Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 36: Đấu giá hội ngầm**
**CHƯƠNG 36: TIẾT TẤU CỦA KẺ ÁC**
U Minh Thành.
Nằm sâu dưới lòng vách đá Vô Vọng, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm tới, thành phố này là thánh địa của những kẻ bị cả thế giới ruồng rẫy. Không có luật pháp, không có đạo đức, chỉ có giao dịch bằng máu và linh thạch. Không khí nơi đây lúc nào cũng đậm đặc mùi oán khí quyện cùng hương trầm hương loại rẻ tiền, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến run người.
Hôm nay, tâm điểm của U Minh Thành chính là buổi đấu giá ngầm tại Thiên Bảo Các – một chi nhánh thần bí luôn tuyên bố: "Chỉ cần ngươi có đủ tiền, chúng ta có thể bán cả thiên hạ."
Bên trong sàn đấu giá, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những viên minh châu nhúng máu, soi rọi lên hàng trăm gương mặt ẩn sau những lớp mặt nạ đủ hình thù quái dị. Tại căn phòng bao hạng sang nằm ở vị trí cao nhất, Lục Trầm Chu tựa lưng vào ghế bành bọc da thú quý hiếm, một tay chống cằm, tay kia nhịp nhẹ lên thành ghế.
Hắc y thêu chỉ vàng tung bay nhẹ theo từng luồng khí lãng từ trận pháp tỏa ra. Khuôn mặt hắn bị che phủ một nửa bởi chiếc mặt nạ bạc điêu khắc hình quỷ thần, chỉ lộ ra đôi môi mỏng hơi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo và đôi mắt u buồn nhưng sắc lạnh như dao.
Đứng phía sau hắn là Khương Ngân, như một pho tượng đá không hơi thở, tay luôn đặt trên chuôi kiếm, sẵn sàng gieo rắc cái chết cho bất cứ kẻ nào dám mạo phạm.
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khởi động: Cướp đoạt mười hai quả cầu "Anh Linh Thần Sát", sỉ nhục sự hy sinh của các bậc tiền bối. 】
【 Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, một mảnh vỡ "Thần Ma Thể". 】
【 Hình phạt: Toàn bộ tu vi bị đảo ngược, nổ tung mà chết. 】
Âm thanh lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong đầu khiến ngón tay Lục Trầm Chu khựng lại. Hắn khẽ thở dài trong lòng, một tiếng thở dài mà không ai có thể nghe thấy.
*Lại là nhiệm vụ kiểu này sao?*
Phía dưới sân khấu, lão già bán đấu giá có biệt danh là "Lâu Lão Quỷ" nở một nụ cười rách đến mang tai, vung tay lên. Một dãy kệ đá từ dưới lòng đất trồi lên, bên trên đặt mười hai quả cầu pha lê mờ đục. Bên trong mỗi quả cầu, một đốm sáng nhàn nhạt đang rên rỉ, uốn éo như muốn thoát ra nhưng bị những sợi xích phù văn màu đen quấn chặt.
"Thưa các vị khách quý!" Lâu Lão Quỷ rít lên đầy phấn khích. "Đây chính là món hàng chủ chốt của đêm nay: Mười hai tàn hồn của binh đoàn Trấn Bắc năm xưa! Chắc hẳn các vị còn nhớ, ba ngàn năm trước, họ đã lấy thân mình chặn đứng triều cường của Ma vực tại cửa ải Thiên Nam. Sự hy sinh của họ đã đổi lấy hòa bình cho nhân giới, nhưng… thật không may, linh hồn họ lại bị oán khí ăn mòn, không thể luân hồi!"
Cả khán phòng xôn xao. Những ánh mắt thèm thuồng bắt đầu hiện lên.
"Linh hồn của những tu sĩ kiên trung nhất, mang theo chiến ý ngất trời và công đức tích lũy từ vạn trận đánh." Lâu Lão Quỷ tiếp tục mồi chài bằng giọng điệu quỷ quyệt. "Nếu dùng chúng để luyện chế hồn đan, hoặc rèn vào thần binh làm khí linh, sức mạnh sẽ tăng tiến thế nào? Thậm chí, nếu nuôi dưỡng thành Huyết Khôi Ngỗi, các vị sẽ có mười hai tên sát nhân không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi!"
"Bắt đầu đấu giá: 50 vạn linh thạch thượng phẩm cho toàn bộ! Mỗi lần tăng giá không thấp hơn 5 vạn!"
"60 vạn!" Một gã tu sĩ hắc bào hô vang.
"70 vạn! Món hàng này lão phu muốn mang về bồi dưỡng cho cốt phiến của mình!" Một lão quái Ma đạo có tu vi Hóa Thần rống lên.
