Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 41: Vượt qua Thiên Nhận**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:09:08 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 41: VƯỢT QUA THIÊN NHẬN**

Gió gào rít như tiếng oan hồn ai oán, vắt ngang bầu trời hạ giới là một dải lụa xám xịt, vặn vẹo và đầy những khe nứt không gian đen ngòm. Đó chính là Thiên Nhận – ranh giới vĩnh hằng ngăn cách giữa Hạ Giới cằn cỗi và Trung Giới Linh Hoang tràn đầy linh khí.

Tại nơi đây, quy tắc không gian bị bẻ cong đến mức cực hạn. Những cơn lốc hư không đủ sức nghiền nát một tu sĩ Trúc Cơ thành bụi mịn trong chớp mắt. Nhưng ngay lúc này, giữa tâm bão của sự hủy diệt, một bóng người mặc hắc y thêu chỉ vàng vẫn đứng sừng sững.

Lục Trầm Chu đứng trên mũi của một mảnh vỡ phi thuyền cổ xưa, tà áo tung bay trong gió lốc, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất một phần gương mặt thanh tú nhưng lạnh lẽo như băng ngàn năm. Đôi mắt hắn không có lấy một chút gợn sóng, chỉ có sự bình thản đến đáng sợ.

“Chủ thượng, phía trước là phong ấn của Lâm gia thuộc Trung Giới. Họ canh giữ lối vào Thiên Nhận này đã ba trăm năm, bất cứ ai không có ‘Thông Giới Lệnh’ đều bị coi là tà tu và bị trảm lập quyết.”

Khương Ngân đứng sau lưng hắn nửa bước, bóng dáng gầy gò của thiếu niên như hòa làm một với bóng tối. Thanh đoản kiếm mang theo sát khí thâm trầm quấn quanh cổ tay hắn, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.

Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Thông Giới Lệnh? Thứ đó dành cho những kẻ tôn thờ trật tự của Thiên Đạo. Còn chúng ta… không cần.”

Dứt lời, trong đầu hắn vang lên âm thanh lạnh lẽo của Hệ Thống:

【 *Ting! Nhiệm vụ phản diện bắt buộc phát động: "Sự kiêu ngạo của kẻ đào đào tẩu".* 】
【 *Nội dung: Trực diện đột phá Thiên Nhận, đánh tan đội hộ vệ của Lâm gia, phế bỏ thiên phú của tiểu thiếu gia Lâm Vũ đang trấn giữ tại đây. Không được thương lượng, không được thỏa hiệp.* 】
【 *Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, một lọ "Ma Tủy Tinh Chất".* 】
【 *Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị thiêu đốt trong u hỏa 49 ngày.* 】

Khóe môi Lục Trầm Chu khẽ nhếch lên một độ cong đầy chế giễu. Hệ thống này lúc nào cũng vậy, nó luôn chọn những thời điểm này để đẩy hắn vào con đường không thể quay đầu. Đánh tan Lâm gia? Đó là một trong những thế gia có thực lực nhất tại biên cảnh Trung Giới, hành động này chẳng khác nào chính thức tuyên chiến với trật tự của giới tu hành tầng trên.

Nhưng, hắn có quyền lựa chọn sao?

“Đi thôi.”

Lục Trầm Chu nhẹ nhàng đạp chân một cái, mảnh vỡ phi thuyền bên dưới chân hắn bỗng chốc bùng nổ Ma khí đen kịt, lao thẳng về phía bức màn ánh sáng rực rỡ phía trước – nơi tọa lạc của Thiên Môn Trạm.

Tại Thiên Môn Trạm, một kiến trúc xa hoa bay lơ lửng giữa không trung, được bao phủ bởi những đại trận phòng ngự hào nhoáng.

Lâm Vũ, một thiếu niên mặc cẩm y thêu mây trắng, trên người đầy những trang sức linh thạch quý giá, đang nhàn nhã nhấm nháp linh trà. Hắn là thiên tài của Lâm gia, tuổi đời còn trẻ đã đạt đến Trúc Cơ viên mãn, được giao trọng trách canh giữ Thiên Nhận để "rèn luyện tâm tính".

“Hừ, đám sâu bọ Hạ Giới kia ngày nào cũng mơ mộng leo lên Linh Hoang Giới. Đúng là lũ hạ đẳng không biết tự lượng sức mình.” Lâm Vũ nhìn xuống vách ngăn không gian dưới chân, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.

