Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 16: Đại náo Lâm phủ**
**CHƯƠNG 16: ĐẠI NÁO LÂM PHỦ**
Lửa.
Những ngọn lửa đỏ rực xen lẫn với sắc đen kịt của ma khí đang gầm thét, nuốt chửng những đình đài lầu các hoa lệ nhất của Lâm phủ. Tiệc cưới vốn dĩ phải là nơi hỉ lạc thiên hạ, nay lại biến thành một bãi tha ma tràn ngập tiếng khóc than và sự sỉ nhục.
Lục Trầm Chu đứng trên không trung, hắc y phần phật như đôi cánh của một loài ác điểu thượng cổ. Dưới chân hắn, gạch đá vỡ vụn, những cao thủ của Lâm gia nằm la liệt, hơi thở thoi thóp. Diệp Thần — thiên tài trẻ tuổi vốn đang tràn trề kiêu ngạo — lúc này đang quỳ rạp giữa vũng máu, móng tay cắm sâu vào nền đá đến bật máu, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn trân trân vào bóng lưng người nam nhân trên cao kia.
“Lục Trầm Chu… Ngươi sẽ phải trả giá… Thiên đạo không dung thứ cho kẻ như ngươi!” Giọng nói của Diệp Thần khàn đục, chứa đựng sự uất ức cùng cực.
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh miệt và sự cô độc thâm trầm. Hắn không nhìn Diệp Thần, bởi vì trong đầu hắn lúc này, âm thanh điện tử của Hệ thống đang vang lên dồn dập như gõ vào màng nhĩ.
【 Đinh! Khí vận chi tử Diệp Thần rơi vào trạng thái "Cực độ phẫn nộ và Nhục nhã", chỉ số Nghịch Mệnh tăng thêm 500 điểm! 】
【 Đinh! Ký chủ thành công phá hỏng hôn lễ lớn nhất Thiên Long Thành, độ nổi tiếng phản diện tăng mạnh. Chúc mừng ngài nhận được phần thưởng: "Ma Sát Chưởng" tăng cấp thành "Cửu U Thiên Ma Chưởng"! 】
*Ác thật đấy.* – Lục Trầm Chu thầm nhĩ. Nhưng ánh mắt hắn lại lạnh như băng tuyết vạn năm. Nếu hắn không phá hỏng cái hôn lễ này, nếu hắn không biến mình thành kẻ ác nhân muôn đời phỉ nhổ, thì chỉ chưa đầy nửa canh giờ nữa, toàn bộ Lâm phủ sẽ bị huyết tẩy bởi chính "ân phúc" mà Thiên Đạo ban xuống.
Hắn liếc nhìn nữ tử đang nằm gục trên vai mình — Lâm Cơ Nhi. Nàng là tân nương của Diệp Thần, là hòn ngọc quý của Lâm gia, và cũng là "vật chứa" mà Thiên Đạo lựa chọn để ngưng tụ Huyết Sát khí. Trên trán nàng, một đóa hoa văn màu đỏ nhạt đang lấp lánh ẩn hiện — đó chính là Thiên Đạo Chúc Phúc, thứ mỹ danh tuyệt đẹp cho một loại ký sinh trùng hút cạn nguyên thần.
"Gào thét có ích gì?" Lục Trầm Chu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp mười dặm Thiên Long Thành. "Trời không dung ta? Ta vốn là kẻ đứng trên đầu cái gọi là Thiên Đạo kia rồi. Diệp Thần, ngươi quá yếu. Một người phụ nữ cũng không bảo vệ được, lấy gì mà đòi thực thi chính đạo?"
Dứt lời, hắn phất tay áo một cái. Một luồng hắc phong cuồn cuộn nổi lên, che lấp ánh mặt trời đang khuất dần phía chân trời.
Lục Trầm Chu đạp trên mây đen, hiên ngang rời đi.
Lâm Cơ Nhi vốn đang nửa tỉnh nửa mê, bị gió lạnh tạt vào mặt, khẽ rùng mình. Nàng hé mở đôi mắt đẫm lệ, nhìn xuống phía dưới. Lâm phủ đang xa dần, bóng dáng Diệp Thần cũng nhỏ lại như một con kiến giữa đại ngàn. Nàng muốn hét lên cầu cứu, nhưng toàn thân bị một luồng linh lực ấm áp kỳ lạ bao bọc, khiến nàng không tài nào thốt ra tiếng.
Đúng lúc đó, nàng cảm nhận được một bàn tay to lớn, chai sạn áp nhẹ vào gáy mình. Một dòng năng lượng nhu hòa — hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài hung tàn của hắn — từ từ truyền vào cơ thể nàng, len lỏi qua các kinh mạch, tấn công trực diện vào cái đóa hoa văn đỏ rực đang âm thầm cắn nuốt sinh mệnh của nàng trên trán.
