tiêu diệt dự kiến: Ba vạn dân thường và hàng ngàn sinh linh."
Nếu để con quái vật này đột phá hoặc chết tự nhiên, toàn bộ Độc Đan tích tụ ngàn năm của nó sẽ nổ tung. Khi đó, vùng đất này sẽ biến thành tử địa trong vòng trăm năm tới. Đám tán tu kia muốn hái thuốc? Chỉ cần họ chạm vào cuống hoa lúc này, độc tố bộc phát sẽ ngay lập tức biến họ thành những vũng nước vàng.
Hắn phải ra tay. Và phải ra tay một cách "đểu cáng" nhất.
"Khương Ngân." Lục Trầm Chu lạnh lùng gọi.
Từ trong bóng tối của hốc đá, một bóng người gầy guộc, mang theo sát khí âm trầm hiện ra. Khương Ngân quỳ một gối, cúi đầu cung kính: "Có thuộc hạ."
"Ngươi núp ở phía sau, khi ta ra tay, hãy chuẩn bị trận pháp thu thập độc khí. Đừng để sót một giọt nào tràn ra ngoài."
"Chủ thượng, ngài muốn bảo vệ dân chúng vùng này sao?" Khương Ngân khẽ hỏi.
"Nhảm nhí!" Lục Trầm Chu quát lên, vẻ mặt trở nên dữ tợn. "Ta chỉ là muốn chiếm lấy cái Độc Đan kia để luyện công. Đám sâu bọ bên dưới kia, nếu ngáng đường, ta cũng sẽ giết sạch. Hiểu chưa?"
Khương Ngân run lên, nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua một tia thấu hiểu kín đáo: "Thuộc hạ tuân lệnh."
Dưới đáy cốc, con Hủ Cốt Ma Thiềm khổng lồ đã lộ diện. Nó to lớn như một tòa kiến trúc nhỏ, lớp da sần sùi chảy ra thứ nước vàng đen kịt làm chảy mòn đá tảng. Đám tán tu đang lùi dần, hơi thở của họ đã bắt đầu rối loạn vì trúng độc nhẹ.
"Vèo —!"
Một đạo ánh sáng đen kịt từ trên trời cao giáng xuống, mang theo tiếng gầm rú của tử thần. "Oành!" Một tiếng nổ lớn, tảng đá nằm giữa con Ma Thiềm và đám tán tu vỡ vụn. Khói bụi tan đi, Lục Trầm Chu đứng đó, lưng quay về phía đám người lão Lý, tay cầm kiếm gãy Thánh Tội, khí chất cuồng ngạo át cả thiên địa.
"Một lũ phế vật." Lục Trầm Chu không thèm quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng truyền đi. "Nhành Huyết Diệp Thanh Liên này, bổn tọa đã nhắm trúng từ lâu. Kẻ nào dám bén mảng tới gần trong vòng mười trượng, giết không tha!"
Lão Lý kinh hãi nhìn bóng lưng ấy, đôi môi run rẩy: "Đó là… Trầm Chu Ma Quân? Hắn… hắn cư nhiên cũng thèm muốn thứ linh dược của người phàm này sao?"
"Hắn muốn tuyệt đường sống của chúng ta!" Thiếu niên tên Lâm Nhi phẫn nộ hét lên. "Trầm Chu! Mẹ ta đang hấp hối, ngươi là đại cao thủ, tại sao lại đi tranh giành một đóa hoa với những kẻ như chúng ta?"
Lục Trầm Chu bật cười, tiếng cười tràn đầy sự bỉ ổi và khinh miệt: "Cái gì mà mẫu thân hấp hối? Chuyện đó thì liên quan gì đến ta? Trên đời này, sức mạnh là chân lý. Thứ ta thích, nó chính là của ta. Các ngươi có mệnh cầm, nhưng có mệnh dùng không?"
Hắn vừa nói, vừa dậm chân một cái. Một làn sóng xung kích hắc ám lan tỏa, đánh bật đám tán tu ra xa vài chục mét. Dù đau đớn, nhưng đó thực chất là cách để hắn đẩy họ ra khỏi vùng trung tâm của trận chiến sắp tới.
"Quác —!"
Hủ Cốt Ma Thiềm cảm nhận được sự khiêu khích của kẻ mạnh, nó mở to cái miệng đỏ lòm, bắn ra một tia dịch độc đen kịt hướng thẳng về phía Lục Trầm Chu.
"Đến đúng lúc lắm." Ánh mắt Lục Trầm Chu bỗng chốc trở nên cực kỳ sắc lạnh.
Trong nháy mắt đó, hắn không lùi mà tiến. Thân hình hắn biến thành một tia chớp đen, xuyên qua làn dịch độc ăn mòn không gian. Thánh Tội kiếm trong tay hắn bùng nổ ra một luồng hắc hỏa liếm lấy không trung.