“Báo! Thiếu gia, có vật thể không xác định đang lao nhanh về phía Thiên Môn! Tốc độ cực nhanh, mang theo ma khí cực đậm!” Một tên hộ vệ hớt hải chạy vào báo cáo.

Lâm Vũ nhíu mày, đặt chén trà xuống, vẻ mặt hiện lên sự hưng phấn tàn nhẫn: “Ồ? Lại có một con chuột muốn nạp mạng sao? Mở đại trận, để ta xem là kẻ nào chán sống.”

Khi Lâm Vũ bước ra ban công của Thiên Môn Trạm, hắn nhìn thấy một luồng hắc khí như một con hắc long hung tàn, xé toạc sương mù hư không mà lao tới. Đứng đầu luồng hắc khí ấy là một nam nhân trẻ tuổi với khí chất cô độc nhưng bá đạo vô song.

“To gan! Đây là lãnh địa của Lâm gia, kẻ nào dám xâm phạm?” Lâm Vũ hét lớn, thanh phi kiếm vàng rực trên lưng hắn vang lên tiếng ngân, bắn ra hàng ngàn tia kiếm khí sắc lẹm.

Lục Trầm Chu nhìn vị "thiên tài" trước mắt, trong mắt hắn, kẻ này chỉ là một đóa hoa trong lồng kính, được nuôi dưỡng bởi vô số tài nguyên nhưng chưa từng kinh qua sinh tử thực thụ. Ánh mắt hắn đảo qua luồng khí vận vàng óng trên đầu Lâm Vũ – đây là một tiểu Khí Vận Chi Tử, kẻ sẽ có tiền đồ xán lạn nếu không gặp phải hắn ngày hôm nay.

“Ta mượn đường đi vào Trung Giới.” Giọng Lục Trầm Chu bình thản, nhưng truyền đi trong hư không lại như tiếng sấm nổ bên tai khiến các tu sĩ của Lâm gia rung chuyển tâm thần.

“Mượn đường? Ngươi có Thông Giới Lệnh không? Ngươi có tu vi Kim Đan của thượng tông chứng thực không?” Lâm Vũ cười lạnh: “Nếu không có, vậy thì nộp mạng đi! Lôi hỏa trận, khai cho ta!”

Ầm!

Bầu trời quanh Thiên Môn Trạm bỗng chốc chuyển thành màu tím của lôi điện và màu đỏ của hỏa diễm. Hàng ngàn mũi tên lửa mang theo sấm sét giáng xuống như mưa rào, bao phủ lấy vị trí của Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu không hề né tránh. Hắn đưa tay ra, kiếm gãy *Thánh Tội* xuất hiện trong lòng bàn tay. Ma khí từ kinh mạch hắn cuồn cuộn đổ vào thanh kiếm, khiến những vết rạn nứt trên lưỡi kiếm rỉ ra thứ ánh sáng đỏ như máu.

“Chém.”

Chỉ một từ nhẹ hẫng.

Một đạo kiếm quang đen kịt dài hàng trăm trượng bỗng chốc xé toạc không gian. Nó không mang theo thanh thế hào hùng, mà mang theo một loại quy tắc tiêu diệt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Lôi hỏa của đại trận khi chạm vào đạo kiếm quang này bỗng chốc vụt tắt như nến trước gió.

*Răng rắc!*

Đại trận phòng ngự của Lâm gia – thứ vốn có thể ngăn chặn tu sĩ Kim Đan kỳ – lại bị chém ra một khe nứt khổng lồ.

Sắc mặt Lâm Vũ đại biến: “Làm sao có thể? Ngươi… ngươi chỉ là tu sĩ Hạ Giới!”

Lục Trầm Chu không đáp, hắn lướt đi trong hư không, bóng dáng nháy mắt đã hiện ra ngay trước mặt Lâm Vũ. Khoảng cách gần đến mức Lâm Vũ có thể ngửi thấy mùi máu tanh lẫn lộn với mùi đàn hương thanh lạnh trên người hắn.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì? Cha ta là Lâm Thiên Hải, tu sĩ Nguyên Anh kỳ! Ngươi dám động vào ta…”

“Lâm gia các ngươi canh giữ Thiên Nhận, hưởng thụ tài lộc, nhưng lại coi sinh linh hạ giới như cỏ rác. Hôm nay, ta không chỉ mượn đường, mà còn muốn phá bỏ cái xiềng xích mà các ngươi tự đặt ra.”

Lục Trầm Chu dứt lời, bàn tay hắn như gọng kìm bóp chặt lấy cổ Lâm Vũ, nhấc bổng hắn lên.

