Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 44: Vả mặt trưởng lão**
**CHƯƠNG 44: MA UY TRẤN ÁP, CHẤN CHỈNH GIA PHONG**
Cơn mưa rừng vùng biên thùy Lạc Vân thành đổ xuống mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi lên mái hiên cũ kỹ của Tiên Lâm Quán – một trạm dừng chân đổ nát nằm heo hút giữa những rặng phong đỏ.
Trong quán, ngọn nến le lói tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng một thanh niên mặc hắc y đang ung dung ngồi bên bàn gỗ. Lục Trầm Chu chậm rãi rót một chén trà nguội, động tác tao nhã đến lạ thường, như thể hắn không phải kẻ đang bị cả Tu chân giới truy sát, mà là một vương gia đang thưởng ngoạn cảnh xuân.
Bên cạnh hắn, Khương Ngân đứng lặng lẽ như một pho tượng đá, bàn tay không rời khỏi cán kiếm đen ngòm. Đôi tai gã hơi động đậy, thanh âm khàn khàn vang lên:
“Chủ nhân, họ đến rồi. Sáu người, ba vị Kim Đan sơ kỳ, hai vị Kim Đan trung kỳ… và một người đã chạm đến hậu kỳ.”
Lục Trầm Chu nhấp một ngụm trà, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Lục gia quả nhiên vẫn còn chút vốn liếng. Vì muốn bắt một đứa ‘nghịch tử’ như ta, mà ngay cả Nhị trưởng lão cũng đích thân xuất quan.”
“Ầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát của Tiên Lâm Quán bị một luồng linh lực cuồng bạo đánh nát vụn. Gió lạnh kèm theo hơi nước xộc vào bên trong, làm ngọn nến duy nhất phụt tắt. Trong bóng tối, sáu đạo hào quang màu thanh sắc rực rỡ hiện ra, bao vây lấy bàn trà của Lục Trầm Chu.
Dẫn đầu là một lão giả tóc bạc trắng, đôi mắt chim ưng sắc lẹm, chính là Nhị trưởng lão Lục gia – Lục Hoài. Lão cầm trong tay một thanh trường kiếm rung động liên hồi, khí thế bức người.
“Nghịch tử! Ngươi còn mặt mũi nào mà ngồi đây uống trà?” Lục Hoài quát lớn, giọng nói như sấm rền trong không gian chật hẹp. “Ngươi đốt cháy tàng thư các, tẩu tán toàn bộ linh thạch dự trữ của gia tộc, còn dám phế bỏ gân mạch của mấy vị sư đệ thủ kho. Tội ác của ngươi, dẫu có lột da trút xương cũng không rửa sạch!”
Lục Trầm Chu buông chén trà xuống, thản nhiên ngước mắt nhìn lão:
“Lễ nghi gia tộc dạy trưởng lão rằng phải đạp cửa khi gặp hậu bối sao? Hay là, vì số linh thạch kia không rơi vào túi riêng của ngài, nên ngài mới nóng lòng như vậy?”
“Láo xược!” Một vị trưởng lão khác bước tới, mặt đỏ tía tai chỉ thẳng vào mặt Lục Trầm Chu. “Thanh Hà Phái đã phát lệnh truy nã toàn cảnh. Nếu hôm nay Lục gia không đem đầu ngươi về tạ tội, cả gia tộc sẽ bị san phẳng vì tội chứa chấp ma tu. Ngươi có biết mình đang làm gì không?”
【 Đinh! Hệ thống phát hiện tình huống thích hợp để hành ác. 】
Thanh âm cơ khí lạnh lẽo của Hệ thống bỗng vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, mang theo một chút trào phúng:
【 Nhiệm vụ Phản diện mới: “Khinh sư diệt tổ”. 】
【 Yêu cầu: Trong vòng 15 phút, bắt toàn bộ sáu vị trưởng lão đang có mặt phải quỳ xuống trước mặt ký chủ, đồng thời tự tay tát vào mặt mình vì tội danh “có mắt không tròng”. 】
【 Phần thưởng: 500 điểm Nghịch Mệnh, khai mở tầng thứ hai của công pháp “Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết”. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Bị linh lực phản phệ, tu vi giảm xuống một đại cảnh giới. 】
Lục Trầm Chu hơi nheo mắt lại. Lại là những nhiệm vụ khiến hắn trở thành kẻ thù chung của nhân loại. Hắn nhìn qua đám trưởng lão này, ngoài mặt thì đầy vẻ công chính liêm minh, nhưng thực chất, thông qua “Nhãn quan Khí vận” của hệ thống, hắn thấy rõ những làn khói đen đục ngầu quấn quýt trên đầu họ.
