Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 27: Nhiệm vụ: Đánh cắp Thánh vật Dao Trì**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:00:14 | Lượt xem: 3

**Chương 27: Nhiệm vụ: Đánh cắp Thánh vật Dao Trì**

Màn đêm buông xuống trên đỉnh Dao Trì, bao phủ lên những dãy núi nhấp nhô một lớp lụa mỏng dệt bằng sương mù và ánh trăng thanh khiết. Nơi đây được mệnh danh là đệ nhất thánh địa của phái nữ trong giới tu chân, linh khí nồng đậm đến mức hóa thành từng dải mây tím vây quanh các cung điện treo lơ lửng giữa tầng không.

Thế nhưng, trong không gian tĩnh mịch đầy tiên khí ấy, một bóng đen lại như hòa làm một với hư vô, lặng lẽ lướt qua những tầng trận pháp phòng ngự dày đặc mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào.

Lục Trầm Chu ẩn mình sau một cột đá cẩm thạch khổng lồ, hơi thở của hắn được che giấu hoàn toàn bởi *“Hỗn Độn Tẩy Tủy Kinh”*. Đôi mắt hắn ánh lên tia nhìn lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào tòa kiến trúc rực rỡ nhất phía xa – Dao Trì Thánh Điện.

Trong đầu hắn, tiếng chuông hệ thống lại vang lên một cách cơ khí và tàn nhẫn:

【 *Ting! Nhiệm vụ phản diện khởi động: Đánh cắp “Thất Thải Linh Lung Tâm” – thánh vật hộ mệnh của Dao Trì Thánh Địa. Thân là một đại phản diện, sự hiện diện của ngươi chính là nỗi sỉ nhục đối với các thánh địa danh môn chính đạo.* 】

【 *Yêu cầu: Không được để lại danh tính thật, nhưng phải khiến cả Dao Trì đại loạn. Phần thưởng: 50,000 Điểm Nghịch Mệnh, khai mở cảnh giới mới của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị lửa nghiệp thiêu đốt trong ba ngày.* 】

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo ba phần mỉa mai, bảy phần tự giễu.

“Đánh cắp thánh vật? Hệ thống, ngươi quả thực rất biết cách chọn việc cho ta.”

Hắn thầm nghĩ, nếu không phải vì cái mạng nhỏ này, hắn đã chẳng muốn bước chân vào cái nơi toàn những nữ nhân hung dữ nhưng miệng lúc nào cũng nam mô đạo đức này. *Thất Thải Linh Lung Tâm* thực chất không chỉ là một viên bảo châu, nó là linh hồn của đại trận hộ tông Dao Trì. Mất nó, Dao Trì sẽ rơi vào trạng thái suy yếu nhất trong vòng ngàn năm qua.

Nhưng quan trọng hơn, theo trí nhớ từ tiền kiếp (hoặc đúng hơn là từ “cốt truyện” mà hệ thống cung cấp), Diệp Thần – vị Khí vận chi tử đang lớn mạnh kia – sẽ cần đến món thánh vật này để chữa trị thương thế và đột phá vào kỳ đấu giá hoặc một đại hội sắp tới. Việc hắn cướp nó đi, chính là chặt đứt một con đường tiến thân của “con cưng trời đất”.

Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, cảm nhận dao động của không gian xung quanh. Hắn không dùng linh lực truyền thống, thứ lực lượng hắn đang vận hành là một loại sức mạnh u tối, nghịch thiên, lách qua các kẽ hở của đạo vận một cách hoàn hảo.

*Vèo!*

Thân ảnh hắn biến mất, hiện ra ở phía trên nóc thánh điện.

Phía dưới kia, từng đoàn nữ đệ tử mặc y phục trắng muốt, cầm trường kiếm đang tuần tra. Khí chất của họ lạnh lùng thoát tục, nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, tất cả đều chỉ là những quân cờ trong cái trật tự cũ nát của Thiên đạo.

Hắn nhẹ nhàng lật một viên ngói lưu ly, lộ ra khoảng không gian bên trong điện. Tại vị trí trung tâm, lơ lửng trên một đài sen làm bằng băng ngàn năm, là một vật phát ra hào quang bảy màu rực rỡ. Ánh sáng của nó dịu nhẹ nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, dường như có thể gột rửa mọi tâm hồn u tối. Đó chính là *Thất Thải Linh Lung Tâm*.