“Hệ thống, nhiệm vụ là phế bỏ thiên phú của hắn đúng không?” Lục Trầm Chu hỏi trong tâm trí, giọng điệu mang theo sự mệt mỏi thầm kín.

【 *Ký chủ thực hiện chính xác. Xin hãy phế bỏ linh căn của mục tiêu ngay lập tức.* 】

Lục Trầm Chu nhìn vào đôi mắt tràn đầy sợ hãi của Lâm Vũ. Hắn biết, một khi ra tay, Lâm Vũ từ một thiên tài vạn người mê sẽ trở thành một phế nhân, bị chính gia tộc mình ruồng rẫy. Sự tàn độc này chính là cách mà Thiên Đạo vận hành – kẻ mạnh định đoạt số phận kẻ yếu.

“Trách thì trách, ngươi sinh ra dưới sự che chở của một cái Đạo đã mục nát.”

Ma khí từ lòng bàn tay Lục Trầm Chu như những con rắn độc, hung hãn xông vào đan điền của Lâm Vũ.

“A!!!”

Tiếng hét thê lương vang thấu mây xanh. Linh căn của Lâm Vũ vỡ vụn từng mảnh dưới sức mạnh ma đạo cường đại. Khí vận vàng óng trên đầu hắn bị Ma khí nuốt chửng, chuyển thành một màu xám xịt của sự diệt vong.

Lục Trầm Chu buông tay, Lâm Vũ rơi rụng xuống sàn nhà như một tấm giẻ rách, hơi thở thoi thóp, ánh mắt vô thần.

“Thiếu gia!” Đám hộ vệ xung quanh kinh hoàng, nhưng không một ai dám xông lên. Uy áp của Lục Trầm Chu lúc này đã hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của bọn họ về một tu sĩ từ Hạ Giới. Hắn đứng đó, giữa đống đổ nát của Thiên Môn Trạm, khí chất tà mị và lạnh lùng như một vị thần ma hạ thế.

【 *Ting! Nhiệm vụ hoàn thành. Ký chủ đã gieo rắc sự sợ hãi và hận thù sâu sắc vào một thế gia Trung Giới. Nhận được 50.000 Điểm Nghịch Mệnh.* 】
【 *Cảnh báo: Lệnh truy nã của Lâm gia và minh ước các thế gia biên cảnh đang được kích hoạt. Độ khó của hành trình Trung Giới tăng lên cấp bậc ‘Cửu Tử Nhất Sinh’.* 】

Lục Trầm Chu nghe âm thanh hệ thống nhưng mặt không đổi sắc. Hắn quay sang nhìn Khương Ngân đang thu dọn chiến trường trong bóng tối: “Lấy sạch tài nguyên linh thạch ở đây, chúng ta đi tiếp.”

Khương Ngân lẳng lặng gật đầu, động tác cực nhanh. Với hắn, Lục Trầm Chu dù có giết sạch người ở đây cũng là lẽ tự nhiên. Hắn chỉ quan tâm đến mệnh lệnh của chủ nhân.

Vượt qua Thiên Môn Trạm đổ nát, Lục Trầm Chu và Khương Ngân chính thức bước vào không gian lõi của Thiên Nhận.

Cảm giác đầu tiên là sự nghẹt thở. Linh khí ở đây đậm đặc gấp hàng trăm lần Hạ Giới, nhưng lại xen lẫn với áp lực cực đại của Thiên Quy. Những tu sĩ thông thường nếu bước vào đây mà không có hộ thân bảo vật, lục phủ ngũ tạng sẽ lập tức bị ép nát bởi áp suất linh khí.

Nhưng đối với Lục Trầm Chu, kẻ tu luyện *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*, đây lại là một bữa tiệc tuyệt vời. Ma công của hắn như một cái động không đáy, điên cuồng thôn phệ linh khí xung quanh, biến nó thành ma lực tinh thuần nhất để tôi luyện gân cốt.

Mỗi bước chân hắn đi qua, không gian như chấn động theo nhịp tim của hắn.

“Chủ thượng, người thực sự muốn đối đầu với tất cả các thế gia Trung Giới sao?” Khương Ngân bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói trầm khàn vang lên giữa tiếng gió hú.

Lục Trầm Chu dừng bước, đứng nhìn vách ngăn không gian mỏng manh phía trước, sau đó chính là Trung Giới Linh Hoang đích thực. Hắn khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức dường như chỉ mình hắn nghe thấy: “Khương Ngân, ngươi có bao giờ thấy một kẻ chết đuối cố gắng bám lấy một thanh kiếm sắc để ngoi lên mặt nước chưa?”