Tại một góc khuất của sảnh, một thiếu niên đội nón lá đang nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đó là Diệp Thần, hắn đang dùng kỹ năng ẩn thân để lẩn vào đây. Ánh mắt hắn rực cháy lửa giận và xót xa. Với Diệp Thần, những anh linh kia là thần tượng, là hào khí chính đạo. Nhìn những anh hùng bảo vệ nhân gian bị đem ra đấu giá như gia súc, hắn cảm thấy tim mình rỉ máu. Nhưng nhìn lại túi tiền chỉ có hơn 30 vạn linh thạch tích góp bấy lâu, hắn nghiến răng căm hận sự bất công của trời đất.
"90 vạn linh thạch!" Tiếng của Huyết Độc Lão Ma – một tên tà tu nổi danh ác độc – vang lên áp đảo cả khán phòng. Lão đứng dậy, khí thế u ám tỏa ra khiến những kẻ xung quanh rùng mình. "Lũ nhóc này, muốn giành với lão phu sao?"
Đúng lúc Diệp Thần định liều mạng xông lên hoặc hô một cái giá khống để phá hoại, thì một giọng nói nhàn nhạt, mang theo sự ngạo mạn cực độ từ trên cao truyền xuống, lấn át toàn bộ tiếng ồn:
"Hai trăm vạn linh thạch thượng phẩm."
Cả sảnh đấu giá im bặt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về căn phòng số một. Cái giá đó… quá điên rồ! Nó gấp đôi mức giá hiện tại, hơn nữa lại là linh thạch thượng phẩm – thứ tiền tệ mà ngay cả những siêu cấp tông môn cũng phải đong đếm từng đồng.
Lục Trầm Chu chậm rãi đứng dậy, bước ra mép ban công, từ trên cao nhìn xuống giống như một vị thần nhìn vào hang kiến. Hắn hơi ngả người ra sau, chiếc mặt nạ bạc dưới ánh sáng mờ ảo trông vô cùng đáng sợ.
"Ai thế?"
"Là… Trầm Chu Ma Quân!"
"Hắn ta sao lại ở đây?"
Những tiếng thì thầm sợ hãi vang lên. Cái tên "Trầm Chu Ma Quân" hiện nay chính là đại diện cho sự điên cuồng và tàn độc.
Huyết Độc Lão Ma sắc mặt đại biến, lão híp mắt nhìn lên: "Trầm Chu đạo hữu, ngươi đây là muốn chơi trội sao? Mười hai tàn hồn này tuy quý, nhưng hai trăm vạn… liệu có đáng?"
Lục Trầm Chu bật cười, tiếng cười trầm thấp, khàn khàn nhưng lại mang theo một loại áp chế tinh thần cực mạnh. Hắn không nhìn Huyết Độc Lão Ma, mà chỉ nhìn chằm chằm vào mười hai quả cầu linh hồn kia, ánh mắt hiện lên vẻ khinh bỉ tột cùng.
"Đáng giá hay không, phải xem dùng vào việc gì." Lục Trầm Chu cất lời, thanh âm vang vọng khắp Thiên Bảo Các. "Bản quân vừa rồi chợt phát hiện sàn nhà trong ma cung của mình hơi cũ kỹ. Nghe nói linh hồn của bọn \'anh hùng chính nghĩa\' này có tính dai nhách, đem về đóng đinh vào chân bàn, làm vật lót sàn hay để làm gạt tàn thuốc có lẽ cũng khá vui tai. Nhìn bọn chúng rên rỉ dưới chân mình hằng ngày, chẳng phải là thú vui tao nhã của bậc quân chủ sao?"
Lời vừa thốt ra, toàn bộ Thiên Bảo Các rơi vào một bầu không khí chết chóc.
Diệp Thần phía dưới trợn tròn mắt, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập vì tức giận. *Lục Trầm Chu! Ngươi tên súc sinh này! Ngươi mua bọn họ về chỉ để sỉ nhục sao? Ngươi có còn là con người không?*
Mười hai đốm sáng trong quả cầu như cảm nhận được lời nói của Lục Trầm Chu, chúng run rẩy mãnh liệt hơn. Oán khí của những anh hùng đã chết không được yên nghỉ, nay lại nghe lời nhục mạ từ một tên hậu bối tàn bạo, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ bi thảm.
【 Đinh! Cấp độ ác ý: Cực độ. Diệp Thần hận ngài thấu xương. Mười hai anh linh cảm thấy bị sỉ nhục tuyệt đối. Điểm Nghịch Mệnh +10.000! 】
Lục Trầm Chu nghe âm thanh hệ thống mà lòng đau như cắt, nhưng mặt ngoài vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng. Hắn phẩy tay một cái, một tấm lệnh bài tử kim lấp lánh ném thẳng xuống bàn đấu giá, đập vỡ một góc bàn gỗ mun.