Thế nhưng, ngay dưới đài sen đó, một bóng hồng đang ngồi xếp bằng, lặng lẽ tu luyện.

Đó là một nữ tử có dung mạo thoát tục, vẻ đẹp của nàng đủ để khiến vạn vật quanh đây trở nên lu mờ. Làn da trắng như tuyết, đôi lông mày lá liễu thanh tú, và một khí chất băng thanh ngọc khiết không ai dám phạm tới.

Tô Thanh Loan – Thánh nữ Dao Trì.

Lục Trầm Chu trong lòng hơi khựng lại. Nàng ta ở đây? Theo tính toán, giờ này nàng nên ở Dao Trì Linh Tuyền để tắm rửa thanh lọc cơ thể mới đúng.

“Lại là một biến số do cái vận khí chết tiệt của Diệp Thần tác động chăng? Muốn dùng nàng ta để ngăn cản ta sao?” Lục Trầm Chu lạnh lùng hừ một tiếng.

Hắn biết rõ, nếu giờ ra tay, xác suất bị phát hiện là 100%. Tô Thanh Loan không phải là những nữ đệ tử ngoài kia, tu vi Nguyên Anh đỉnh phong của nàng chỉ còn cách Hóa Thần một bước ngắn. Chỉ cần một tia dao động linh lực nhỏ nhất, nàng cũng sẽ nhận ra.

Tuy nhiên, ánh mắt Lục Trầm Chu đột nhiên chú ý đến khí tức trên người Tô Thanh Loan.

Có điều gì đó không ổn.

Dòng linh khí quanh thân nàng tuy mạnh mẽ nhưng lại có dấu hiệu rối loạn tại vị trí phế huyệt. Mỗi lần hào quang bảy màu của *Thất Thải Linh Lung Tâm* rót vào người nàng, sắc mặt nàng lại tái đi một chút, hàng chân mày khẽ cau lại vì đau đớn.

Lục Trầm Chu sững sờ: “Thiên Đạo Chúc Phúc? Không, đây là Thiên Đạo Phược (Sự trói buộc của Thiên đạo)!”

Hắn lập tức hiểu ra. Cái gọi là thánh vật hộ mệnh, thực chất lại là công cụ để Thiên đạo kiểm soát người kế thừa Dao Trì. Nàng đang dùng sinh mạng để nuôi dưỡng thánh vật, thay vì được nó bảo vệ. Đây là bí mật mà có lẽ cả tông chủ Dao Trì cũng không hề biết đến, hoặc chính họ cũng là đồng khỏa.

Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng Lục Trầm Chu.

【 *Ting! Hệ thống nhắc nhở: Thời gian nhiệm vụ còn 15 phút. Nếu không hành động, vật chủ sẽ nhận hình phạt cực hình.* 】

“Câm miệng!” Lục Trầm Chu gắt gao trong đầu.

Hắn quyết định rồi. Nếu đã đóng vai phản diện, vậy thì hãy làm cho tới cùng.

Hắn lấy từ trong túi không gian ra một thanh kiếm gãy – *Thánh Tội*. Thanh kiếm này nhìn thì xù xì, đầy vết sứt mẻ, nhưng khi hắn rót vào một luồng ma khí đen đặc, nó lại phát ra tiếng gào thét trầm đục như đến từ vực thẳm.

Lục Trầm Chu không lẩn trốn nữa. Hắn đạp vỡ nóc điện, rơi xuống như một vì tinh tú đen.

*Oanh!*

Dòng linh khí chấn động mạnh mẽ quét ngang thánh điện. Các trận pháp phòng ngự ngay lập tức thức tỉnh, những luồng sáng đỏ rực báo động vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của Dao Trì.

Tô Thanh Loan đột ngột mở mắt. Đôi đồng tử trong veo như nước mùa thu bỗng chốc tràn ngập sự cảnh giác. Nàng phất tay, một thanh trường kiếm lấp lánh băng tinh xuất hiện, đâm thẳng về phía bóng đen đang lao xuống.

“Kẻ nào gan lớn, dám xông vào Dao Trì?”

*Keng!*

Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang vọng. Lục Trầm Chu dùng một tay cầm kiếm gãy chặn đứng đòn tấn công của nàng. Áp lực từ cú va chạm khiến gạch đá dưới chân cả hai nát vụn.

Dưới ánh sáng bảy màu lung linh, hai người đối diện nhau ở khoảng cách chưa đầy một trượng.

