Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 18: Độc hành trong bóng đêm**
**CHƯƠNG 18: ĐỘC HÀNH TRONG BÓNG ĐÊM**
Gió lạnh gào thét bên ngoài hang động đá vôi, thổi qua những khe đá tạo thành thanh âm như tiếng quỷ khóc sói hú. Trong lòng hang u tối, ánh sáng duy nhất phát ra là những đốm lân tinh xám xịt từ trận pháp do Lục Trầm Chu bố trí.
Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi mím chặt đến mức rỉ máu. Ở phía đối diện, Tô Thanh Loan đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, làn da vốn trắng sứ của nàng giờ đây bao phủ bởi một tầng hào quang vàng nhạt thánh khiết. Nhưng dưới nhãn quan của Lục Trầm Chu, thứ "Thánh Quang" ấy chính là một bầy ký sinh trùng đáng sợ, đang không ngừng cắm rễ vào tiên căn của nàng, rút tỉa sinh mệnh lực để nuôi dưỡng ý chí của Thiên Đạo.
【 Đinh! Cảnh báo: Ký chủ đang thực hiện hành vi "Cứu rỗi" đối với Khí Vận Chi Nữ. Đây là hành động vi phạm thiết lập phản diện. 】
【 Hình phạt linh hồn cấp độ 3: Vạn Châm Xuyên Tâm bắt đầu thực thi! 】
Một tiếng "oanh" nổ vang trong thức hải, Lục Trầm Chu cảm thấy như có hàng triệu cây kim nung đỏ đang đâm thẳng vào nguyên thần của mình. Đau đớn kịch liệt khiến gân xanh trên trán hắn giật nảy liên hồi, nhưng tay hắn vẫn giữ vững ấn quyết.
"Hệ thống… im miệng." Lục Trầm Chu nghiến răng, thanh âm khàn đặc phát ra từ kẽ răng: "Ta nói đây là… cải tạo nàng ta thành Ma nô… ngươi nghe không hiểu sao?"
【 … Kiểm tra tính logic… Logic chấp nhận được. Ký chủ tiếp tục thực hiện hành vi "hành hạ" bằng ma khí. Hình phạt giảm xuống cấp độ 1 nhưng kéo dài thời gian thực thi. 】
Lục Trầm Chu cười khổ trong lòng. Cái hệ thống này đúng là vừa ngu xuẩn vừa cố chấp, nhưng nhờ sự "ngu xuẩn" đó mà hắn mới có khe hở để lách luật.
Hắn hít một hơi sâu, luồng ma khí đen kịt từ "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết" bắt đầu trào ra từ lòng bàn tay. Ma khí này mang theo sự điên cuồng, oán hận và hủy diệt, là thứ mà bất kỳ tu sĩ chính đạo nào nhìn thấy cũng phải kinh sợ tránh xa. Thế nhưng, dưới sự điều khiển tinh vi đến từng sợi tơ của Lục Trầm Chu, luồng ma khí này không hề xâm thực nàng, mà lại hóa thành hàng ngàn lưỡi dao siêu nhỏ, bắt đầu "phẫu thuật" từng tấc kinh mạch của Tô Thanh Loan.
"Ưm…"
Tô Thanh Loan khẽ rên rỉ một tiếng. Cơn đau từ linh hồn khiến nàng tỉnh lại. Trong bóng tối lờ mờ, nàng nhìn thấy gương mặt của Lục Trầm Chu ở ngay sát vách. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, sát khí quanh thân nồng nặc như muốn đóng băng không gian.
"Lục Trầm Chu… ngươi đang làm gì…" Giọng nàng yếu ớt, đầy sự cảnh giác.
"Câm miệng!" Lục Trầm Chu gầm nhẹ, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Thiên Đạo Chúc Phúc trên người ngươi quá tinh thuần, nếu không dùng ma khí 'ô nhiễm' nó, ta làm sao có thể biến ngươi thành món đồ chơi trung thành của ta? Đứng yên, nếu không muốn tiên căn đứt đoạn."
Tô Thanh Loan run lên. Nàng cảm nhận được luồng ma khí bá đạo đang luồn lách trong cơ thể mình, nó va chạm kịch liệt với luồng kim quang của Thiên Đạo. Mỗi một điểm va chạm là một lần da thịt nàng như bị xé rách. Nàng hận, nàng hận kẻ trước mặt này vì sao lại tàn nhẫn đến thế, không chỉ cướp nàng đi ngay trước mặt Diệp Thần, mà còn muốn hủy hoại cả tín ngưỡng chính đạo trong sạch nhất của nàng.
Thế nhưng, khi một đợt đau đớn dữ dội đi qua, Tô Thanh Loan chợt khựng lại.