"Ai còn dám trả giá?" Hắn hỏi, ánh mắt quét qua như vạn tiễn xuyên tâm.
Huyết Độc Lão Ma nghiến răng, mặc dù lão cũng là hạng tàn ác, nhưng đứng trước một kẻ "có tiền lại có bệnh" như Lục Trầm Chu, lão không dám liều mạng. Hơn nữa, thực lực của Lục Trầm Chu gần đây tiến bộ thần tốc, giết người như ngoé, lão không muốn vì vài cái tàn hồn mà rước họa vào thân.
"Hừ, ngươi có tiền, ngươi thắng." Huyết Độc Lão Ma hậm hực ngồi xuống.
"Hai trăm vạn linh thạch lần thứ nhất… lần thứ hai… lần thứ ba! Chốt giá!" Lâu Lão Quỷ đập mạnh búa gỗ, mặt mày hớn hở vì món hời không tưởng.
Một lát sau, Khương Ngân mang mười hai quả cầu pha lê vào trong phòng bao.
Lục Trầm Chu ra hiệu cho mọi người đi ra ngoài, kể cả Khương Ngân. Khi cánh cửa nặng nề khép lại, tấm rèm cách âm và cách tuyệt thần thức được kéo xuống, sự ngạo mạn trên mặt hắn mới biến mất, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi và kính trọng khó tả.
Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của mười hai quả cầu. Những sợi xích phù văn màu đen đang thiêu đốt tàn hồn bên trong bốc lên những làn khói xám xịt.
"Thứ lỗi cho ta…" Lục Trầm Chu thì thầm, giọng nói của hắn không còn sự lạnh lẽo nữa mà run rẩy vô cùng. "Nếu không làm vậy, các vị sẽ rơi vào tay Huyết Độc Lão Ma, bị luyện thành đan dược, vĩnh viễn tan biến giữa trời đất. Nếu không sỉ nhục các vị trước mặt Thiên Đạo và Hệ thống, ta không thể đủ tài nguyên để giữ lại tàn niệm này của các vị."
Hắn đột nhiên cắt ngón tay mình, để những giọt máu mang theo sức mạnh "Thần Ma Chi Lực" nhưng ẩn giấu bên trong là hơi thở "Trí Thuần Chi Quang" (ánh sáng tinh khiết nhất) nhỏ lên các quả cầu.
Dưới sự tác động của máu Lục Trầm Chu, những phù văn xích đen bắt đầu tan chảy. Các tàn hồn bên trong ban đầu phản ứng kịch liệt vì căm hận kẻ vừa nhục mạ mình, nhưng khi luồng ánh sáng ôn hòa kia len lỏi vào, vỗ về vết thương linh hồn suốt ba ngàn năm qua, chúng bắt đầu dịu lại.
Từng đốm sáng tụ lại thành những hình ảnh mờ ảo của mười hai chiến binh mặc giáp trụ cổ xưa. Dù gương mặt họ nhạt nhòa, nhưng đôi mắt họ – đôi mắt đã chứng kiến bao thảm kịch nhân gian – lại ánh lên sự bàng hoàng khi nhận ra kẻ "ma đầu" này đang dùng chính thọ nguyên và tinh huyết của mình để xua tan tà khí cho họ.
Lục Trầm Chu không dùng bọn họ làm gạt tàn, cũng không làm lót sàn. Hắn đang dùng thân thể của chính mình như một "vật chứa" trung gian, dùng nghịch chuyển công pháp để gánh chịu hết oán niệm của họ thay cho thiên hạ.
Cảm giác đó giống như bị hàng nghìn lưỡi dao đâm vào da thịt, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không một tiếng rên rỉ.
"Đừng sợ… hãy vào trong này nghỉ ngơi." Lục Trầm Chu mở ra chiếc nhẫn không gian đặc biệt mà hắn đã tự tay rèn đúc từ lâu – một mảnh tàn tích của Viễn Cổ Anh Hồn Điện. "Đợi đến ngày ta trở thành Đạo Tổ, ta sẽ tìm lại thân xác cho các vị, để các vị hiên ngang trở lại nhân gian, đón nhận sự tôn thờ mà các vị xứng đáng có được."
Các anh linh mười hai người im lặng. Một vị tướng quân cao lớn nhất đột ngột đặt tay lên ngực, cúi người hành lễ trước kẻ mà cả thế giới đang phỉ nhổ. Họ không thể nói, nhưng trong khoảnh khắc đó, linh hồn họ đã tương thông.