Khương Ngân sững người, lắc đầu.

“Ta chính là kẻ đó. Thanh kiếm sắc này chính là danh hiệu ‘Ma Quân’ mà thế giới này ép ta mang lấy. Nếu ta buông ra, ta sẽ chìm xuống biển sâu của sự diệt vong. Nếu ta cầm lấy, đôi tay ta sẽ đẫm máu, nhưng ít nhất… ta có thể kéo cả cái thế giới giả dối này lên cùng với mình.”

Lục Trầm Chu đưa tay chạm vào vách ngăn không gian. Cảm giác lạnh lẽo và sắc bén truyền tới từ đầu ngón tay.

Hắn biết, sau khi vượt qua ranh giới này, hắn sẽ không còn đường lui. Diệp Thần – vị Khí Vận Chi Tử mà hắn vừa “phế bỏ giúp” ở hồi trước – chắc chắn đang ở một nơi nào đó tại Trung Giới này, nhận lấy những kỳ ngộ kinh thiên động địa khác để phục thù. Còn hắn, hắn vẫn sẽ phải tiếp tục đóng vai ác, tiếp tục cướp đoạt, tiếp tục bị nguyền rủa để tích lũy sức mạnh chống lại một kẻ thù khủng khiếp hơn nhiều: Thiên Đạo.

“Hệ thống, sau khi vào Trung Giới, mục tiêu tiếp theo là gì?”

【 *Ting! Mục tiêu tiếp theo: Trở thành đệ tử hắc ám của một Thánh địa chính đạo, khuấy đảo cuộc thi Thiên Tài Trung Giới.* 】

Lục Trầm Chu khẽ cười, nụ cười mang theo sự tự giễu và một chút điên cuồng: “Lại là trò ‘cừu non đội lốt sói’ sao? Hoặc ngược lại…”

Hắn đột ngột vận lực, *Thánh Tội* kiếm bộc phát một tia kiếm khí vạn trượng, trực tiếp chém đôi vách ngăn Thiên Nhận!

*Ầm!!!*

Một luồng ánh sáng chói lòa tràn ra, bao phủ lấy toàn bộ không gian. Khi ánh sáng tan đi, hơi thở của vùng đất Linh Hoang tràn tới – đó là mùi thơm của linh thảo thượng phẩm, mùi của những núi đá linh thạch lâu năm, và cả mùi của quyền lực lẫn sự thối nát che giấu dưới lớp hào quang thần thánh.

Trung Giới, hay còn gọi là Linh Hoang Giới, hiện ra trước mắt. Những hòn đảo lơ lửng trên không trung, những thác nước từ trời cao đổ xuống, những phi thuyền to lớn như những thành phố di động đang bay lượn giữa các tầng mây. Đây là nơi khởi đầu của những truyền thuyết chân chính, cũng là nơi chôn cất vô số những kẻ nuôi mộng xưng bá.

Lục Trầm Chu đạp trên mây đen, bước vào vùng đất mới.

Cùng lúc đó, tại Dao Trì Thánh Địa, trong một động phủ linh khí dào dạt được bao quanh bởi ngàn đóa sen trắng.

Tô Thanh Loan đột ngột mở mắt ra từ trạng thái nhập định. Nàng cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại, một cảm giác bất an không rõ nguồn gốc dâng trào. Nàng chậm rãi bước ra khỏi động phủ, nhìn về hướng biên cảnh Thiên Nhận – nơi ánh mặt trời đang bị che khuất bởi một tầng mây đen xa xăm.

“Hắn… đến rồi sao?” Nàng thì thầm, bàn tay nắm chặt vạt áo lụa màu xanh nhạt.

Kể từ trận chiến ấy tại Hạ Giới, hình bóng của người nam nhân mặc hắc y đó vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí nàng. Nàng không thể quên được ánh mắt buồn bã của hắn khi xuống tay với Diệp Thần, cũng không thể quên được cảm giác ấm áp bí ẩn khi hắn chữa trị cho nàng trong lúc nàng tưởng mình đã chết.

“Sư muội, sao muội lại đứng đây?” Một nam tử tuấn lãng khôi ngô, cưỡi trên lưng hạc trắng từ xa bay tới. Hắn chính là đệ nhất thiên tài của Dao Trì Thánh Địa – Sở Tiêu.

Tô Thanh Loan thu lại tâm tình, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng vốn có: “Không có gì, chỉ là thấy tâm thần không yên.”