"Ma Thần Nhất Kiếm — Nghịch Mệnh!"
Hắn chém ra một đường cơ bản nhất, nhưng uy lực lại mang theo quy luật của sự sụp đổ. Đường kiếm không nhắm vào cơ thể con Ma Thiềm, mà nhắm vào ngay vị trí yết hầu — nơi chứa viên Độc Đan đang chực chờ bùng nổ.
Con quái vật gầm lên, vung cái lưỡi dài lở loét ra chống đỡ. Lục Trầm Chu không né tránh, hắn dùng bả vai hứng trọn cú quất nghìn cân của lưỡi quỷ. Tiếng xương rạn vỡ vang lên khô khốc. Nhưng cùng lúc đó, Thánh Tội đã cắm ngập vào cổ họng nó.
Đám tán tu phía xa nín thở theo dõi. Trong mắt họ, Lục Trầm Chu đang điên cuồng chiến đấu với con quái vật chỉ để giành lấy nhành thuốc quý.
"Hắn điên rồi… hắn lấy mạng đổi mạng với yêu thú chỉ vì Huyết Diệp Thanh Liên?" Lão Lý lẩm bẩm, lòng tràn đầy hận thù. "Đúng là hạng người tà ma, vì lòng tham mà không màng sống chết."
Thực tế, lúc này Lục Trầm Chu đang phải chống chọi với cơn đau xé tâm can. Dịch độc của Ma Thiềm đang thấm qua lớp áo, đốt cháy da thịt hắn.
【 Cảnh báo! Ký chủ đang tiếp xúc với kịch độc mức độ cao. Tu vi đang bị bào mòn 5% mỗi giây. 】
"Im đi!" Lục Trầm Chu gầm gừ trong lòng.
Hắn xoay kiếm, linh lực trong người vận hành theo chiều nghịch. Hắn không giết chết con Ma Thiềm ngay lập tức, mà đang dùng kiếm ý của mình làm "nút thắt", ép buộc Độc Đan phải tan chảy ngược vào trong kinh mạch của con yêu thú. Đây là hành động cực kỳ nguy hiểm, giống như việc giữ một quả bom đang cháy ngòi nổ bằng chính đôi tay của mình.
Nếu hắn giết nó bây giờ, độc khí phát tán, đám tán tu kia sẽ chết trước nhất, sau đó là dân trấn bên dưới. Hắn phải tiêu hóa thứ độc tố này tại đây.
"Nuốt cho ta!" Lục Trầm Chu gầm lên, đôi mắt đỏ rực.
Khí đen cuồn cuộn từ người hắn bủa vây lấy con Ma Thiềm. Trong giây phút đó, con yêu thú khổng lồ bắt đầu khô héo đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Mọi tinh hoa, và cả sự ô uế nhất, đều bị Lục Trầm Chu điên cuồng hút vào người qua nhát kiếm.
Cơn đau khiến các lỗ chân lông của hắn rỉ máu. Nhưng kỳ lạ thay, hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi bất khuất.
Mười hơi thở trôi qua, con Hủ Cốt Ma Thiềm chỉ còn lại một bộ xương trắng hếu rỗng tuếch. Mọi dịch độc đã bị Lục Trầm Chu khống chế và phong ấn vào một huyệt vị bí mật trên cơ thể mình nhờ công pháp của Hệ thống.
Bầu trời tím thẫm của Độc Diệp Cốc bỗng chốc trở nên quang đãng lạ thường. Áp lực nặng nề biến mất, tiếng thú gầm cũng im bặt.
Lục Trầm Chu loạng choạng bước đến bên hồ nước nhỏ, nơi nhành Huyết Diệp Thanh Liên đang nở rộ. Hắn thò tay vặt lấy nó một cách thô bạo.
"Trầm Chu Ma Quân! Ngươi đã giết xong yêu thú, nhành thuốc đó cũng lấy rồi, tại sao vẫn chưa đi?" Thiếu niên Lâm Nhi quát lớn, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.
Lục Trầm Chu đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, khóe môi vẫn còn vết máu tươi. Hắn quay người lại, ném nhành Thanh Liên xuống đất ngay dưới chân mình, rồi thản nhiên giẫm một nhát nát bấy nửa phần gốc của nó.
"Đồ chơi này ta chơi chán rồi, thấy các ngươi đáng thương, bố thí cho đấy." Lục Trầm Chu khinh bỉ nhổ một bãi nước miếng pha máu. "Mang về mà cứu mẫu thân phế vật của ngươi. Đừng để ta thấy các ngươi lần nữa, nếu không, thứ nát không chỉ là cành thuốc này đâu."
