Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 39: Sự chuyển biến của Tô Thanh Loan**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:07:49 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 39: TRẦM CHU CHI MA, CHÂN TƯỚNG CHI NHẤT**

Dao Trì Thánh Địa, tuyết phủ quanh năm.

Trên đỉnh Tuyết Liên, hơi lạnh thấu xương cuộn trào như những dải lụa trắng, nhưng đối với Tô Thanh Loan, cái lạnh này chẳng thấm tháp gì so với sự giá băng đang ngưng kết trong lòng nàng. Nàng đứng đó, hắc y kiếm phục bay phần phật trong gió tuyết, đôi mắt lưu ly vốn luôn trong veo như mặt hồ thu giờ đây lại đọng lại một tầng sương mù dày đặc.

Trong tâm trí nàng, hình ảnh trận chiến tại đỉnh Thiên Tố cứ lặp đi lặp lại như một cơn ác mộng không hồi kết.

Lục Trầm Chu.

Cái tên đó giờ đây đã trở thành nỗi khiếp sợ của cả giới tu chân. Hắn giết đồng môn, cướp cơ duyên, thậm chí còn ngang nhiên đối đầu với Thiên Đạo Minh. Người đời gọi hắn là "Trầm Chu Ma Quân", là kẻ đại gian đại ác, là vết nhơ của Thanh Vân Tông. Ngay cả sư tôn của nàng, Dao Trì Thánh Mẫu, cũng đã hạ lệnh: *“Thanh Loan, nếu gặp lại nghịch tặc họ Lục, không cần lưu tình, trảm ngay tại chỗ.”*

Thế nhưng, cảm giác lúc lưỡi kiếm của nàng chạm vào lồng ngực hắn vẫn còn đó. Một cảm giác kỳ lạ, đau xót và trống rỗng.

*“Tô Thánh nữ, nhìn xem… đây chính là công lý mà nàng bảo vệ.”*

Giọng nói khàn khàn, nhuốm đầy máu của Lục Trầm Chu lúc ấy dội lại trong đầu nàng. Ánh mắt hắn lúc bị vạn tiên vây hãm không có sự điên cuồng của ma đầu, cũng chẳng có sự oán hận của kẻ bại trận. Nó chỉ có một nỗi u buồn sâu thẳm, giống như một mặt biển tĩnh lặng trước cơn bão hủy diệt.

“Tại sao?” Tô Thanh Loan lẩm bẩm, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.

Nàng không tin vào trực giác của mình, nhưng nàng tin vào kiếm đạo của mình. Kiếm là tâm, kẻ tâm tà kiếm nhất định loạn. Nhưng kiếm ý của Lục Trầm Chu dù mang hắc khí tà ác, lại vững chãi và kiên định đến mức đáng sợ. Một kẻ tàn độc vì dục vọng cá nhân không thể có một đạo tâm thuần khiết như thế.

Không báo cáo với thánh địa, Tô Thanh Loan âm thầm rời khỏi Tuyết Liên đỉnh. Nàng đi ngược về phía nam, băng qua vạn dặm sơn hà, điểm đến là một nơi mà mọi người đều đã lãng quên, hoặc không muốn nhắc tới: Phế tích của Thanh Vân Tông đệ nhất phong.

Thanh Vân Tông kể từ sau khi Lục Trầm Chu phản bội và Diệp Thần quật khởi, đã trải qua một cuộc thanh trừng đẫm máu. Đệ Nhất Phong vốn là nơi trú ngụ của đại đệ tử, nay đã hoang phế, cỏ dại mọc lút đầu người. Những vách đá từng lưu lại dấu vết luyện kiếm của Lục Trầm Chu giờ đã bị khắc đè lên bởi vô số lời chửi rủa: *"Nghịch súc", "Ma đầu táng tận lương tâm".*

Tô Thanh Loan bước đi trên những bậc thang đá đầy rêu xanh. Nàng dùng linh thức quét qua mọi ngõ ngách, nhưng không tìm thấy gì ngoài những tàn tích đổ nát. Cho đến khi nàng đi tới sau núi, nơi có một am nhỏ sập sệ, nơi mà theo lời đồn, Lục Trầm Chu thường xuyên bế quan.

Nàng thấy một lão bộc mù, tóc tai bù xù, đang lom khom dùng một cây chổi tre quét sạch những chiếc lá khô trước am.