Mười hai đốm sáng lần lượt tiến vào chiếc nhẫn, không còn sự đau đớn, chỉ còn một sự bình yên lâu ngày không thấy.
Khi tất cả đã thu lại xong, Lục Trầm Chu thu tay về, mặt hắn tái nhợt như giấy, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tím đen. Hắn vội vàng dùng linh lực lau đi vết máu, hít một hơi thật sâu để lấy lại khí chất Ma Quân kiêu ngạo thường ngày.
【 Đinh! Ký chủ hành động cực kỳ độc ác, gieo rắc sự tuyệt vọng cho các linh hồn tiền bối. Đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc! 】
【 Thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh. Mảnh vỡ Thần Ma Thể đã gửi vào kho. 】
【 Cảnh báo: Điểm "Ác" của ký chủ đang tăng vọt, đã đạt mức độ "Đại Nghịch Bất Đạo". Xin hãy tiếp tục phát huy! 】
Lục Trầm Chu cười khổ. Phát huy sao? Nếu cái thế giới này cứ tiếp tục ép một người lương thiện phải làm ác để cứu người, thì cái Thiên Đạo này đúng là mục nát đến mức nên bị phá hủy hoàn toàn.
Hắn đẩy cửa bước ra ngoài.
Diệp Thần đang đứng đợi ở hành lang, không nhịn được mà xông tới, chặn đường Lục Trầm Chu. Dù đang bị khí thế của Khương Ngân ép đến khó thở, Diệp Thần vẫn gào lên:
"Lục Trầm Chu! Ngươi sẽ bị quả báo! Những người đó là anh hùng, ngươi không thể đối xử với họ như vật phẩm!"
Lục Trầm Chu dừng bước, nheo mắt nhìn kẻ đang "thay trời hành đạo" trước mặt mình. Trong mắt hắn loáng thoáng hiện lên vẻ châm biếm. *Chính nghĩa sao? Công lý sao? Ngươi có tiền để cứu họ không? Ngươi có gan để gánh vác oán niệm cho họ không?*
Hắn bước tới, mỗi bước đi như giẫm lên trái tim Diệp Thần. Hắn ghé sát tai thiếu niên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lạnh thấu xương:
"Quả báo? Diệp Thần, trên đời này chỉ có kẻ mạnh mới có quyền nói đến quả báo. Ngươi nói xem, giờ đây mười hai linh hồn đó đang nằm trong tay ta, ta muốn bẻ gãy họ, muốn nghiền nát họ, ngươi làm được gì? Đứng đây hét vào mặt ta sao?"
"Ngươi…!"
"Muốn cứu người?" Lục Trầm Chu tát nhẹ vào mặt Diệp Thần một cái, hành động mang tính nhục nhã cực cao. "Lần sau hãy mang đủ linh thạch đi. Còn giờ, hãy cút về và tiếp tục làm \'anh hùng nghèo khổ\' của ngươi đi. Đừng có ngáng chân bản quân, bằng không…"
Sát khí đột ngột bộc phát khiến toàn bộ U Minh Thành như rơi vào hầm băng. Diệp Thần bị hất văng ra sau mấy mét, đập mạnh vào tường đá.
Lục Trầm Chu không thèm nhìn lại, bước thẳng ra phía cổng thành. Ánh đèn của Thiên Bảo Các mờ dần sau lưng hắn, và bóng tối của đêm trường bao phủ lấy hắc y chỉ vàng.
"Khương Ngân, đi thôi."
"Vâng, chủ nhân."
Hai bóng người rời đi, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét của Diệp Thần và tiếng tung hô của lũ ma đạo tán dương sự tàn nhẫn của "Trầm Chu Ma Quân". Không một ai biết, trong lòng kẻ phản diện vĩ đại nhất thời đại này, mười hai đốm lửa anh hồn đang âm thầm sưởi ấm cho trái tim sắp bị bóng tối nuốt chửng của hắn.
Hệ thống vẫn tiếp tục vang lên những thông báo điểm số tăng vọt, mỗi một điểm cộng vào là một nhát dao cứa vào danh dự của hắn, nhưng đồng thời cũng là một khối gạch xây chắc thêm bậc thang dẫn đến ngôi vị Đạo Tổ.
*Một ngày nào đó, sự thật này không cần ai biết đến, chỉ cần thế gian này còn rực rỡ dưới nắng mai, dù ta có phải đời đời kiếp kiếp trầm luân dưới địa ngục, cũng xứng đáng.*
Lục Trầm Chu nhìn về phía chân trời xa, nơi bắt đầu hiện lên tia sáng đầu tiên của bình minh, khẽ mỉm cười một nụ cười đầy cô độc.