Nói xong, hắn quay lưng, bước đi loạng choạng nhưng vẫn giữ dáng vẻ kiêu hãnh cực điểm, dần tan biến vào màn sương.
Nhóm tán tu lao đến vây quanh nhành thuốc. Lão Lý nhặt nhành hoa bị dẫm nát lên, lòng vừa đau xót vừa kinh ngạc.
"Trưởng lão, nhành hoa này… hình như không giống bình thường." Lâm Nhi lẩm bẩm.
Lão Lý kiểm tra kỹ, rồi sững sờ. "Lạ thật. Độc tính hỏa sát bám trên cánh hoa đã hoàn toàn biến mất. Phần gốc bị giẫm nát kia… cư nhiên lại lộ ra tinh túy của dược hiệu thuần khiết nhất. Nếu chúng ta tự hái, nhành thuốc này vốn có độc tính ngầm, uống vào không cứu được người mà còn giết người. Hắn… hắn cư nhiên vô tình giúp chúng ta loại bỏ độc tính sao?"
"Không thể nào!" Lâm Nhi lắc đầu. "Hắn là Ma Quân tàn bạo, hắn làm vậy chỉ là để sỉ nhục chúng ta thôi. Nhìn kìa, hắn còn nhổ máu vào nó, rõ ràng là muốn làm nhục linh dược."
"Đúng vậy, kẻ xấu xa như hắn chắc chắn không có ý tốt gì đâu. Có lẽ là do hắn đấu với yêu thú, ma khí của hắn vô tình xung đột với độc tính mà thôi." Những người khác đồng tình.
Bên ngoài thung lũng, trong bóng tối của rừng rậm.
Lục Trầm Chu đổ gục xuống gốc cây, Khương Ngân lập tức xuất hiện đỡ lấy hắn. Gương mặt Lục Trầm Chu giờ đây xanh đen, tơ máu giăng đầy trong mắt.
"Chủ thượng! Ngài đã hút hết độc tố của cả vùng này vào người. Tại sao không nói cho họ biết? Tại sao còn phải cố tình bịa ra lý do sỉ nhục họ?" Khương Ngân xót xa hỏi.
Lục Trầm Chu khó khăn thở dốc, cười khổ một tiếng: "Nói cho họ? Để làm gì? Để họ mang ơn ta? Hệ thống sẽ giết ta nếu ta làm 'người tốt'. Vả lại… nếu họ không hận ta, làm sao họ có động lực để tu luyện mạnh mẽ hơn? Thế gian này cần những anh hùng để căm ghét một kẻ ác, đó mới là quy luật cân bằng."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng độc lực đang tàn phá bên trong kinh mạch, nhưng đồng thời, điểm Nghịch Mệnh trong đầu đang không ngừng tăng vọt.
【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. 】
【 Tăng 8000 Điểm Nghịch Mệnh (Phụ trội do độ hận thù của người chứng kiến tăng cao). 】
【 Độ hảo cảm của thế gian đối với ký chủ: -100. (Trạng thái: Thiên hạ chung hận). 】
【 Tiến độ Đạo Tổ: 1.2%. 】
"Nghe thấy không, Khương Ngân?" Lục Trầm Chu lẩm bẩm. "Ta càng ác, ta càng gần với ngôi vị Đạo Tổ. Khi ta trở thành người mạnh nhất, ta sẽ định nghĩa lại thế nào là chính, thế nào là tà. Còn bây giờ… cứ để họ gọi ta là ma quỷ đi."
Hắn cố đứng dậy, gạt tay Khương Ngân ra, lảo đảo bước đi dưới ánh trăng. Bóng lưng ấy đơn độc, tiêu sái, nhưng cũng gánh chịu nỗi oan ức nghìn năm không lời nào tả xiết.
Trong thung lũng, đám người lão Lý mang theo nhành dược thảo quý báu đã sạch độc đi về hướng thôn làng, lòng không ngớt lời rủa sả "tên ác ma" đã dẫm nát bông hoa. Họ không biết rằng, nếu không có cái dẫm chân của "ác ma" ấy, họ sẽ chỉ mang về cho mẫu thân mình một chén thuốc tử thần. Và vùng đất họ đang sống, ngày mai đáng lẽ đã phải chìm trong biển độc tử vong.
Sự thật, đôi khi được giấu kín dưới lớp vỏ của sự tàn ác nhất.
Lục Trầm Chu nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh sắp sửa ló rạng, nụ cười trên môi héo hắt như lá mùa thu.
"Chào mừng đến với con đường của Đạo Tổ… kẻ phản diện vĩ đại nhất lịch sử." Hắn thì thầm, rồi biến mất vào bóng tối của đêm dài.