Lâm Cơ Nhi sững sờ. Đóa hoa văn đó, mỗi lần nó tỏa sáng là nàng cảm thấy đau đớn thấu xương tủy, nhưng cha nàng, các trưởng lão, và cả Diệp Thần đều nói đó là điềm lành từ trời. Vậy mà giờ đây, kẻ ma đầu hung ác nhất lại đang dùng tu vi của chính hắn để tiêu trừ nó cho nàng?
"Tại… tại sao?" Nàng thào thào bằng chút sức lực cuối cùng.
Lục Trầm Chu cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt vô tình: "Im miệng. Nàng chẳng qua là con mồi ta cướp được từ Diệp Thần. Trước khi ta chơi chán, đừng để thứ dơ bẩn bên trong cơ thể nàng bộc phát."
Lâm Cơ Nhi run rẩy, nàng không biết nên tin vào cảm giác của cơ thể hay là lời nói sắc mỏng của hắn.
Bay được nửa tuần trà, Lục Trầm Chu bỗng nhiên dừng lại. Hắn đứng lơ lửng giữa tầng không, ánh mắt nheo lại nhìn về phía đám mây trắng rực rỡ đang từ phương Bắc bay tới với tốc độ kinh người.
Trong đám mây đó, một bóng người yểu điệu thoát tục hiện ra. Nàng mặc bộ trường y màu trắng thuần khiết, chân dẫm trên đóa hoa sen xanh, xung quanh có tiên âm lượn lờ, khí chất cao cao tại thượng giống như thần nữ bước ra từ tranh vẽ.
Thánh nữ Dao Trì Thánh Địa — Tô Thanh Loan.
Nàng vừa xuất hiện, dường như vạn vật đều trở nên tĩnh lặng. Ánh nhìn của nàng khóa chặt lên người Lục Trầm Chu, thanh kiếm "Thanh Ảnh" trên tay nàng khẽ run lên, phát ra những tiếng ngân nga đầy sát khí chính nghĩa.
"Lục Trầm Chu, buông Lâm tiểu thư ra, theo ta về Thánh Địa thụ hình!" Giọng nói của Tô Thanh Loan trong trẻo như suối đầu nguồn, nhưng lại chứa đựng uy nghiêm không thể xâm phạm.
Hệ thống lập tức vang lên thông báo đầy hưng phấn:
【 Cảnh báo! Nhân vật nữ chính Tô Thanh Loan đã xuất hiện. Độ hảo cảm hiện tại: -100 (Không đội trời chung). 】
【 Nhiệm vụ đặc phát: Trong vòng 10 chiêu phải đánh bại hoặc đẩy lui Tô Thanh Loan, đồng thời thốt ra lời sỉ nhục "Thánh nữ Dao Trì chẳng qua chỉ là hư danh". Phần thưởng: Cấp độ tu vi Nghịch Thiên nâng cao 1 tầng. Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống tự bạo cùng ký chủ. 】
Lục Trầm Chu khóe miệng co quắp một cái. Hệ thống này thực sự không chừa cho hắn đường lui. Hắn hiện tại đang bị thương sau trận chiến ở Lâm phủ, lại phải chia một phần linh lực để áp chế Thiên Đạo Chúc Phúc cho Lâm Cơ Nhi, giờ lại phải đối đầu với Thánh nữ mạnh nhất thế hệ trẻ?
"Lục mỗ còn tưởng là ai, hóa ra là Tô thánh nữ." Lục Trầm Chu cười dài một tiếng, thanh kiếm gãy Thánh Tội từ trong không gian chui ra, tỏa ra hắc mang rực rỡ, đối lập hoàn toàn với hào quang chính nghĩa của Tô Thanh Loan. "Sao nào? Vị thiên tài họ Diệp kia yếu đến mức phải núp sau lưng phụ nữ, cầu xin Thánh địa ra mặt sao?"
Tô Thanh Loan đôi mày liễu hơi chau lại: "Bớt lời vô ích. Ngươi cướp dân nữ, đồ sát đồng đạo, thiên lý bất dung. Hôm nay Thanh Loan dù có phải vạn kiếp bất phục cũng phải đem ác tặc nhà ngươi phục pháp!"
"Chỉ bằng nàng?" Lục Trầm Chu đột ngột bước tới.
Mỗi bước chân của hắn đi qua, không gian như bị rạn nứt. Khí thế của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết bộc phát hoàn toàn. Lâm Cơ Nhi trên vai hắn giật mình kinh hãi, nàng cảm thấy bầu trời dường như sụp đổ trước áp lực kinh hồn này.
Tô Thanh Loan biến sắc, nàng không ngờ Lục Trầm Chu lại mạnh đến thế. Nàng vung kiếm, Thanh Ảnh kiếm hóa thành hàng vạn luồng ánh sáng xanh, dệt thành một thiên la địa võng chụp xuống đầu đối phương.
"Thiên Hoa Loạn Trảm!"