“Lão nhân gia, người còn ở đây làm gì?” Tô Thanh Loan khẽ hỏi.

Lão bộc dừng lại, đôi mắt mờ đục hướng về phía nàng, thanh âm khô khốc như vỏ cây: “Đang chờ người trở về… Nhưng hình như không phải là người đó.”

“Người nói Lục Trầm Chu?”

Nghe thấy cái tên này, lão bộc khẽ run lên, môi mím chặt. Lão cười khổ: “Vị tiên tử này, cô cũng là đến để nhổ một bãi nước bọt vào cái am này sao? Cứ tự nhiên đi, ai rồi cũng làm vậy cả.”

Tô Thanh Loan lắc đầu: “Ta muốn biết sự thật. Trước khi hắn trở thành ‘Ma Quân’, hắn là người như thế nào?”

Lão bộc im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên ném cây chổi xuống đất, ngồi bệt lên một tảng đá.

“Sự thật? Trong cái giới tu tiên chỉ nhìn vào kết quả này, ai thèm quan tâm đến sự thật? Mười năm trước, có một đệ tử ngoại môn tên là Lý Đại, bị trúng tà thuật biến thành hoạt thi, chuẩn bị bộc phát giết sạch đệ tử cùng phòng. Chính Lục đại sư huynh đã xông vào, dùng cấm thuật dồn toàn bộ tà khí vào cơ thể mình để ép Lý Đại trở lại bình thường. Nhưng khi tông môn đến nơi, họ chỉ thấy Lục Trầm Chu đầy người hắc khí, đứng trên xác của Lý Đại. Họ nói hắn luyện tà công, bắt hắn quỳ dưới chân lôi đài ba ngày ba đêm.”

Tô Thanh Loan giật mình: “Tại sao hắn không giải thích?”

“Giải thích?” Lão bộc cười khàn khàn. “Giải thích để làm gì khi mà trưởng lão chủ quản chính là kẻ lén lút tu luyện tà thuật đó? Nếu Lục sư huynh nói ra, Lý Đại sẽ chết, và hắn cũng chết. Hắn nhận tội, chịu phạt thay, giữ mạng cho đứa trẻ kia. Đó là lần đầu tiên hắn chạm vào hắc khí.”

“Ba năm trước, vụ thảm án ở thôn Hà Nam, mọi người đều nói Lục Trầm Chu tàn sát ba trăm nhân mạng để luyện kiếm. Cô biết sự thật không?” Lão mù đột ngột đứng dậy, kéo Tô Thanh Loan đến sau am, nơi có những ngôi mộ nhỏ không tên.

“Cả thôn đó đã bị ôn dịch của quỷ giới xâm nhiễm. Nếu không giết họ, trong vòng một đêm, cả vạn dặm xung quanh sẽ thành vùng đất chết. Thiên Đạo Minh biết, nhưng họ không dám ra tay vì sợ gánh lấy nhân quả sát nghiệp nặng nề. Chính hắn… chính cái kẻ mà cô gọi là ma đầu ấy, đã quỳ xuống trước từng ngôi mộ, tự tay đưa họ đi, rồi gánh toàn bộ oán khí và huyết nghiệt lên vai mình để bảo vệ bình yên cho các tông môn.”

Tô Thanh Loan cảm thấy đầu óc choáng váng. Những thông tin này hoàn toàn trái ngược với những gì được ghi chép trong thiên hạ tân văn.

“Vì sao lão biết?”

“Vì chính ta là trưởng thôn Hà Nam duy nhất còn sống sót được hắn cứu ra khỏi đám cháy năm đó.” Lão bộc vén áo lên, lộ ra những vết sẹo bỏng đáng sợ. “Hắn ép ta phải im lặng, ép ta phải hận hắn. Hắn bảo, thế giới này cần một anh hùng để sùng bái, và cần một ác ma để căm ghét. Nếu tất cả mọi người đều làm người tốt, thì ai sẽ đứng ra làm kẻ xấu để xử lý những việc bẩn thỉu?”

Bỗng nhiên, một luồng áp lực cực kỳ khủng khiếp từ trên cao giáng xuống.

Hệ thống của Lục Trầm Chu đang ở gần đây!

“Nhiệm vụ Phản diện mới: Ngăn chặn Tô Thanh Loan điều tra quá khứ. Cách thức: Uy hiếp hoặc thương tổn. Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh.”