Sáu kẻ này, vốn đã bí mật ký kết khế ước với Thanh Hà Phái, dự định đêm nay sẽ lấy đầu hắn làm lễ vật để thăng quan tiến chức, đồng thời dâng hiến toàn bộ tài sản của Lục gia cho người ngoài để bảo toàn mạng sống bản thân.
Nếu hắn không ra tay trước, Lục gia thực sự sẽ mất trắng, cha hắn – Lục Trường Không – sẽ bị chính những “anh em” này đâm sau lưng.
“Nghịch tử, chịu trói đi!” Lục Hoài không kiên nhẫn thêm được nữa, thanh trường kiếm hóa thành một đạo cầu vồng xé toạc màn đêm, đâm thẳng vào bả vai Lục Trầm Chu. Lão không muốn giết ngay, lão muốn bắt sống để tra khảo nơi hắn giấu số tài sản khổng lồ kia.
Lục Trầm Chu vẫn ngồi yên, chỉ có điều, một luồng khí đen kịt từ cơ thể hắn bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một đôi bàn tay khổng lồ bằng sương mù, trực tiếp kẹp chặt lấy lưỡi kiếm của Lục Hoài.
“Rắc!”
Tiếng kim loại rạn nứt vang lên chói tai. Một thanh linh kiếm cấp bậc Hoàng giai cấp cao, dưới bàn tay ma khí kia, lại giòn rụm như bánh quế.
Lục Hoài trợn tròn mắt, kinh hãi thốt lên: “Nguyên Anh… Không! Sức mạnh này không thuộc về giới này! Ngươi rốt cuộc đã luyện thứ tà công gì?”
Lục Trầm Chu đứng dậy, tà áo hắc y tung bay dù không có gió. Khí chất u uất thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tàn bạo ẩn tàng cực hạn.
“Ta luyện công pháp gì không quan trọng.” Lục Trầm Chu tiến lên một bước, mỗi bước chân rơi xuống, mặt đất của Tiên Lâm Quán lại nứt ra, một áp lực từ cấp độ linh hồn đè nặng lên vai sáu vị trưởng lão. “Quan trọng là, các người đã bán đứng gia tộc lấy vinh hoa, mà còn dám nhân danh đạo lý ở trước mặt ta sao?”
“Ngươi nói bừa! Chúng ta vì bảo vệ đại cục!” Một trưởng lão cố gắng gồng mình chống lại áp lực, tay kết ấn định tung chiêu.
Lục Trầm Chu hừ lạnh một tiếng, ma khí hóa thành hàng vạn sợi tơ mỏng, xuyên qua khoảng không, chuẩn xác quấn lấy cổ chân của sáu người bọn họ.
“Quỳ xuống!”
Tiếng quát của hắn không lớn, nhưng mang theo sức mạnh nghìn quân.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Sáu tiếng va chạm nặng nề vang lên. Cả sáu vị trưởng lão, bao gồm cả Nhị trưởng lão Lục Hoài đang ở đỉnh phong Kim Đan, đều bị một sức mạnh vô hình ép gập đầu gối, quỳ sụp xuống mặt đất, làm nứt cả nền đá xanh.
“Lục Trầm Chu! Ngươi dám làm loạn luân thường đạo lý! Ngươi sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt!” Lục Hoài gào lên, mặt già đỏ gay vì nhục nhã.
Lục Trầm Chu đi tới trước mặt lão, nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc:
“Thiên Đạo? Thiên Đạo mà các người thờ phụng là kẻ bảo kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, bảo trưởng bối có thể tùy ý giết hại hậu bối sao?”
Hắn xoay nhẹ thanh kiếm gãy “Thánh Tội” trên tay, sát khí khiến nhiệt độ trong căn quán hạ xuống mức đóng băng.
“Hệ thống bắt ta làm phản diện, có lẽ là vì đối diện với những hạng đạo đức giả như các người, đạo lý của chính nhân quân tử thực sự không dùng được.”
Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm vào Lục Hoài, thanh âm mang theo sự mê hoặc của ma quỷ:
“Các người không phải muốn làm tay sai cho Thanh Hà Phái sao? Vậy thì hãy tự nói cho thiên hạ biết, các người đã nhận được bao nhiêu tiền tài để chuẩn bị ám toán gia chủ Lục Trường Không vào ngày mai? Tự tát vào mặt mình một cái, ta sẽ để các người nói một câu chân thực.”
Một luồng ma khí xâm nhập vào thức hải của sáu người. Trong lòng họ bỗng dâng lên một sự sợ hãi tột cùng, ý chí kháng cự bị bẻ gãy hoàn toàn.
“Bốp!”
Nhị trưởng lão Lục Hoài là người đầu tiên xuống tay. Một cái tát vang dội, khiến khóe miệng lão chảy máu, răng cũng rụng ra mấy chiếc.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Những tiếng vỗ tay vào mặt liên tiếp vang lên trong gian quán tối tăm. Những vị trưởng lão vốn dĩ cao cao tại thượng, giờ đây giống như những kẻ điên, tự mình tát mình đến mức mặt mày sưng vù, biến dạng.