"Phá cho ta!" Lục Trầm Chu gầm nhẹ. Hắn không dùng kiếm chiêu phức tạp, chỉ đơn giản là tung ra một quyền.
*Ầm!*
Một đạo hắc quang hình nắm đấm khổng lồ va chạm trực diện với hàng vạn kiếm khí. Tiếng nổ long trời lở đất khiến các ngọn núi phía dưới rung chuyển. Tô Thanh Loan cảm thấy một luồng kình lực bạo ngược như từ địa ngục xuyên qua mũi kiếm truyền vào cổ tay, khiến kinh mạch nàng đau đớn, lùi lại mấy bước trên không trung.
Ánh mắt nàng đầy vẻ kinh hãi. Tại sao? Một ma đầu lại có linh lực thuần túy và ổn định đến mức này? Trong khí tức của hắn, dù tràn ngập ma tính nhưng lại ẩn chứa một chút đạo vận tinh khiết, thậm chí còn cổ xưa hơn cả bí pháp của Thánh địa nàng.
Lục Trầm Chu thừa cơ xông tới, chỉ trong nháy mắt đã đứng trước mặt nàng, khoảng cách chỉ tính bằng tấc. Nàng có thể nhìn rõ đôi mắt u uẩn đầy mâu thuẫn của hắn.
Hắn đột ngột kề sát tai nàng, hơi thở nóng hổi khiến trái tim băng giá của Thánh nữ không tự chủ được mà lỡ nhịp.
"Nhìn xuống bên dưới đi, Tô thánh nữ cao thượng." Giọng hắn thì thầm, nhưng vô cùng lạnh lẽo.
Tô Thanh Loan theo bản năng nhìn xuống. Dưới đất, những người phàm của Lâm gia vốn bị ma khí che phủ, giờ đây đang từ từ tỉnh lại. Lớp mây đen mà Lục Trầm Chu tạo ra không phải để giết người, mà là một loại kết giới bảo vệ họ khỏi dư chấn của trận chiến và áp chế sự hỗn loạn khí vận.
Thanh nữ giật mình, tâm trí chấn động.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lục Trầm Chu đột nhiên đẩy nàng ra, vẻ mặt trở lại với sự ngông cuồng và tàn ác thường thấy. Hắn đứng trên cao, Thánh Tội kiếm chỉ thẳng vào nàng:
"Thánh nữ Dao Trì… chẳng qua cũng chỉ là hư danh mà thôi! Ngay cả áo bào của ta cũng không chạm tới được, lấy gì mà đòi trảm yêu trừ ma?"
Tô Thanh Loan tức giận đến mức đỏ bừng mặt, nhưng khi nàng định thần lại để tấn công một lần nữa, Lục Trầm Chu đã mang theo Lâm Cơ Nhi hóa thành một tia hắc quang, xé rách không gian mà rời đi, tốc độ nhanh đến mức nàng không thể nào bắt kịp.
Hắn đi rồi, nhưng một mảnh giấy vụn bị kiếm khí xé nát của hắn chậm rãi rơi vào tay Tô Thanh Loan. Trên đó chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ viết tay nguệch ngoạc:
*"Thiên đạo đã nát từ gốc, đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng tâm."*
Tô Thanh Loan đứng ngẩn ngơ giữa bầu trời đầy gió. Ánh nắng chiều tà phủ lên người nàng, nhưng nàng cảm thấy cái tên "Ma Quân Lục Trầm Chu" đột ngột trở nên kỳ quái và bí ẩn lạ thường.
Tại một nơi cách đó hàng ngàn dặm, Lục Trầm Chu đáp xuống một thung lũng hoang vắng. Hắn đặt Lâm Cơ Nhi xuống cỏ, ngay lập tức một ngụm máu tươi tràn ra khỏi khóe miệng hắn, thấm đen một vùng cỏ xanh.
【 Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ đẩy lui Thánh nữ và sỉ nhục thành công. 】
【 Ký chủ chịu nội thương nghiêm trọng do nghịch chuyển công pháp cứu người. Hệ thống kiến nghị ngài nhanh chóng hấp thụ khí vận từ "vật phẩm" vừa cướp được để trị thương. 】
"Vật phẩm?" Lục Trầm Chu lau đi vệt máu, nhìn Lâm Cơ Nhi đang sợ hãi co rúm lại. "Nàng không phải vật phẩm. Nàng là mạng sống của một con người."
Hắn ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu tự chữa thương, bóng dáng cô độc ấy đổ dài dưới ánh trăng vừa mới ló dạng. Hắn biết, kể từ ngày hôm nay, hắn chính thức bước lên con đường là kẻ thù của cả thế gian.
Ác ma? Phản diện?
Cứ việc gọi như vậy đi. Chỉ cần ngày nào hắn còn đứng đây, Thiên Đạo sẽ không thể nuốt trọn một sinh linh nào nữa.