Nàng nhận thấy, sau khi những mảng ma khí đen ngòm kia lướt qua, cảm giác nặng nề, bí bách và kiệt quệ vốn có của "Thiên Đạo Chúc Phúc" bấy lâu nay bỗng chốc biến mất. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ thường.
Nàng lén nhìn Lục Trầm Chu. Dưới ánh sáng lân tinh leo lét, nàng thấy tay hắn đang run rẩy dữ dội. Một giọt mồ hôi trộn lẫn máu từ trên trán hắn rơi xuống, thấm vào vạt áo đen. Hắn đang đau? Tại sao một kẻ thi triển ma công để hại người lại có vẻ mặt thống khổ hơn cả nạn nhân?
"Ngươi… tại sao tay ngươi lại chảy máu?" Tô Thanh Loan thốt lên.
Lục Trầm Chu đột ngột mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như dao: "Chảy máu? Đây là máu của lũ chó chính đạo ta vừa giết lúc chiều chưa lau sạch. Tô thánh nữ, lo cho bản thân ngươi đi. Chút nữa thôi, ma chủng của ta sẽ bám rễ vào thức hải của ngươi, lúc đó ngươi sẽ phải quỳ dưới chân ta mà cầu xin sự thương hại."
Hắn nói những lời ác độc nhất, nhưng linh hồn lại đang gào thét vì đau đớn. Hệ thống đang trừng phạt hắn vì mỗi lần ma khí của hắn âm thầm thanh lọc Thiên Đạo khí cho nàng thay vì thực sự gieo ma chủng.
"Ngươi gạt người…" Tô Thanh Loan lẩm bẩm. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, trực giác linh hồn của nàng vô cùng nhạy bén. Nàng cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ ẩn giấu sâu bên trong luồng ma khí hung bạo kia. Nó đang che chở cho tâm mạch của nàng, ngăn không cho áp lực từ cuộc thanh lọc làm nàng bị thương.
Thình lình, một tiếng nổ lớn vang lên từ lối vào hang động. Một luồng chính khí lẫm liệt cùng với hào quang hoàng kim rực rỡ xé tan màn đêm.
"Lục Trầm Chu! Ma đầu! Thả Thanh Loan ra!"
Giọng nói đầy phẫn nộ của Diệp Thần vang lên, mang theo uy áp của Khí Vận Chi Tử. Đi kèm với đó là thanh âm của hàng chục tu sĩ khác từ Liên Minh Diệt Ma. Họ đã tìm đến đây.
Sắc mặt Lục Trầm Chu đại biến. Quá trình thanh lọc đã đi đến giai đoạn cuối cùng, chỉ cần một chút xao nhãng, cả hắn và Tô Thanh Loan đều sẽ bị ma khí phản phệ, nổ xác mà chết.
"Diệp Thần, đứng lại!" Tô Thanh Loan muốn hét lên nhưng giọng nàng quá yếu.
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khẩn cấp: Sỉ nhục Khí Vận Chi Tử trước mặt Thánh nữ. Kích thích thù hận của Diệp Thần lên mức tối đa. Phần thưởng: 50.000 điểm Nghịch Mệnh. Thất bại: Xóa sổ! 】
Lục Trầm Chu cắn nát đầu lưỡi để duy trì sự tỉnh táo. Hắn liếc nhìn Tô Thanh Loan, thấy trong mắt nàng có sự lo lắng cho hắn, trái tim hắn khẽ thắt lại. Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt hắn trở nên điên cuồng và tà ác.
Hắn đột ngột vươn tay, tóm lấy cổ áo của Tô Thanh Loan, kéo nàng sát vào ngực mình. Một tay hắn ôm chặt eo nàng, tay kia nâng cằm nàng lên, hướng về phía cửa hang nơi Diệp Thần đang đứng.
"Diệp Thần! Ngươi đến đúng lúc lắm!" Lục Trầm Chu cười dài, giọng cười mang theo ma tính rung động tâm can: "Nhìn cho kỹ, vị hôn thê cao ngạo của ngươi, hiện tại đang nằm trong lòng ta hưởng thụ ma khí hun đúc. Ngươi có biết nàng ta vừa rồi rên rỉ như thế nào không?"
"Ngươi… tên súc sinh!" Diệp Thần nhìn thấy cảnh tượng đó, hai mắt đỏ ngầu, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng chói lòa: "Ta phải băm vây ngươi vạn đoạn!"
Tô Thanh Loan sững sờ. Nàng nhìn Lục Trầm Chu, thấy khóe môi hắn vẫn còn vương vết máu, nhưng nụ cười của hắn lại đầy vẻ khinh miệt. Nàng hiểu rồi, hắn đang cố ý chọc giận Diệp Thần. Nhưng tại sao? Để khiến Diệp Thần mạnh lên? Hay để che giấu một sự thật nào đó?