Giọng nói lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong tâm thức Lục Trầm Chu đang ẩn thân trong không gian kẽ nứt. Hắn nhìn xuống thiếu nữ trong hắc y kiếm phục, đáy mắt thoáng qua một tia dao động.

Hắn thực sự không muốn làm nàng tổn thương. Nhưng nếu không ngăn cản, nàng sẽ vướng vào mớ bòng bong của Thiên Đạo, và cái chết của nàng sẽ trở thành cái cớ để Thiên Đạo tiêu diệt hắn sớm hơn dự kiến.

*“Hệ thống, nếu ta chọn cách uy hiếp ‘cực đoan’ nhưng không thực sự làm hại nàng, vẫn tính hoàn thành chứ?”*

*“Tùy ký chủ diễn xuất. Miễn là điểm thù hận và sự sợ hãi tăng lên.”*

Oanh!

Mây đen kéo đến kín trời, che lấp toàn bộ đỉnh núi Đệ Nhất Phong. Một bóng người mặc trường bào đen, thêu chỉ vàng hình rồng gãy, từ từ hạ xuống giữa màn sương đen kịt. Sát khí cuồn cuộn như sóng thần, ép tới mức Tô Thanh Loan phải lùi lại mấy bước, linh kiếm trong tay nàng không tự chủ được mà rung lên bần bật.

“Thánh nữ Dao Trì, nàng thực sự rất rảnh rỗi.” Giọng nói của Lục Trầm Chu trầm thấp, chứa đựng sự trêu tức và tàn nhẫn lạnh lùng.

Tô Thanh Loan ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt nàng giờ đây không chỉ có sự cảnh giác, mà còn có sự tìm tòi gay gắt: “Lục Trầm Chu! Những lời lão bộc này nói… có đúng không?”

Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười chấn động cả sơn lâm. Hắn vung tay một cái, lão bộc mù bị hất văng ra xa hàng chục trượng.

“Đúng hay sai thì có ý nghĩa gì? Tô Thanh Loan, nàng quá ngây thơ rồi. Thế giới này không có trắng đen, chỉ có kẻ thắng và kẻ thua. Lão già đó già quá rồi, thần trí không minh mẫn, nàng cũng tin?”

Hắn tiến lại gần nàng, mỗi bước chân đều để lại dấu chân cháy xém trên mặt đất. Hắn đưa tay bóp chặt cằm nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực tà khí của mình.

“Nhìn vào mắt ta đây. Nàng thấy gì? Chính nghĩa sao? Sự hy sinh sao? Đừng tự lừa mình dối người nữa. Ta là ma! Ta giết người vì ta thích, ta phản bội tông môn vì đám trưởng lão kia quá ngu ngốc, ta cướp dâu là vì muốn nhìn thấy bản mặt tuyệt vọng của vị ‘Khí Vận Chi Tử’ Diệp Thần kia.”

“Ngươi nói dối!” Tô Thanh Loan hét lên, nước mắt bắt đầu rơi xuống chạm vào tay hắn. “Lục Trầm Chu, nếu ngươi là ma, tại sao ở đỉnh Thiên Tố, nhát kiếm của ngươi lại cố ý chệch đi ba phân? Tại sao hơi ấm từ đạo khí của ngươi vẫn là Thái Thanh khí thuần chính nhất?”

Tay Lục Trầm Chu hơi khựng lại. Tim hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

*“Cảnh báo: Đạo tâm của đối tượng Tô Thanh Loan đang dao động mạnh theo hướng thiện cảm. Ký chủ sắp thất bại nhiệm vụ. Đề nghị tăng mức độ phản diện!”*

Lục Trầm Chu nghiến răng, trong lòng gầm lên: *“Câm miệng!”*

Hắn đột ngột kéo nàng vào sát người mình, khoảng cách gần đến mức họ có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương. Một nhịp tim cuồng loạn, một nhịp tim đầy đau đớn.

“Nàng muốn biết sự thật sao?” Hắn ghé sát tai nàng, giọng nói như tiếng rít của ác quỷ. “Sự thật là, ta cần máu của nàng. Thánh huyết Dao Trì là mảnh ghép cuối cùng để ta luyện thành *Vạn Ma Phệ Thiên Trận*. Nàng tưởng ta đưa nàng đến đây là tình cờ? Không, ta dụ nàng đến đây để không ai có thể cứu được nàng.”