Lục Trầm Chu lạnh nhạt nhìn cảnh tượng này. Trong thâm tâm hắn, một tia ghê tởm thoáng qua. Đây chính là nhiệm vụ mà hệ thống yêu cầu – làm nhục người thân, phá nát gia phong. Thế nhưng, nếu không dùng cách này để phá nát quyền lực của họ, ngày mai khi hắn rời đi, cha hắn chắc chắn sẽ bị đám người này âm mưu phế truất và hạ độc thủ.
“Chủ nhân, Thanh Hà Phái hình như có người đang tiến về phía này ở hướng đông bắc.” Khương Ngân thấp giọng báo cáo.
Lục Trầm Chu gật đầu. Hắn biết, thời gian của mình không nhiều.
“Đủ rồi.”
Sáu vị trưởng lão dừng tay, ánh mắt thất thần, quỳ rạp dưới đất không dám ngẩng lên. Lục Trầm Chu lấy ra một mảnh ngọc giản, bên trong ghi chép lại toàn bộ bằng chứng thông đồng của bọn họ với Thanh Hà Phái mà hắn đã dùng điểm hệ thống để điều tra được.
Hắn ném ngọc giản trước mặt Lục Hoài:
“Cầm lấy cái này, quay về thú nhận với cha ta. Nếu ông ấy tha mạng cho các người, đó là phước phần của các người. Nhưng từ nay về sau, nếu ai dám chạm vào một sợi tóc của gia tộc dưới danh nghĩa Thanh Hà Phái, thanh kiếm này của ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc cắt đứt gân tay các người đâu.”
Dứt lời, Lục Trầm Chu vung kiếm. Một đường kiếm khí màu đen tuyền lướt qua nhanh như chớp.
“Á!”
Sáu tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên. Khí hải của sáu người bọn họ bỗng chốc bị ma khí chọc thủng một lỗ nhỏ. Tu vi không mất hoàn toàn, nhưng trong vòng mười năm tới, họ sẽ không thể thi triển được linh lực vượt quá mức Luyện Khí kỳ. Mười năm, đủ để cha hắn củng cố lại toàn bộ Lục gia và loại bỏ hoàn toàn sự thâm nhập của kẻ thù.
【 Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ “Khinh sư diệt tổ”. Đánh giá: Cực độ tàn nhẫn. 】
【 Thưởng: 500 điểm Nghịch Mệnh. Kích hoạt thuộc tính ẩn: Ma uy chấn nhiếp (Tăng 20% sát thương lên kẻ thù có cấp bậc thấp hơn). 】
【 Công pháp “Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết” đột phá tầng hai: Thần Ma Thể Sơ Cấp. 】
Một luồng nhiệt năng kinh người cuộn trào trong cơ thể Lục Trầm Chu. Xương cốt hắn vang lên những tiếng lách tách như hạt nổ, từng thớ cơ bắp trở nên săn chắc và ẩn chứa sức bật kinh hồn. Đôi mắt hắn, trong một khoảnh khắc, hoàn toàn chuyển sang màu đỏ rực trước khi trở lại trạng thái u buồn vốn có.
“Khương Ngân, đốt nơi này đi.”
Lục Trầm Chu xoay người bước ra khỏi Tiên Lâm Quán, mặc cho cơn mưa dội thẳng vào mặt.
Phía sau hắn, ngọn lửa ma đạo màu tím thẫm bùng lên giữa cơn mưa lớn, thiêu rụi ngôi quán cũ kỹ cùng những tủi nhục và tội lỗi vừa diễn ra.
Sáu vị trưởng lão lê lết tấm thân tàn phế thoát ra ngoài, nhìn bóng lưng Lục Trầm Chu dần khuất vào màn sương mà lòng đầy kinh hãi. Họ vốn đến để bắt một “con quỷ nhỏ”, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra mình vừa đối đầu với một vị thần chết đang khoác lên mình lớp da phản diện.
Trong màn đêm thẳm sâu, Lục Trầm Chu thì thầm với chính mình:
“Lục Hoài, ngươi hận ta cũng tốt, thiên hạ hận ta cũng được. Miễn là các ngươi đủ hận, sức mạnh của ta sẽ đủ lớn để nghiền nát cái Thiên Đạo thối nát này.”
Chiếc xe ngựa lại tiếp tục chuyển bánh, hướng về phía trung tâm của đại lục – nơi những Thánh địa tu tiên đang rục rịch mở cuộc hội quân vây bắt.
Trò chơi của kẻ phản diện, bây giờ mới thực sự bắt đầu vào hồi gây cấn nhất.