Sở Tiêu mỉm cười ôn hòa: “Có lẽ muội đang lo cho cuộc thi Thiên Tài Trung Giới sắp tới. Nghe nói lần này có rất nhiều dị số xuất hiện. Thậm chí có tin đồn tên ác ma từ Hạ Giới – Trầm Chu Ma Quân – đã giết chết người của Lâm gia và đang tiến sâu vào lãnh thổ của chúng ta.”

Đôi mắt Tô Thanh Loan khẽ rung động: “Hắn thực sự đã tới?”

“Muội không cần lo.” Sở Tiêu ánh mắt hiện lên vẻ kiên định xen lẫn kiêu ngạo: “Một kẻ từ vùng đất hoang sơ như Hạ Giới, dù có chút thủ đoạn thì ở Trung Giới này cũng chỉ là một quân cờ không đáng nhắc tới. Nếu hắn dám lộ diện, ta sẽ đích thân dùng kiếm để khai trừ cái tên ác ma đó khỏi nhân thế này.”

Tô Thanh Loan nhìn Sở Tiêu, lại nghĩ về bóng dáng cô độc của Lục Trầm Chu. Nàng thầm thở dài trong lòng: *Sở Tiêu huynh, huynh không biết người mà huynh đang muốn giết… thực chất là hạng người thế nào đâu.*

Dưới chân núi của Linh Hoang Giới, tại một quán trọ hẻo lánh dành cho tu sĩ tán tu.

Lục Trầm Chu ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén rượu đắng. Phía sau hắn, Khương Ngân đang lẳng lặng lau vết máu còn sót lại trên đoản kiếm.

Xung quanh, những tu sĩ khác đang bàn tán xôn xao về vụ việc ở Thiên Môn Trạm.

“Các ngươi nghe thấy chưa? Lâm gia thiếu gia bị phế linh căn rồi! Kẻ ra tay là một tên Ma đầu đến từ vùng quê hẻo lánh hạ giới!”
“Hừ, Lâm gia đã phát lệnh truy nã toàn giới rồi. Một triệu linh thạch thượng phẩm để đổi lấy cái đầu của hắn!”
“Nghe nói kẻ đó tên là Lục Trầm Chu? Trầm Chu Ma Quân? Đúng là cái tên mang theo xui xẻo mà.”

Lục Trầm Chu khẽ nhấp một ngụm rượu, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng nhưng trong lòng hắn lại yên bình lạ kỳ. Danh hiệu của hắn đã đi trước bước chân của hắn, con đường phản diện mà hệ thống vạch ra đang bắt đầu vận hành với tốc độ kinh hồn.

【 *Nhiệm vụ mới: Tìm cách gia nhập Thanh Vân Kiếm Tông – môn phái mạnh nhất vùng biên cảnh, bằng danh phận một kẻ nhút nhát và tài năng tầm thường.* 】

Lục Trầm Chu đặt chén rượu xuống, khẽ cười: “Hết đóng vai ác ma tàn nhẫn, giờ lại đến vai phế vật ẩn mình sao? Hệ thống, ngươi đúng là biết cách tra tấn người khác.”

Hắn đứng dậy, để lại một viên linh thạch trên bàn rồi cùng Khương Ngân bước vào màn đêm đang buông xuống.

Trung Giới, mười năm bình yên có lẽ đã sắp kết thúc. Vì khi con quỷ mang danh Đạo Tổ đã tới, mọi quy tắc vốn có sẽ chỉ còn lại tro bụi.

**[Lời dẫn của tác giả]:**
Lục Trầm Chu đã chính thức đặt chân lên Trung Giới Linh Hoang. Hành trình của hắn ở đây không còn là sự bắt nạt những kẻ yếu đuối ở Hạ Giới, mà là sự đấu trí, đấu dũng với những thế lực đã tồn tại hàng ngàn năm. Mỗi một hành động phản diện mà hệ thống yêu cầu thực chất lại đang vô tình chặt đứt một nút thắt của Thiên Đạo mục nát.

Tại chương tiếp theo, Lục Trầm Chu sẽ phải thay hình đổi dạng thế nào để lọt vào Thanh Vân Kiếm Tông? Và liệu hắn có gặp lại Tô Thanh Loan hay Diệp Thần trong một tư thế mà không ai có thể ngờ tới?

Hãy chờ đón: **Chương 42: Kiếm Tông Phế Vật – Kẻ Mang Tên 'Mộ Trần'.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8