"Thanh Loan, đừng sợ, ta tới cứu nàng!" Diệp Thần gầm lên, vung kiếm lao tới.
Lục Trầm Chu hét lớn: "Cút!"
Một luồng ma khí bùng nổ từ cơ thể hắn, đẩy lùi Diệp Thần và nhóm tu sĩ chính đạo ra khỏi hang. Cùng lúc đó, hắn âm thầm hoàn thành bước thanh lọc cuối cùng.
"Oanh!"
Một vòng tròn ánh sáng đen trắng xen kẽ bùng phát từ người Tô Thanh Loan. Những ký sinh của Thiên Đạo bị tiêu diệt hoàn toàn, biến thành những đốm sáng vụn vặt tan biến vào không trung. Cơ thể nàng run rẩy, một cảm giác tự do chưa từng có tràn ngập khắp linh hồn.
Lục Trầm Chu buông nàng ra, đẩy mạnh nàng về phía cửa hang: "Đi! Loại phụ nữ không còn nguyên vẹn linh hồn như ngươi, ta cũng chán rồi. Trả lại cho tên phế vật Diệp Thần kia!"
Tô Thanh Loan ngã xuống đất, Diệp Thần lập tức lao đến đỡ lấy nàng. Nàng muốn nói gì đó, muốn nói rằng Lục Trầm Chu vừa mới cứu nàng, nhưng khi nhìn lại vào sâu trong hang, nàng chỉ thấy bóng dáng hắc y cô độc của hắn đang chìm dần vào bóng tối.
Hắn đang đứng đó, tay cầm thanh kiếm gãy "Thánh Tội", lưng tựa vào vách đá, hơi thở hổn hển nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một ngọn núi không bao giờ sụp đổ.
【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Diệp Thần phát điên vì phẫn nộ, khí vận của hắn bị dao động. Ký chủ nhận được 50.000 điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Cảnh báo: Thần thể của ký chủ đã chạm đến giới hạn chịu đựng của hình phạt linh hồn. Đề nghị rút lui ngay lập tức. 】
Lục Trầm Chu nghe tiếng hệ thống, trong lòng chỉ còn lại một sự mỉa mai vô tận. Hắn nhả ra một ngụm máu đen, lẩm bẩm: "Người tốt… thực sự không dễ làm mà."
Bên ngoài, Diệp Thần ôm chặt lấy Tô Thanh Loan, quát lớn: "Mọi người, cùng xông vào giết chết tên đại ma đầu đó! Hắn đã suy yếu rồi!"
Tô Thanh Loan nhìn Diệp Thần, đột nhiên thấy người anh hùng "chính nghĩa" mà nàng hằng ngưỡng mộ sao mà xa lạ và nhỏ bé đến thế. Trong khi đó, kẻ bị coi là ác ma đang một mình gánh chịu mọi thống khổ trong hang tối kia lại cao lớn vô cùng.
Nàng đứng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng ngăn cản đám người: "Đừng vào… trong đó có bẫy của hắn. Chúng ta phải rút lui trước để ta ổn định thương thế."
Diệp Thần sững lại, nhìn nàng với vẻ không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng gật đầu: "Được, nghe lời nàng. Để ma đầu đó sống thêm vài ngày, lần sau ta nhất định sẽ lấy đầu hắn."
Đoàn người rút đi, trả lại sự yên lặng cho khu rừng.
Trong hang động, Lục Trầm Chu rốt cuộc không trụ vững được nữa, hắn ngã quỵ xuống. Ma khí quanh thân tan biến, chỉ còn lại một thanh niên gầy gò với vô số vết thương chằng chịt.
"Khương Ngân…" Hắn thều thào.
Từ trong góc tối của bóng đêm, một bóng người lầm lì xuất hiện, quỳ rạp dưới chân hắn: "Chủ thượng, thuộc hạ có mặt."
"Mang ta đi… tránh xa nơi này…" Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, ý thức dần mờ ảo: "Đừng để nàng ấy… biết ta đang ở đâu."
Hắn chọn bước đi trong bóng tối, chọn mang danh vạn kiếp bất phục, chỉ để bảo vệ những gì hắn cho là đáng giá. Đạo Tổ? Có lẽ ngày đó còn rất xa, nhưng trên con đường đầy xương trắng và máu này, hắn chính là vị thần duy nhất thực sự tỉnh táo giữa một thế giới đầy những vị thánh đạo đức giả.
Đêm hôm đó, tuyết bắt đầu rơi, che phủ đi những vết máu đỏ tươi trước cửa hang, cũng che khuất đi bóng lưng cô độc của người đàn ông đang bước đi ngược chiều với ánh sáng.