Lục Trầm Chu ẩn sau lớp mặt nạ hắc ám, giọng nói của hắn được biến đổi trở nên khàn đặc và tà mị: “Thánh nữ Dao Trì, danh bất hư truyền. Tiếc là, món đồ này hôm nay không còn thuộc về các người nữa.”

“Lục Trầm Chu?” Tô Thanh Loan thốt lên, thanh âm mang theo một sự nghi hoặc cực lớn.

Tuy hắn đã cố ý che giấu, nhưng cái khí chất cô độc lạnh lẽo và đôi mắt u buồn đó, nàng không thể quên được. Đó là nam nhân đã bị cả thiên hạ khinh bỉ, kẻ đã bị đuổi khỏi Thanh Vân Tông vì sự tàn ác đối với đồng môn.

Lục Trầm Chu hơi sững lại, nhưng rồi nhanh chóng khôi phục vẻ tàn nhẫn. Hắn cười dài: “Hóa ra Thánh nữ vẫn còn nhớ đến cái tên phế vật bị trục xuất này sao? Thật là vinh hạnh vô cùng!”

Dứt lời, hắn bỗng dưng vung kiếm mạnh hơn, một luồng ma hỏa bộc phát, ép lùi Tô Thanh Loan ra sau vài bước.

Hắn chộp lấy *Thất Thải Linh Lung Tâm*.

Ngay giây phút tay hắn chạm vào viên bảo châu, một nguồn áp lực khủng khiếp đánh thẳng vào thức hải của hắn. Đó là sự phản kháng của thiên đạo! Lục Trầm Chu cảm thấy linh hồn mình như bị xé rách, máu tươi tràn ra từ khóe môi.

Nhưng hắn lại cười. Tiếng cười ngạo nghễ giữa đống đổ nát.

“Đồ giả dối! Cái thứ gọi là thánh vật này, ta hôm nay sẽ giúp ngươi phá hủy nó!”

Hắn không cất vào túi không gian, mà dùng chính ma khí của bản thân bao bọc lấy viên châu, dùng lực lượng Nghịch Mệnh để chế ngự hào quang của nó.

Tô Thanh Loan thấy thánh vật bị lấy mất, lòng vừa giận vừa lo. Nhưng kỳ lạ thay, ngay giây phút viên châu rời khỏi đài sen, cảm giác ngột ngạt và sự đau đớn kìm kẹp trong phế huyệt của nàng đột nhiên biến mất. Một luồng linh khí thanh khiết chưa từng có tự nhiên lưu chuyển khắp kinh mạch nàng, nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được ngàn cân xiềng xích.

Nàng đứng sững tại chỗ, nhìn nam nhân hắc y đang gánh chịu toàn bộ sự phản phệ của thánh vật.

“Tại sao…?” Nàng thầm hỏi. Nếu hắn muốn cướp, tại sao lại dùng cách thô bạo nhất là đối kháng trực tiếp để chịu tội thay nàng?

“Kẻ tặc! Mau dừng lại!”

Từ bên ngoài, hàng loạt những tiếng hô quát của các trưởng lão Dao Trì đã truyền đến gần. Những đạo luồng sáng mạnh mẽ của các đại lão Hóa Thần đang nhanh chóng áp sát.

Lục Trầm Chu nhìn Tô Thanh Loan một lần cuối. Qua lớp sương mờ của trận pháp, hắn thấy sự bàng hoàng và nghi hoặc trong mắt nàng.

Hắn khẽ lẩm bẩm bằng âm lượng chỉ đủ mình nghe thấy: “Ngu ngốc, đừng để cái thứ ánh sáng rực rỡ này đánh lừa nữa.”

Hắn xoay người, thanh *Thánh Tội* trong tay chém ra một đường kiếm khí hắc ám khổng lồ, phá tan vách ngăn của thánh điện và đánh bay một nhóm đệ tử đang bao vây bên ngoài.

“Haha! Dao Trì cũng chỉ có thế mà thôi!”

Hắn để lại một tràng cười ngạo nghễ, hóa thành một luồng hắc quang bay vút về phía chân trời, ngay trước khi các trưởng lão kịp phong tỏa hoàn toàn không gian.