Hắn đột ngột buông nàng ra, vung tay một cái, một trận pháp màu huyết đỏ bừng lên bao phủ lấy Đệ Nhất Phong.

“Diệp Thần sắp đến đây rồi. Nàng đoán xem, khi hắn thấy ta hành hạ nàng, hắn sẽ bộc phát ra sức mạnh khí vận lớn đến mức nào? Ha ha ha!”

Tô Thanh Loan nhìn trận pháp màu máu, nhìn người đàn ông trước mặt đang dần trở nên xa lạ và tàn ác. Nhưng kỳ lạ thay, nàng không cảm thấy sợ hãi. Nàng nhìn thấy đôi bàn tay đang giấu sau lưng của hắn đang run rẩy, nhìn thấy mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương của hắn.

Hắn đang diễn.

Hắn đang ép nàng phải hận hắn. Hắn đang dùng cách cực đoan nhất để đẩy nàng về phía Diệp Thần – phía được gọi là chính nghĩa, để bảo vệ nàng khỏi cái hố đen mà hắn đang tự nguyện nhảy xuống.

“Lục Trầm Chu… Ngươi thực sự là kẻ ngu xuẩn nhất mà ta từng gặp.”

Nàng đột nhiên thu kiếm, đứng thẳng người giữa trận pháp đầy sát cơ.

Lục Trầm Chu khựng lại, đôi mắt đỏ rực thoáng hiện một tia kinh ngạc: “Nàng làm gì?”

“Ngươi muốn ta hận ngươi? Được. Ngươi muốn đóng vai ma đầu? Ta sẽ diễn cùng ngươi.” Nàng lau đi dòng lệ, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Nhưng hãy nhớ lấy, Lục Trầm Chu. Từ nay về sau, mạng của ngươi không thuộc về Thiên Đạo, cũng không thuộc về giới tu chân. Nó thuộc về ta. Ta sẽ không giết ngươi cho đến khi ta lột trần bộ mặt giả dối này của ngươi trước bàn dân thiên hạ!”

Lục Trầm Chu đứng sững lại trong gió lạnh.

Tiếng thông báo của Hệ thống vang lên liên hồi:
*“Nhiệm vụ thất bại. Hình phạt: Sấm sét rèn luyện cơ thể ba canh giờ.”*
*“Đặc biệt: Tô Thanh Loan sinh ra ‘Chấp niệm định mệnh’ với ký chủ. Điểm liên kết nhân quả tăng vọt!”*

Hắn thở dài, hắc khí xung quanh tan biến, để lộ ra gương mặt mệt mỏi nhưng thanh tú dưới ánh trăng mờ ảo.

“Đã bảo làm phản diện rất khó mà…” Hắn lẩm bẩm một mình khi Tô Thanh Loan đã quay lưng bỏ đi.

Nàng không nhìn thấy, ngay khi nàng vừa bước ra khỏi trận pháp, Lục Trầm Chu đã gục xuống, máu đen tràn ra từ khóe miệng vì tác dụng phụ của việc ép buộc nghịch chuyển đạo khí để che giấu chân tướng.

Lão bộc mù từ bóng tối bò ra, tiếng rên rỉ u sầu: “Đại sư huynh… tại sao phải khổ thế này?”

Lục Trầm Chu cười nhẹ, nhìn về phía bóng lưng của Tô Thanh Loan đang mờ dần: “Lão mù, thế gian này nếu tất cả mọi người đều tỉnh táo, thì ai sẽ gánh vác cái điên cuồng của Thiên Đạo? Một mình ta chìm sâu vào bùn lầy là đủ rồi.”

Trận sấm sét của Hệ thống bắt đầu giáng xuống. Trong bóng đêm tĩnh mịch của Đệ Nhất Phong, một kẻ phản diện đang chịu hình phạt tàn khốc, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như những vì sao trên bầu trời.

Tô Thanh Loan, nàng bắt đầu hiểu rồi sao? Tiếc là, càng hiểu rõ ta, nàng sẽ càng đau khổ. Bởi vì kẻ phản diện như ta, không được phép có một cái kết viên mãn.

Phía chân trời, ánh sáng của Diệp Thần – ánh sáng của chính nghĩa và khí vận – đang rầm rộ lao tới. Trận chiến tiếp theo, lại sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8