Trong thánh điện hỗn loạn, khói bụi mịt mù, Tô Thanh Loan vẫn đứng đó. Nàng đưa tay lên ngực mình, cảm nhận sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Dưới chân nàng, một mảnh giấy nhỏ cháy xém vừa mới rơi ra từ ống tay áo của bóng đen lúc nãy.

Nàng nhặt lên, phía trên chỉ ghi vẻn vẹn bốn chữ:

*“Ngưng khí hướng âm.”*

Đó chính là cách để nàng hóa giải hoàn toàn di chứng mà Thiên Đạo Phược đã để lại.

Tô Thanh Loan mím chặt môi, ánh mắt nhìn theo hướng kẻ vừa đi mất. Cả thế giới nói hắn là ma头, là kẻ đại gian đại ác, cướp đoạt thánh vật của môn phái nàng. Nhưng nàng lại cảm thấy, gông xiềng mà nàng đeo suốt hai mươi năm qua, đã vừa được bàn tay đẫm máu đó tháo xuống.

Bên ngoài lãnh địa Dao Trì trăm dặm, tại một thung lũng hoang vắng.

Lục Trầm Chu quỳ sụp xuống, phun ra một ngụm máu lớn đen kịt. Tay phải hắn cầm viên *Thất Thải Linh Lung Tâm* lúc này đã bị nhuộm đen bởi ma khí, không còn vẻ thánh khiết như trước.

Cánh tay hắn run rẩy, lớp da thịt bị hào quang thần thánh của thánh vật thiêu đốt đến mức trơ xương.

【 *Ting! Hoàn thành nhiệm vụ: Đánh cắp Thánh vật Dao Trì. Thăng cấp độ đóng vai phản diện: Xuất Sắc.* 】

【 *Nhận thưởng: 50,000 Điểm Nghịch Mệnh. Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết thăng lên tầng thứ tư: Ma Phách Chân Thân.* 】

Một luồng lực lượng lạnh lẽo từ hư không tràn vào cơ thể hắn, nhanh chóng tu bổ những tổn thương kinh hoàng vừa rồi. Ma khí trong người hắn trở nên cô đặc hơn, biến đổi từ trạng thái khí sang trạng thái dịch, cuộn trào như đại dương đen thẳm.

Khương Ngân từ trong bóng tối hiện ra, lặng lẽ quỳ xuống phía sau chủ nhân, không nói một lời nhưng trong mắt tràn ngập sự đau xót và sùng bái tuyệt đối.

Lục Trầm Chu lau vết máu trên khóe môi, nhìn viên bảo châu trong tay rồi đột ngột dùng sức bóp mạnh.

*Rắc!*

Lớp vỏ ngoài lung linh vỡ vụn, lộ ra bên trong là một khối máu thịt nhỏ đang phập phồng, tỏa ra một thứ mùi thối rữa của sự mục nát.

“Thiên đạo… thứ các ngươi tôn thờ, chỉ là một khối thịt thối được ngụy trang bằng ánh hào quang mà thôi.”

Lục Trầm Chu ném khối thịt đó xuống đất, ma hỏa từ bàn tay hắn bùng lên thiêu trụi nó thành tro bụi.

Hắn đứng dậy, thân hình lại một lần nữa hiên ngang, khí chất tàn độc nhưng mang theo một sự cô độc vĩnh cửu. Hắn biết, kể từ ngày mai, cái danh “Trầm Chu Ma Quân” sẽ càng vang dội hơn nữa. Cả giới tu hành sẽ lùng sục hắn, phẫn nộ với hắn, căm thù hắn vì đã hủy đi thánh vật của Dao Trì.

Nhưng thế thì đã sao?

Trong cái thế giới đang dần bị sự thối rữa từ gốc rễ này thôn tính, nếu không ai dám làm kẻ ác để chặt đi những cành sâu mọt, vậy thì cứ để hắn làm.

“Đi thôi, Khương Ngân.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Bóng dáng một chủ một tớ dần tan vào bóng tối, để lại sau lưng một Dao Trì đang rúng động trong lửa và những tiếng gào thét đòi công lý – cái thứ công lý vốn đã sớm bị nhuộm đen bởi những tham vọng núp bóng thánh thần.

Xa xa, phía chân trời đang dần hửng sáng, nhưng ánh sáng đó dường như không thể soi thấu được con đường mà Lục Trầm Chu đã chọn. Một con đường mà khởi đầu là Ma đầu, nhưng đích đến lại là Đạo Tổ vạn cổ thiên thu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8